Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 962: Cao ốc Hồng Giang

Ba ngày nghỉ Tết Nguyên Đán trôi qua, công việc của Nhiếp Chấn Bang cũng bắt đầu lu bù lên, sau khi thị sát tình hình thiên tai của thành phố Ôn Xuân và thành phố Mi Bình, dọc theo con đường này Nhiếp Chấn Bang đã có bài phát biểu quan trọng, đưa ra yêu cầu rõ ràng với bộ máy lãnh đạo thành ủy hai thành phố nhất định phải hết sức cố gắng tìm biện pháp, cam đoan nhân dân toàn thành phố được ăn một cái tết âm lịch vui vẻ và đầm ấm.
Trong phòng làm việc của Nhiếp Chấn Bang tại tòa nhà tỉnh ủy, lúc này đã có cảm giác ấm áp như mùa xuân, điều hòa không khí đang bật, hệ thống sưởi thổi nhè nhẹ.
Ngoài cửa, Hồng Phong đến báo cáo:
- Bí thư Nhiếp, đồng chí Lưu Tam Hải ở văn phòng tại Bắc Kinh đến, nói là muốn cùng anh báo cáo một chút công việc trù bị cao ốc Hồng Giang.
- Cao ốc Hồng Giang?
Nhiếp Chấn Bang hơi sửng sốt, từ khi dự án cao ốc Hồng Giang chính thức khởi động cho tới bây giờ cũng khoảng một tháng rồi, hiện giờ dự án văn phòng Hồng Giang tại Bắc Kinh do có sự trợ giúp của Lưu Côn và Triệu Tinh Long nên công tác các mặt tiến triển hết sức thuận lợi, đối với việc này Nhiếp Chấn Bang có thể hiểu được. Đối với việc Lưu Tam Hải trở về Hồng Giang báo cáo công tác cũng không cảm thấy kinh ngạc gì, có hai người bản địa kia trợ giúp mà dự án cao ốc Hồng Giang không có động tĩnh đó mới là việc lạ.
Lập tức, Nhiếp Chấn Bang gật đầu nói:
- Ừ, cho anh ta vào.
Cấp bậc của Lưu Tam Hải cao như cán bộ cấp Phó giám đốc sở, ở Hồng Giang và ở các nơi cả nước thì chức vụ Chủ nhiệm văn phòng Bắc Kinh này xem như một tồn tại rất đặc thù. Không nhậm chức ở Hồng Giang nhưng lại rất quan trọng, bình thường chức vụ Chủ nhiệm văn phòng Bắc Kinh ở các tỉnh khác đều là những ứng cử viên vô cùng quan trọng đảm nhiệm, tỉnh Hồng Giang bởi vì không coi trọng quá công việc của văn phòng tại Bắc Kinh nên Lưu Tam Hải xem như một trường hợp đặc biệt.
Mặt khác, vị trí này tính chất công tác cũng rất đặc thù, nửa “Quan” nửa “Thương” ở Bắc Kinh, Chủ nhiệm văn phòng Bắc Kinh nói trắng ra là giống như một thương nhân, chạy các cửa khắp xung quanh, ở trong tỉnh Hồng Giang lại là chức vụ cán bộ lãnh đạo chính thức.
Lúc này Lưu Tam Hải ngồi ở trên ghế sa lon gian văn phòng bên ngoài có vẻ hết sức câu nệ, tuy là đã có duyên gặp mặt bí thư Nhiếp một lần nhưng bí thư Nhiếp đối với mình là thái độ gì thì Lưu Tam Hải lại không chắc chắn, trong lòng có có chút thấp thỏm.
Hồng Phong từ văn phòng bên trong mới vừa bước ra, Lưu Tam Hải liền đứng lên, mỉm cười nói:
- Trưởng phòng Hồng, bí thư nói như thế nào.
Nhìn Lưu Tam Hải dáng vẻ lo lắng, Hồng Phong khẽ gật đầu cũng không có ý cười nhạo, làm đại thư ký tỉnh ủy gần hai tháng rồi nên Hồng Phong cũng thấy nhiều. Theo sự tăng lên về quyền lực của bí thư Nhiếp ở trong tỉnh, đừng nói là Lưu Tam Hải, cho dù là một số lãnh đạo chức phó của tỉnh ủy và ủy ban nhân dân tỉnh lúc gặp mặt bí thư Nhiếp cũng đều là như thế, đây không phải chuyện lạ gì.
Lập tức, gật đầu nói:
- Chủ nhiệm Lưu, mau vào đi thôi, bí thư đang đợi anh.
Hồng Phong nói xong vẻ mặt Lưu Tam Hải lộ vẻ vui mừng, từ cặp công văn lấy ra hai bao Ngôi Cửu Ngũ không nói lời gì nhét luôn trong ngăn kéo bàn làm việc của Hồng Phong, cười nói:
- Trưởng phòng Hồng, có mang theo chút đặc sản biếu anh nếm thử chút hương vị.
Đi vào phòng làm việc của Nhiếp Chấn Bang, Lưu Tam Hải có vẻ rất mất tự nhiên đứng ở cửa, rất cung kính nói:
- Bí thư Nhiếp.
Nhiếp Chấn Bang cũng ngẩng đầu lên chỉ vào vị trí trước mặt, nói:
- Đồng chí Tam Hải đã về rồi, mời ngồi.
Sau khi ổn định chỗ ngồi, Nhiếp Chấn Bang cũng để công việc lại ngồi dựa vào ghế đợi Lưu Tam Hải mở miệng.
Lưu Tam Hải lấy sổ tay từ trong cặp công văn của mình ở bên cạnh ra để ở trước mắt, nói:
- Bí thư Nhiếp, lần này về Hồng Giang, chủ yếu muốn báo cáo với anh một chút về vấn đề trù bị của dự án cao ốc Hồng Giang.
Nhiếp Chấn Bang gật đầu, trầm ngâm một chút nói:
- Đồng chí Tam Hải, chuyện này anh đã báo cáo với Chủ tịch tỉnh Liễu chưa?
Lời của Nhiếp Chấn Bang, lập tức làm Lưu Tam Hải sửng sốt, lập tức nói:
- Chưa ạ, đêm qua mới từ Bắc Kinh trở về.
Nhìn dáng vẻ cẩn thận của Lưu Tam Hải, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười, cán bộ phía dưới đều như thế, nhưng phàm là lời nói của lãnh đạo thì rất hoan hỉ đi nghiền ngẫm, suy đoán một chút, những lời này chẳng qua là mình thuận miệng mà hỏi thôi, bây giờ xem ra sợ là Lưu Tam Hải đã có chút hiểu lầm.
Lập tức, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Đồng chí Tam Hải, anh không cần suy nghĩ nhiều, đồng chí Liễu Dũng là nhân vật số một của Ủy ban nhân dân tỉnh, xây dựng và quy hoạch cao ốc Hồng Giang do anh ấy là chủ quản lãnh đạo, về mặt này anh phải cùng đồng chí Liễu Dũng kết nối giao lưu một chút, nói xem tình hình trù bị cao ốc Hồng Giang như thế nào?
Lưu Tam Hải gật đầu, cung kính nói:
- Bí thư Nhiếp, trải qua thời gian hơn một tháng liên hệ và kết nối, lại thông qua hai vị bạn bè của anh để tìm vài vị lãnh đạo khu Đông Thành một chút, hiện nay giấy phép của cao ốc Hồng Giang trên cơ bản đã xong, ở trong khu vực Vòng hai, cách đường Trường An ước chừng hơn bốn trăm mét, trước kia là một khu nhà máy nhỏ của Cục Nhị Khinh khu Đông Thành, có diện tích khoảng hai ngàn năm trăm mét vuông, tổng cộng khoảng bốn mẫu. Hiện nay giá cả đã định ra rồi, tổng cộng là hai mươi năm triệu, bởi vì là nhà xưởng nên không bị giải phóng mặt bằng hộ gia đình vân vân, cho nên giá tiền này đã bao gồm phí giải phóng mặt bằng.
Nghe Lưu Tam Hải nói, Nhiếp Chấn Bang cũng bất ngờ, cái giá tiền này ở trong khu Vòng hai của Bắc Kinh, vị trí đẹp như thế chẳng khác nào là nhặt được tiền rồi, giá bình quân là một vạn một mét vuông, mặc dù chỉ là giá đất nhưng cái giá cả này cho dù là ra tới khu Vòng ba thậm chí khu Vòng bốn thì cũng là giá rẻ.
Sở dĩ có được giá rẻ như thế về mặt này chỉ sợ là nhờ công lao của Lưu Côn và Triệu Tinh Long, ở trên đất Bắc Kinh bọn họ vẫn phải có chút mặt mũi.
Lúc nói đến đây trên mặt của Lưu Tam Hải cũng lộ ra sự vui sướng, làm chủ nhiệm văn phòng tại Bắc Kinh, Lưu Tam Hải muốn đạt được thành tích rất khó khăn, chạy các bộ chỉ là một mặt, hơn nữa chạy các Bộ đều là lãnh đạo trong tỉnh đến, văn phòng tại Bắc Kinh chỉ gánh vác tác dụng phối hợp liên lạc. Cứ như vậy có làm được cũng đều là công lao của lãnh đạo, nhưng xây dựng văn phòng tại Bắc Kinh thì khác, đây chính là thành tích thật sự. Hơn nữa trong thời gian anh ta làm việc mà xây dựng lên được một cao ốc Hồng Giang mới tinh, chấm dứt lịch sử văn phòng Hồng Giang tại Bắc Kinh thuê phòng sống qua ngày, đó là một chiến tích rực rỡ như thế nào.
Dừng một chút, Lưu Tam Hải trên mặt tươi cười nói:
- Bí thư Nhiếp, lần này nghi lễ đặt móng của dự án cao ốc Hồng Giang, tôi đã sắp xếp một chút, anh có đích thân về Bắc Kinh tham dự hay không...
Lời nói Lưu Tam Hải mặc dù nói rất ấp a ấp úng, nhưng ý của việc này Nhiếp Chấn Bang cũng rất hiểu, việc giao tiếp đất cao ốc Hồng Giang bao gồm khởi động dự án thì chỗ Hồng Giang nhất định cần phải có lãnh đạo cấp quan trọng ra mặt, mời lãnh đạo văn phòng trung ương, lãnh đạo tỉnh thành phố anh em, những việc này đều cần lãnh đạo chủ chốt Hồng Giang ra mặt mới được.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang gật đầu nói:
- Thời gian quyết định chưa?
Những lời này, lập tức khiến trong lòng Lưu Tam Hải rất vui, Bí thư Nhiếp nói như vậỵ rõ ràng bí thư Nhiếp đã đồng ý tham dự nghi lễ đặt móng cao ốc Hồng Giang rồi, lập tức nói:
- Bước đầu là ngày mùng tám tháng giêng.
Nhiếp Chấn Bang hơi trầm ngâm, lập tức ấn điện thoại trên bàn nói:
- Tiểu Hồng, cậu vào đây một chút.
Hồng Phong vừa đi vào văn phòng, Nhiếp Chấn Bang liền mở miệng nói:
- Tiểu Hồng, cậu xem giúp tôi kế hoạch của ngày mùng tám tháng giêng.
Hôm nay đã là ngày mùng bốn tháng giêng rồi, ngày mùng sáu, mùng bẩy là cuối tuần, ngày mùng tám là thứ hai chắc chắn đã sắp xếp xong lịch rồi.
Hồng Phong nghe câu hỏi của Nhiếp Chấn Bang cũng không cần xem lịch, đây cũng chính là một khả năng của Hồng Phong, trong công việc thư ký thì Hồng Phong thực sự là không thể bắt bẻ, cả người giống như một chiếc máy tính vô cùng chuẩn xác, chỉ cần có liên quan đến lãnh đạo thì không cần xem bản ghi chép cũng nói được.
- Bí thư, mùng tám tháng giêng là thứ hai, buổi sáng anh phải đi Hội đồng nhân dân tỉnh điều tra nghiên cứu thị sát công việc, buổi chiều đã hẹn nói chuyện với đồng chí Hoàng Chi Hòa Bí thư Thành ủy thành phố Cảnh Sơn.
Hồng Phong rất nhanh liền nói ra sự sắp xếp chi tiết của ngày hôm đó.
Nghe thế Nhiếp Chấn Bang dừng một chút rồi rơi vào trầm tư, gần đến giữa tháng giêng đại hội Hội đồng nhân dân và Mặt trận tổ quốc tỉnh Hồng Giang sắp triệu tập, danh sách thành viên đại biểu Hội đồng nhân dân các thành phố trực thuộc tỉnh đều phải lần lượt công bố, hiện tại những sắp xếp này của Nhiếp Chấn Bang chính là để chuẩn bị cho đại hội Hội đồng nhân dân và Mặt trận tổ quốc kế tiếp.
Im lặng một chút, Nhiếp Chấn Bang nói:
- Tiểu Hồng, công việc ngày mùng tám cậu chuyển lại chậm một chút, sang ngày mùng mười.
Khu gia đình của Ủy ban nhân dân tỉnh.
Nhà số một là nơi Liễu Dũng ở, nhà hai tầng nhỏ có một sân, nằm dưới bóng cây rậm rạp, ngoài bờ tường bò đầy dây thường xuân, vì vẫn là mùa đông nên chỉ còn lại trụi lủi dây leo khô.
Ở trong thư phòng, Liễu Dũng lúc này mặc một áo sơmi màu trắng, bên trong là áo giữ ấm, bên ngoài là một chiếc áo cộc tay bằng len mầu vàng nhạt.
Tóc cẩn thận chải ngược về phía sau, bút lông trong tay đang múa may ở trước bàn sách.
Bên cạnh, trên ghế sa lon, Hạ Ngọc Sanh ngồi nghiêm chỉnh đợi Liễu Dũng viết xong dừng công việc, gác bút lông lên giá bút rồi mới đứng lên, mỉm cười nói:
- Thư pháp của lãnh đạo ngày càng đẹp, chiêu thức hành thư ấy như nước chảy mây trôi, thong dong tự tại, tôi có cưỡi ngựa đuổi cũng không kịp.
Ở trước mặt Hạ Ngọc Sanh, Liễu Dũng có vẻ rất thoải mái, ha ha cười nói:
- Ngọc Sanh, cậu đang chê cười lão già tôi rồi.
Đợi sau khi Liễu Dũng cũng ngồi xuống, Hạ Ngọc Sanh mới chậm rãi mở miệng nói:
- Lãnh đạo, có một chuyện không biết anh biết không, tôi nghe nói bí thư Nhiếp chuẩn bị vào ngày mùng bẩy đi Bắc Kinh.
Liễu Dũng lúc này có vẻ rất thản nhiên, xua tay nói:
- Chuyện này tôi cũng biết, cao ốc Hồng Giang đặt móng, đây là công trình bí thư Chấn Bang làm ra hình tượng sau khi nhậm chức, tôi nghe Lưu Tam Hải ở văn phòng tại Bắc Kinh báo cáo rồi, tôi sẽ không đi dính dáng với sự náo nhiệt này.
Lời nói của Liễu Dũng làm Hạ Ngọc Sanh bên cạnh có chút bối rối.
Bạn cần đăng nhập để bình luận