Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1098: Điều kiện không thể từ chối.

Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt của Lý Quốc Hoa rất bình thản, không hề có sự bất mãn. Điều này cũng khiến cho Nhiếp Chấn Bang thầm tán thưởng. Thất bại quả nhiên là phương thức khiến cho người ta trở nên trưởng thành hơn. Sau khi hoàn toàn mất đi hy vọng trên quan lộ, vùi đầu vào tổ chức mạng lưới quan hệ và việc kinh doanh, năng lực của Lý Quốc Hoa cũng được thể hiện một cách rõ rệt. Thường Thanh Đằng ngày càng lớn mạnh đem đến cho Lý Quốc Hoa mạng lưới quan hệ rất lớn. Đây cũng là lý do vì sao sau khi ông cụ nhà họ Lý qua đời, nhà họ Lý không còn chỗ dựa vững chắc nào nữa nhưng vẫn là một thành phần vô cùng quan trọng ở thủ đô.
- Cảnh vật không tệ, rất có tình, rất có tư vị.
Nhiếp Chấn Bang cười khen một câu.
Lý Quốc Hoa xua tay ra hiệu:
- Mời ngồi, nhiều năm không gặp, cậu vẫn không thay đổi gì.
Lúc này, Lý Quốc Hoa giơ tay ra hiệu cho nhân viên đi ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại ông ta và Nhiếp Chấn Bang. Đứng bên cạnh cửa sổ, nhìn câu lạc bộ Vương Triều ở đối diện, Lý Quốc Hoa mỉm cười nói:
- Chỗ này của tôi thế nào? Cậu xem, có cảm giác giống như nhìn từ trên cao xuống không?
Những lời này của Lý Quốc Hoa nghe rất khí khái. Ý tứ trong lời nói cũng khiến cho Nhiếp Chấn Bang mỉm cười. Ở trước mặt mình, Lý Quốc Hoa này đã từng là kẻ thất bại, cho dù đã che giấu rất tốt nhưng trong lòng vẫn có cảm giác thất thế.
Cảm giác nhìn từ trên cao xuống, có hai ý nghĩa. Thứ nhất đó là Thường Thanh Đằng cao hơn Vương Triều một tầng, cũng có ý chỉ quy mô của câu lạc bộ Thường Thanh Đằng lớn hơn Vương Triều. Đó là điều đương nhiên.
Vương Triều hiện giờ là do em trai của Lý Lệ Tuyết đảm nhiệm việc kinh doanh, còn Thường Thanh Đằng là do Lý Quốc Hoa tự mình làm. Mạnh yếu rõ ràng, Vương Triều có thể bảo vệ được địa vị hiện giờ, chỉ kém một bậc, Nhiếp Chấn Bang đã rất hài lòng rồi.
Ý còn lại là nói đến sự đối lập của nhà họ Lý và nhà họ Nhiếp. Sau ông cụ, nhà họ Nhiếp còn có Nhiếp Quốc Đống và Nhiếp Quốc Uy là hai nhân vật trụ cột. Ngược lại, sau khi ông cụ qua đời thì nhà họ Lý không còn người nào có thể đứng ra nữa. Về phương diện này, nhà họ Lý đương nhiên không thể bằng được, nhưng nhà họ Lý vẫn có thể đứng sừng sững không ngã, thậm chí là ngang hàng với nhà họ Nhiếp, ai nhìn vào cũng hiểu ngay.
Ý của Lý Quốc Hoa rất rõ ràng, tôi đã từng thua dưới tay Nhiếp Chấn Bang anh nhưng tôi cũng không vì vậy mà suy sụp. Cho dù tôi không thể làm quan được nữa nhưng Lý Quốc Hoa tôi vẫn có sức mạnh to lớn. Không phải Nhiếp Chấn Bang anh bây giờ không phải cũng đang tìm tôi đó sao?
Nhiếp Chấn Bang cười nhạt một tiếng. Suy nghĩ này của Lý Quốc Hoa, theo Nhiếp Chấn Bang là một biểu hiện của sự nhỏ nhen. Nhiếp Chấn Bang nhìn Lý Quốc Hoa, nói:
- Ha ha, cái gì quá cũng không tốt. Lý Quốc Hoa, tôi cảm thấy hơi buồn bực đấy. Anh dù sao cũng là con cái nhà quyền quý, sao đi học ở nước ngoài vài năm mà đã bị nhiễm loại tính tình “tiểu tư” này rồi. Biết tiểu tư có nghĩa là gì không?
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang lại tiếp tục giải thích:
- Cái gọi là tiểu tư là để chỉ giai cấp tiểu tư sản. Cụ thể là chỉ giai cấp trung lưu. Cuộc sống và tư tưởng của tầng lớp tiểu tư sản theo lý mà nói thì không liên quan đến anh. Anh dù sao cũng là đại tư sản, lời nói phải mang phong cách của một nhà đại tư sản mới đúng.
- Đủ rồi! Nhiếp Chấn Bang, hôm nay tôi không đến để nghe cậu dạy đời.
Tâm trạng của Lý Quốc Hoa lập tức trở nên khó chịu.
Dường như cũng cảm giác lời nói của mình hơi quá, Lý Quốc Hoa xua tay, ngồi lại ghế, bày bộ trà trên bàn ra, bình tĩnh nói:
- Ngồi đi. Tôi nghĩ, Nhiếp Chấn Bang cậu hôm nay tới đây không chỉ đơn giản là muốn thảo luận với tôi về tư tưởng của tầng lớp trung lưu.
Cười mỉa một tiếng, Nhiếp Chấn Bang cũng ngồi xuống, nâng tách trà lên, uống một ngụm rồi khen:
- Trà ngon!
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang nhìn Lý Quốc Hoa nói:
- Theo tôi được biết thì phía Ủy ban Cải cách và phát triển Quốc gia gần đây vừa có thay đổi, trống ra một vị trí Phó chủ nhiệm. Tôi cảm thấy Lỳ Hồng Hoa không tồi.
Lời nói không đầu không cuối, không hiểu là đang có ý gì. Nhưng Nhiếp Chấn Bang tin rằng Lý Quốc Hoa hiểu được.
Dính đến Lý Hồng Hoa mà Lý Quốc Hoa không hiểu mới là chuyện lạ. Vậy thì không xứng làm đối thủ của mình rồi.
Nhìn Nhiếp Chấn Bang, Lý Quốc Hoa hơi sửng sốt, nhưng cũng cười nói:
- Ninh Trí Viễn tìm cậu rồi hả? Đúng là, nhà họ Ninh làm người của nhà họ Nhiếp, làm đầy tớ của Nhiếp Chấn Bang cậu thì nhất định phải chiếu cố và giúp đỡ rồi. Nếu không thì lòng người sẽ lạnh. Lòng người mà tan thì đội ngũ cũng tan. Đây là điều chắc chắn.
Đối với sự trêu chọc của Lý Quốc Hoa, Nhiếp Chấn Bang không hề để tâm. Mọi người đều không phải người hành động theo cảm tính. Lý Quốc Hoa lúc này chỉ là muốn đấu khẩu mà thôi. Từng là người vinh quang vô hạn, tiền đồ rộng lớn mà đột nhiên lại không thể không rời khỏi quan trường, đây là đả kích khổng lồ. Trong lòng Lý Quốc Hoa có oán niệm cũng là điều dễ hiểu.
Nhìn Lý Quốc Hoa, Nhiếp Chấn Bang vô cùng ung dung, bắt chéo chân, cả người dựa vào thành ghế, từ từ nói:
- Lý Quốc Hoa, về phần lý do gì, tôi sẽ không nói nữa. Con người của anh, tuy cuộc sống cá nhân có hơi thối nát một chút, nhưng không thể phủ nhận được anh là người tài trí. Tôi tin rằng anh có thể hiểu được.
Lý Quốc Hoa lúc này cũng đang trầm tư. Nhiếp Chấn Bang đưa cho mình một sự hấp dẫn không thể kháng cự. Ủy ban Cải cách và Phát triển, đây là một đơn vị vô cùng quan trọng, nhất là Ủy ban Cải cách và Phát triển Quốc gia.
Ở trong thể chế, đơn vị này có thể gọi là tiểu Quốc vụ viện. Nhỏ thì từ giá cả thị trường, lớn thì đến các dự án trọng điểm của quốc gia, tất cả đều nằm trong phạm vi quản lý.
Tiền thân là Ủy ban Kế hoạch Quốc gia. Đơn vị này có thể nói là thuộc quyền lực của nhà họ Nhiếp. Hiện giờ, nếu như có thể có được một vị trí quan trọng ở trong đó, cho dù chỉ là một chức Phó chủ nhiệm, nhưng cũng rất có lợi cho nhà họ Lý.
Nói cách khác, cán bộ của Lý hệ ở tất cả các cấp từ Cục, Sở hay Tỉnh, hiện giờ muốn làm gì, nếu cần Ủy ban Cải cách và Phát triển lập dự án nhiều khi rất phiền toái. Thậm chí, có những khi đang trong tình thế cạnh tranh thì chỉ có thể nhìn người khác thành công. Nhưng sau này, nếu Lý Hồng Hoa vào rồi, tình hình sẽ khác.
Câu “một người làm quan cả họ được nhờ” không bao giờ sai. Nếu Lý Hồng Hoa ở Ủy ban Cải cách và Phát triển thì sẽ giúp ích rất nhiều cho nhà họ Lý. So với chức Phó Chủ tịch thường vụ tỉnh Giang Bắc, bên nào nặng bên nào nhẹ, vừa nhìn đã có thể nhận ra.
Lúc này Lý Quốc Hoa đang suy đoán, tại sao Nhiếp Chấn Bang lại phải làm như vậy, phải bỏ ra cái giá lớn như vậy.
Nhiếp Chấn Bang hết sức thản nhiên, thần thái nhẹ nhàng. Nhiếp Chấn Bang vô cùng tin tưởng điều kiện mà mình đưa ra này. Đánh rắn phải đánh giập đầu, đàm phán cũng như vậy. Với thực lực của nhà họ Lý, đưa ra một điều kiện bình thường Lý Quốc Hoa tất nhiên khó có thể chấp nhận. Hiện giờ, Lý Hồng Hoa đã giữ chức vụ cấp bộ, nếu như là cương vị cấp thứ trưởng bình thường, nhà họ Lý sẽ không thể thỏa hiệp. Nhưng cấp bộ trưởng thì cái giá phải trả lại quá lớn. Điều kiện này là vừa hợp lý, đánh đúng tâm lý của Lý Quốc Hoa. Nếu đồng ý với phía Nhiếp Chấn Bang thì cũng không có tổn thất gì, ngược lại còn nắm lợi thế ở trong tay.
- Được, khi nào tôi nhìn thấy công thư đảm nhiệm thì bên tôi nhất định sẽ toàn lực phối hợp.
Lý Quốc Hoa trầm ngâm một chút rồi đồng ý.
Nghe Lý Quốc Hoa nói, Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười đứng lên, đưa tay bắt tay Lý Quốc Hoa, nói:
- Anh Quốc Hoa, hợp tác vui vẻ.
Loại chuyện này mặc dù chỉ là cam kết bí mật bằng lời nói, nhưng về cơ bản là không có vấn đề gì. Trong thể chế, mọi người đều biết, hứa hẹn kiểu như thế này không hề kém so với ký kết công văn. Lý Quốc Hoa chắc chắn là sẽ không quấy rối và thất tín. Nếu vậy nghĩa là nhà họ Lý thất tín, vậy thì sau này còn ai dám hợp tác nữa? Những chuyện thế này, thất tín với người khác, mất sẽ nhiều hơn là được.
Lý Quốc Hoa lúc này cũng gật đầu nói:
- Hợp tác vui vẻ. Không thể không nói, có một đối thủ như cậu, cuộc đời của tôi cũng không cảm thấy tẻ nhạt.
Lời nói của Lý Quốc Hoa có ý khác. Đương nhiên có thể nhìn ra, Nhiếp Chấn Bang có lợi lớn thế nào. Nhiếp Chấn Bang đã giải quyết được giúp ông ta một kẻ thù lớn, không chỉ thế, Lý Quốc Hoa còn phải giúp Nhiếp Chấn Bang một tay. Chuyện hai nhà Lý Nhiếp hợp tác này nếu truyền ra ngoài sẽ sinh ra ảnh hưởng rất lớn. Những người khác, mặc dù là nhìn vào vị trí ở tỉnh Giang Bắc đó cũng sẽ tự biết mình có thể chịu được áp lực của hai nhà Nhiếp Lý hay không.
Cho nên nói Nhiếp Chấn Bang có lợi vì Nhiếp Chấn Bang đã dọa được không ít người muốn tranh giành phải lùi bước, giảm được không ít phiền toái.
Nhưng nếu Lý Quốc Hoa đã đồng ý thì Nhiếp Chấn Bang được lợi bao nhiêu, ông ta cũng sẽ không ghen tị. Chuyện này căn bản là chuyện mà cả hai bên đều đã đồng ý.
Lý Quốc Hoa tự mình tiễn Nhiếp Chấn Bang ra về. Không nói đến mối thù của hai người, nói về tài năng thì hai người thật sự là tương xứng. Lúc này, cả hai cũng có một chút cảm giác thông cảm với nhau.
Rất nhiều người ở Thường Thanh Đằng đều ngạc nhiên, không nhiều người có thể khiến cho Lý Quốc Hoa tự mình tiễn khách như vậy.
Đối diện với câu lạc bộ Thường Thanh Đằng chính là Vương Triều của Nhiếp Chấn Bang. Lúc này, Lý Quốc Hoa cũng cười nói:
- Chấn Bang, quên nói cho cậu biết, khoảng đất trống ở xung quanh Vương Triều tôi đã mua lại rồi. Tôi chuẩn bị xây một khu dân cư cao tầng.
Nghe vậy, Nhiếp Chấn Bang nhướng mày. Tên Lý Quốc Hoa này thật sự là quá đáng hận rồi. Khu dân cư cao tầng, như vậy nghĩa là muốn bao vây Vương Triều lại. Nhiếp Chấn Bang cười nhạt một tiếng, nhìn Lý Quốc Hoa rồi nói:
- Chúc mừng, tôi nghĩ có lẽ tôi sẽ đủ tư cách là một hộ bị cưỡng chế.
Câu này cũng khiến cho Lý Quốc Hoa bật cười ha hả. Ân oán mười mấy năm qua của hai người, dường như trong chốc lát đã tan biến.
Im lặng một chút, Lý Quốc Hoa lại nghiêm mặt nói:
- Nhiếp Chấn Bang, không thể không nói, có cậu, tôi cảm thấy hứng thú hơn nhiều, có nhiều ý chí chiến đấu hơn. Tôi không thể không thừa nhận, cậu làm rất tốt. Trên quan trường, cậu xuất sắc hơn tôi, nhưng cậu đừng nên coi thường, tôi nhất định sẽ không để cho cậu đắc ý như vậy. Có thể đi tới cuối cùng hay không thì phải xem năng lực của bản thân rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận