Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 845: Thủ tướng đến

Đường quốc lộ số mười tám cách nội thành thành phố Di Châu ba mươi mấy km, nơi này hoàn toàn bị dãy núi bao quanh, quốc lộ chạy dọc theo núi, một mặt là vách đá, một mặt là vách núi dựng đứng, đây là đoạn đường nguy hiểm nhất trong quốc lộ cũ ở tỉnh Ba Thục.
Lúc này ở chỗ hơi rộng một chút bên đường đã trở thành một công trường tạm thời. Ở bên cạnh, dọc theo quốc lộ, chiếm một đoạn đường quốc lộ đã dựng lên hơn mười chiếc lều quân dụng. Nơi này là bộ chỉ huy tuyến ngoài cùng, cứu tế động đất Vân Thục, cũng là bộ chỉ huy cấp cao nhất bởi vì Thủ tướng nội các Chính phủ, đồng chí Lãnh Vân Phi; Phó Thủ tướng, đồng chí Phó thủ tướng Nhiếp Quốc Uy lúc này đang ở đó.
Trong lều vải, hốc mắt Thủ tướng có chút thâm quầng, con mắt đỏ hoe rõ ràng là biểu hiện của việc nghỉ ngơi không tốt.
Lúc này giữa lều vải có một chiếc bàn dài kiểu quân dụng, trên bàn trải ra bản đồ tuyến đường quốc lộ cũ đoạn Di Châu.
Bên cạnh có một sĩ quan quân đội đeo cấp bậc Thượng tướng đang báo cáo với Thủ tướng Lãnh:
- Thủ trưởng, căn cứ vào số liệu thí nghiệm dao cảm biểu thị ở vệ tinh điều khiển, hiện nay những chỗ khác của quốc lộ cũ đã toàn bộ khai thông, chỉ còn lại đoạn đường mười km này, căn cứ vào sự tính toán của bộ đội công trình thì phải cần ít nhất mười giờ nữa.
Vừa nghe được tin này, sắc mặt của Lãnh Vân Phi lập tức thay đổi, vị tướng đang báo cáo lập tức nói:
- Thủ trưởng, khó khăn lớn nhất là phạm vi thi công quá chật, máy móc công trình khó có thể đi vào.
Sắc mặt Thủ tướng Lãnh có chút khó coi, từ lúc đến Ba Thục đến bây giờ Thủ tướng Lãnh vẫn liên tục làm việc, nhìn Tư lệnh quân khu Thiên Phủ Thượng tướng Thẩm Kiến Đào trước mặt, Thủ tướng Lãnh trầm giọng nói:
- Phải nghĩ trăm phương nghìn kế, càng đi vào sớm càng tốt, sớm một giây thì có thể cứu thêm được một sinh mạng.
Nói xong, Thủ tướng Lãnh đứng lên, nhìn Thẩm Kiến Đào vẻ mặt trang nghiêm nói:
- Mười tiếng đồng hồ là tuyệt đối không được, nơi làm việc quá chật thì các anh phải tìm biện pháp, bất kỳ thủ đoạn nào, bất luận phải trả cái giá gì tôi cũng chỉ cần một kết quả. Trong vòng ba tiếng đồng hồ phải mở đường, mở ra tuyến sinh mạng đến thành phố Di Châu, người dân đã nuôi dưỡng các anh, lúc này nhân dân gặp phải tai họa lớn thì chính các anh liệu mà làm.
Nói đến như vậy thì Thẩm Kiện Đào hiểu rõ đây chính là mệnh lệnh sống chết được đưa ra, lập tức đứng thẳng hai chân, gật đầu nói:
- Xin thủ tướng yên tâm, quân khu Thiên Phủ từ trên xuống dưới nhất định bằng mọi giá, bằng mọi khả năng, cam đoan trong vòng ba giờ đồng hồ mở ra con đường sinh mạng này.
Đợi sau khi Thẩm Kiện Đào ra ngoài, Nhiếp Quốc Uy bên cạnh cũng thấp giọng nói:
- Thủ tướng, ngài đi ngủ trước một chút đi.
Từ chiều hôm qua đến giờ ngài đã gần bốn mươi tiếng không nghỉ rồi...
Thủ tướng Lãnh xua tay thở dài nói:
- Ông bạn, ông không phải nói nữa, ý của ông tôi hiểu, nhưng lúc này chưa phải lúc nghỉ ngơi, ở phía trước tình hình trong khu thiên tai nghiêm trọng chúng ta còn không biết ra sao. Theo tình hình Chấn Bang báo cáo thì thấy hiện nay thành phố Di Châu cắt điện, cắt nước, thiếu thốn đồ ăn và thuốc men, thiếu thốn thiết bị công trình hạng lớn và lực lượng cứu viện, tôi ngủ không được.
Từ khi biết được tin cho đến bây giờ, sau khi Thủ tưỡng Lãnh trèo lên lên máy bay đến Ba Thục đã chưa ngủ. Ban ngày và buổi tối, thủ tướng Lãnh đều đi thị sát các khu gặp nạn, nói chuyện, trấn an cảm xúc của dân chúng địa phương. Buổi tối, Thủ tướng Lãnh lại triệu tập họp khắp nơi, bàn bạc và bố trí công tác cứu tế. Suốt bốn mươi mấy giờ đồng hồ, cho dù là người trẻ tuổi cũng chịu không được, huống chi là một ông già tuổi gần bẩy mươi.
Giờ phút này, trong một lều vải khác, Tư lệnh quân khu Thiên Phủ đang triệu tập các sĩ quan bộ đội quân khu chủ chốt cấp dưới để họp.
Thẩm Kiện Đào nét mặt nghiêm túc nhìn mọi người xung quanh nói:
- Các đồng chí, vừa rồi Thủ tướng đã đưa ra mệnh lệnh sống chết cuối cùng, chúng ta phải trong vòng ba giờ đồng hồ khai thông được tuyến giao thông. Vì vậy tôi đã đưa ra lời hứa quân lệnh với Thủ tướng, cam đoan trong vòng ba giờ đồng hồ hoàn thành nhiệm vụ. Ở đây tôi xin nhấn mạnh lại một chút, ở chỗ này cho dù là tướng quân hay là binh lính, nói cho mọi người là mở thông đường chính là thắng lợi, tôi ghi công cho các anh!
Tiếng nói vừa dứt thì tham mưu trưởng quân khu, trung tướng Diệp Kiến Thiết ở bên cạnh nói
- Tư lệnh, vấn đề bây giờ là vấn đề mặt tác nghiệp công tác không thể triển khai, chúng ta cũng là “Không bột đố gột nên hồ”.
Thẩm Kiện Đào xua tay, trầm giọng nói:
- Mặt bằng tác nghiệp hẹp không phải lý do, truyền mệnh lệnh của tôi, mặt bằng tác nghiệp không đủ thì đập ra tác nghiệp. Mười km đường thi công phân đoạn ven đường, thiết bị máy móc công trình hạng nặng, khỏe xông vào đào móc đất đá, áp dụng biện pháp xếp gọn dọc theo ven đường, hoặc là dọc theo bên bờ vực. Tóm lại, không quan tâm các anh dùng phương pháp gì, điều tôi muốn chỉ là kết quả ba giờ đồng hồ, nhớ kỹ trong vòng ba giờ đồng hồ phải khai thông đường.
Ba giờ đồng hồ vèo một cái trôi qua, vào lúc tám giờ tối thì rốt cục ở đoạn sửa gấp của quốc lộ thành phố Di Châu bên này và bộ đội chiến sĩ công binh quân khu Thiên Phủ đã thuận lợi gặp nhau trên quốc lộ cũ, đinh tai nhức óc vang lên tiếng vỗ tay và hoan hô.
Thành phố Di Châu.
Lúc này toàn bộ thành phố Di Châum điện đã hoàn toàn bị cắt, đường dây cung cấp điện đã hoàn toàn bị phá hủy trong trận động đất, trời vừa tối thì toàn bộ Di Châu liền lâm vào cảnh tối đen.
Giờ phút này cách lúc xảy ra động đất mười hai tiếng đồng giờ, Thủ tướng lúc này cũng đi vào vào tới vùng đất trung tâm động đất của động đất Vân Thục.
Nhận được tin này Nhiếp Chấn Bang cũng dẫn đầu các cán bộ lãnh đạo may mắn còn sống của thành phố Di Châu chờ ở quảng trường Di Châu.
Trên quảng trường yên tĩnh không tiếng động, những người dân đã trải qua một tai nạn lớn vô cùng đagn đứng hoặc ngồi dưới đất, ánh mắt đều nhìn phía Thủ tướng.
Giờ phút này, ngoại trừ tiếng động phát ra từ hơn mười chiếc máy phát điện chạy dầu ma-dút thì không có một tiếng động nào.
Thủ tướng Lãnh nét mặt có vẻ rất nghiêm trọng, rất bi thương, nhìn Nhiếp Chấn Bang, thủ tướng Lãnh đưa tay ra trầm giọng nói:
- Đồng chí Nhiếp Chấn Bang, vất vả quá, tôi thay mặt trung ương cảm ơn sự cố gắng, sự không sợ hy sinh của đồng chí. Sắp xếp cho quần chúng gặp tai hoạ thế nào?
Nhiếp Chấn Bang liền trả lời:
- Thủ tướng, trước mắt những người dân may mắn còn sống sót của thành phố Di Châu cũng đã bố trí ở tại quảng trường thành phố Di Châu, trung tâm thể dục Di Châu và sân tập của mấy trung tâm trường học chuyên viện và trung học. Cảm xúc quần chúng coi như là ổn định, nhưng lúc này vấn đề cũng không ít, thực phẩm, nước uống đều vô cùng thiếu thốn. Ngoài ra thuốc men, thiết bị y tế và nhân viên y tế cũng thiếu rất nhiều, đây chính là vấn đề căn bản nhất, không ít người bị trọng thương do điều kiện chữa chạy hạn chế nên không thể có được sự chữa trị hữu hiệu.
Thủ tướng Lãnh gật đầu, vẫn nhìn nhân dân trên quảng trường dùng tiếng nói bình thản nói:
- Các đồng chí, các phụ lão hương thân thành phố Di Châu, tôi là Lãnh Vân Phi, tôi đến thăm mọi người, tôi đại diện trung ương Đảng, nội các Chính phủ, đại diện Tổng thư ký Thẩm bày tỏ sự chia sẻ và an ủi thân thiết đối với những người dân gặp tai nạn. Nhà ở sập rồi chúng ta còn có thể dựng lại, chỉ cần người sống thì có hy vọng, chỉ cần chúng ta vạn người một lòng, mọi người đồng tâm hiệp lực thì sức mạnh như thành đồng, tôi tin chúng ta nhất định có thể vượt qua cửa ải khó khăn, chiến thắng thiên tai đặc biệt nghiêm trọng này.
Tiếp theo dưới sự dẫn đường của Nhiếp Chấn Bang, Thủ tướng Lãnh lại đi tới khu chữa bệnh, Nhiếp Chấn Bang giới thiệu:
- Thủ tướng, trước mắt, tám mươi phần trăm nhà ở trong nội thành Di Châu đều biến thành gạch vụn và đống hoang tàn, lúc này có không ít người dân bị thương. Chúng ta ở chỗ quảng trường này và sân thể dục bên kia đều đặt lều trại chữa bệnh. Hiện tại, toàn bộ thành phố tập trung máy phát điện dầu ma-dút lại để ưu tiên cung cấp cho đơn vị chữa bệnh sử dụng. Khó khăn trước mắt là thiết bị và máy móc cứu chữa không đủ, thực phẩm và nước uống thiếu thốn nghiêm trọng, hai ngày nay phần lớn nhân dân đều không được ăn nhiều lắm, mấy ngày nữa tôi lo sẽ xảy ra vấn đề lớn.
Nghe Nhiếp Chấn Bang báo cáo, nét mặt thủ tướng Lãnh đột nhiên cũng trầm xuống, quay đầu nói với Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Ba Thục - Tô Quyết đứng phía sau:
- Đồng chí Tô Quyết, hiện tại, cần phải lập tức tổ chức nhân sự và lực lượng vận chuyển, đem thực phẩm, nước và thuốc men đang có nhu cầu cấp bách ở khu gặp nạn hiện nay vận chuyển trước. Toàn bộ tỉnh Ba Thục, tuyến đường toàn tỉnh ưu tiên mở cho xe cứu tế, đối với xe vận tải vận chuyển vật tư phải cam đoan có xe cảnh sát đi theo mở đường, cần phải dùng tốc độ nhanh nhất để vận chuyển vật tư tới đây.
Tiếp theo đòan người lại đi tới chỗ ở tạm tại quảng trường cho dân gặp nạn, ở vài cái lều dùng vải màu căng lên, trong lều vải đều là trẻ em, đứa lớn nhất không quá mười hai tuổi, đứa bé nhất vẫn còn khóc oe oe.
Đoàn người tiến vào trong lều, vài nữ cảnh sát nhân dân mặc trang phục cảnh sát đứng lên, Nhiếp Chấn Bang giới thiệu:
- Thủ tướng, những đứa bé này đều là trong cơn động đất bị lạc bố mẹ, hoặc là cha mẹ đã bị chôn sống trong trận động đất, hiện tại điều kiện có hạn nên tạm thời tập trung ở nơi này.
Nghe được câu này trong hốc mắt Thủ tướng Lãnh cũng tràn ngập nước mắt, tiến lên phía trước ngồi xổm xuống, một tay ôm một đứa bé gái, một bé trai, tuổi khoảng tám tuổi đến mười tuổi.
Hai đứa bé này cũng đã xác định là mất đi thân nhân, từ sự bất lực lúc ban đầu cho đến lúc này những đứa nhỏ này đều im lặng trong bi thương.
Nhìn đứa bé, Thủ tướng Lãnh đưa tay nhẹ nhàng lau sạch nước mắt cho chúng, thấp giọng nói:
- Bé con đừng khóc, nhà nước sẽ lo cho các cháu, lo cho cuộc sống, học tập của các cháu. Các cháu mặc dù không còn cha mẹ nhưng xã hội này còn có thể có nhiều người quan tâm, giúp đỡ các cháu, chúng ta đều phải kiên cường.
Đứng lên nhưng tay Thủ tướng Lãnh vẫn ôm chặt hai đứa bé, ngẩng đầu nói với mọi người xung quanh, nhất là đối với Nhiếp Chấn Bang:
- Các anh phải làm tốt công tác trấn an tâm lý cho những cô nhi khu thiên tai, đồng thời phải có kế hoạch và phương án tỉ mỉ đối với những cháu bị thất lạc cha mẹ, nhất định phải tìm tất cả các biện pháp, giúp đỡ bọn họ đoàn tụ, đối với cháu có thân nhân tìm được cũng phải làm tốt công tác tương ứng, đối với cô nhi thì lại phải đưa ra một trăm hai mươi phần trăm tình thương yêu, phải cam đoan là cuộc sống và học tập của các cháu đều không bị ảnh hưởng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận