Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 718: Nhiếp Chấn Bang gõ nhịp.

Bisphenol A
Với cái này Nhiếp Chấn Bang là người ngoài ngành, bất kể là đời trước hay đời này, với những thứ thuộc về công nghiệp hóa học, Nhiếp Chấn Bang đều không am hiểu lắm.
Tuy nhiên cái danh từ này Nhiếp Chấn Bang lại có chút ấn tượng, còn nhớ trước đây nghe nói chất này cấm dùng trong bình sữa.
Nhìn người đàn ông đeo kính trước mắt, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Đồng chí này phụ trách chức vụ gì ở nhà máy Hồng Tinh, có thể giải thích tỉ mỉ cho tôi một chút, Bisphenol A là cái gì, loại hóa chất này triển vọng ở trong nước và trên thế giới đến đâu.
Chủ tịch tỉnh hỏi tên họ của anh ta, Nhiếp Chấn Bang vừa dứt lời, không ít người trong nhà máy lộ vẻ mặt hâm mộ, nếu biểu hiện tốt sẽ khiến Chủ tịch coi trọng, đời này tiền đồ không phải lo rồi.
Bên cạnh đó Giám đốc nhà máy Lưu Chấn Tường nói:
- Chủ tịch tỉnh, đồng chí Lý Vệ Hồng là tiến sĩ, tốt nghiệp chuyên ngành hóa đại học Hoa Trung, là kỹ sư trưởng của nhà máy chúng tôi.
Điều này khiến Nhiếp Chấn Bang giật mình, trong nhà máy lại có người học cao như vậy, làm sao mà không sản xuất tốt được, nhưng nhìn lớp lãnh đạo của nhà máy ngồi bên cạnh, Nhiếp Chấn Bang cũng có chút hiểu ra, nếu binh sĩ bất tài thì chỉ có một mình anh ta, nhưng tướng lĩnh mà bất tài sẽ ảnh hưởng đến cả đội quân. Giám đốc nhà máy Lưu Chấn Tường của nhà máy làm người cũng không tệ, nhưng năng lực thì sao, chắc khó có thể khen được, loại người này ở trong nhà máy có hiệu quả và lợi ích, nếu không lo nguồn tiêu thụ hàng thì quả là một lãnh đạo tốt, nhưng ở nhà máy Hồng Tinh, trong thế cục như vậy lại thiếu năng lực xoay chuyển tình thế.
Liền nhìn Lý Vệ Hồng nói:
- Đồng chí Vệ Hồng, anh có thể phổ cập kiến thức một chút không, chất bisphenol A dùng để làm gì, nguồn tiêu thụ ra sao.
Lý Vệ Hồng gật đầu, người này thường có tật xấu, việc đối nhân xử thế thì chẳng ra làm sao, nhưng nói đến chuyên môn thì rất hùng hồn
Lý Vệ Hồng nói về những hiểu biết của mình:
- Chủ tịch, chất này là nguyên liệu hóa chất hữu cơ chủ yếu, là các dẫn xuất quan trọng của phenol và aceton, chủ yếu dùng để sản xuất các hợp chất cao phân tử như polycarbonate, epoxy, Nhựa polysulfone, nhựa Polyphenylene, nhựa polyester không bão hòa, dùng để sản xuất các sản phẩm hóa chất như chất dẻo, chất chống cháy, Chất chống oxy hóa, ổn định nhiệt, Cao su chống oxy hóa, nông dược, coatings.
Dừng một lát Lý Vệ Hồng tiếp tục nói:
- Thiết bị hiện nay của nhà máy chúng ta đều có thể sản xuất Phenol và acetone, chỉ có điều công nghệ sản xuất so sánh với ngành công nghiệp trên thế giới có chênh lệch không nhỏ, chi phí sản xuất hơi tốn kém, về cơ bản căn cứ theo giá cả hiện nay của thị trường, chúng ta sẽ bị thua lỗ đấy, nhưng có thể tiến cử thiết bị, cải tiến công nghệ, không nói vượt qua các xí nghiệp ngang hàng trên thế giới, đạt tới trình độ này là có thể đấy.
Nói tới việc tiến cử thiết bị, trong phòng họp lập tức yên lặng, những người ở có mặt tại đây đều rõ, đặc biệt là lãnh đạo thành phố Thiên Phủ, nhà máy Hồng Tinh đã nhiều năm như vậy, vốn đầu tư hai trăm triệu, hiệu quả lại không có nhiều, bây giờ nói đến tiến cử thiết bị thì đúng là có cảm giác không muốn nói tới chuyện đấy nữa.
Lý Vệ Hồng dường như biết mình nói sai, có chút ngại ngùng, tỏ ra có chút thận trọng nói:
- Chủ tịch tỉnh, về phương diện tiêu thụ hàng, tôi cũng không rõ lắm.
Câu nói này khiến Chấn Bang cười ngất, cuối cùng đã bắt đúng mạch rồi, nhà máy Hồng Tinh có lãnh đạo như vậy, có kỹ sư trưởng như vậy, không bị thua lỗ mới lạ, bất kỳ xí nghiệp nào đều phải suy nghĩ đến thị trường, nếu trật đường ray với thị trường thì sản phẩm không có đường tiêu thụ sẽ bị tổn thất, Lý Vệ Hồng là người rất hiểu về kỹ thuật nhưng không hiểu gì về thị trường.
Bên cạnh là Lưu Luyện Cương với bộ dạng đang do dự muốn nói gì đó nhưng lại thôi, Chấn Bang thấy vậy liền nói:
- Đồng chí Lưu Luyện Cương, hình như anh có gì muốn nói à
Thấy Nhiếp Chấn Bang nói vậy, Luyện Cương cũng gật đầu nói:
- Chủ tịch, tôi có biết một ít, chất Bisphenol A chủ yếu dùng cho ngành công nghiệp nhựa nhân tạo, trong nước có nhu cầu rất lớn, đa phần đều là nhập khẩu, ngoài ra phenol và acetone cũng yêu cầu khối lượng lớn chỉ có điều công nghệ của nhà máy chúng ta chưa đạt đến trình độ đó, sản xuất sẽ bị lỗ vốn, bởi vậy mới bỏ qua phương diện sản xuất.
Nghe tới đây Nhiếp Chấn Bang cũng hiểu ra chút ít, về mặt kiến thức kỹ thuật chuyên ngành thì Nhiếp Chấn Bang không hiểu hay có thể nói hắn không có nhu cầu đi tìm hiểu, nhưng liên quan đến phương diện kinh tế thì Nhiếp Chấn Bang phải làm cho rõ.
Tình hình của nhà máy Hồng Tinh hiện nay, những rắc rối trong nhiều năm nay khiến cho thiết bị và công nghệ của nhà máy được nâng cao không ít, cũng có thể sản xuất ra những sản phẩm đáp ứng nhu cầu thị trường, nhưng vì kỹ thuật và công nghệ không đạt tiêu chuẩn, chi phí thì cao, so với những sản phẩm chủ đạo trên thế giới cả về giá cả đều không phù hợp.
Nói một ví dụ, đều là sản xuất vải bố, người khác thông qua công nghệ tiên tiến chỉ cần chi phí một trăm đồng, bán ra hai trăm, như vậy là kiếm được tiền rồi, nhưng nhà máy Hồng Tinh sản xuất vải bố thì cần chi phí những hai trăm, chất lượng không giống nhau, anh bán ba trăm nhất định sẽ không có người mua, bán hai trăm thì là lỗ, sản xuất càng nhiều thì lỗ càng nhiều.
Điều này liên quan đến kỹ thuật, nếu kỹ thuật và thiết bị được nâng cao, sản phẩn của nhà máy Hồng Tinh có thể bù vào chỗ khuyết trong nước, vẫn là có triển vọng, nhưng vấn đề ở đây là tiền.
Hiện giờ công ty EGL Mitsui cũng coi trọng điểm này thế nên mới dám đầu tư như vậy, dựa vào thái độ của công ty EGL Mitsui, Nhiếp Chấn Bang dự đoán thậm chí nếu muốn tiếp tục đầu tư, về mặt tiền bạc cũng không nhiều lắm, nếu đầu tư nhiều thì chi bằng công ty EGL Mitsui xây dựng nhà nhà máy mới, không cần thiết phải mua lại phiền phức như vậy.
Nghĩ tới đây Nhiếp Chấn Bang nói:
- Tổng Bí thư vẫn liên tục nhấn mạnh, khoa học kỹ thuật là yếu tố đầu tiên của sản xuất, điều này là không sai, từ vấn đề của nhà máy Hồng Tinh, tôi nhìn thấy một hình ảnh thu nhỏ, ở trong nước có rất nhiều xí nghiệp bị thua lỗ, không phải do công nhân không chăm chỉ, mà nguyên nhân chủ yếu là do kỹ thuật, anh Lý tôi tư vấn một chút, dựa vào điều kiện hiện có của nhà máy, anh hãy tính xem cần bao nhiêu tiền, phải cải tiến bao nhiêu kỹ thuật mới đạt đến trình độ ngang hàng, không nói sản xuất Bisphenol A, mà hãy nói sản xuất Phenol và acetone.
Nhiếp Chấn Bang vừa dứt lời thì Thang Bỉnh Quyền đi tới, thấp giọng nói:
- Chủ tịch tỉnh, tình hình của thành phố Thiên Phủ cũng rất khó xử, tài chính thu nhập mặc dù nhiều nhưng chi phí thì lớn, không ít xí nghiệp cần tiền, lại còn xây dựng phương tiện cơ sở, giáo dục, y tế mỗi một phương diện đều cần đầu tư, nhà máy Hồng Tinh đúng là không thể chống đỡ được.
Với những lời của Thang Bỉnh Quyền, Nhiếp Chấn Bang có thể hiểu được, đứng từ góc độ thành phố Thiên Phủ mà nói, nhà máy Hồng Tinh cần nhiều chi phí, đã đầu tư nhiều như vậy rồi, các khoản nợ ngân hàng đều do thành phố Thiên Phủ đảm bảo, thành phố Thiên Phủ không chỉ có mỗi nhà máy Hồng Tinh, lòng bàn tay là thịt, mu bàn tay cũng là thịt, cũng không thể một mặt thiên vị nhà máy Hồng Tinh nếu không sẽ gây ra nhiễu loạn lớn.
Lập tức Nhiếp Chấn Bang liền nói:
- Đồng chí Bỉnh Quyền,, bình tĩnh chớ vội, hãy nghe đồng chí Lý Vệ Hồng nói đã.
Lúc này Lý Vệ Hồng suy nghĩ một lúc, một lúc lâu sau gật đầu nói:
- Chủ tịch tỉnh, nếu muốn đạt đến tiêu chuẩn quốc tế, ở nền móng cơ sở hiện giờ cần phải đầu tư một trăm triệu tiền vốn, như vậy tôi có niềm tin nhà máy Hồng Tinh có thể sản xuất sản lượng năm vạn tấn hàng năm.
Điều Nhiếp Chấn Bang luôn quan tâm là phương diện kinh tế sổ sách:
- Hiện giờ bao nhiêu tiền một tấn Phenol.
Lần này Lý Vệ Hồng hiểu ra, liền trả lời:
- Hiện giờ một tấn Phenol ngoài thị trường có giá bốn chục ngàn, sau khi cải tạo kỹ thuật, giá thành sản xuất, bao gồm cả giá nhân công khoảng 28 ngàn, lợi nhuận một tấn nằm trong khoảng 10 ngàn.
Nhiếp Chấn Bang lúc này rơi vào trầm tư, một tấn kiếm được 10 ngàn, nếu là 10 ngàn thì lợi nhuận của một năm là một trăm triệu, nhà máy Hồng Tinh trong một năm có khả năng sinh lời.
Tất nhiên đây chỉ là tính toán trên giấy tờ, nếu thật sự mà làm thì rất là khó nói, bất kỳ xí nghiệp nào, không riêng gì kỹ thuật là có thể giải quyết vấn đề, năng lực của lãnh đạo, thiết lập con đường tiêu thụ sản phẩm, đây là những nhân tố rất quan trọng, cũng có khả năng sau khi đầu tư tiền bạc vào sản xuất ra sản phẩm không tiêu thụ được, hoặc tiêu thụ được nhưng không hoàn lại được vốn.
Muốn thay đổi cải tạo nhà máy, không chỉ đầu tư vốn, lãnh đạo của nhà máy cũng phải thay đổi, tiến hành cải tạo xí nghiệp cổ phần, chỉ biến nhà máy thành hình thức đầu tư cổ phần thì công nhân mới nhiệt tình, mọi người mới có sự gắn kết, tất nhiên những chuyện này Nhiếp Chấn Bang cũng tin rằng thành phố Thiên Phủ có thể làm tốt được những công việc này.
Việc cấp bách bây giờ là gì, đó là việc phủ quyết nhà máy EGL Mitsui thu mua, nghĩ tới đây, Nhiếp Chấn Bang liền đưa ra quyết định:
- ĐỒng chí Bỉnh Quyền, đồng chí Kiến Chương, tôi thấy nhà máy Hồng Tinh rất có tiềm lực, mảnh đất hiện nay của nhà máy vốn dĩ đã có tài nguyên, tôi thấy do Ủy ban quản lý giám sát tài sản nhà nước làm đội trưởng, do chính quyền đảm bảo, rút một trăm triệu trong ngân sách của tỉnh, lấy danh nghĩa Ủy ban quản lý giám sát tài sản nhà nước cổ phần, liên hợp Ủy ban quản lý giám sát tài sản nhà nước, tiến hành thay đổi hình thức đầu tư cổ phẩn cho nhà máy. Đem tổng tài sản, tổng số nợ trước mắt của nhà máy thống kê lại, phát động công nhân viên mua cổ phiếu, thành lập công ty cổ phần Hồng Tinh, dùng hình thức lấy ý kiến của công nhân để lựa chọn lãnh đạo của công ty, tôi tin nếu sản phẩm không vấn đề gì thì tương lai của Hồng Tinh nhất định sẽ không vấn đề gì.
Ngừng một lát, Chấn Bang nói:
- Ngoài ra tôi thấy về phương diện thành phố Thiên Phủ có thể thông báo công ty EGL Mitsui, ngưng hẳn đàm phán.
Nhiếp Chấn Bang vừa dứt lời, thì có người đẩy cửa phòng họp, ở ngoài cửa có vài người công ty EGL Mitsui gương mặt nhìn không được thoải mái, trong ánh mắt tỏ ra ngạo mạn, trầm giọng nói:
- Chủ tịch, tôi cảm thấy xót xa cho quyết định vô tri của các ngài, lấy kỹ thuật của các vị hợp tác với chúng tôi là con đường ra duy nhất, nếu không thì chỉ có mỗi con đường chết mà thôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận