Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1005: Khai mạc hội chợ du lịch.

Cương 1005: Khai mạc hội chợ du lịch
Lời nói khiêm tốn của Nhiếp Chấn Bang khiến Hồ Ngạn Bác bật cười ha hả, theo cấp bậc mà nói, hai người đều là Ủy viên trung ương, theo chức vụ mà nói đều là người đứng đầu của tỉnh ủy.
Từ hai phương diện này để xem xét, ở đây không có bất kỳ tính thay đổi nào, đều là giống nhau, chẳng qua tổng giá trị GDP cuả Sở Nam vào top mười của cả nước, mà tổng giá trị GDP của Hồng Giang lại xếp hạng gần cuối cả nước, chỉ có điều này mà thôi. Nhưng vẫn chưa xem là gì, tất cả nhân vật đứng đầu của các tỉnh ủy và ủy ban nhân dân tỉnh đều tin rằng, dùng bản lĩnh và năng lực làm kinh tế của Nhiếp Chấn Bang thì việc Hồng Giang đón nhận sự phát triển kinh tế nhanh chóng đây chỉ là vấn đề thời gian.
Vậy thì dưới địa vị thân phận ngang bằng như thế, có thể so sánh cũng chỉ có tuổi tác, đương nhiên nếu xem xét bối cảnh xuất thân, vậy cũng không giống nhau, trên thực tế về bối cảnh thân phận, Hồ Ngạn Bác đã tỏ thái độ, nếu Nhiếp Chấn Bang không phải bối cảnh cao quý thì Hồ Ngạn Bác có thể khách khí như vậy sao?
Giờ phút này, Hồ Ngạn Bác về bối cảnh thân phận lại thấp đi một bậc, Hồ Ngạn Bác tiếp đãi khách khí, đón tiếp long trọng, điều này đã đem bản thân mình đặt xuống thấp hơn một bậc.
Mà hiện nay, Nhiếp Chấn Bang nói như vậy lại vô hình trung nâng Hồ Ngạn Bác lên, thái độ làm người này của Nhiếp Chấn Bang khiến Hồ Ngạn Bác rất phấn chấn.
Rất thân thiết bắt tay cùng Nhiếp Chấn Bang, hoàn toàn không buông lỏng mà lại kéo Nhiếp Chấn Bang rất thân mật, nói:
- Ông em Chấn Bang! Làm được, làm được, nhanh mời vào trong!
Bữa tiệc của Hồ Ngạn Bác rất đơn giản, ngoại trừ Hồ Ngạn Bác và Nhiếp Chấn Bang, chỉ có Lý Lai Bảo, ba người, sáu món ăn một món canh được xem như hết sức đơn giản.
Nhưng Nhiếp Chấn Bang lại không nhìn như vậy, món ăn trên bàn hết sức tinh tế, một món rau cải thảo đơn giản nhất, nhìn màu sắc này trắng như ngọc, màu xanh của lá rau giống như phỉ thúy, từ điểm này nhìn thấy đây nhìn có vẻ như chiêu đãi đơn giản nhưng chẳng hề tầm thường như vẻ ngoài.
Về rượu, uống cũng không phải Mao Đài hay loại rượu trắng nổi tiếng Ngũ Lương gì, mà là rượu Sở Vương Ngọc, rượu của Sở Vương cung tự ủ lấy, uống vào có cảm giác dư vị du dương.
Sau vài ly rượu, ánh mắt của Hồ Ngạn Bác và Lý Lai Bảo nhìn nhau trao đổi một chút, Hồ Ngạn Bác mỉm cười nói:
- Ông em Chấn Bang! Tin rằng ông em đối với đồng chí Lý Lai Bảo cũng không xa lạ gì, ông em cảm thấy đồng chí Lai Bảo thế nào?
Nói đến mình, gương mặt Lý Lai Bảo lộ chút thần thái căng thẳng, Nhiếp Chấn Bang liếc nhìn Lý Lai Bảo một cái, một chút động lòng, lần này e rằng là mục đích đầu tiên của Hồ Ngạn Bác. Suy nghĩ của Hồ Ngạn Bác chắc là muốn đem Lý Lai Bảo tiến cử đến vị trí Chủ tịch tỉnh Sở Nam, nhưng bổ nhiệm và miễn nhiệm cán bộ cấp tỉnh không phải trong tỉnh có thể quyết định, cho dù là bản thân Hồ Ngạn Bác cũng chỉ có quyền đề cử.
Hồ Ngạn Bác muốn thông qua mình và Vương Túc Châu nối thành một đường dây, trầm ngâm một lát Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười nói:
- Đồng chí Ngạn Bác! Nếu anh không nói tôi lại quên mất, đồng chí Lai Bảo đích thật rất khá, xem ra lần này, sau khi Chủ tịch lão thành Khu của Sở Nam về hưu, đồng chí Lý Lai Bảo tiếp nhận chức Chủ tịch là thật sự hợp lý.
Nói đến đây, Nhiếp Chấn Bang quan sát thay đổi thái độ của Hồ Ngạn Bác và Lý Lai Bảo, hai người dáng vẻ tự nhiên tươi cười, Nhiếp Chấn Bang lại tiếp tục nói:
- Đồng chí Ngạn Bác! Hiện tại tôi hơi có chút ngưỡng mộ anh, phát triển kinh tế của tỉnh Sở Nam biến chuyển từng ngày, lớn mạnh vượt bậc, về sau đồng chí Lai Bảo chủ quản chính Sở Nam, Hồng Giang chúng tôi sợ là đuổi theo không kịp.
Sau một hồi tán dương, ở đây đương nhiên là nói thay cho thái độ của Nhiếp Chấn Bang, đợi sau khi Lý Lai Bảo đi ra ngoài, Nhiếp Chấn Bang lại nghiêm sắc mặt nói:
- Đồng chí Ngạn Bác! Nếu có cơ hội, vẫn nên đến thủ đô một chuyến, liên lạc với Bộ trưởng Túc Châu.
Câu này mới thực sự là thay cho thái độ của Nhiếp Chấn Bang, Nhiếp Chấn Bang nói như vậy không nghi ngờ gì nữa, đã nói rõ ràng với Hồ Ngạn Bác là quyền quyết định Chủ tịch tỉnh là ở trung ương, anh muốn để Lý Lai Bảo tiếp nhận vị trí này nhất định phải đến thủ đô liên lạc với Bộ trưởng Túc Châu, đến lúc đó tôi có thể dắt dây nối cầu cho anh.
Đối với việc này, Nhiếp Chấn Bang cũng xem xét hết sức rõ ràng, vui vẻ giúp đỡ, ruy nhiên Hồ Ngạn Bác hay Lý Lai Bảo đều không phải là người của hệ phái mình, nhưng cũng giống như vậy, tỉnh Sở Nam là phạm vi thế lực của Hồ Ngạn Bác, mình muốn nhúng tay vào cũng không có khả năng. Mặc dù mình không giúp đỡ, cũng chỉ đứng bên mà nhìn, thay vì như vậy, chi bằng tiện tay giúp người, giúp một phen, như vậy không chỉ thêm thể diện cho Hồ Ngạn Bác, bảo đảm trong tương lai sẽ có một cơ sở hợp tác rất tốt, quan trọng hơn là Lý Lai Bảo chắc chắn sẽ ghi nhớ phần ơn huệ này.
Giao lưu với Hồ Ngạn Bác liên tục đến hơn mười giờ tối, sau khi ăn cơm xong, tại Sở Vương cung, trong một cung điện phía bên cạnh, mấy chiếc sô pha, mấy bình trà xanh, giữa hai người trao đổi với nhau một số việc. Hồ Ngạn Bác cũng bày tỏ một cách không rõ ràng ý tứ của mình, so với dự liệu của Nhiếp Chấn Bang cũng không khác nhau bao nhiêu. Hồ Ngạn Bác quả nhiên hùng tâm tráng khí, bức bách hy vọng tiến thêm một bước nhưng ở thủ đô lại thiếu ô dù, đây là thiếu sót của Hồ Ngạn Bác. Mà hiện nay, sau khi có được hy vọng từ Nhiếp Chấn Bang, trong lòng Hồ Ngạn Bác đã xác định chắc chắn. Đương nhiên, Hồ Ngạn Bác cũng hiểu, việc này không phải vừa tiếp xúc có thể thành công, cấp tỉnh còn dễ nói, muốn tiến vào tầng thứ càng cao thì tuyệt đối không phải vài câu nói là được, việc này cần thử thách thời gian dài.
Dù sao, Nhiếp Chấn Bang cũng được hay Nhiếp gia cũng thế, không thể là loại ngu ngốc kia, dùng nguồn lực của mình nâng đỡ đối thủ, việc này tuyệt đối không thể.
Ngày hôm sau.
Đúng tám giờ tối, đại lễ đường trung tâm triển lãm hội chợ quốc tế tỉnh Sở Nam không còn chỗ ngồi, sân khấu đã xây dựng xong, toàn bộ sân khấu dùng tivi kỹ thuật cao nhất hiện nay. Trên sân khấu một đám hình ảnh hiện ra trong mấy chiếc màn hình lớn, danh lam thắng cảnh địa điểm du lịch của Sở Nam và cả các tỉnh thành trong cả nước đều phát đi từng hình ảnh một trên màn hình.
Phía trước, đại biểu của đoàn đại biểu các tỉnh thành đương nhiên sắp xếp ở vị trí tốt nhất, bên tỉnh Hồng Giang, Hứa Hồng Chuyên dẫn đầu, tất cả mọi người đều ngồi nghiêm chỉnh. Trên màn hình, thắng cảnh du lịch của Hồng Giang đang trong tần số phát tin, gần với tỉnh Sở Nam, điều này khiến các thành viên của đoàn đại biểu Hồng Giang đều hơi ngạc nhiên.
Sắc mặt Hứa Hồng Chuyên vẫn như thường, thản nhiên nhìn sem, Hồ Ngạn Bác và Lý Lai Bảo có chuyện cầu thân với bí thư Nhiếp, một điểm thiên vị này đương nhiên là rất bình thường.
Đúng tám giờ, lễ hội du lịch chính thức bắt đầu, dưới sự chủ trì của Ủy viên thường vụ tỉnh ủy, Chủ tịch tỉnh Sở Nam Khu Kiến Đoàn, tiết mục đầu tiên của đại hội, toàn thể đứng lên, sau khi trình tự kéo quốc kỳ tấu quốc ca kết thúc.
Tiếp theo, bí thư tỉnh ủy tỉnh Sở Nam đại diện tỉnh Sở Nam đọc diễn văn, sau khi bài diễn văn của Hồ Ngạn Bác kết thúc, Phó Chủ tịch Phạm Giang Hải của cơ quan tham chính nghị chính toàn quốc tuyên bố hội chợ triển làm du lịch Trung Quốc lần thứ tư chính thức khai mạc.
Kế tiếp là liên hoan văn nghệ sau khai mạc, là trong ngành truyền hình truyền thông trong nước nên tỉnh Sở Nam làm hết sức tốt đẹp, ở phương diện này so với các tỉnh thành khác càng là nguồn lực và điều kiện hậu đãi, trong buổi liên hoan văn nghệ, các minh tinh tụ tập, dâng hiến cho liên hoan du lịch một buổi tiệc đặc sắc.
Mười hai giờ, lúc liên hoan kết thúc, bên ngoài trung tâm triển lãm hội chợ đã đốt pháo hoa, màu sắc đa dạng xuất hiện ngoạn mục.
Bên này, Nhiếp Chấn Bang và Văn Bảo Quý đang ngồi ở bục Chủ tịch đều đã đứng dậy, Nhiếp Chấn Bang quay đầu nói với Văn Bảo Quý ở phía sau:
- Đồng chí Bảo Quý! Ngày mai là thời điểm kiểm tra thành quả công tác của tỉnh Hồng Giang thời gian mấy tháng gần đây, tâm trạng thế nào?
Lời nói của Nhiếp Chấn Bang khiến Văn Bảo Quý có vẻ hơi xúc động, mỉm cười nói:
- Tâm trạng xúc động, lại có chút cảm giác kỳ vọng, khoảng thời gian này có sự chỉ đạo của Bí thư Nhiếp, công tác trù bị cho hội chợ du lịch có thể nói là chúng ta đã làm đến mức thập toàn thập mỹ, đối với việc này tôi không có bất kỳ lo lắng nào. Hiện nay, tôi đang hy vọng ở hội chợ du lịch lần này Hồng Giang sẽ đạt được một thành tựu xuất sắc.
Nhge những lời này của Văn Bảo Quý, Nhiếp Chấn Bang lại mỉm cười gật đầu, thái độ của Văn Bảo Quý cũng đã nói lên thái độ của đoàn đại biểu Hồng Giang lúc này.
Hồng Giang đã nỗ lực hết sức làm tốt nhất công tác, nếu đến bây giờ ngay cả Văn Bảo Quý cũng vẫn là một vẻ mặt lo lắng, điều này chứng tỏ công tác của tỉnh Hồng Giang là vô ích. Bất kỳ việc gì đã làm tốt sẽ không sợ gì nữa, đây chính là quy luật. Văn Bảo Quý thái độ thản nhiên như vậy, cảm giác kỳ vọng như vậy, chứng tỏ công tác đã làm đến nơi đến chốn.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang vẫn quyết định dội một gáo nước lạnh, một vài việc tự tin là một chuyện, nhưng như thế nào lại là chuyện khác, việc này không thể đánh đồng.
Có một vài thời điểm, đôi lúc vui quá hóa buồn, trầm ngâm một lát, Nhiếp Chấn Bang lại mỉm cười nói:
- Đồng chí Bảo Quý! Nói ra cũng là thất trách của chúng ta, đến đây hai ngày thế nhưng vẫn chưa đến quầy triển lãm của Hồng Giang chúng ta tham quan, hay là nhân cơ hội này chúng ta cùng đến đó xem sao?
Văn Bảo Quý hơi trầm ngâm liền gật đầu nói:
- Bí thư Nhiếp có hứng thú du đêm này, tôi đương nhiên tháp tùng rồi.
Mặc dù đã khuya, mặc dù các gian hàng triển lãm của hội chợ du lịch đều đã đóng cửa, nhưng Nhiếp Chấn Bang là ai, Văn Bảo Quý là ai? Một chút năng lực hoạt động này vẫn là có,, một cuộc điện thoại gọi qua, Lý Lai Bảo lại đích thân đến đón.
Buổi tiệc tối qua, Lý Lai Bảo rất xúc động, cũng biết mình có thể có đảm nhiệm chức vụ Chủ tịch tỉnh phần lớn phụ thuộc vào thái độ của Nhiếp Chấn Bang quyết định, Lý Lai Bảo đương nhiên không dám sơ suất.
Đoạn đường toàn bộ hành trình cùng đi, toàn bộ các gian hàng triển lãm, phàm là sát với gian hàng của tỉnh Hồng Giang, tất cả đèn của khu vực này đều đã bật sáng.
Trong thời gian Lý Lai Bảo đi cùng, đoàn người bước vào gian triển lãm. Tại khu vực triển lãm chính của hội chợ du lịch, có thể nói, nơi đây là là vị trí đẹp nhất của toàn bộ hội chợ triển lãm du lịch, sắp xếp bên cạnh là Sở Nam, Ba Thục vv... mấy tỉnh du lịch mạnh và tỉnh chủ nhà, tỉnh Hồng Giang cũng chiếm cứ một mảnh trong khu vực này.
Vị trí ước chừng một ngàn hai trăm mét vuông, trừ mấy gian của các thành phố trực thuộc trong tỉnh, ủy ban nhân dân tỉnh Hồng Giang còn có một gian tập trung triển lãm chủ yếu.
Đi đến đây, vừa nhìn thấy biểu ngữ tỉnh Hồng Giang chào đón quý khách, lông mày Nhiếp Chấn Bang lập tức chau lại, trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang quay đầu nói với Văn Bảo Quý:
- Đồng chí Bảo Quý! Thiết kế cái tháp cổng này, có phải là quá bình thường không?
Bạn cần đăng nhập để bình luận