Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 734: Chứng cứ quan trọng.

Bất kể thế nào, lần này, cái chết của Ngô Đức Bảohết sức kỳ quặc. Cái chết đúng dịp, chết rất không phải lúc. Sớm không chết, muộn không chết. Cố tình vào lúc này, ngay lúc Tổ chuyên án ra kết luận, chuẩn bị bắt giữ thì chết. Ánh mắt của Hoàng Tiến cũng đã có chút không lành.
Nhìn quanh các nhân viên trong phòng họp. Trong ánh mắt, mang một chút hoài nghi, trong thoáng chốc chợt lóe rồi biến mất. Mọi người ở đây, hẳn là không tồn tại nghi ngờ mật báo tin tức.
Về việc bắt giữ, bây giờ mới đề xuất. Vừa rồi, trên nét mặt những người này, hoàn toàn không có bất kỳ động tác gì. Điểm này, Hoàng Tiến liền trực tiếp đưa ra phủ quyết. Mặt khác, mặc dù là báo tin, tin rằng cũng không thế nhanh chóng như vậy, cuộc họp ở đây vẫn chưa kết thúc, người ở đó đã chết rồi. Trừ phi là sát thủ chuyên nghiệp. Đối với sát thủ chuyên nghiệp, Hoàng Tiến biết, nếu ở nước ngoài, thì cũng có khả năng này. Ở trong nước, còn là loại thành phố Tây Bộ như Dương Đức này, là không thực tế.
Hiện tại xem ra trong Tổ chuyên án có thể để lộ bí mật, có lẽ chính là Tổ điều tra của Hà Chính Vũ. Là cảnh sát, chút năng lực suy luận này vẫn phải có. Bắt đầu từ Tổ Điều tra điều tra toàn bộ tập đoàn Cường Thịnh, hơi suy nghĩ một chút, có thể phán đoán được, đây là điềm báo hành động.
Nghĩ đến đây, sắc mặt và giọng nói của Hoàng Tiến vẫn không thay đổi:
- Đi. Đến hiện trường vườn hoa Thuận Thiên. Gọi chuyên gia của trung tâm giám định pháp y công an tỉnh cùng đi. Không bỏ qua bất kỳ một chi tiết nhỏ nào.
Vườn hoa Thuận Thiên, thuộc quận Tây Dương thành phố Dương Đức, nằm sát bên bờ sông Bắc Dương, dựa núi tựa sông. Đích thật là khó có được chỗ ở đẹp như thế.
Đoàn người Hoàng Tiến đến đây, lúc này, trong vườn hoa Thuận Thiên, phân cục cảnh sát quận Tây Dương đã kéo xong dây cảnh giới.
Ngô Đức Bảo mua một ngôi nhà kiểu cấu trúc nhà Tây có hoa viên trong vườn hoa Thuận Thiên. Không cao lắm, khoảng ba bốn tầng. Cộng lại, diện tích ước chừng ba trăm mười mét vuông.
Trang trí trong phòng rất xa hoa. Trên sô pha, một phụ nữ trung niên chừng bốn ba bốn bốn tuổi lúc này đang không ngừng nức nở.
Hoàng Tiến vừa bước vào cửa, nhìn quanh tình hình trong phòng. Trên mặt đất, hoàn toàn không có bất kỳ dấu vết ẩu đả nào. Rất hiển nhiên, hung thủ hoàn toàn không áp dụng phương thức đánh đánh trực tiếp.
Nhìn người phụ nữ khóc bên cạnh, Hoàng Tiến hỏi nhỏ:
- Hải Quân, điều tra nguyên nhân cái chết Ngô Đức Bảo giao cho anh làm. Anh cho người đi lấy lời khai, xem Ngô Đức Bảo mấy ngày gần đây có tình trạng gì bất thường hay không?
Sau một lúc lâu, chuyên gia điều tra dấu vết hiện trường và pháp y đều đã đến, báo cáo:
- Sếp Hoàng, xem tình hình hiện trường, nơi này, đích thật là nơi đầu tiên xảy ra vụ án.
Căn cứ vào phản ứng của vợ Ngô Đức Bảo. Ngô Đức Bảo giống như là đột nhiên phát bệnh cấp tính tử vong. Qua quá trình kiểm tra biểu hiện bên ngoài của thân thể Ngô Đức Bảo, hoàn toàn không phát hiện dấu hiệu trúng độc. Tạm thời, nguyên nhân cụ thể tử vong, vẫn chưa thể đưa ra kết luận. Chủ yếu thông qua tiến thêm một bước kiểm tra thi thể mới có thể đưa ra nhận định.
Nghe được tin này, Hoàng Tiến cũng không quá bất ngờ, gật đầu nói:
- Vụ án tập đoàn Cường Thịnh, Chủ tịch Nhiếp và Tỉnh ủy rất coi trọng, đích thân theo sát, trấn thủ ở thành phố Dương Đức. Hiện giờ, bộ máy lãnh đạo Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, trên dưới đều chú ý tiến triển của vụ việc này. Tuy hoàn toàn không tạo áp lực rõ ràng cho công an tỉnh chúng ta. Nhưng cũng không cho phép lười biếng, nhất định phải cẩn thận tỉ mỉ, không được bỏ qua bất cứ tia nghi ngờ nào. Cái chết của Ngô Đức Bảo, rất kỳ quái. Nếu điều tra không ra thì toàn bộ vụ án, đến đây là chấm dứt. Tôi hy vọng các anh làm việc cẩn thận cẩn thận.
Nói xong, Hoàng Tiến quay người bước ra khỏi phòng, hướng về phía Hà Chính Vũ đang đi theo nói:
- Chính Vũ, anh theo tôi lên xe.
Nhìn vẻ lo lắng không yên của Hà Chính Vũ, Hoàng Tiến cũng không tạo áp lực quá nhiều cho Hà Chính Vũ, rất ôn hòa nói:
- Chính Vũ à! Vụ án thành phố Dương Đức, càng ngày càng khó biết rõ đầu đuôi. Rất dễ nhận thấy, chúng ta đều biết, nếu nói Cường Thịnh không có vấn đề, tuyệt đối không thể. Nhưng, thủ đoạn của những người này cay độc và tàn nhẫn, lại vượt xa dự định của chúng ta. Anh thử nghĩ xem, chúng ta mới đưa ra quyết định bắt Ngô Đức Bảo, lập tức Ngô Đức Bảo đã chết, về mặt này, đáng để suy nghĩ.
Hà Chính Vũ không phải đồ ngốc, lập tức hiểu rõ ý tứ Hoàng Tiến, gật đầu nói:
- Sếp Hoàng, xin anh yên tâm, sau khi tôi về, nhất định sẽ thẩm định cẩn thận, điều tra ra nội gián.
Hoàng Tiến rất hài lòng, gật đầu nói:
- Loại giang hồ như Ngô Đức Bảo, không thể không giữ cho mình một đường lui và quân bài cuối cùng. Lần này, gã chết đột ngột, nhưng cũng cho chúng ta một cơ hội.
Hà Chính Vũ hai mắt sáng rỡ, nói:
- Ý anh là thỏ chết cáo đau lòng?
- Đúng, Ngô Đức Bảo đã chết có thể cho chúng ta mở ra phòng tuyến tâm lý. Những người này, muốn dùng Ngô Đức Bảo để giết gà dọa khỉ, lại không ngờ, làm như vậy ngược lại sẽ khiến cho đám giang hồ này cùng chung mối thù. Chuyện như vậy, chắc chắn sẽ khiến bọn họ đều có cảm xúc. Đối với Tứ Đại Thiên Vương, thuộc hạ của Ngô Đức Bảo, phải tranh thủ thời gian bắt giam. Ngoài ra, chỗ nhân tình của Ngô Đức Bảo, các anh có thể đi xem thử xem.
Hoàng Tiến rất đồng tình gật đầu nói.
Là Giám đốc sở, năng lực của Hoàng Tiến lúc này phô bày ra tất cả. Tuy rằng chiêu thức ấy của đối phương làm rối loạn hoàn toàn bố trí của Hoàng Tiến. Nhưng, Hoàng Tiến không hoảng hốt cũng không chậm trễ, phong độ bình tĩnh đối phó cũng khiến cho người ta liếc nhìn.
Sau khi Hà Chính Vũ xuống xe, Hoàng Tiến nói với tài xế:
- Tiểu Đàm, đến nhà khách Thành ủy thành phố Dương Đức.
Đã đến thành phố Dương Đức mấy ngày liền, hiện tại Hoàng Tiến cũng không thể tiếp tục im lặng. Đừng nói Ngô Đức Bảo chết cần phải thông báo cho Nhiếp Chấn Bang một tiếng. Đối với tình hình toàn bộ vụ án, Hoàng Tiến cũng cần phải thông báo. Đây là một quy trình công tác bắt buộc, là sự thật không thể thay đổi.
Nhà khách Thành ủy.
Lúc này, công việc của Nhiếp Chấn Bang ở thành phố Dương Đức cũng có chút nhàn nhã. Mấy ngày gần đây, Nhiếp Chấn Bang hoàn toàn không vội vã về thành phố Thiên Phủ. Lúc này, ở lại thành phố Dương Đức không đi, Nhiếp Chấn Bang cũng có thâm ý. Mình ở đây, mặc dù không làm gì thì cũng chính là một loại sợ hãi và áp lực.
Hai ngày nay, bộ máy Thường vụ Thành ủy thành phố Lương Khê không ít lãnh đạo đến yêu cầu báo cáo công tác đều bị Phương Viên đẩy trở về. Quan trọng hơn, chính là sáng sớm nay, Tăng Thái Bình lại gọi điện thoại đến, mục đích gì, tuy không nói rõ, nhưng từng câu từng chữ lại để lộ ra không ít tin tức.
Một Chủ tịch tỉnh xuống thị sát mấy ngày, đây không phải vấn đề gì lớn. Nhưng, giống như Nhiếp Chấn Bang, xuống rồi, không động tĩnh gì, cứ ở trong Sở Chiêu đãi Thành ủy, giống như ở ẩn. Rất hiển nhiên, điều này là không thích hợp. Bất kể nói thế nào, công tác chủ yếu của một Chủ tịch tỉnh vẫn là chủ trì toàn bộ công tác của tỉnh. Bây giờ, ở lại một thành phố cấp ba không chịu đi, cũng không để ý công việc nữa, đây là chuyện gì?
Lúc này, Lý Cư Bằng từ ngoài bước vào, nói nhỏ:
- Chủ tịch, Chủ tịch Hoàng đến rồi.
Hoàng Tiến đến, Nhiếp Chấn Bang hoàn toàn không cảm thấy ngạc nhiên. Lúc này, người Nhiếp Chấn Bang chờ đợi, chính là Hoàng Tiến.
Lập tức, Nhiếp Chấn Bang đứng lên, nói:
- Lão Hoàng đến rồi à, mau mời vào.
Hoàng Tiến vừa bước vào thư phòng, Nhiếp Chấn Bang đã bước đến cửa, rất nhiệt tình, giơ tay ra nói:
- Lão Hoàng, vất vả quá, mời ngồi!
Thái độ này của Nhiếp Chấn Bang khiến Hoàng Tiến cảm thấy hơi phấn chấn, bất kể nói thế nào, Nhiếp Chấn Bang vẫn rất nể mặt mình.
Sau khi ngồi xuống, Hoàng Tiến đi thẳng vào vấn đề, cung kính nói:
- Chủ tịch, về vụ án của tỉnh, hiện nay tình hình có chút thay đổi và tiến triển. Tôi báo cáo với anh một chút.
Nghe Hoàng Tiến báo cáo về Cường Thịnh, sắc mặt Nhiếp Chấn Bang lập tức trầm xuống, mại dâm cờ bạc ma túy đầy đủ cả. Coi mạng người như cỏ rác, bức con gái nhà lành làm gái, buôn lậu thuốc phiện, đục khoét vơ vét tài sản. Có thể nói, mọi hành vi xấu xa trên thế giới này đều có cả. Người như thế, cơ bản không nên xuất hiện trên thế giới này.
Nhưng, lúc nghe Ngô Đức Bảo hôm nay đã chết ở trong nhà, mày Nhiếp Chấn Bag chau lại, sau khi im lặng một lúc, Nhiếp Chấn Bang nói:
- Lão Hoàng, anh có nhận định gì không?
Hoàng Tiến lúc này cũng gật đầu nói:
- Chủ tịch, theo tôi thấy, cái chết Ngô Đức Bảo, hoàn toàn không phải ngẫu nhiên. Sau lưng Cường Thịnh vẫn còn ẩn nấp một con cá rất lớn. Việc của Trương Trung Hùng, tôi cảm thấy, cũng không phải là tin đồn vô căn cứ. Căn cứ vào điều tra, con trai Trương Trung Hùng, con người Trương Lý Cường này tuy khiêm tốn, nhưng lại có quan hệ qua lại với công ty Cường Thịnh. Nhìn từ những việc này, tôi cho rằng, chỗ Lưu Toàn Hải là một bước đột phá. Ngoài ra, tôi đề nghị triển khai điều tra đối với Trương Lý Cường.
Trương Lý Cường là con trai của Trương Trung Hùng. Hoàng Tiến tuy là Phó Chủ tịch tỉnh, nhưng liên lụy đến vụ việc thế này cũng không dám tự mình làm chủ. Tự ý một mình điều tra, chính là phạm vào đại húy kỵ. Thử nghĩ xem, bất cứ Ủy viên thường vụ nào, bất cứ cán bộ nào có lẽ cũng đều không muốn con cái mình bị người khác tùy tiện điều tra
Chuyện này, nếu có thể nhận được sự gật đầu đồng ý của Nhiếp Chấn Bang, vậy mình không có trách nhiệm gì nữa. Lúc này Nhiếp Chấn Bang cũng trầm ngâm chốc lát, nói:
- Lão Hoàng, việc điều tra đối với Lưu Toàn Hải, ý kiến của tôi là, có thể dùng danh nghĩa của Ủy ban Kỷ luật công an tỉnh tiến hành điều tra lấy chứng cứ trước. Đối với Lưu Lý Cường, chỉ có thể áp dụng điều tra bí mật, nhất định phải giữ bí mật, rõ chưa?
Hai người ở thư phòng của nhà khách Thành ủy thành phố Dương Đức, giao lưu trao đổi hai ba tiếng đồng hồ. Lúc này, điện thoại Hoàng Tiến đột nhiên reo vang, nghe tiếng rung của điện thoại trong túi truyền đến
Hoàng Tiến cầm lấy điện. thoại, vừa nhìn, cuộc gọi đến trong di động báo hiện dãy số khiến Hoàng Tiến rơi vào kích động, nói:
- Chủ tịch, điện thoại của Hà Chính Vũ.
Vừa nhận điện thoại, đầu dây bên kia, giọng nói vui mừng của Hà Chính Vũ liền truyền đến:
- Trưởng phòng, tình tiết vụ án có bước đột phá lớn. Từ chỗ Lý Phi – nhân tình của Ngô Đức Bảo chúng tôi tìm được chứng cứ rất quan trọng. Căn cứ vào trình bày của Lý Phi, Ngô Đức Bảo trước đây có để chỗ cô ta mật mã và số của một két an toàn ở ngân hàng.
Vừa nghe đến đây, Hoàng Tiến lập tức đứng lên, nói:
- Hà Chính Vũ, cô Lý Phi này đã trở thành bước đột phá quan trọng của chúng ta. Anh ở đó nhất định phải làm tốt công tác bảo vệ. Tôi lập tức đến ngay.
Bạn cần đăng nhập để bình luận