Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 958: Mời quần chúng giám sát

Lời của Chu Dụ Dân làm Nhiếp Chấn Bang nhướn mày, Chu Dụ Dân này đang giở trò quỷ gì, tuy rằng trong lòng Nhiếp Chấn Bang nghĩ như vậy, nhưng trên thực tế sợ rằng chủ yếu nhất vẫn là nhằm vào các đồng chí trong chi đội cảnh sát giao thông đường cao tốc Hồng Ôn.
Lúc trước không mở đường cho xe chạy ra, nói là do ảnh hưởng đóng băng, điều kiện mặt đường không cho phép, bây giờ mình đến đây rồi lại nói là có thể mở được, như vậy là đang làm cái quỷ gì, quả thực là bậy bạ, lộn xộn sao?
Đối với chuyện này ở cơ sở thì Nhiếp Chấn Bang ít nhiều vẫn hiểu một chút, có thể khẳng định là mặt đường đóng băng chắc chắn là sự thật, sở dĩ lúc trước không mở đường mà làm cho một lượng lớn xe cộ và hành khách phải tắc lại trên đường cao tốc đến mười tiếng đồng hồ chủ yếu nhất sợ vẫn là một quấy phá trong việc của tỉnh.
Không mở đường cho xe chạy ra, cứ chặn như vậy, tuy rằng tài xế hành khách gặp phiền toái rất lớn, gặp rất nhiều bất tiện, cuộc sống, giữ ấm, vệ sinh thông thường và y tế vân vân. Nhưng việc này và chi đội đường cao tốc không liên quan, một khi mở đường đi ngược chiều thì ắt nhiệm vụ phiên trực của chi đội đường cao tốc cũng phải tăng, lượng công việc cũng tăng vọt không ít, chung quy lại nói trắng ra đây chính là vấn đề thái độ công tác.
Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang cũng rất nghiêm túc, hạ giọng nói:
- Đội trưởng Chu, xem ra hệ thống chính trị pháp luật cũng cần phải tăng mạnh giáo dục và học tập tư tưởng một chút.
Lúc này không đúng thời điểm, không phải lúc thích hợp, nhiều người dân ở bên cạnh nhìn như vậy, nếu thật sự nghiêm mặt để mắng Chu Dụ Dân thì ảnh hưởng không tốt lắm là thứ nhất. Thứ hai là hình tượng Đảng và Chính phủ ở trong suy nghĩ của nhân dân quần chúng cũng bị tổn hại nghiêm trọng, mặt này Nhiếp Chấn Bang vẫn rất chú ý.
Chu Dụ Dân lúc này có cảm giác toát mồ hôi lạnh, nhân vật số một tỉnh ủy cũng không phải là người có thể chấp nhận như người thường được, ý tứ trong lời nói nghiêm khắc của bí thư Nhiếp thì Chu Dụ Dân đương nhiên có thể hiểu.
Lập tức, thấp giọng nói: - Vâng, bí thư Nhiếp phê bình rất đúng, sau hôm nay hệ thống công an cảnh sát giao thông toàn tỉnh, nhất định chăm chỉ học tập tinh thần đại hội nghị hai mươi mốt, học tập tinh thần nói chuyện của bí thư Nhiếp, quán triệt tinh thần vì nhân dân phục vụ.
Nhiếp Chấn Bang xua tay, loại lời có tính tính khẩu hiệu này Nhiếp Chấn Bang nghe quá nhiều, nghe thấy phiền, trầm giọng nói:
- Lời nói tự phê bình không cần phải nói nữa, bây giờ nhất định phải phái ra nhân viên giỏi để cẩn thận khảo sát đường xe chạy phía đối diện, mức độ đóng băng, có thể mở được hai đường xe chạy tiêu chuẩn hay không, có thể thực sự bảo đảm sinh mạng và an toàn tài sản nhân dân hay không.
Nói xong Nhiếp Chấn Bang quay sang nói với Ngô Quảng Thuận:
- Giám đốc sở Ngô, chỗ anh nhanh chóng liên lạc với bộ phận quản lí giao thông, bọn họ có kinh nghiệm chuyên nghiệp đối với mặt này, xem trên mặt đường cần phải sử dụng thiết bị gì lập tức điều đến, muối công nghiệp dùng để phá băng cũng phải đầy đủ, trong thời gian ngắn nhất phải đạt được điều kiện thông đường an toàn.
Một loạt mệnh lệnh sắp xếp xong, tiếng Nhiếp Chấn Bang nói đủ để tất cả mọi người nghe thấy thật rõ ràng, bốn phía quần chúng xung quanh đang túm lại lập tức vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, điều này phát ra từ nội tâm vui mừng khôn xiết, là bày tỏ một loại tình cảm vui sướng phát ra từ nội tâm.
Trong lúc nói chuyện, ở trên đoạn đường đó thỉnh thoảng lại vang lên tiếng động của từng trận hoan hô, việc này gây chú ý ánh mắt của mọi người.
Quay đầu, ở phía đường xa xa, không ít xe đang lái tới hướng tới bên này, đèn xe sáng trưng, nhưng trong đêm tối cũng chỉ giống như một ngọn đèn chỉ đường nhỏ như chiếc chén.
Xe có thứ tự, ước chừng cách khoảng một km lại có một chiếc dừng lại, rất nhanh, hơn mười chiếc xe đã lái đến gần, đều là xe tải nhỏ.
Nhân viên trên xe bước xuống, có thể thấy rất rõ ràng trên người họ đều mặc đồng phục đường cao tốc.
Phía trước là một người đàn ông có dáng vẻ lãnh đạo chạy tới trước mặt của Nhiếp Chấn Bang, thấp giọng nói:
- Bí thư Nhiếp.
Nhiếp Chấn Bang xua tay hơi há miệng ý nói xem như lên tiếng chào hỏi, dừng một chút Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Mì ăn liền và nước sôi đây, tôi thấy cũng không ít hành khách chưa ăn cơm, đồng chí Hồng Chuyên, tổ chức một chút, mọi người cùng nhau phân phát.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang cũng tự mình đi tới bê một thùng mì ăn liền, lớn tiếng nói:
- Các bà con, các nhân viên lái xe qua đường, như đã nói, tôi đại diện tỉnh ủy, ủy ban nhân dân tỉnh Hồng Giang chân thành xin lỗi mọi người, là công tác của chúng tôi làm chưa tốt đã khiến mọi người chịu khổ, một chút thực phẩm đỡ đói, một chút nước sôi và nước khoáng coi như là một chút lòng thành của chúng tôi. Thiên tai vô tình, người có mời, tất cả mọi người là đồng bào anh em. Đầu năm Sở Nam gặp thiên tai đóng băng, rồi Vân Thục động đất, một năm nay đất nước của chúng ta, trải qua rất nhiều thiên tai và đau khổ, tôi tin rằng chỉ cần chúng ta đồng tâm hiệp lực thì nhất định sẽ chiến thắng cửa ải khó khăn. Lần này tôi đứng trước mặt mọi người trịnh trọng cam kết với toàn bộ xã hội, năm nay cho dù Hồng Giang gặp thiên tai đóng băng ác liệt đến cỡ nào, tỉnh Hồng Giang gặp phải bao nhiêu khó khăn, nhưng tóm lại một câu: Trong tỉnh Hồng Giang tất cả đường nhất định duy trì thông đường, cam đoan có thể để mọi người về nhà thuận lợi, vui vẻ ăn tết âm lịch.
Những lời này làm cho mọi người dân đều vỗ tay, tiếng vỗ tay liên tiếp truyền ra rất xa, tuy rằng bầu trời tối đen, đóng băng rét lạnh, nhưng lúc này trong tim mỗi người lại có cảm giác có một dòng nước ấm.
- Cảm ơn! Cảm ơn bí thư Nhiếp, ông là một lãnh đạo tốt.
- Đúng, một lãnh đạo lớn như bí thư Nhiếp mới thực sự là vị quan tốt.
- Tôi chính là người Ba Thục, lúc trước, khi bí thư Nhiếp ở Ba Thục chúng tôi làm Chủ tịch tỉnh tôi vẫn còn làm thuê ở bên ngoài, tôi nghe nói bây giờ kinh tế của Ba Thục chúng tôi phát triển thay đổi rất lớn, thu nhập của nhân dân cũng được nâng cao, một năm ở nhà có thể kiếm mấy chục ngàn cũng không khó, lần này sau khi trở về, tôi không định đi làm thuê nữa, phát triển ở quê hương.
- Lãnh đạo tốt, ôi, lãnh đạo tốt như vậy, cán bộ tốt như vậy sao lại không là bí thư tỉnh Kiềm Châu chúng tôi chứ?
Đủ kiểu nói đều thể hiện đầy đủ sự tin phục và cảm kích của dân chúng đối với Nhiếp Chấn Bang, loại tình cảm sùng bái cũng có xu hướng càng ngày càng nhiều.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang giơ tay lên nói tiếp:
- Mọi người, đề nghị tất cả yên tĩnh một chút, ở đây tôi cũng xin mọi người một việc, tôi hy vọng quần chúng nhân dân toàn tỉnh cùng với anh em lái xe tỉnh ngoài và các hành khách đều tham dự vào. Vừa rồi tôi đã hứa, bây giờ tôi xin mọi người có thể chủ động đến giám sát chúng tôi, ở trên website tỉnh ủy và ủy ban nhân dân tỉnh Hồng Giang chúng tôi có công bố số điện thoại và phương thức liên lạc của tôi, tôi hy vọng mọi người thấy điểm nào chúng tôi còn làm chưa tốt, làm không đủ thì tất cả mọi người có thể hăng hái đứng ra nhắc nhở cán bộ chúng tôi, toàn lực ứng phó, làm tốt công tác nghiệp vụ.
Theo tiếng nói của Nhiếp Chấn Bang, phía đường xe chạy đối diện, quản lí giao thông và bộ phận cảnh sát giao thông đường cao tốc cũng bắt đầu hành động, tấm cách ly trên xe tải lớn bắt đầu hạ xuống.
Trên mặt đường, xe nâng được kịp thời triệu tập tới cũng kéo theo xe móc đến, đầu tiên là nghiền vụn và xúc chuyển lớp băng trên mặt đường, sau đó một lượng lớn muối công nghiệp từng bao, từng bao xếp nghiêng trên mặt đương, ở một số nơi tiếp xúc với hơi nước tương đối nhiều thậm chí còn trải lót lên một lớp cây cỏ.
Sau khoảng một giờ đồng hồ mặt đường cuối cùng đã làm xong công tác phá băng và chống trơn, cùng lúc đó nhân viên công tác quản lí giao thông cũng đã xếp đặt xong đèn hiệu chỉ đường kiểu nạp điện, vành đai cách ly ở giữa vốn được phong tỏa bằng lan can sắt cũng bị mở ra một đoạn, đường cuối cùng đã được thông.
Nhưng, ngay khi cảnh sát giao thông đường cao tốc chỉ huy chiếc xe quay đầu, hoặc là chỉ huy chiếc xe theo đường một chiều bên này để rời đi, điều khiến tất cả mọi người bất ngờ chính là chiếc xe đứng đầu lại không khởi động.
Lúc mọi người ở đây đều cho rằng xe bị hỏng thì lái xe đi xuống dưới, vẻ mặt giản dị, thật thà chất phác, tươi cười nói:
- Đồng chí, xe của tôi nhiều hàng, tốc độ chậm, nhường cho đoàn xe của bí thư Nhiếp bọn họ đi trước đi, bí thư Nhiếp chắc chắn muốn đi thị sát công việc, trên đường chậm trễ thời gian lâu như vậy là không thể được, chúng tôi dù sao cũng đã chờ thời gian lâu thế rồi, bây giờ đường đã thông, chúng tôi cũng không nhanh gì một chút thời gian này.
Tiếng nói vừa dứt, lập tức có không ít nhân viên lái xe bên cạnh ủng hộ, vài lái xe đến từ tỉnh Dự Châu nói tiếng phổ thông vẫn đậm chất ngữ âm địa phương:
- Đúng đấy, để bí thư Nhiếp đi trước, chúng tôi không vội.
Giây phút này, Nhiếp Chấn Bang và các cán bộ đi theo đều có một cảm giác xúc động, đây là dân tâm, đây là dân ý.
Ngày trước hai từ này đều sử dụng không ít, săn sóc dân ý, lo liệu dân tâm, đây là hai câu ở trên miệng tất cả mọi người, nhưng cảnh tượng lúc này thật sự khiến tất cả mọi người đều cảm động.
Hứa Hồng Chuyên nhỏ giọng nói:
- Bí thư Nhiếp, anh xem.
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng hiểu ý của Hứa Hồng Chuyên, đoạn đường đến đây đã mất quá nhiều thời gian, vốn dự tính là khoảng bẩy giờ ba mươi đến thành phố Ôn Xuân, nhưng bây giờ gần mười giờ rồi, còn cách thành phố Ôn Xuân gần hai mươi km nữa.
Im lặng một chút, Nhiếp Chấn Bang lúc này không từ chối, gật đầu với Hứa Hồng Chuyên rồi lập tức lớn tiếng nói:
- Cảm ơn, cảm ơn nhiều, thưa mọi người tôi không khách sáo, ở đây tôi xin chúc mọi người trước, chúc mọi người một năm mới công tác thuận lợi, mọi chuyện vui vẻ, gia đình hòa thuận, toàn gia hạnh phúc!
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang chắp tay quay một vòng chào tất cả mọi người, rồi mới nói với Hứa Hồng Chuyên bên cạnh:
- Trưởng ban thư ký, lên xe đi, bảo cả đoàn xe tranh thủ thời gian để không ảnh hưởng trật tự giao thông bình thường của nơi này, không phụ ý tốt của quần chúng nhân dân.
Bạn cần đăng nhập để bình luận