Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 914: Một người tài.

Những lời này khiến Nhiếp Chấn Bang có chút kinh ngạc. Mình vừa mới nói chuyện với Tổ chức xong, vẫn còn chưa có thông báo, đã có người gọi mình là Bí thư Nhiếp. Hơn nữa, mình cũng không hề nhận ra người này là ai hết, vậy là sao?
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang quan sát người này. Một người đàn ông lớn tuổi ước chừng 40 tuổi, thân hình có chút béo, ngũ quan có cảm giác rất vui mừng, mặc đồ chính thống, bên trong là một bộ tây trang màu sáng, bên ngoài là một chiếc áo bành tô màu nâu.
Nhiếp Chấn Bang hơi ngạc nhiên, gật đầu nói:
- Tôi họ Nhiếp, nhưng, không biết có phải là người anh đang tìm hay không? Anh muốn làm gì?
Khi Nhiếp Chấn Bang nói chuyện, tự nhiên mang một loại khí thế của kẻ bề trên, đây là điều không phải người bình thường có thể có, cũng không phải tạm thời bồi dưỡng mà ra được. Đây là khí thế của một người sau khi nắm giữ một phương, tay cầm quyền cao, từng bước dưỡng thành.
Người đàn ông có chút kinh ngạc, quả nhiên không tầm thường. Khó trách, ở thủ đô này, một người đều kiêng kị cậu Ba nhà họ Nhiếp như vậy. Khí độ này, quả nhiên không tầm thường.
Ngay lập tức, người đàn ông mỉm cười nói:
- Bí thư Nhiếp, chào ngài. Tôi tự giới thiệu một chút, tôi là Chủ nhiệm Văn phòng tỉnh Hồng Giang chúng ta ở Thủ đô, tôi họ Lưu, tên Lưu Tam Hải.
Người của Hồng Giang? Nhiếp Chấn Bang có chút ngạc nhiên. Đối với Lưu Tam Hải này, Nhiếp Chấn Bang cũng có chút tò mò. Người này, quả không tầm thường, một Chủ nhiệm Văn phòng nho nhỏ ở Thủ đô, không ngờ tin tức lại nhanh nhạy như vậy, còn biết hôm nay mình sẽ đến Ban Tổ chức.
Lúc này, Nhiếp Chấn Bang cũng có chút hứng thú với Lưu Tam Hải. Kinh tế của Hồng Giang khá lạc hậu, điều này rất rõ ràng. Năng lực cán bộ của tỉnh Hồng Giang cũng không thâm hậu. Nhưng, Chủ nhiệm Văn phòng tỉnh Hồng Giang ở Thủ đô, Lưu Tam Hải lại là người nhanh nhạy như vậy. Ngay cả chuyện tuyến trên cũng có thể thám thính, thật mâu thuẫn.
Lập tức, Nhiếp Chấn Bang gật đầu nói:
- Đồng chí Tam Hải, xin chào, nếu anh muốn tìm Nhiếp Chấn Bang tôi, tôi nghĩ vẫn nên đợi sau khi Tổ chức thông báo chức vụ của tôi đã rồi nói sau.
Lưu Tam Hải hơi sửng sốt, thái độ của Bí thư Nhiếp rất hòa nhã, điều này làm cho Lưu Tam Hải có chút thụ sủng nhược kinh. Lập tức thành khẩn gật đầu nói:
- Đúng, đúng, thủ trưởng phê bình rất đúng, trình độ của tôi có hạn. Về sau nhất định học tập.
Nói xong, Lưu Tam Hải tiếp tục nói:
- Thủ trưởng, lần này, đến tìm ngài, kỳ thật, mục đích chính, vẫn là muốn báo cáo với ngài một chút về công tác của Văn phòng chúng ta tại Thủ đô.
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng đang trầm tư. Sự nhiệt tình của Lưu Tam Hải khiến Nhiếp Chấn Bang thật không ngờ đấy. Nhận hay là không nhận, đây là một vấn đề. Trong lòng liền suy nghĩ, có lẽ nói chuyện với Lưu Tam Hải một chút, cũng là một lựa chọn tốt. Có thể nhân tiện đích thân đến xem qua hoàn cảnh và điều kiện công tác của Văn phòng tại Thủ đô, mặt khác, cũng có thể từ chỗ Lưu Tam Hải nắm giữ chút tình hình về Hồng Giang. Kiều tổng cũng tốt, Mộc tổng cũng tốt, bọn họ nói, vận mệnh đều là từ chỗ cao nhìn xuống, chỉ có điều, nhìn xa không đủ, mà phải thật sự hiểu về Hồng Giang, còn phải hiểu biết từ phía dưới. Lưu Tam Hải này, nếu đã nhanh nhạy tin tức như thế, vậy đối với chuyện của tỉnh Hồng Giang tất nhiên cũng biết không ít.
Lập tức, Nhiếp Chấn Bang gật đầu nói:
- Đồng chí Tam Hải, đã vậy, tôi thấy, cùng đến Văn phòng Hồng Giang tại thủ đô xem qua thế nào, coi như là bước đầu tiến vào công tác, nhưng, có một yêu cầu, về chuyện của tôi, vẫn hy vọng đồng chí Tam Hải giữ bí mật.
Những lời này, khiến mặt của Lưu Tam Hải cười nở hoa, toàn bộ cơ mặt đều giãn cả ra. Có thể vì lãnh đạo giữ bí mật, đây chính là chuyện rất tốt, điều này chứng minh lãnh đạo rất tín nhiệm mình.
Lưu Tam Hải có chút kích động, thần thái cũng có chút khoa trương, một bộ thấy chết không sờn, sẵn sàng hy sinh:
- Thủ trưởng yên tâm, tôi nhất định giữ bí mật.
...
Khi chưa tới văn phòng Hồng Giang tại thủ đô, trong ấn tượng của Nhiếp Chấn Bang, văn phòng Hồng Giang tại thủ đô, mặc dù có chút thiếu thốn, điều kiện cũng có thể giống như văn phòng Mân Nam, văn phòng Giang Bắc và văn phòng Ba Thục tại thủ đô. Nhưng, thật sự khi đứng ở chỗ này, Nhiếp Chấn Bang mới biết được, mình đã lầm.
Lưu Tam Hải có chút xấu hổ, chê cười nói:
- Thủ trưởng, thật ngại quá, điều kiện có chút đơn sơ.
Ở thủ đô, phía thành Nam này, văn phòng làm việc nằm trong một tòa nhà hơn mười tầng cũ, văn phòng Hồng Giang tại thủ đô ngay tại 5 lầu. Bốn phía đều là nhà cao tầng. Tòa nhà, vốn là ở sâu bên trong, do vậy, ánh sáng có vẻ khá u ám.
Ở cửa tầng 5, trên hành lang, treo một tấm biển, phòng làm việc tỉnh Hồng Giang tại thủ đô. Bên trong là một phòng làm việc lớn, giờ phút này, lác đác vài người đang làm việc. Nhìn thấy Lưu Tam Hải dẫn người tiến vào, đều chủ động đứng lên, chào hỏi, sau đó, Nhiếp Chấn Bang lại nhìn qua một chỗ khác, sau đó này mới nói:
- Chủ nhiệm Lưu, tôi thấy, hay là chúng ta tìm một chỗ nào đó để nói chuyện trước đi.
Ngay ngoài văn phòng Hồng Giang tại thủ đô chừng 300~400m, trong một quán cơm rất bình thường, Nhiếp Chấn Bang đã mướn một buồng riêng nhỏ, chọn mấy thứ đồ ăn, chờ mang thức ăn lên, Nhiếp Chấn Bang cau mày nói:
- Đồng chí Tam Hải, tại sao tỉnh Hồng Giang ở thủ đô không có sản nghiệp của riêng mình sao?
Lưu Tam Hải lúc này có chút ngượng ngập nhưng, vẫn ngượng ngùng nói:
- Thủ trưởng, văn phòng Hồng Giang tại thủ đô, thành lập trễ. Hơn nữa, ngay lúc đó cũng không được lãnh đạo coi trọng. Cho nên, chúng ta vẫn luôn phải thuê nơi làm việc, chứ không có sản nghiệp của mình. Ngày thường, lãnh đạo trong tỉnh qua đây, chúng ta hầu như đều an bài ở khách sạn. Bên này, cơ bản chỉ là một cái chỗ đặt chân mà thôi, khiến thủ trưởng chê cười rồi.
Nhiếp Chấn Bang giờ phút này cũng có chút xúc động, chân mày cau lại. Làm như vậy, rõ ràng nói lãnh đạo xử lý thiển cận. Văn phòng tại thủ đô mặc dù không có, nhưng, đó là thể diện của địa phương. Đối với cấp tỉnh còn không có một văn phòng cấp tỉnh tại thủ đô. Nếu có sản nghiệp của mình, người của tỉnh mình, cho dù là cán bộ lãnh đạo hay là cán bộ địa phương, hay là thương nhân, sau khi tới, tất nhiên sẽ chọn lựa tới nơi này đầu tiên, kinh doanh thích đáng, chẳng những chi phí văn phòng tại thủ đô không cần chi, thậm chí, còn có thể đạt được lợi nhuận.
Chuyện này, Nhiếp Chấn Bang nhớ kỹ trong lòng nhất định phải làm, lập tức Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Đồng chí Tam Hải, các anh khổ cực rồi. Tôi nghĩ, trong tương lai, tình hình này sẽ có cải thiện, ở thành Nam này, cũng bất lợi với việc khai triển công việc.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang đột nhiên nói:
- Đồng chí Tam Hải, anh ở thủ đô, đối với tình hình của Hồng Giang có biết chút gì hay không?
Lưu Tam Hải giờ phút này rất hưng phấn, vốn dĩ trước đó nghe nói lão Tam Nhiếp gia một ngày chạy tám Bộ, nghe nói, là chuẩn bị cho công tác sau khi đến Hồng Giang, Lưu Tam Hải liền để ý quan sát.
Đêm qua, tân Trưởng ban Tổ chức mới nhậm chức, Lưu Tam Hải liền kết luận, hôm nay, Nhiếp Chấn Bang tất nhiên sẽ đến Ban Tổ chức, quả nhiên, ông ta đã tính đúng rồi.
Vừa rồi, trong lời nói của Bí thư Nhiếp đã để lộ rất nhiều tin tức. Đối với mình mà nói, trực tiếp được lợi đấy, có thể văn phòng tại thủ đô sẽ có được sản nghiệp của riêng mình. Mà hiện tại, Bí thư Nhiếp hỏi ý kiến hỏi mình về thế cục của Hồng Giang. Đây chính là cơ hội biểu hiện khó mà có được. Nếu, có thể làm cho Bí thư Nhiếp coi trọng, nói không chừng, sẽ triệu hồi mình về Hồng Giang, sau đó đảm nhiệm chức vụ nào đó ở quê hương.
Dừng một chút, Lưu Tam Hải sắp xếp suy nghĩ và lời nói của mình, liền nói:
- Thủ trưởng, tôi tuy ở thủ đô, nhưng, vợ và người nhà của tôi đều ở Hồng Giang. Đối với tình hình của Hồng Giang, tôi coi như cũng có chút quen thuộc, nhưng, cũng không hẳn là chuẩn xác.
Nhiếp Chấn Bang cười ha hả, Lưu Tam Hải đích thật là một người tài, giác ngộ chính trị tuyệt đối không thấp. Nhưng, người này sao lại đảm nhiệm Chủ nhiệm Văn phòng Thủ đô, từ hành động của ông ta cho thấy, ông ta cũng không muốn ở chỗ này.
Lập tức, gật đầu nói:
- Đồng chí Tam Hải, anh không cần lo lắng gì cả, tôi chỉ hỏi vậy thôi, anh có gì nói đó, tôi tạm thời lắng nghe.
Người này, dùng được, đối với Hồng Giang, đối với mình mà nói, đều là một sự trợ giúp đắc lực, Nhiếp Chấn Bang lúc này, cũng không thèm để ý tâm tư của Lưu Tam Hải.
Lưu Tam Hải gật gật đầu, có chút chột dạ, lập tức nói:
- Thủ trưởng, vấn đề của Hồng Giang, kỳ thật, hiện tại chủ yếu nhất vẫn là tập trung ở chỗ Phó bí thư Tỉnh ủy Văn và Phó chủ tịch tỉnh Hạ.
Nhiếp Chấn Bang như thoáng suy nghĩ, Phó bí thư Văn, là Phó bí thư chuyên trách Tỉnh ủy Hồng Giang Văn Bảo Quý. Phó chủ tịch Hạ, chính là Phó chủ tịch thường trực Ủy ban nhân dân tỉnh, Hạ Ngọc Sanh. Xem tài liệu của tỉnh Hồng Giang, Nhiếp Chấn Bang cũng có chút hiểu biết nhất định về hai người này. Tuổi hai người này cũng không lớn, năm nay chừng 53~54 tuổi, hai người hơn kém nhau khoảng một tuổi. Trong hàng ngũ cán bộ cấp tỉnh có thể xem là trẻ trung. Lần này, nhân vật số một tỉnh Hồng Giang để trống, Liễu Dũng sắp xuống, tất nhiên là vô vọng, do vậy, hai người đó cạnh tranh, đây là điều tất nhiên.
Bởi vì, trước khi cấp trên để lộ ra tin tức, hẳn là vẫn có thể sẽ chọn người từ Hồng Giang đề bạt lên, như vậy, người có đủ tư cách nhất cũng chỉ có Văn Bảo Quý và Hạ Ngọc Sanh rồi.
Dừng một chút, Lưu Tam Hải nhìn Nhiếp Chấn Bang, rồi nói:
- Mặt khác, Phó bí thư Văn và Bí thư Thành ủy thành phố Hồng Thành Diêu Định Quốc là thông gia gia. Còn con trai của Hạ Ngọc Sanh, hiện tại đang theo đuổi con gái của Trưởng Ban Tổ chức Tỉnh ủy Tần Quảng Hán.
Quả nhiên, không nghe là không biết, vừa nghe đã giật mình, những tin tức này của Lưu Tam Hải, có lẽ, cũng chưa hẳn chuẩn xác, nhưng, cũng có tác dụng rất lớn. Không có lửa làm sao có khói, Văn Bảo Quý là thông gia với Diêu Định Quốc thành phố Hồng Thành. Loại chuyện này, nếu không hỏi, chỉ sợ khi đến Hồng Giang cũng không chắc có thể biết. Ai lại rỗi việc đi để ý chuyện của cấp dưới. Còn chuyện của Hạ Ngọc Sanh cũng quan trọng không kém.
Rõ ràng, hiện giờ, ở tỉnh, chí ít có hai phe, hơn nữa, ban đầu vốn đều là người của Trương Thiên Càng. Thế cục tỉnh Hồng Giang càng ngày càng rối, thật đúng là không phải nói giỡn. Nhất định, hai người khi cạnh tranh, đều có chút quá kích, hoặc thủ đoạn, nếu không, thủ trưởng sẽ không tức giận như thế.
Hiện tại, thế cục của Hồng Giang, nhất định là giống như thời Chiến quốc, hỗn chiến khắp nơi. Còn một số Ủy viên thường vụ thông minh trong tình cảnh này đương nhiên sẽ kín miệng, cũng sẽ không tỏ thái độ. Ích lợi thay đổi rất lớn mới là mục tiêu của bọn họ.
Cứ như vậy, thế cục của Hồng Giang tất sẽ không xong, lòng người dĩ nhiên là tan rã rồi.
Đứng lên, Nhiếp Chấn Bang lấy hóa đơn, sau khi thanh toán, chủ động vươn tay bắt tay với Lưu Tam Hải, mỉm cười nói:
- Đồng chí Tam Hải, làm việc cho tốt, tranh thủ đưa công tác của văn phòng Hồng Giang tại thủ đô lên một giai đoạn mới.
Bạn cần đăng nhập để bình luận