Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1091: Lợi ích như nhau

Khu kinh tế hồ Hồng Dương.
Nghe thế, Nhiếp Chấn Bang và Phương Viễn Sơn liếc nhau một cái, từ trong ánh mắt của đối phương đều thấy được sự kích động. Nếu phía nội các Chính phủ, hoặc có thể nói, nếu Thủ tướng Mộc thực sự nghĩ như vậy, thực sựu đối với Hồng Giang mà nói là một lễ vật lớn vô cùng, một đại lễ lớn như món đầu từ hơn trăm tỷ, đối với nền kinh tế toàn tỉnh Hồng Giang đáng quý vô cùng.
Nói cách khác, nếu như chiến lược dùng du lịch chấn hưng nền kinh tế tỉnh được Nhiếp Chấn Bang ví như lắp đặt một động cơ chạy xăng cho tỉnh Hồng Giang, như vậy, suy nghĩ của Thủ tướng Mộc chính là trang bị cho tỉnh Hồng Giang một động cơ hạt nhân.
Phải biết rằng, hồ Hồng Dương tách ra từ Trường Giang, cung cấp nước cho cho khu vực phía bắc Hồng Giang, không chỉ là hồ nước ngọt lớn nhất cả nước, mà còn có thể nói Hồng Giang là hồ độc nhất.
Khu kinh tế hồ Hồng Dương, nói trắng ra chính là triển khai một bữa tiệc đầu tư thịnh soạn xung quanh Hồng Giang. Nếu có thể thực hiện thành công, sẽ là một sự thúc đẩy lớn đối với sự phát triển của toàn bộ Hồng Giang.
Bên này, Mộc Định Kiên nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Các anh không cần nghĩ nhiều, vòng kinh tế hồ Hồng Dương, đây chỉ là một khái niệm không rõ ràng. Cụ thể thực hiện như thế nào, trên thực tế, khách quan xem xét, hẳn là nên xem tình hình chung của tỉnh Sở Nam, Sở Bắc cùng với tỉnh Hồng Giang, Cách Giang gộp lại.
Nói xong, Mộc Định Kiên tiếp tục nói:
- Tài nguyên sinh thái hồ Hồng Dương, hoàn cảnh tự nhiên và đặc thù nhân văn văn hóa cùng với phong cảnh xinh đẹp tuyệt trần. Tôi cảm thấy, đối với vấn đề du lịch, xung quanh hồ Hồng Dương có tiềm lực phát triển và triển vọng rất lớn. Về chuyện này, tỉnh Hồng Giang từ trên xuống dưới, phải xem xét suy nghĩ nhiều một chút. Đổi mới lối suy nghĩ một chút. Phải kiên định kiên trì phát triển nét đặc sắc của Hồng Giang, lấy nét đặc sắc đó để chấn hưng tỉnh, cường thịnh tỉnh.
Tiếp đó, sau khi Thủ tướng Mộc nói xong, Nhiếp Chấn Bang cũng buông cây bút máy trong tay, gấp sổ lại, gật đầu nói:
- Chỉ thị tinh thần và cuộc nói chuyện với Thủ trưởng, tôi sẽ ghi nhớ trong lòng, sau này, chúng tôi nhất định sẽ tiếp thu và học tập quán triệt theo tinh thần này. Tăng thêm động lực, đẩy mạnh nền kinh tế Hồng Giang phát triển một cách toàn diện.
Sau khi Nhiếp Chấn Bang nói xong, Phương Viễn Sơn cũng gật đầu nói:
- Thủ trưởng, xin ngài yên tâm. Chúng tôi nhất định sẽ mạnh công cuộc kiến thiết nền kinh tế. Làm tốt các bước xây dựng cơ bản cho toàn tỉnh. Đẩy nhanh quyệt định và phát triển chiến lược dùng du lịch để chấn hưng tỉnh, dùng sản nghiệp để cường thịnh tỉnh, tuyệt đối sẽ không phụ sự tín nhiệm và ủng hộ của tổ chức đối với chúng tôi. Không phụ long mong mỏi của năm mươi triệu quần chúng nhân dân Hồng Giang.
Lúc này Phương Viễn Sơn cũng không tự chủ hô lên khẩu hiệu, sau này, vấn đề Hồng Giang chủ yếu sẽ nằm ở vấn đề hồ Hồng Dương và vòng kinh tế. Thủ tướng Mộc lại tỉ mỉ hỏi thăm Nhiếp Chấn Bang và Phương Viễn Sơn.
Từ phòng 307 đi ra đã là mười giờ tối rồi. Hơn hai giờ nói chuyện với nhau lúc này trên mặt của Nhiếp Chấn Bang và Phương Viễn Sơn đều có chút kích động và hưng phấn.
Buổi đêm trời hơi lạnh, trên đường phố, đèn đường sáng trưng, đèn nê ông lộ ra những sắc màu rạng rỡ. Ở đại sảnh nhà khách, các Ủy viên thường vụ khác của Tỉnh ủy Hồng Giang cũng đang chờ đợi.
Nhiếp Chấn Bang và Phương Viễn Sơn đi ra, phất phất tay nói:
- Về đi, tất cả về nghỉ ngơi cả đi, bận rộn lâu như vậy. Tất cả mọi người trở về nghỉ ngơi chút đi.
Sau khi Nhiếp Chấn Bang nói xong, Phương Viễn Sơn cũng nói:
- Về đi về đi. Ngày mai lại bắt đầu vất vả công tác, mọi người cũng không còn trẻ nữa, thức đêm trường kỳ như vậy, sẽ ốm đấy.
Các lãnh đạo lớn đều cùng nói như vậy, tất cả mọi người liền gật đầu, Phó bí thư tỉnh ủy Tần Quảng Hán mỉm cười nói:
- Bí thư Nhiếp, Chủ tịch Phương, vậy tôi đi trước.
Có Tần Quảng Hán đi đầu, những Ủy viên thường vụ khác cũng nhanh chóng rời đi. Lúc này trong hành lang chỉ còn lại Nhiếp Chấn Bang và Phương Viễn Sơn, cùng hai thư ký đứng phía sau hai người.
Lúc này, Phương Viễn Sơn quay đầu lại nói:
- Tiểu Lý, cậu về nghỉ trước đi, bên cạnh nhà khách chính là khu người nhà. Cậu trở về nghỉ ngơi chút đi.
Nói xong, Phương Viễn Sơn nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Bí thư Nhiếp, có hứng thú cùng đi uống một chén với tôi hay không.
Lời mời này của Phương Viễn Sơn thật sự khiến Nhiếp Chấn Bang có chút không ngờ. Nhưng, cẩn thận ngẫm lại, cũng là chuyện hợp tình lý.
Làm nhân vật số hai, thân phận của Phương Viễn Sơn thật sự có chút khó xử, trên thực tế, đây là một vấn đề thường gặp trong thể chế. Làm lãnh đạo chính phủ chủ chốt. Nếu gặp nhân vật số một Đảng uỷ dễ nói chuyện, nguyện ý uỷ quyền vậy thì tốt, nếu, gặp phải một nhân vật số một thích khoa tay múa chân kiến thiết kinh tế, người làm nhân vật số hai ngày thực sự sẽ rất gian nan.
Trong quan trường không phải có một câu truyện cười như vậy sao, nếu như nói Bí thư là người chủ gia đình, như vậy, Chủ tịch thành phố hay Chủ tịch tỉnh chính là vợ cả, Phó bí thư chuyên trách và các thành phần khác chính là tiểu thiếp.
Phương Viễn Sơn hiểu rõ, giữa hai người không thể cứ đấu đá như vậy. Chưa nói đến việc sẽ ảnh hưởng như thế nào đến Hồng Giang, ít nhất, loại thái độ không thân thiện này, bản thân mìnhsẽ gặp phải không ít khó khăn. Cho nên tuyệt đối không muốn thấy cảnh này.
Lúc này, Phương Viễn Sơn nhân cơ hội này đưa ra một tín hiệu làm hòa, là một chuyện rất bình thường.
Ngay lập tức, Nhiếp Chấn Bang liền nhún vai, mỉm cười nói:
- Được, vừa hay tôi cũng có chút việc muốn trao đổi với anh một chút.
Địa điểm là do Phương Viễn Sơn chọn, nằm ngay ở bên cạnh Tỉnh ủy không xa, quán trà Vĩnh Hoa Lộ Thượng, mang đậm sắc thái cổ xưa.
Tên cũng có vẻ hết sức hữu ý, quán trà đạm bạc. Nhìn thấy vậy, Nhiếp Chấn Bang ha hả cười nói:
- Không đạm bạc thì không thể làm sáng đức, không ninh tĩnh thì không thể tiến xa. Cảnh đẹp, trà ngon. Lão Phương, ông thật tài, thật không ngờ, ở phía sau khu người nhà của Tỉnh ủy chúng ta còn có một quán trà thi vị như vậy. Không tồi.
Phương Viễn Sơn cũng cười ha hả nói:
- Bí thư Nhiếp, không hổ là một nhân tài của hệ trung văn kinh đại, lời bình luận này thật khiến tôi nói không nên lời, với tôi uống trà mà nói, chỉ là một cách hưởng thụ cuộc sống. Nhưng ngài và chủ nhân quán trà có chút giống nhau, ý cảnh đã thăng lên một cấp bậc mới.
Phương Viễn Sơn dường như là khách quen nơi này, vừa đi vào trà lâu, nhân viên phục vụ liền chạy ra đón chào:
- Phương tiên sinh, ngài đã tới. Vẫn chỗ cũ chứ?
Tầng hai quán trà, trong một phòng gần cửa sổ, Phương Viễn Sơn khẽ gật đầu nói:
- Long Tỉnh đi. Lần này để tôi tự mình pha.
Tráng trà, pha trà, châm trà, công phu trà đạo của Phương Viễn Sơn có vẻ hết sức thành thạo. Một ly trà xanh nhanh chóng đặt trước mặt Nhiếp Chấn Bang.
Nâng chung trà lên, ngửi chút hương trà, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, vị trà nhất phẩm, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Trà ngon, nước cũng ngon, công phu trà đạo rất tốt.
Phương Viễn Sơn khẽ mỉm cười, nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Bí thư Nhiếp, về dự án khu kinh tế hồ Hồng Dương, ngài cảm thấy thế nào. Nắm chắc bao nhiêu phần?
Nói đến chính sự, thần thái của Nhiếp Chấn Bang cũng có chút nghiêm trọng, trầm giọng nói:
- Khó, rất khó. Chuyện khu kinh tế hồ Hồng Dương, chỉ sợ không lạc quan như chúng ta nghĩ đâu. Suy nghĩ kỹ mà nói, khu kinh tế hồ Hồng Dương, phải là chuyện của nội bộ Hồng Giang chúng ta, không có liên quan gì với Sở Nam, Sở Bắc và Hoàn Châu.
Sở Nam có thành phố Tiêu Tương làm kế hoạch thí điểm. Sở Bắc cũng có khu kinh tế Giang Thành. Lại nhìn Hoàn Châu, ở gần Giang Bắc, Giang Nam và Hỗ Thành, có liên hệ mật thiết với khu kinh tế tam giác ở phía đông. Duy chỉ có tình cảnh của chúng ta là khó khăn nhất. Lúc này, khu kinh tế hồ Hồng Dương kéo cả ba tỉnh này vào chung, mục đích chủ yếu chỉ e vẫn là một chữ cân bằng.
Phân tích của Nhiếp Chấn Bang hết sức thấu đáo, từ lúc ở chỗ Thủ tướng Mộc đi ra, Nhiếp Chấn Bang vẫn luôn suy nghĩ vấn đề này. Rõ ràng, dự án khu kinh tế hồ Hồng Dương đưa ba tỉnh khác nhét vào hệ thống này chính là một loại cân đối. Nói như vậy, cơ hội được phía trên thông qua cũng sẽ lớn hơn nhiều.
Phương Viễn Sơn nhíu mày, trầm ngâm một chút, chậm rãi nói:
- Bí thư Nhiếp, nói như vậy, chỉ sợ, khó khăn của chúng ta sẽ thêm không ít. Nếu ba tỉnh khác đều nhét vào dự án này, đến lúc đó, lợi ích từ dự án, lợi nhuận có được và các phương diện khác sẽ phải tranh giành khá kịch liệt.
Nhiếp Chấn Bang gật đầu nói:
- Đúng vậy, Sở Nam có Hồ Ngạn Bác, Sở Bắc có Trương Chấn Tường còn có Liêu Ngọc Khôn của Hoàn Châu, đây đều không phải loại người dễ ăn. Đến lúc đó, ưu thế cùng nhược điểm của Hồng Giang chúng ta đều sẽ bị phơi bày ra ngoài sáng. Tranh đoạt tài nguyên cùng bọn họ, đây không phải một chuyện dễ dàng.
Nói tới đây Nhiếp Chấn Bang đổi giọng nhìn Phương Viễn Sơn nói:
- Anh Phương, nhược điểm của chúng ta không ít, nhưng, chúng ta cũng có ưu thế của chúng ta, du lịch của Hồng Giang, sản nghiệp của Hồng Giang kết cấu đều rất hợp lý, đây là ưu thế của chúng ta. Nắm chắc điểm này, tôi cảm thấy, vẫn có hy vọng rất lớn. Quan trọng nhất là so với bọn họ, chúng ta phải tranh thủ nắm trước cơ hội, tương đối mà nói, chúng ta biết sớm nhất, lần này, ý kiến của tôi là bên phía Ủy ban nhân dân tỉnh, anh vất vả một chút, đề xuất dự án và kế hoạch để chúng ta thu hút đầu tư, để xuất quy hoạch phát triển của chúng ta, thông qua văn phòng đồng chí Lưu Tam Hải tại thủ đô làm tốt công tác chuẩn bị một chút. Như vậy, chúng ta sẽ đi trước một nước, bất kể thế nào, chúng ta cũng không thể thua ba tỉnh khác được.
Đợi Nhiếp Chấn Bang nói xong, Phương Viễn Sơn cũng gật đầu nói:
- Bí thư Nhiếp, bên phía chính phủ, ngày mai tôi sẽ tổ chức hội nghị, đặc biệt thảo luận chuyện này một chút. Mau chóng đề ra một phương án hoàn chỉnh. Tranh thủ xin cấp trên cho lập dự án. Như vậy, cũng có thể chiếm được một vị trí chủ đạo.
Cuộc nói chuyện của hai người chủ yếu tập trung vào chuyện vòng kinh tế hồ Hồng Dương, sau đó lại thảo luận việc phát triển kinh tế và quy hoạch tỉnh Hồng Giang trước mắt.có thể nói, đôi bên thảo luận và nói chuyện rất vui.
Đôi bên đều có ý thức điều chỉnh lối suy nghĩ và sách lược của bản thân, về điểm này, Nhiếp Chấn Bang cũng rất rõ ràng. Sự thay đổi của Phương Viễn Sơn, cùng với sự thay đổi sau khi áp chế, có thể nói là một sự thay đổi có lợi.
Lúc này, tương lai đại cục Hồng Giang đang phát triển, không thể nghi ngờ, Hồng Giang phát triển càng tốt, đối với đôi bên đều có lợi. Lúc này, lợi ích của đôi bên chính là một.
Bạn cần đăng nhập để bình luận