Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1088: Sức mạnh của tấm gương.

Sau khi truyền lệnh xong, Nhiếp Chấn Bang xoay người nói với Phó Chính Bình:
- Giáo sư Phó, tình hình ở trên đê vẫn rất gấp, tôi xin lỗi không tiếp được rồi.
Đi ra khỏi lều, ở trên mặt đê, chung quanh đều là tiếng người ồn ào vang lên ở trong đê. Ít cũng có tới mấy trăm người đang vây quanh khu vực bận rộn này.
Ở trên đê, có một đoạn đê đã lõm xuống. Mặt đê rộng lớn bây giờ đã có một đoạn lõm cong xuống. Chỗ lõm này cũng không phải đột ngột lõm xuống mà lõm một cách từ từ.
Đây là điều hết sức bình thường, bình thường nước lũ làm vỡ đê, miệng hố phải rộng đến hơn mười mét.
Lúc này, ở hai bên miệng hố, các binh sĩ, cảnh sát đều đang rất gấp rút. Mỗi người đều có cảm giác cấp bách và cảm giác sứ mạng.
Đồng thời, có thể nhìn thấy, hai đầu đã buộc dây thừng chắc chắn, hàng trăm chiến sĩ mặc áo vàng cứu sinh nhảy vào trong nước.
Nước lũ đục ngầu một màu vàng của đất. Trong nước lũ có rất nhiều bùn cát, nếu không cài dây và không mặc áo cứu sinh là tự tìm cái chết. Nước chảy rất nhanh, nhìn có vẻ như yên lặng nhưng dòng nước chảy rất mạnh, chỉ cần không cẩn thận là có thể bị cuốn đi.
Khi Nhiếp Chấn Bang tới đã thấy có mười mấy chiến sĩ bị cuốn ra xa. Cũng may mà dây thừng chắc nên họ lại bám theo dây để bò lại đê.
Ở bên cạnh, một sĩ quan chỉ huy còn đang lớn tiếng kêu:
- Mau tăng tốc lên!
Bao cát thì khan hiếm, chỉ cần mười bao cát ném vào, có thể giữ được một bao đã là quá tốt rồi. Điều này khiến cho các chiến sĩ không khỏi sốt ruột.
Nhìn thấy cảnh này, Nhiếp Chấn Bang cũng đi tới, đá vào một bao sỏi ở bên cạnh, Nhiếp Chấn Bang nói với người dân:
- Cho tôi một bao.
Mọi người ngân ngẩn cả người. Lúc này Nhiếp Chấn Bang cũng một tay nhấc một bao cát ít cũng hơn năm mươi cân. Nhiếp Chấn Bang nhanh như bay, lao tới bên đê vứt bao xuống.
Sau lưng Nhiếp Chấn Bang, các lãnh đạo như Lưu Tuấn Uy, Hạ Hoành, Tăng Tân Hoa, Lý Khai Dũng, Lôi Nghị… đều lần lượt lên nhấc bao cát theo. Lúc này, đến Bí thư còn bê cát thì mình còn đứng ở cạnh nhìn làm gì? Chẳng lẽ địa vị của mình còn cao hơn cả Bí thư Nhiếp, mình còn quan trọng hơn cả Bí thư Nhiếp sao?
Lúc này, tất cả mọi người ở đây, bất kể là các chiến sĩ, dân binh của Lộc Sơn hay là người dân bình thường đều bị cảnh tượng này làm cho rung động.
Vị trí như của Bí thư Nhiếp, nếu đặt ở thời cổ đại có thể tương đương với đại tướng một phương, là tổng đốc một tỉnh. Bây giờ cũng như vậy, có bao giờ nhìn thấy đường đường là người đứng đầu của Tỉnh ủy mà liều mạng như vậy.
Điều này đã tạo ra một sức ảnh hưởng vô hình. Tất cả mọi người dường như bỗng có một tiềm lực mạnh mẽ mà đây chính là tấm gương đã sinh ra sức mạnh.
Trong tim của mỗi người đều có một niềm tin. Bí thư Nhiếp cũng đã đích thân tham gia giải cứu, đã liều mạng vì người dân. Bí thư đã liều mạng vì người dân như vậy thì chúng ta còn có lý do gì mà không làm.
Giằng co nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng đã có người hô to lên là hết đá rồi, mau lên.
Lưu Tuấn Uy đứng thẳng lên. Nửa giờ mệt nhọc khiến cho người bình thường ít tập luyện như Lưu Tuấn Uy phải thở hồng hộc. Lấy điện thoại ra, Lưu Tuấn Uy bấm một dãy số, lớn tiếng nói:
- Tôi là Lưu Tuấn Uy, tôi không cần biết các anh dùng cách gì, bây giờ hãy lập bố trí xe vận chuyển cát sỏi đến đê Hắc Thạch ở Lộc Sơn cho tôi. Cái gì? Không có xe? Dù là cướp thì cũng phải cướp ra xe. Hãy lập tức liên hệ với các công ty tiêu thụ lớn, đồng thời Thành ủy cũng sẽ điều động xe, sau đó mua lại với giá thị trường.
Lưu Tuấn Uy vừa mới gác máy thì liền có người kêu to:
- Không xong rồi. Miệng hố yếu rồi. Mau lui lại hai bên.
Lúc này đã không còn đá và cát để đổ vào nữa, mặt đê yếu ớt liền bị vỡ một hố lớn. Từ khe hở rộng hơn 3m, nước thủy xối xả tràn vào, trong nháy mắt đã tràn đầy đồng ruộng.
Những chiến sĩ đang ở dưới nước cũng rơi vào tình trạng nguy hiểm. Hai đầu dây thừng đã được kéo căng ra. Các chiến sĩ đều lần lượt bắt lấy dây thừng, hướng về phía an toàn.
Nhiếp Chấn Bang đã đi lên. Đê vỡ, nước lũ từ đó chảy vào, bùn đất bị cuốn đi theo khiến cho chỗ vỡ càng lúc càng lớn. Chỉ trong ba phút ngắn ngủi mà miệng đê vỡ từ ba mét đã biến thành năm mét.
Bên này, đột nhiên có người hoảng sợ hô lên:
- Không hay rồi, dây thừng bên kia đứt rồi.
Nghe được câu này, Nhiếp Chấn Bang cũng vội vã nhìn qua. Đối diện với bên dây thừng bị đứt, lúc này, những chiến sĩ còn ở trong nước liền giống như lục bình mất đi phương hướng, bất cứ lúc nào cũng có thể bị nước cuốn đi.
Vừa kéo lấy dây thừng, Nhiếp Chấn Bang giận giữ hét lên:
- Mau, tất cả mọi người hãy đến đây hỗ trợ.
Người cuối cùng được đưa từ nước lên, dòng nước đã vắt kiệt sức của anh ta. Vừa lên bờ, cả người liền nằm trên mặt đất. Nhiếp Chấn Bang tiến đến, nhìn nhìn rồi nói:
- Lập tức bố trí xe cấp cứu, đưa cậu ấy đi bệnh viện. Cậu ấy kiệt sức rồi, đừng để tình hình xấu đi.
Lúc này, đê đã xuất hiện mười mấy lỗ hổng. Trong một thời gian ngắn, trong đê đã ngập một tầng nước. Lúa và cây nông nghiệp ở gần khu vực đê vỡ gần như là đã hỏng hoàn toàn.
Nhìn chỗ đê vỡ, lòng Nhiếp Chấn Bang nặng trĩu. Cuối cùng thì vẫn vỡ. Đến lúc đó, phải báo cáo thế nào với đồng chí Mộc Định Kiên, phải báo cáo thế nào với năm mươi triệu người dân Hồng Giang?
Nhìn Lưu Tuấn Uy, Nhiếp Chấn Bang trầm giọng nói:
- Đồng chí Tuấn Uy, gọi điện thoại thúc giục một chút. Còn bao lâu nữa thì thuyền tới đây? Ngoài ra, lúc này không thể để chỗ vỡ lớn hơn. Nếu như đê vỡ lớn hơn thì thuyền cũng không thể ngăn được nữa.
Lời nói của Nhiếp Chấn Bang vừa dứt thì ở bên này có người ở trên mặt nước hô to. Hai chiếc thuyền hàng ngàn tấn đã tới.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Nhiếp Chấn Bang cũng phấn chấn giơ tay vẫy. Được cứu rồi, chỉ cần có thể chặn chỗ vỡ lại thì có thể giảm tổn thất xuống thấp nhất.
Thuyền còn cách chỗ vỡ khoảng 10m thì liền tắt máy để trôi về phía đê, sau đó mới kéo máy khởi động lại. Sau khi hai chiếc cần cẩu ở hai bên kéo thuyền lại, dây kéo liền được dỡ xuống. Chiếc thuyền mất đi lực kéo, từ từ dựa vào chỗ vỡ, một chiếc thuyền được đưa ra, kẹp vào giữa hố. Đồng thời, con thuyền thứ hai đã dựa lên. Trong khi đó, hai bên bắt đầu nhanh chóng chất bao cát vào trong chỗ vỡ và đóng cọc gỗ vào hai bên. Càng lúc càng nhiều bao cát được chồng lên. Dòng nước cũng đã bắt đầu nhỏ lại.
Năm giờ chiều.
Đã bốn tiếng trôi qua, lúc này, chỗ đê vỡ cuối cùng cũng đã được chắn lại. Trong bên trong đê còn có rất nhiều bao cát được xếp thành hình bậc thang. Như vậy có thể bảo đảm được tính chắc chắn của chỗ đê bị vỡ.
Sau khi chỗ vỡ cuối cùng được chắn lại, không còn giọt nước lũ nào có thể thấm qua được nữa, trên đê, tất cả mọi người đều reo hò ầm ỹ.
Lúc này, các chiến sĩ giải phóng quân và cảnh sát có vũ trang cùng với người dân địa phương đều kích động ôm nhau. Tuy mọi người đều không biết nhau, thậm chí còn không biết đối phương họ gì. Nhưng lúc này, mọi người đều có một mục tiêu và đều vì mục tiêu đó mà cố gắng, mà liều mạng.
Nhiếp Chấn Bang có vẻ cũng đã hơi mệt mỏi. Còn Hồng Phong ở bên cạnh thì đã hoàn toàn gục xuống. Bên cạnh Hồng Phong là Lưu Tuấn Uy và Hạ Hồng đều không khá hơn, ngồi ở trên đê. Lúc này, mọi người đã không còn thân phận cấp bậc nữa, mỗi người đều là những người tham gia vào quá trình chống lũ.
Nhiếp Chấn Bang đưa tay kéo mấy người Lưu Tuấn Uy dậy. Vẫn nhìn mọi người, Nhiếp Chấn Bang có vẻ xúc động, cúi đầu thật sâu, nói lớn:
- Tôi đại diện cho Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh, đại diện cho năm mươi triệu người dân Hồng Giang, xin được chân thành cảm ơn mọi người!
Nhiếp Chấn Bang nói xong thì tiếng hô ở trên đê càng lớn hơn. Nhiếp Chấn Bang lúc này đã đi vào trong lều vải. Các chuyên gia thủy lợi đều chạy ra đón, kích động thật sự, nói:
- Bí thư Nhiếp, ngài đã cho tôi thấy được một Đảng viên chân chính, một cán bộ thuần túy. Tôi chân thành cảm ơn Bí thư đã cho tôi một hồi ức khắc cốt ghi tâm.
Phó Chính Bình là chuyên gia thủy lợi nổi tiếng cả nước, không chỉ là người được hưởng trợ cấp của Quốc vụ viện mà còn là cố vấn của các công trình thủy điện, thủy lợi cấp quốc gia. Lúc này, Phó Chính Bình cũng dùng một chữ “ngài”, điều này đã đủ để chứng minh Phó Chính Bình khâm phục Nhiếp Chấn Bang cỡ nào.
Nhiếp Chấn Bang khoát tay, mỉm cười nói:
- Giáo sư Phó, quá khen rồi. Không phải một mình tôi có công mà đây là công lao của toàn thể người Hồng Giang, bao gồm cả các chiến sĩ giải phóng quân và các chiến sĩ vũ cảnh.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang liền chuyển chủ đề:
- Giáo sư Phó, chỗ vỡ trên đê lớn đã được chặn lại, nhưng tiếp theo, trong vấn đề sửa chữa vẫn cần giáo sư Phó giúp đỡ nhiều hơn.
- Ngoài ra, đồng chí Tuấn Uy, nhất định phải tăng cường tuần tra đê, ngàn vạn lần không được để tái xuất chuyện này. Nếu xảy ra lần nữa chúng ta sẽ không thể chống nổi nữa đâu.
Nhiếp Chấn Bang xoay người dặn Lưu Tuấn Uy.
Lúc này, ở bên ngoài có âm thanh huyên náo. Ngay sau đó, phó Bí thư Thành ủy Lộc Sơn Ngưu Vệ Quốc đi đến, nói:
- Bí thư Nhiếp, thủ trưởng đến rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận