Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 960: Bí thư Nhiếp rất hài lòng

Lời của Nhiếp Chấn Bang làm Hứa Hồng Chuyên thấy căng thẳng không có lý do ở trong lòng, không khỏi phải nghĩ ngợi sâu thêm.
Bản thân là đại quản gia tỉnh ủy, con đường đi tới của Hứa Hồng Chuyên cũng gian khó, rất chú ý cẩn thận, chỉ dựa vào sự nghiền ngẫm này.
Trong thể chế chính là như thế, cho tới bây giờ đều là một quá trình nghiền ngẫm và bị nghiền ngẫm.
Lời nói bí thư Nhiếp cũng ẩn chứa một chút ý tứ, chuyện này sợ là có liên quan tới mình, bằng không thì bí thư Nhiếp sẽ không bảo mình ở bên cạnh.
Sau khoảng mấy phút, ngoài cửa phòng có tiếng gõ cửa, Nhiếp Chấn Bang mở miệng:
- Mời vào.
Ngoài cửa, Hồng Phong và Lý Hữu Toàn đi vào, Hồng Phong nói:
- Bí thư, bí thư Hữu Toàn đến.
Đoàn người bí thư Nhiếp đã đi nghỉ, nhưng ở ngoài cửa sở chiêu đãi của nhà khách thành ủy thì đoàn người bộ máy ủy viên thường vụ thành ủy thành phố Ôn Xuân vẫn chờ đợi, chủ yếu là tính tới khả năng bí thư Nhiếp có thể một mình gặp vài người.
Lý Hữu Toàn lúc này có vẻ xúc động, đi theo thư ký Hồng vào trong ánh mắt hâm mộ của các ủy viên thường vụ khác.
Vừa vào cửa, Lý Hữu Toàn hơi sửng sốt, thật không ngờ là Trưởng ban thư ký cũng ở đây, lúc này, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười chỉ vào sô pha bên cạnh nói:
- Đồng chí Hữu Toàn, mời ngồi.
Lý Hữu Toàn gật đầu, có vẻ rất chú ý cẩn thận:
- Chào bí thư, chào Trưởng ban thư ký.
Nhiếp Chấn Bang gật gật đầu, ánh mắt đặt nhìn Hứa Hồng Chuyên và Lý Hữu Toàn, lập tức nói:
- Đồng chí Hữu Toàn, không cần gượng ép, ngồi xuống nói chuyện.
Đợi sau khi Lý Hữu Toàn ngồi xuống, Nhiếp Chấn Bang mới tiếp tục nói:
- Đồng chí Hữu Toàn, bây giờ tìm anh lại đây chủ yếu là muốn cùng anhh nói một chút về công việc của thành phố Ôn Xuân.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang thản nhiên nhìn Hứa Hồng Chuyên bên cạnh một cái, nói:
- Công tác cơ sở không dễ làm, tư tưởng không đồng nhất, đồng thời với việc phát triển kinh tế khó tránh khỏi sẽ chạm đến, thậm chí là tổn hại tới ích lợi của một nhóm người khác, trong việc phối hợp quan hệ anh là một Bí thư thành ủy, là người đứng đầu vẫn phải bỏ nhiều công sức, mất nhiều khí lực, phải làm tốt việc của các mặt. Nhất là các đồng chí lão thành về hưu, cán bộ cũ, phải sâu sát để có thể thể hiện đầy đủ tình cảm quan tâm sâu sắc của Đảng và Chính phủ.
Nhiếp Chấn Bang vừa dứt lời thì sắc mặt Hứa Hồng Chuyên và Lý Hữu Toàn đều thay đổi, ý tứ của bí thư Nhiếp sợ là không hài lòng đối với thành phố Ôn Xuân. Thư tố cáo một lá lại một lá gửi tới từ thành phố Ôn Xuân, Tỉnh ủy, Ủy ban Kỷ luật tỉnh, Cục Thông tin Đối ngoại tỉnh, phàm là bộ phận có thể dính dáng tới kiểm tra kỷ luật giám sát gần như đều nhận được cùng loại thư như vậy, điểm này đã nói lên bí thư Nhiếp thấy công việc của thành phố Ôn Xuân chưa đúng nơi đúng chỗ.
Hứa Hồng Chuyên còn nghĩ nhiều hơn Lý Hữu Toàn, dù Hứa Hồng Chuyên thường xuyên đi theo bên người bí thư Nhiếp, nhưng lúc này cũng cảm thấy toát mồ hôi lạnh.
Lời nói bí thư Nhiếp không chỉ riêng đối với Lý Hữu Toàn mà đồng thời cũng là nói với ông ta, đây là đang thẳng thắn phê bình hai người, trong việc xử lý một số quan hệ, một số công việc còn chưa đúng chỗ, ý tứ này nói trắng ra chính là chỉ chuyện kia của Hứa Hồng Chuyên.
Quả thật, lúc trước Nhiếp Chấn Bang đã đem thư tố cáo cho Hứa Hồng Chuyên, nhưng nhìn từ chỗ này thì Hứa Hồng Chuyên hiểu, sợ là chỗ bí thư Nhiếp lại nhận được thư tố cáo của Hoàng Chính Tân. Hoàng Chính Tân bây giờ là không quan không chức rồi, đúng là lúc rảnh rỗi không có việc gì làm, học hành thì Hoàng Chính Tân lại không đi, ngày rảnh rỗi sợ là chỉ chăm chăm vào thư tố cáo, chuyện này bám riết không tha khiến tinh thần Hứa Hồng Chuyên rất bực bội, khó chịu.
Đây đã là thù hận tới chết rồi, “Ba người thành Hổ”, thư tố cáo này nhiều thì đối với chỗ tỉnh ủy Hồng Giang cũng là một chuyện khó làm, đến lúc đó không thể mặc kệ không tra xét. Hơn nữa xem kiểu của Hoàng Chính Tân này mơ hồ đã có khuynh đứng tên tố cáo, một khi là đứng tên thì đến lúc đó nhất định phải điều tra, tuy không nhất định có thể tra ra cái gì nhưng cũng là một đả kích đối với tiền đồ bản thân ông ta.
Lý Hữu Toàn đang im lặng ở bên cạnh cũng gật đầu nói:
- Chỉ thị của bí thư tôi nhất định nghiêm khắc chấp hành, công việc tiếp theo nhất định cố gắng trong mặt này....
Nói chuyện với nhau thêm khoảng nửa tiếng, Nhiếp Chấn Bang sau khi hỏi thăm sơ qua một chút tình hình thành phố Ôn Xuân gặp thiên tai đóng băng rồi cười nói:
- Tiểu Hồng, rót chút nước nóng cho đồng chí Hữu Toàn.
Nói đến thế, Lý Hữu Toàn cũng đứng lên, nét mặt cung kính, nói:
- Bí thư Nhiếp, tôi không quấy rầy anh nghỉ ngơi nữa.
Hứa Hồng Chuyên cũng đi theo Lý Hữu Toàn đi ra.
Vừa ra khỏi cửa, sắc mặt của Hứa Hồng Chuyên lập tức trầm xuống, nhìn Lý Hữu Toàn bên cạnh nói:
- Hữu Toàn, Hoàng Chính Tân này là có chuyện gì? Ông ta làm như vậy là định làm “Lợn chết không sợ bỏng nước sôi” à?
Đối mặt với lãnh đạo cũ, cấp trên cũ, Lý Hữu Toàn giờ phút này cũng có vẻ hết sức khó xử, hạ giọng nói:
- Trưởng ban thư ký, chuyện đồng chí Hoàng Chính Tân chúng tôi cũng làm rồi, nhưng anh cũng biết đấy chủ yếu chính là tính tình ông ta... Thật khó mà nói.
Nghe Lý Hữu Toàn nói, Hứa Hồng Chuyên trầm mặt gật đầu, là đối thủ cũ nên Hoàng Chính Tân là ai thì Hứa Hồng Chuyên vẫn hiểu, lập tức nói:
- Hữu Toàn, anh sắp xếp một chiếc xe cho tôi, tôi đoán Hoàng Chính Tân giờ phút này còn chưa nghỉ ngơi, chúng ta đi sang đó một chuyến.
Một đêm không xảy ra chuyện gì, sáng sớm hôm sau khoảng gần bảy giờ Nhiếp Chấn Bang đã dậy, sau khi rửa mặt xong, ngoài cửa phòng Hồng Phong dẫn nhân viên phục vụ của sở chiêu đãi của nhà khách Thành ủy đi đến, đẩy vao một xe để thức ăn nhỏ, trên xe là cháo, sữa đậu nành, sữa, bánh quẩy, bánh mỳ và bánh bao được chuẩn bị hết sức đầy đủ.
Sau bữa sáng, lãnh đạo thành ủy Ôn Xuân cũng đều chạy tới, lúc này tổ khảo sát đi theo lãnh đạo và nhân viên công tác cũng đều đã chuẩn bị xuất phát.
Đoàn xe không làm kinh động quá nhiều người, đi từ nhà khách Thành ủy hướng thẳng tới huyện Dược Độ, Sở dưới của thành phố Ôn Xuân.
Huyện Dược Độ là một huyện lớn thuộc một cơ sở kinh tế quan trọng nhất dưới sở của thành phố Ôn Xuân, huyện Dược Độ từ xưa đến nay là một huyện thuốc Đông y nổi tiếng.
Lần này cũng là một trong những vùng gặp thiên tai đóng băng khá nghiêm trọng của thành phố Ôn Xuân.
Chưa đến mười giờ sáng, đoàn xe liền tiến vào khu vực nội thành huyện Dược Độ, cũng giống nội thành thành phố Ôn Xuân, vì nghênh đón bí thư Nhiếp đến nên toàn bộ khu vực huyện đã làm vệ sinh sạch sẽ, tuyết đọng trên mặt đường đều được quét sạch, tuy rằng, thời tiết vẫn là u ám như trước, tuy rằng thỉnh thoảng vẫn có mưa tuyết nhưng toàn bộ đường phố vẫn là có vẻ rất nhẹ nhàng khoan khoái.
Nhiếp Chấn Bang cũng không ở lại trong khu vực trung tâm lâu quá, đoàn người, xe lại khởi hành đi hướng tới xã Giáp Sơn của huyện Dược Độ.
Là một đơn vị cấp dưới của huyện Dược Độ, tình hình của xã Giáp Sơn thật không tốt, nơi này là xã nghèo nổi tiếng toàn tỉnh, ở chỗ sâu trong núi, giao thông bất tiện, dân số rất thưa thớt.
Mặt đường có lớp băng rất dày và tuyết đọng làm đoàn xe đi rất dè dặt, cách xã giáp núi khoảng gần hai km đoàn xe ngừng lại, phụ trách mở đường phía trước Chu Dụ Dân đi bộ tới:
- Bí thư Nhiếp, phía trước đường bị chặn lại rồi, một số cây đại thụ trên núi bị tuyết đọng làm gẫy chắn ngang trên mặt đường, vừa rồi tôi sắp xếp một số người đẩy thử một cái nhưng cây thật sự quá lớn, quá nặng, nếu chỉ dựa vào sức người thì không chuyển dời được.
Vừa nói xong, Nhiếp Chấn Bang cũng trầm giọng nói:
- Đi bộ đi, chúng ta đi vào xem một chút.
Sắc mặt của Nhiếp Chấn Bang có vẻ có chút khó coi, tình hình xã Giáp Sơn vượt ra khỏi dự đoán của Nhiếp Chấn Bang, bây giờ nghĩ lại thấy mình lúc trước suy nghĩ vẫn lạc quan quá mức.
- Bí thư Nhiếp, đây là viện dưỡng lão xã Giáp Sơn chúng tôi, hiện nay toàn bộ xã tổng cộng có năm mươi người già cô độc ở tại viện dưỡng lão này.
Có Bí thư Đảng ủy xã Giáp Sơn cùng đi và dẫn đường, đòan người Nhiếp Chấn Bang đi tới viện dưỡng lão. So với những viện dưỡng lão ở những địa phương lớn, những thành phố lớn thì sự sáng sủa, sạch sẽ, ấm áp của viện dưỡng lão của xã Giáp Sơn có vẻ kém hơn rất nhiều, nhà một tầng thấp bé, mấy đống tuyết được dọn ra vẫn chồng chất xung quanh sân.
Bốn năm cụ già mặc áo bông dày đứng cửa ở trong sân, Nhiếp Chấn Bang chào hỏi không do dự chút nào, nắm tay các cụ nói:
- Thưa cụ, thật sự là không dám nhận, không dám nhận.
Ở viện dưỡng lão, Nhiếp Chấn Bang xem xét thực tế cuộc sống và tình hình ăn uống hàng ngày của các cụ và hỏi thăm kỹ càng tình hình cuộc sống của các cụ ở nơi này.
Nhiếp Chấn Bang quay đầu lại nói với cán bộ lãnh đạo liên quan thành phố Ôn Xuân, nói với Quách Nam Sinh sở Dân chính tỉnh:
- Hôm nay, tôi rất vui, tôi không nhìn thấy cảnh thái bình giả tạo, có thể nhìn thấy tình hình thực sự của cơ sở, tôi rất hài lòng, điều này nói rõ sự mất công mất sức cho đoạn đường đi bộ tới này đã không bị uổng phí, có thể nhìn thấy vấn đề mới có thể giải quyết vấn đề.
Câu nói của Nhiếp Chấn Bang đã đưa tới sự yên tâm cho mọi người ở chỗ này, nếu một cán bộ lãnh đạo chỉ hy vọng nhìn thấy sự êm đẹp, chỉ hy vọng nhìn thấy cuộc sống hạnh phúc thì như vậy trên làm dưới theo, cán bộ lãnh đạo này từ nay về sau sợ là sẽ chỉ thấy toàn là êm đẹp. Bởi vì người phía dưới cũng sẽ không tự tìm phiền phức, đồng nghĩa với việc sau khi nói như vậy thì từ giờ về sau người phía dưới ở Hồng Giang cũng biết phong cách làm việc của bí thư Nhiếp, như vậy Nhiếp Chấn Bang có thể thấy được tình hình thực tế, đây là việc rất tốt.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang dặn dò:
- Về chuyện viện dưỡng lão vẫn cần cải tạo nhanh hơn, tăng mạnh xây dựng phương tiện vật chất, đảm bảo các cụ có một hoàn cảnh sống thoải mái, có thể an hưởng lúc tuổi già, việc này sở Dân chính tỉnh và thành phố Ôn Xuân phải đồng thời làm tốt công tác chứng thực chính sách.
Sau khi rời viện dưỡng lão, đoàn người Nhiếp Chấn Bang đi tiếp tới làng Liễu Sơn là làng nghèo nhất của xã Giáp Sơn.
Từ xã Giáp Sơn đi làng Liễu Sơn còn phải vượt qua một ngọn núi nhỏ: Liễu Sơn, nói là núi nhỏ nhưng trên thực tế cũng đủ làm người ta đau đầu rồi, vừa tiến vào làng Liễu Sơn nhìn ngôi làng trong khe núi này Nhiếp Chấn Bang ngây ngẩn cả người.
Bạn cần đăng nhập để bình luận