Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 571: Phong vân rung chuyển

Ngày 1/9/1999.
Bài báo của tờ Nhật báo Hy Vọng nói về vấn đề tiếp tục mở mang, khởi đầu thời kỳ hưng thịnh, kế thừa bản sắc của Trung Hoa.
Bài báo chỉ ra, 20 năm tiến hành cải cách, kinh tế, xã hội, khoa học kỹ thuật của Trung Quốc phát triển đột ngột, hiện giờ đã trở thành một lực lượng đa nguyên hóa không thể bỏ qua của thế giới. Ở trung ương Đảng, dưới sự lãnh đạo của Quốc vụ viện, kết hợp chặt chẽ với Tổng bí thư làm trụ cột của trung ương Đảng, khai thách đổi mới, cống hiến vì sự nghiệp xã hội chủ nghĩa.
Bài báo này được xem như một bài khẳng định đối với hai nhiệm kỳ của Tổng Bí thư Viên, một sự thừa nhận. Đồng thời, bài báo này cũng là sự chuẩn bị cuối cùng và một sự làm nóng lên cho Đại hội đại biểu Đảng viên cả nước mở trong ba ngày tới.
Ngày 2/9, các Đảng viên đại biểu cho các đơn vị của tỉnh mình, tạo thành các đoàn đại biển, lần lượt đến thủ đô. Quảng trường Thiên An Môn từ sớm đã được trang hoàng rực rỡ. Năm mươi sáu hình rồng vàng xoay quanh các cột trụ màu vàng và đỏ, đứng trên quảng trường Thiên An Môn, đại diện cho năm mươi sáu dân tộc của Trung Quốc, với ý nghĩa các dân tộc đoàn kết nhất trí, cùng chung sống hòa bình.
Nhật báo Thượng Hải chiều 2/9 có bài báo tán dương cao độ Bí thư Thành ủy của Thượng Hải – đồng chí Lý Giang Sơn. Bài báo chỉ ra, sau khi Lý Giang Sơn đảm nhiệm chức vụ Bí thư Thành ủy của thành phố Thượng Hải, kinh tế của Thượng Hải phát triển mạnh mẽ. Hiện giờ, kinh tế của Thượng Hải đã gần vượt qua đặc khu Đông Cảng, trở thành trung tâm kinh tế của quốc gia và trung tâm tài chính thế giới. Tân khu ở phía đông Thượng Hải cùng với khu tài chính Lục Chủy rất có tiếng tăm ở trong và ngoài nước.
- Cha, nội dung bài báo của Nhật báo Thượng Hải hôm nay, tổng thể mà nói, những tin tức khác đều là phụ, chủ yếu vẫn là bài báo ca tụng công đức của Lý Giang Sơn.
Tại bệnh viện quân đội ở thủ đô, trong phòng bệnh của cán bộ cao cấp, toàn bộ phòng bệnh đều là những căn phòng có hai phòng ở một phòng khách. Bên trnog, có phòng tiếp khách, có phòng ngủ chính và một phòng ngủ nhỏ hơn. Những đồ dùng, dụng cụ trong gia đình đều đầy đủ. Ở trong phòng ngủ cũng đầy đủ các thiết bị chữa bệnh. Máy theo dõi điện tâm đồ, máy dưỡng khí, ống hút… nói chung ở trong phòng bệnh có thứ gì thì ở đây đều có, thậm chí còn rất đầy đủ. Lúc này, Dương Thắng Lợi ngồi ở Dương lão gia đang nửa nằm nửa ngồi ở trên giường. Ông có vẻ đã gầy yếu đi rất nhiều, tinh thần có vẻ cũng không còn tốt nữa.
Nghe lời của Dương Thắng Lợi, Dương lão gia lúc này cũng mở mắt, thấp giọng nói:
- Già rồi, già rồi, thật không ngời lão Lý cả đời lúc nào cũng cẩn thận, bây giờ cũng bắt đầu mạo hiểm rồi.
Dương Thắng Lợi gật đầu, cung kính đáp:
- Cha, điều này cũng đủ để nghĩ, thế hệ này của nhà họ Lý, cũng chỉ có Lý Giang Sơn là đáng tin cậy một chút, nhưng lại bị ảnh hưởng bởi vụ bê bối lớn của con trai của Lý Giang Sơn là Lý Quốc Hoa, Lý lão trong cơn tức giận đã đưa Lý Quốc Hoa ra nước ngoài, nhưng điều này lại khiến cho Lý Giang Sơn bị chậm trễ. Hiện giờ, nếu Lý Giang Sơn còn ở lại đây thì cả đời này vẫn không thể nhúc nhích được, không có bất cứ hy vọng nào. Lần này nhà họ Lý sẽ hoàn toàn bị loại.
Ý của việc bị loại cũng không phải bị loại trong thi đấu thể thao, mà bị loại này chính là loại khỏi Bộ Chính trị.
Một gia tộc, nếu như không có ai vào được Bộ Chính trị thì mọi thứ đều coi như xong. Các đối thủ tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội này. Không có người ở trên, một gia tộc chính trị, nếu như đến cả một Ủy viên Bộ chính trị cũng không có thì nghĩa là đã bắt đầu xuống dốc. Muốn đứng thẳng trở lại, chỉ e là không đợi được đến lần tiếp theo, chỉ trong một kỳ này đã bị người ta đánh cho tán loạn. Hôn nhân? Vào lúc này thì không hề đáng tin cậy. Nữ gả đi cũng như là tát nước ra ngoài, nhiều nhất cũng chỉ có thể giữ được miếng cơm manh áo, muốn tiến vào một lần nữa thì e là còn khó hơn lên trời.
- Ôi! Thành cũng gia tộc, bại cũng gia tộc. Lần này, nhà họ Lý e là xong rồi.
Dương lão gia thở dài một tiếng. Đến lúc này, ông lại có một loại cảm giác cảm thông lẫn nhau. Cả đời là đối thủ, cả đời hợp tác, giờ phút này, ông lại có cảm giác cáo thương thỏ chết.
Nhà họ Lý không muốn bị loại, nước cờ này là một nước cờ nguy hiểm. Ở phía trung ương mà nói, hành động này của nhà họ Lý chính là đang gây hấn với trụ cột của trung ương, là đang bức cung! Lấy áp lực của dư luận để ép trung ương tiến hành thỏa hiệp. Chuyện như vậy chỉ e là người đầu tiên không đồng ý chính là lão thủ trưởng.
- Cha, Đại hội Đảng lần này cha có tham dự không?
Dương Thắng Lợi ở bên cạnh hỏi.
Theo thông lệ, mấy người như Dương lão gia, đều là các nguyên lão của quốc gia, trong những hội nghị như thế này cũng phải tham gia.
Dương lão gia, xua tay nói:
- Có lẽ là sẽ không tham gia.
Lúc này, cửa phòng bị đẩy ra, một bác sĩ mặc áo blue đi vào:
- Thủ trưởng, đã tới thời gian nghỉ ngơi của ngài rồi.
Dù là ai, ở vị trí cao thế nào, lúc này, bác sĩ mới là người lớn nhất. Rất nhiều các cán bộ lão thành, các lão tướng quân ở thủ đô đều bị các bác sĩ chăm sóc sức khỏe ở bên cạnh chăm đến phát cáu. Uống rượu, hút thuốc, thậm chí là nghỉ ngơi đều có chế độ thời gian nghiêm khắc. Đây là cuộc sống của các cán bộ lão thành bọn họ. Lúc này, các nguyên lão đó, đều không phải đang sống vì bản thân mình nữa mà đang sống vì đất nước.
Trong lúc nhà họ Dương thảo luận chuyện này, trong Tử Cấm Thành, trong sân của Nam lão cũng có một vị khách vừa đế, chính là Tổng Bí thư Viên Khang An.
Chuyện của Nhật báo Thượng Hải rõ ràng là muốn nhắm tới trung ương. Viên An Khang lúc này cũng có chút đắn đo. Sắp tới nhiệm kỳ mới, phải đặc biệt cẩn thận. Cả nước đều là lòng người bất định, thời gian này không thể khinh thường được, chỉ cần một sơ sẩy thì sẽ rơi xuống hố sâu vạn kiếp bất phục.
- Lão thủ trưởng, ngài xem?
Viên Khang An rất kiên nhẫn, cùng với Nam lão xen hết bài báo của Nhật báo Thượng Hải xong mới nói chuyện.
Mấy năm trở lại đây, dù đã có bác sĩ chăm sóc cẩn thận, nhưng tình trạng sức khỏe của Nam lão cũng không được như lúc trước nữa. Nghe lời của Viên Khang An, Nam lão trầm tư một chút rồi nói:
- Đồng chí Khang An, công tác tư tưởng cho quân đội là quan trọng, nên nắm chắc đã.
Nói xong, Nam lão lại nói với thư ký ở bên cạnh:
- Tiểu Trương, đã lâu rồi không ăn cơm với đồng chí Lý Thuần An. Ngày mai cậu hẹn giúp tôi nhé.
Những lời này, nghe giống như là nói vu vơ lạc đề, nhưng trên thực tế, ý của Nam lão đã rất rõ. Lý Thuần An chính là lão gia của nhà họ Lý. Nam lão mời ông ta ăn cơm, đương nhiên sẽ không chỉ đơn giản là ăn cơm. Hiện giờ, ở trong nước, cũng chỉ có Nam lão là có tư cách này.
Viên Khang An lúc này cũng đứng lên, gật đầu nói:
- Lão thủ trưởng, tôi biết nên phải làm thế nào rồi, xin ngài yên tâm.
Sáng ngày 3/9, Tổng Bí thư trung ương, Chủ tịch Quân ủy trung ương Viên Khang An đi thị sát một quân đoàn của Quân khu thủ đô. Sau khi xem quân đội diễn tập và thao luyện, Tổng Bí thư Viên Khang An cũng bắt đầu phát biểu.
Hết sức tán dương quân đội nhân dân có tố chất vững vàng, kỹ thuật vượt trội. Trên mặt trận quân sự, là một quân đội dám đánh trực diện, trên mặt tư tưởng, biết lấy đại cục làm trọng, nghe Đảng chỉ huy, là một đội quân rất đạt yêu cầu.
Về phía Nam lão, ở dưới bóng cây, bên một chiếc bàn đá, một bộ đồ uống trà, loài trà cực phẩm Đại Hồng Bào, Nam lão lúc này cũng có vẻ rất vui, tự mình rót cho Lý lão gia một ly trà, nói:
- Thuần An à, phải đến mười năm rồi không ngồi uống trà với nhau thế này rồi nhỉ.
Nhận chén trà từ tay Nam lão, Lý Thuần An cũng cười nói:
- Lão thủ trương, ngài vẫn còn nhớ sao.
Nam lão cũng cười, xua tay nói:
- Chúng ta tuy già rồi, nhưng trí nhớ của tôi vẫn cò rất tốt, vẫn chưa hồ đồ đâu. Thuần An, tôi nghe nói, gần đây, tư tưởng của cậu có chút kích động, nhưng vậy thật sự không tốt chút nào. Trường Giang sóng sau đè sóng trước, ngay cả thế hệ của Viên Khang An cũng sắp phải đi rồi. Chúng ta cứ giữ mãi không buông là vô trách nhiệm với quốc gia, với dân tộc. Con cháu tự có phúc của con cháu, lúc này, cậu cũng nên nghỉ ngơi rồi.
Nghe lời Nam lão nói, vẻ mặt Lý Thuần An thoáng hiện một tia ảm đạm. Ý của Nam lão đã rất rõ ràng. Chuyện của thủ đô, cậu đừng tham gia vào nữa.
Những lời này, Nam lão tuyệt đối không phải đang nói đùa. Lý Thuần An cũng hiểu rất rõ tính cách của Nam lão. Loại sát khí đã tôi luyện ra ở trên chiến trường này cùng với uy danh rất lớn của Nam lão không phải là thứ mà mình có thể chống lại. Nếu thật sự chống lại thì nhà họ Lý chỉ có một kết quả, đó là sẽ hoàn toàn bị tiêu diệt.
Mất đi vị trí trong Bộ Chính trị tuy có thể khiến cho nhà họ Lý xuống dốc, nhưng vẫn còn hơn so với việc bị tiêu diệt hoàn toàn. Tính tàn khốc trong chính trị, Lý Thuần An hiểu rất rõ. Năm đó, Song Mộc đã thế nào, chiễn hữu thân thiết nhất của Thái Tổ nhưng cuối cùng vẫn phải làm kẻ tha hương.
Im lặng một chút, Lý Thuần An dường như đã già đi cả chục tuổi, gật đầu nói:
- Lão thủ trưởng, xin ngài yên tâm. Tôi biết phải làm thế nào.
Từ phía Nam lão đi ra, lúc này Lý Thuần An cũng có chút hỗn loại. Vừa mới vào cửa, Lý Giang Hà đã chạy ra đón, thấp giọng nói:
- Cha, cuối cùng cha đã về. Hôm nay, đài truyền hình quốc gia đưa tin, Viên Khang An đi thị sát ở Quân khu thủ đô.
Những lời này khiến cho Lý Thuần An sửng sốt. Lão thủ trưởng vẫn còn đềphòng mình. Ngay lúc này, Viên Khang An lại đi thị sát quân đội, ý tứ đã rất rõ ràng, sợ chính mình, sợ nhà họ Lý không chịu được sẽ làm quá. Nếu nhà họ Lý cứ cố chấp không thay đổi thì quân đội cũng sẽ không đứng ngoài.
Nghĩ đến đây, Lý Thuần An khoát tay, thấp giọng nói:
- Thôi đi, không thể làm trái ý trời. Lý Thuần An ta cả đời cẩn thận, không ngờ cuối đời lại thua một thằng nhóc miệng còn hôi sữa. Lão Nhiếp, ông có một đứa cháu thật là giỏi.
Nói xong, Lý Thuần An hơi lảo đảo đi vào trong thư phòng. Bên ngoài, Lý Giang Sơn cũng vừa đi đến, nhìn bóng lưng cha, hơi nghi ngờ nói:
- Giang Hà, có chuyện gì vậy, cha bị ốm sao?
Nghe Lý Giang Hà thuật lại lời của cha, Lý Giang Sơn lúc này cũng trở nên trầm mặc. Lần này, mình thật sự không còn hy vọng rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận