Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 688: Đến Liêu Đông.

Sau khi công tác kiểm tra tại thành phố Lương Khê hoàn thành, Nhiếp Chấn Bang lại khởi hành, lại như ngựa không dừng vó đi đến các thành phố khác của tỉnh Giang Bắc.
Cũng lúc đóc, một loạt hành động của thành phố Lương Khê cũng khiến cho tình hình quan trường của tỉnh Giang Bắc xảy ra chấn động không nhỏ. Người ngựa của Nhiếp hệ được điều chỉnh trong thành phố Lương Khê, mạnh mẽ, cứng rắn vùng dậy. Hơn nữa, Phạm Thường Thắng và những người trong Nhiếp hệ lại trở nên thân mật hơn. Lần này, thành phố Lương Khê thật sự bắt đầu mang họ Nhiếp rồi.
Ngay thời điểm mà đội ngũ của Nhiếp Chấn Bang rời khỏi tỉnh Giang Bắc, Phó Chủ tịch thành phố, Cục trưởng cục Công an thành phố Ủy ban nhân dân Lương Khê được điều nhiệm tới tỉnh Dự Châu, đảm nhiệm chức phụ Phó giám đốc sở Công an thường vụ tỉnh.
Đồng thời, Phó chủ tịch quận Phạm Lỗi của khu chính quyền Lương Giang kết thúc thời gian huấn luyện một tháng trong trường Đảng. Nhưng Phạm Lỗi lại không trở về đơn vị ban đầu mà trực tiếp được điều nhiệm tới Bành Thành, đảm nhiệm ủy viên thường vụ Quận ủy, Phó Bí thư Quận ủy Đông Bành của thành phố Bành Thành, quyền chủ tịch UBND quận Đông Bành.
Trong thời gian mấy tháng kế tiếp, đã hoàn thành công tác kiểm tra đối với tỉnh Yến Bắc, Lỗ Đông, Hắc Thủy và tỉnh Dự Châu. Thời gian tính từ lúc bắt đầu thành lập phòng Tam công, cũng đã đến tháng 11.
Trong lúc này, các nhân viên phòng Tam công đương nhiên vẫn có chút thời gian để nghỉ ngơi. Trên cơ bản, sau khi kiểm tra xong một tỉnh sẽ trở về thủ đô nghỉ ngơi khoảng bảy tám ngày. Việc nghỉ ngơi này là điều tất yếu, muốn ngựa không dừng bước, một phát đi kiểm tra tất cả các tỉnh là điều không thực tế. Chưa nói đến liệu người có chịu nổi hay không, chỉ nói tới gia đình của tất cả các nhân viên công tác đang lưu lại thủ đô đã không được nghỉ ngơi rồi. Dù sao, nhà ai mà không có chuyện này chuyện kia.
Khoảng thời gian này, năm tổ của phòng Tam công đã hoàn thành được hơn nửa công việc, kết quả tổng thể cũng không tệ. Căn cứ vào biểu hiện trên số liệu thống kê của bộ phận kiểm toán nhà nước, sau khi thực thi Tam công, chi phí tiêu dùng Tam công của cả nước hàng năm đã giảm, tới hơn 620 tỷ. Đồng thời, cùng với việc số liệu hóa thành quả đạt được, đại đa số quần chúng nhân dân đã tăng không ít lòng tin với Đảng và Chính phủ.
Trong quá trình kiểm tra của phòng Tam công cũng phát hiện ra không ít vấn đề. Sau khi công bố thông qua truyền thông báo chí, những người chịu trách nhiệm và cán bộ tương ứng đều phải nhận lấy hình phạt tương thích. Nhìn một cách tổng thể thì tình hình chấp hành điều lệ Tam công tạm thời cũng không tệ. Điểm này nhận được sự đánh giá và tán dương cao của Tổng Bí thư Thẩm.
Đồng thời, một việc ngoài dự đoán đó là, bên tỉnh Ba Thục, lão gia Nhiếp Quốc Uy đột nhiên nhận được lệnh điều động từ Ban Tổ chức Trung ương, điều nhiệm làm ủy viên thường vụ quốc hội nhà nước.
Có thể đây là lệnh của Tổng Bí thư Thẩm, để khẳng định và thừa nhận công tác của anh. Hiển nhiên, đây là ý để ông cụ chuẩn bị đảm nhiệm chức phụ Phó Tổng Bí thư rồi.
Tiết trời tháng 11 đã vào mùa đông rồi. Chiếc máy bay chở khách số 747 của hang Đông Hàng bắt đầu hạ thấp độ cao, xuyên qua tầng mây, dần dần hạ xuống, cảnh sắc trên mặt đất cũng dần dần rõ ràng. Lần này, mục tiêu của đoàn người Nhiếp Chấn Bang là tỉnh Liêu Đông.
Trên mặt đất trắng xóa màu tuyết, một cảnh đẹp của vùng đất phương Bắc. Máy bay chậm rãi đáp xuống sân bay quốc tế Thẩm Kinh của tỉnh Liêu Đông.
Đoàn người chậm rãi tiến ra phi trường. Ở cửa ra vào của sân bay, tại một vị trí rất bắt mắt, có thể nhìn thấy một chiếc xe công vụ hãng Kim Long rất lớn đứng đó, mấy người đàn ông mặc áo khoác tối màu đã đi về hướng mấy người Nhiếp Chấn Bang.
Người đi đầu ước chừng khoảng 55,56 tuổi, trên đỉnh đầu đã hói bớt, dáng người rất cao lớn. Người phương Bắc, nhất là người Liêu Đông đều như vậy, dáng người đều rất cao lớn.
- Chủ nhiệm Nhiếp, hoan nghênh, hoan nghênh. Tự giới thiệu một chút, tôi là Thạch Kiến Thiết. Hoắc Bí thư của chúng tôi vốn dĩ chuẩn bị đích thân tới đón tiếp các vị, nhưng chính quyền lại có một hoạt động ngoại lệ, nên không tới được, đặc biệt ủy thác cho tôi tới đón tiếp Chủ nhiệm Nhiếp.
Người đàn ông chủ động vươn tay, nhanh chóng tìm được Nhiếp Chấn Bang trực tiếp, rất nhiệt tình lên tiếng.
Nếu đã đến Liêu Đông, Nhiếp Chấn Bang cũng đã tiến hành nghiên cứu, có được một vài hiểu biết nhất định đối với cơ cấu một vài nhân viên của tỉnh Liêu Đông.
Thạch Kiến Thiết này chính là ủy viên thường vụ của tỉnh Liêu Đông, Trưởng ban Thư ký Tỉnh ủy. Từ lời nói của Thạch Kiến Thiết là Bí thư Hoắc, chính là Bí thư Tỉnh ủy Liêu Đông, Hoắc Tư Viễn.
Mặc kệ Hoắc Tư Viễn có thật sự có việc hay không, ít nhất, y cũng đã tỏ thái độ, còn sắp xếp Thạch Kiến Thiết và xe tới đón. Nhiếp Chấn Bang cũng đương nhiên không có lý do để trách cứ gì cả. Huống chí đối với những thứ tiếp đón này, Nhiếp Chấn Bang vốn cũng không phải thích thú cho lắm.
Lập tức, mỉm cười nói:
- Trưởng ban Thư ký Thạch khách khí quá. Xin giúp tôi biểu đạt lòng biết ơn tới Bí thư Hoắc. Trưởng ban Thư ký, tôi thấy hay là chúng ta rời khỏi sân bay trước đi.
Lời của Nhiếp Chấn Bang khiến Thạch Kiến Thiết hơi ngạc nhiên, lập tức vỗ đầu một cái, cười ha hả:
- Đúng, đúng, anh xem đầu óc tôi đấy. Chủ nhiệm Nhiếp, mời đi bên này.
Đoàn người phòng Tam công sau khi lục tục lên chiếc xe thương vụ hiệu Kim Long, Nhiếp Chấn Bang và Thạch Kiến Thiết cùng nhau ngồi lên chiếc xe nhỏ ở phía trước.
Xe là một chiếc Audi cũ, được mua trước khi thực thi điều lệ Tam công, hiện giờ sử dụng cũng không tính là vi phạm quy định. Ở trong nước, xe công vụ bằng Audi và Mercedes – Benz là được sử dụng thường thấy nhất. Trong tình hình như thế này, e rằng phải chờ tới 5 năm sau khi thực hiện điều lệ Tam công mới có thể nhìn thấy sự thay đổi.
Hai chiếc xe, một trước một sau chạy nhanh ra khỏi sân bay, chạy thẳng tới bên nhà khách Tỉnh ủy tỉnh Liêu Đông.
Lúc này, trong trụ sở làm việc của Tỉnh ủy tỉnh Liêu Đông, tòa nhà văn phòng của Tỉnh ủy cũng không cao lắm, nhưng chiếm diện tích rất lớn.
Ở trong lầu chính, một văn phòng ở tầng 7, diện tích văn phòng khoảng chừng 200 mét vuông. Bên cạnh chiếc bàn làm việc lớn là một bộ ghế sô pha màu đen bằng da thật.
Hệ thống sưởi ấm trong phòng mở rất đủ. Trên ghế sô pha là hai ông già chừng 60 tuổi đang uống trà. Bên cạnh, một lão già gầy yếu hơn một chút nhìn sang lão già dáng vẻ sung mãn, khí chất uy nghiêm, cười nói:
- Bí thư Hoắc. Một năm nay phòng Tam công và Nhiếp Chấn Bang đã trở thành người và việc nổi nhất cả nước rồi. Nhưng hắn ta lại là tâm phúc của Tổng Bí thư Thẩm, là truyền nhân mới của Đoàn hệ sau Mộc Định Kiên.
- Anh không đi nghênh đón chút sao?
Thân là Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Liêu Đông, là là ủy viên trung ương, trên người Hoắc Tư Viễn tự nhiên cũng có một chút khí chất uy nghiêm.
Nhìn qua ông già gầy yếu bên cạnh, trong lòng Hoắc Tư Viễn cười lạnh một tiếng, Tào Định Khôn này thật ra đã tính toàn xong rồi, muốn thử thái độ của ông đây mà.
Lập tức, Hoắc Tư Viễn mỉm cười nói:
- Chủ tịch Định Khôn, đối với đợt kiểm tra của phòng Tam công lần này, ý kiến của tôi là, long trọng mà không nịnh hót, tôn trọng mà không ảnh hưởng. Tôi ra mặt, ngược lại sẽ khiến đồng chí Nhiếp Chấn Bang cảm thấy khó xử, có thể tránh được thì vẫn tốt hơn.
Tào Định Khôn là Phó Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Liêu Đông, Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh. Lúc này, giữa hai người này là đang thử nghiệm lẫn nhau, cũng là một luật lệ chân thực trong quan trường. Trong những tình huống bình thường, giữa Đảng ủy và chính quyền luôn phải hài hòa.
Trong đáy lòng thầm mắng một câu cáo già, thật đúng là tự dát vàng lên mặt. Cái gì mà long trọng mà không nịnh nót, tôn trọng mà không ảnh hưởng chứ. Những lời này là trường hợp điển hình của nói chẳng khác nào không nói. Đồng thời, Tào Định Khôn cũng hiểu rõ, từ miệng của Hoắc Tư Viễn ra thì nhất định không thể nói ra cái gì hữu dụng.
Cười mỉa một chút, Tào Định Khôn cũng tránh khỏi đề tài này, nhìn Hoắc Tư Viễn, nói:
- Bí thư Hoắc, ý của tôi là, đối với việc đồng chí Nhiếp Chấn Bang đến đây, lấy danh nghĩa của Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân mở một bữa tiệc rượu chiêu đãi, thể hiện ý tứ của chúng ta một chút?
Hoắc Tư Viễn lúc này nhìn Tào Định Khôn một cách lãnh đạm. Tào Định Khôn là có ý gì? Muốn giúp đỡ Nhiếp Chấn Bang đến quấy nhiễu cục diện Liêu Đông sao? Thật sự cho rằng mình là Thẩm Ngôn Thạc chắc.
Thực tế, đẳng cấp của Thẩm Ngôn Thạc trong thể chế còn cao hơn mình một bậc, dù sao cũng là thành viên trong bộ Chính trị. Nhưng Hoắc Tư Viễn cũng có thừa lòng tin với bản thân. Tình hình ở Liêu Đông khác với Giang Bắc. Nhiếp Chấn Bang nắm chắc tình hình ở Giang Bắc, nhưng đối với Liêu Đông, Nhiếp Chấn Bang chỉ là một tay gà mờ, không có người quen, muốn quấy nhiễu cũng không dễ dàng như vậy.
Trầm ngâm một hồi, Hoắc Tư Viễn cũng chẫm rãi cất lời:
- Nếu Chủ tịch Định Khôn đã nói như vậy, mở một bữa tiệc rượi ngược lại cũng không phải là không thể được. Tuy nhiên tôi đề nghị, mọi chuyện cũng không cần phải làm lớn ra, hoan nghênh trực tiếp một lần trước ban cán bộ ủy viên thường vụ là hợp lý nhất. Anh thấy sao?
Cái gọi là trình tự của bộ máy ủy viên thường vụ, chính là nói rằng, bên phòng Tam công chỉ mời Nhiếp Chấn Bang tham dự, đây cũng coi như là sự giao lưu giữa những cán bộ cấp cao của tỉnh bộ.
Lúc này đây, Hoắc Tư Viễn nếu đã định liệu rồi, Tào Định Khôn cũng không nên nói thêm gì nữa, mỉm cười gật đầu nói:
- Nếu Bí thư Hoắc đồng ý, tôi lập tức đi sắp xếp.
Thời điểm hai vị cán bộ cấp cao tỉnh Liêu Đông trao đổi, đoàn người Nhiếp Chấn Bang đã tới nhà khác tỉnh ủy tỉnh Liêu Đông. Giờ phút này, ngoài cổng nhà khách đã treo một tấm biểu ngữ đỏ “Nhiệt liệt hoan nghênh các vị lãnh đạo phòng Tam công đến tỉnh chúng tôi chỉ đạo công tác kiểm tra”.
Phòng của mấy người Nhiếp Chấn Bang được sắp xếp ở tầng 5 nhà khác tỉnh ủy. Trong đại sảnh có thang máy đi lên trực tiếp, tổng cộng có 8 gian phòng. Trong đó có 10 nhân viên công tác, cứ hai người 1 phòng. Ngoài ra, Hoàng Húc Đông, Lý Cư Bằng và Nhiếp Chấn Bang, mỗi người ở 1 phòng.
Phòng đơn của Nhiếp Chấn Bang là hình thức phòng của cả tầng lầu. Nhìn từ điểm này, sự sắp xếp của tỉnh ủy Liêu Đông quả thật có lòng. Sau khi bỏ hành lý xuống, Nhiếp Chấn Bang qua một bên cầm điện thoại lên, bấm một dãy số điện thoại. Đầu dây bên kia rất nhanh chóng nhận điện, giọng nói rất vui mừng truyền tới:
- Chủ tịch, anh tới rồi sao? Tôi đang ở Thẩm Kinh rồi, để tôi qua đón anh.
Giọng nói của Lâm Mặc Hàn. Trước khi đến, Nhiếp Chấn Bang đã thông báo cho Lâm Mặc Hàn, vì thế Lâm Mặc Hàn cũng từ bên thành phố Cương Thành chạy qua đây.
Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Mặc Hàn à, không cần phiền như vậy. Tôi đã tới nhà khách tỉnh ủy Liêu Đông rồi. Là đồng chí Thạch Kiến Thiết ra sân bay đón tôi. Bây giờ anh trực tiếp đến đây đi, tôi ở phòng số 501.
Nghe được lời của Nhiếp Chấn Bang, đối diện, giọng nói của Lâm Mặc Hàn trở nên vui mừng bất ngờ:
- Nhanh vậy sao? Được, tôi lập tức tới đó.
Lâm Mặc Hàn cũng không nói dối, không tới 5 phút đồng hồ, ngoài cửa đã vang lên tiếng nói chuyện khe khẽ của Lâm Mặc Hàn và Lý Cư Bằng. Ngay sau đó, chuông cửa cũng vang lên.
Bạn cần đăng nhập để bình luận