Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1195. Tố cáo trên Microblog.

Nhìn Hạ Cương do dự, Nhiếp Chấn Bang rất rõ ràng. Nhất định là có chuyện gì đó không tiện mở lời, nhưng ở trước mặt Lưu Chấn Đào che giấu có cảm giác không thỏa đáng. Điều đó sẽ làm Lưu Chấn Đào cảm thấy Nhiếp Chấn Bang không tin tưởng ông ta. Như vậy dễ khiến cho Lưu Chấn Đào hiểu lầm và bất mãn, thậm chí sẽ phá hỏng mối quan hệ tốt đẹp Nhiếp Chấn Bang vất vả xây dựng. Nhiếp Chấn Bang tuyệt đối không cho phép chuyện đó xảy ra.
Một nơi chỉ có hài hòa rồi, con người mới có thể bộc lộ tài năng và tâm hướng về một phía. Tâm mỗi người là không đồng nhất. Mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được và cứ như vậy sẽ không thể nào thành công. Tất cả mọi người đều bề bộn nhiều việc ai sẽ để ý đến việc xây dựng và phát triển địa phương.
Nhướn mày, Nhiếp Chấn Bang trầm giọng nói:
- Tiểu Hạ, sao cậu cứ ấp a ấp úng thế. Chủ tịch Chấn Đào cũng không phải là người ngoài, có chuyện gì mà không thể nói thẳng chứ?
Thư ký Hạ nghe Nhiếp Chấn Bang phê bình chỉ có thể thành khẩn gật đầu, nói với Lưu Chấn Đào:
- Chủ tịch, tôi suy nghĩ không chu toàn, xin ngài phê bình.
Lưu Chấn Đào mỉm cười, Hạ Cương là thư ký của Nhiếp Chấn Bang tất nhiên Lưu Chấn Đào sẽ không làm như vậy. Công việc thư ký Lưu Chấn Đào vẫn có thể hiểu được. Nếu đổi lại là thư ký của mình với những chuyện không tiện nói chỉ sợ cũng giống như Hạ Cương.
Lưu Chấn Đào lập tức mở miệng nói:
- Không sao đâu Tiểu Hạ. Chuyện gì vậy?
Hạ Cương lúc này cũng không che giấu nữa nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Bí thư, Chủ thịch, vừa rồi quản lý Microblog gọi điện đến nói là có người gửi thư đến Microblog, trong thư viết là có lãnh đạo tỉnh được người mời một bữa cơm tại hội sở sang trọng của thành phố tiêu tốn đến cả triệu.
Vừa nghe đến đó, Niếp Chấn Bang và Lưu Chấn Đào liền liếc mắt nhìn nhau một cái, trong lòng mọi người cũng rõ rồi. Ở điều lệ thứ ba trong văn bản quy định rõ ràng, hôm nay lại có người dám làm như vậy. Rõ ràng là muốn mất chức mà. Một bữa cơm hàng triệu, khó trách quản lý Microblog không dám trả lời. Chuyện này cũng chỉ có Nhiếp Chấn Bang mới có thể đứng ra giải quyết.
Trầm ngâm một chút, Niếp Chấn Bang chậm rãi nói:
- Như vậy thì Tiểu Hạ, cậu lập tức trả lời phía nhân viên công tác. Cố gắng tìm cách liên lạc với đối phương, dù là điện thoại hay internet cũng được. Sau đó trở lại Tỉnh ủy, tôi sẽ tự xử lý.
Sau khi nói xong, Nhiếp Chấn Bang quay đầu nhìn Lưu Chấn Đào nói:
- Đồng chí Chấn Đào, chuyện này anh thấy thế nào?
Sau khi nghe Hạ Cương báo caó, trong lòng Lưu Chấn Đào liền suy nghĩ. Một bữa cơm một triệu. Hiện giờ ở Lũng Tây xem như là một tin tức đặc biệt rồi. Lưu Chấn Đào rất ngạc nhiên, Rốt cục đây là một cái bẫy hay người kia thật có lá gan lớn như vậy. Rõ ràng biết với tính cách của Nhiếp Chấn Bang sẽ không phạm phải sai lầm này. Phải biết rằng, Bí thư Nhiếp đảm đương chức chủ nhiệm của nhiều bộ phận sẽ không làm chuyện này.
Sau khi nhậm chức ở Lũng Tây, Bí thư Nhiếp nhấn mạnh là phải thiết thực và cần kiệm. Hiện giờ, người này xem như là đụng vào họng súng rồi. Trầm ngâm một lúc, Lưu Chấn Đào nghiêm mặt nói:
- Bí thư, tôi cho rằng, nếu người đó dám báo lên Microblog thì việc này không phải là tin đồn vô căn cứ. Tôi có một đề nghị, nếu muốn xác thực chắc chắn thì Tỉnh ủy phảilập tức áp dụng các biện pháp tiến hành điều tra và xử lý nghiêm túc. Tuyệt đối không thể để cho những việc làm này tiếp tục kéo dài.
Đoàn xe rất nhanh rời khỏi trạm thu phí và đi vào thành phố với tốc độ cao. Sau nửa giờ, đoàn xe đến trụ sở Tỉnh ủy.
Vừa xuống xe, Niếp Chấn Bang liền nói với Lưu Chấn Đào:
- Chủ tịch Chấn Đào, đi tới chỗ tôi ngồi một lát.
Sau đó nói với Hạ Cương:
- Tiểu Hạ, cậu điện thoại cho đồng chí Kiến Quốc mời ông ấy đến đây một chút.
Phòng quản lý Microblog của Nhiếp Chấn Bang ở lầu ba của văn phòng Tỉnh ủy. Vào ngày bình thường, Nhiếp Chấn Bang giao cho đội ngũ chuyên môn quản lý và phụ trách trả lời những vấn đề của cư dân mạng.
Đối với Microblog, Nhiếp Chấn Bang ngẫu nhiên cũng có chú ý. Nhiếp Chấn Bang cũng là một nhân vật nổi tiếng trong nước. Cái danh ngôi sao chính trị mới cũng không phải là thổi phồng, còn trẻ mà lên chức lãnh đạo thì tự nhiên sẽ bị chú ý mọi mặt.
Số lượng người theo dõi trang đã lên tới hơn bốn trăm nghìn người. Mỗi ngày có đến hàng trăm thậm chí hàng ngàn người để lại lời nhắn trên Microblog.
Đại đa số đều là những chuyện như phân chia khu vực trong thành phố Lũng Tây hay hộ khẩu ở nông thôn không được chứng thực mong Bí thư chú ý... vân vân.
Nhiếp Chấn Bang có chút buồn cười đối với những chuyện này. Về hộ khẩu ở nông thôn hiện nay đã có quy định rất nghiêm khắc, không chuyển nông là nghiêm lệnh cấm. Chẳng lẽ còn muốn mình lạm dụng chức quyền sao?
Còn có những chuyện học lên hay là xây dựng lại công việc quản lý thành phố... phần lớn đều là những chuyện lông gà vỏ tỏi. Mặt khác, cũng có các tin nhắn muốn được cố vấn về những chính sách đầu tư và vân vân.
Đương nhiên cũng không thiếu những tố cáo trên Microblog. Nhiếp Chấn Bang rất coi trọng đối với những trường hợp này, chẳng hạn bị tố cáo là một cán bộ cấp thấp thì Nhiếp Chấn Bang cũng sẽ để tâm đến. Bởi vì, Nhiếp Chấn Bang rất tin tưởng một câu nói: không có lửa làm sao có khói.
Đương nhiên cũng có xét xử qua một vài trường hợp và trải qua điều tra cũng biết có một số người là bị vu oan. Tuy nhiên, Nhiếp Chấn Bang rất ủng hộ chuyện này, có sai thì sửa không thì nỗ lực thêm. Đối với các đồng chí mà nói, đây cũng là một loại thúc đẩy, mặt khác, cũng là nhắc nhở bọn họ phải chú ý phương thức làm việc.
Trở lại văn phòng, Nhiếp Chấn Bang trực tiếp bật máy tính lên, đăng nhập vào tài khoản, rất nhanh đã vào được.
- Đồng chí Chấn Đào, tới đây xem đi.
Nhiếp Chấn Bang gọi Lưu Chấn Đào cùng tới xem.
Thư tố cáo này được chia làm 7 – 8 phần. Bởi vì dựa theo quy định của Micrblog là có giới hạn số chữ nên mới phải tách ra thành vài phần.
Tất cả rất ăn khớp tuy rằng không nhiều lắm nhưng rõ ràng là có vấn đề. Có địa điểm rõ ràng cụ thể là ngay tại đường Chấn Hưng của thành phố Cổ Đô.
Hơn nữa, miêu tả hết sức tỉ mỉ. Khách sạn này ở lầu một cũng chỉ có một phòng nhỏ nhưng sau khi lên lầu sẽ là một chốn bồng lai.
Thậm chí đến chi phí phòng bao riêng đều có ghi rõ ràng.
Sau khi xem xong, Nhiếp Chấn Bang đứng lên, ra hiệu cho Lưu Chấn Đào đến ngồi bên này, tự mình rót cho Lưu Chấn Đào một chén trà nóng. Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng mở cửa, ngay sau đó, Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật tỉnh Quan Kiến Quốc đi đến.
Nhiếp Chấn Bang lập tức nói:
- Lão Quan đến rồi. Anh đến xem một Microblog trên máy tính tôi đi.
Chờ thêm vài phút đồng hồ, Quan Kiến Quốc liền đứng lên, ngồi xuống bên khu tiếp khách. Nhiếp Chấn Bang mới nói:
- Lão Lưu, Lão Quan, đối với tin này, hai người có ý kiến gì không?
Trầm ngâm một chút, Lưu Chấn Đào cũng chậm rãi nói:
- Bí thư, tôi cũng đã có nghe nói đến khách sạn này. Nghe nói là nó do một xí nghiệp nổi danh đầu tư và nó rất có danh tiếng trong nước. Đặc điểm nơi này là lầu một tương đối nhỏ, chỉ hơn mười mét vuông. Sau khi lên lầu là càng lớn hơn và tiêu phí cũng hết sức xa hoa.
Bên cạnh, Quan Kiến Quốc cũng trầm giọng nói:
- Bí thư, phòng riêng này tôi biết rõ. Lúc trước, Ủy ban Kỷ luật tỉnh xét xử những vụ án vi phạm kỷ luật đã có không ít cán bộ lãnh đạo nói đến nơi này. Theo cái nhìn của tôi thì chuyện này rất có thể là sự thật. Nếu là người bình thường sẽ không nắm rõ bố cục nơi này. Tôi nghe nói, tiêu phí thấp nhất cho phòng riêng là bốn trăm tám mươi nghìn tệ. Bất luận anh có tiêu thêm những phí khác không, chỉ cần vào phòng riêng, dù chưa gọi đồ ăn cũng là cái giá này.
Nghe Quan Kiến Quốc nói, sắc mặt của Nhiếp Chấn Bang cũng trầm xuống. Hiện tại chuyện này tám chín phần là thật. Người mời khách rất có thể là một ông chủ hoặc là một doanh nghiệp mới có thể chi ra một khoản tiền lớn. Mời khách ăn cơm như vậy, đây là một chuyện thương lựơng rất đáng giá. Mặt khác, Nhiếp Chấn Bang rất muốn biết đồng chí tham gia yến tiệc này là thần thánh phương nào.
Suy xét một chút, Niếp Chấn Bang cũng mở miệng nói:
- Nếu hai người đều biết nơi này, theo tôi thấy nơi này không đơn giản. Tôi cho rằng, chuyện này tám chín phần là thật. Không nói đến người tham dự yến tiệc đó có vi phạm kỷ luật hay không. Chuyện này đơn giản nhất cũng là không nên rồi. Điều lệ của các cán bộ lãnh đạo có quy định rõ ràng, không nhận tiệc chiêu đãi của người khác. Vậy mà vẫn còn ở nơi này. Việc này sẽ tạo thành ảnh hưởng không tốt và làm cho mọi người có cảm giác không yên tâm. Tôi đề nghị, vụ án này sẽ do Ủy ban Kỷ luật tỉnh chịu trách nhiệm. Trước tiên, thành lập một tổ điều tra, liên lạc với những người biết rõ chuyện này. Đầu tiên sẽ đến khách sạn đó tiến hành tra xét, nếu có chứng cứ chứng minh là có hành vi vi phạm kỷ luật thì sẽ tiến hành lập án để xử lý, hai người thấy thế nào?
Lời của Niếp Chấn Bang vừa xong, Lưu Chấn Đào và Quan Kiến Quốc đều cùng nhận thức gật gật đầu, trên cơ bản thì phương thức này là hợp lý nhất.
Quan Kiến Quốc cũng gật đầu nói:
- Tôi đồng ý với ý kiến của Bí thư. Làm như vậy là tốt nhất. Trước tiên, tiến hành ngầm điều tra, thăm dò rõ ràng sự tình và căn cứ tình huống cụ thể để quyết định bước tiếp theo. Như vậy coi như là bảo vệ cán bộ chúng ta.
Lúc này Lưu Chấn Đào cũng là lời ích mà ý nhiều. Gật đầu nói:
- Tôi cũng đồng ý với ý kiến của Bí thư.
Nói đến đây, Nhiếp Chấn Bang cũng gật đầu nói:
- Các người đều thấy khả thi thì cứ quyết định như vậy. Chuyện điều tra phải giao cho Lão Quan rồi.
Sau khi tiễn Quan Kiến Quốc và Lưu Chấn Đào, Nhiếp Chấn Bang cũng đứng lên, đi đến bên ngoài, nói với Hạ Cương:
- Tiểu Hạ, cậu giúp tôi an bài. Tối nay, chúng ta đi khách sạn này mở mang kiến thức.
Sau khi nghe được tin tức này, trong lòng Nhiếp Chấn Bang rất hứng thú với khách sạn hay nói đúng hơn là có hứng thú với ông chủ của khách sạn. Nhiếp Chấn Bang rất là tò mò. Vì sao ở thành phố cũ này lại có một khách sạn như vậy. Mục đích là gì?
Bạn cần đăng nhập để bình luận