Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 644: Kỳ tích Vọng Hải

Chuyên mục tin tức “Bảy giờ mỗi ngày” Đài truyền hình quốc gia.
Lúc này chính là thời gian bảy giờ tối. Trụ sở làm việc Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố Vọng Hải. Trong phòng hội nghị lớn, tụ tập đông đủ giống như là mở hội nghị mở rộng Thành ủy thành phố Vọng Hải vây. Ngồi ở phía trước là thành viên bộ máy thường ủy Thành ủy thành phố Vọng Hải, ở phía sau là ủy viên Thành ủy thành phố Vọng Hải.
Mấy chục người đều đang ngồi nghiêm chỉnh, ánh mắt nhìn màn hình lớn trước mặt, thông qua dụng cụ chiếu, xem “Bảy giờ mỗi ngày” của Đài truyền hình quốc gia.
Tập thể ủy viên Thành ủy xem một chương trình ti vi, điều này trong lịch sử thành phố Vọng Hải là lần đầu tiên, nhưng đây là yêu cầu của Bí thư Thành ủy Điền Húc Giang, không ai dám phản bác.
Sau khi tin tức có liên quan của lãnh đạo nhà nước mở đầu, tiếp theo đó, màn hình liền chuyển, biên tập viên dùng giọng phổ thông vô cùng tiêu chuẩn nói:
- Thành phố Vọng Hải tỉnh Phúc Kiến mấy năm nay nắm bắt cơ hội phát triển ngành mạng internet, dựa vào ưu thế máy móc phục vụ thứ mười bốn, ra sức phát triển thông tin máy tính và ngành mạng lưới internet. Ba năm nay đạt được thành quả to lớn, tăng trưởng bình quân GDP duy trì mức hai mươi phần trăm, đứng thứ nhất toàn quốc. Sau đây xin mời xem nội dung cụ thể.
Lúc này, các ủy viên Thành ủy coi như là hiểu rõ tại sao phải hét tập thể xem ti vi. Thông báo tin tức “Bảy giờ mỗi ngày” như vậy là một loại khẳng định đại diện cho quốc gia. Bây giờ lại là năm tuyển cử, trên tầng trung ương mặc dù không ra mặt, Tổng Bí thư Thẩm nhất định sẽ tiếp tục nhiệm kỳ tới. Nhưng đối với địa phương mà nói, đây là một cơ hội khó có được. Bây giờ trong thời khắc then chốt này, thành phố Vọng Hải nhận được sự khẳng định lớn như vậy, hàm ý thể hiện trong này khiến Điền Húc Giang không thể không hứng phấn.
Sau tin tức này, tiếp đó, màn hình của biên tập viên lần nữa xuất hiện. Lần này đổi lại là biên tập viên nam giới:
- Năm 2001, Chính phủ trung ương Đảng, căn cứ theo tình hình phát triển xã hội hiện tại, nhìn xa trông rộng, xây dựng “Phương án thực hiện thí điểm” ba điều lệ quy phạm chi tiêu công. Hiện nay, thời gian ba năm đã qua, tình hình thực thi ba quy phạm trong toàn quốc thế nào, sau đây xin mời xem phóng viên của đài đưa tin.

Bảy giờ ba mươi phút, cùng với tin tức thời sự kết thúc, dụng cụ chiếu tắt đi, ánh sáng trong phòng hội nghị cũng sáng lên. Lúc này, trong hội nghị vang lên tiếng vỗ tay.
Điền Húc Giang đứng ở vị trí giữa, bên cạnh là Nhiếp Chấn Bang và Lê Triều Dương. Lúc này trên mặt Điền Húc Giang mang theo vẻ mỉm cười. Hai tay đưa lên, áp áp xuống, lập tức nói:
- Các đồng chí, hôm nay là ngày thành phố Vọng Hải chúng ta đáng để vui vẻ và chúc mừng. Dưới sự lãnh đạo của Chủ tịch thành phố Nhiếp, phát triển kinh tế xã hội của thành phố Vọng Hải một năm thêm một bậc, ba năm trước thành phố Vọng Hải có rất nhiều việc phải gác lại. Ba năm sau, Vọng Hải bây giờ là trở thành minh châu rực rõ. Tổng bình quân GDP vượt qua thành phố Nam Hải, đây là vinh hạnh và niềm tự hào của chúng ta. Đây là kì tích Vọng Hải hoàn toàn xứng đáng.
Thời gian ba năm, Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng đã là người tròn ba mươi ba tuổi, bước vào ba mươi tư tuổi, so với ba năm trước, Nhiếp Chấn Bang lúc này có vẻ chín chắn hơn rất nhiều.
Từ bên ngoài cho thấy, có vẻ rất điềm đạm và thành thục, nhưng cho dù như vậy, cán bộ cấp phó bộ thực chức ba mươi tư tuổi, điều này trong nước cũng là một sự tồn tại vô cùng hiếm gặp.
Lúc này, Nhiếp Chấn Bang cũng hai tay giơ lên, ra hiệu mọi người yên lặng, tiếp tục chủ đề nói:
- Các đồng chí, thành tích của thành phố Vọng Hải là đáng để khẳng định. Vừa rồi, Bí thư Điền đã khen tôi rất cao, tại đây, tôi cũng nhấn mạnh một chút. Xin mượn lời nói trong ti vi vừa rồi, kỳ tích Vọng Hải. Kỳ tích này không phải là công lao của một mình tôi. Đây là toàn thể cán bộ lãnh đạo Đảng chính quyền thành phố Vọng Hải, đây là công lao của nhân dân thành phố Vọng Hải. Tại đây, tôi thay mặt Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố Vọng Hải bày tỏ lời cảm ơn chân thành tới các đồng chí ngồi đây, cảm ơn các vị trong thời gian ba năm đã ra sức ủng hộ công tác của Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố.
Lời này của Nhiếp Chấn Bang là có ý chia đều công lao như vậy, điều này khiến cho các cán bộ toàn thành phố đều vỗ tay.
Sau khi tan họp, Nhiếp Chấn Bang vừa đi ra khỏi phòng họp, phía sau, Điền Húc Giang liền gọi:
- Chủ tịch Chấn Bang, cùng đi đi.
Quan hệ gắn bó ba năm, điều này khiến cho quan hệ giữa hai người bây giờ dung hòa thân thiết hơn nhiều so với lúc mới bắt đầu. Thời gian ba năm, Điền Húc Giang càng khẳng định quyết định của mình.
Hai người đi cùng nhau, Điền Húc Giang trầm ngâm một chút lại lên tiếng nói:
- Chủ tịch Chấn Bang, nói thực, lúc tôi đến thành phố Vọng Hải, đối với anh là có thành kiến rất lớn.
Nghe lời nói của Điền Húc Giang, Nhiếp Chấn Bang cũng haha cười, nói:
- Bí thư Điền, xem ra, anh đây là sắp đi sao, xác định địa phương rồi sao?
Đối với lời này của Nhiếp Chấn Bang, Điền Húc Giang cả người sửng sốt, lập tức cũng cười theo:
- Chấn Bang, rốt cuộc vẫn là không giấu được cậu. Tôi mới nói một câu như vậy cậu đã đoán được rồi. Có lúc tôi cũng hoài nghi cậu có phải là quái vật hay không.
Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười, hợp tác mấy năm, mặc dù không đến mức gắn bó khăng khít, ít nhất một số thói quen cơ bản vẫn là hiểu rõ. Lập tức, Nhiếp Chấn Bang cũng giải thích nói:
- Bí thư Điền, điều này không khó đoán. Tính cách của anh ba năm nay ít nhiều tôi vẫn là có chút hiểu rõ. Anh không phải là người đa sầu đa cảm, hôm nay đột nhiên bùi ngùi như vậy, nhất định là có chuyện. Kết hợp với việc ở trung ương tạo thế cho thành phố Vọng Hải như vậy, với thành tích của thành phố Vọng Hải, anh thăng một bước, đây cũng là nên thế. Đến địa phương nào đã quyết định chưa?
Nghe được phân tích của Nhiếp Chấn Bang, Điền Húc Giang cũng không thể không nói một câu khâm phục. Gặp rồi mới biết, lời này nói ra rất đơn giản, nhưng thực sự muốn làm được điểm này cũng không dễ dàng. Điều này chính là điểm khác biệt giữa tài trí bình thường và thiên tài.
Lập tức, Điền Húc Giang cũng gật đầu nói:
- Ban tổ chức trung ương, Trưởng ban Thạch gọi điện đến, nói tôi sáng ngày kia đến Ban tổ chức trung ương nói chuyện. Căn cứ theo tin tức thủ đô bên đó, lần này rất có thể sẽ đến tỉnh Hắc Thủy đảm nhiệm Chủ tịch tỉnh.
Nói đến đây, Điền Húc Giang ngừng một chút, lại tiếp tục nói:
- Lần này sau khi tôi đi, trong lựa chọn Bí thư Thành ủy thành phố Vọng Hải, tôi chuẩn bị tiến cử anh. Mấy năm nay tôi coi như hiểu rõ rồi, Nhiếp Chấn Bang anh là một cán bộ đảng viên chân chính. Thành phố Vọng Hải cũng chỉ có trong tay amh tôi mới yên tâm nhất.
Nghe được lời của Điền Húc Giang, Nhiếp Chấn Bang cũng cười:
- Bí thư Điền, cảm ơn sự tín nhiệm và ủng hộ của anh. Thành phố Vọng Hải nếu chỉ dựa vào tôi e là sẽ không có được thành tích hiện nay. Còn nhớ năm đó, lúc Chủ tịch tỉnh Lý vừa mới nhậm chức chứ? Nếu không phải là sự ủng hộ kiên quyết của Bí thư Điền anh, Vọng Hải cũng sẽ không có thành tích lớn như vậy. Vừa rồi lời nói trong phòng hội nghị tôi không phải là lời khách khí mà là lời thật lòng thực sự.
Điền Húc Giang lúc này cũng là không ngừng thổn thức. Lý gia và Nhiếp Chấn Bang đối đầu, đây là điều đương nhiên. Lý Giang Hà là một Chủ tịch tỉnh, nếu muốn tìm phiền phức cho thành phố Vọng Hải vẫn là có thể. Mặc dù tính tự chủ của thành phố Vọng Hải rất mạnh, nhưng cũng có không ít chuyện nằm trong tay Tỉnh ủy Ủy ban nhân dân tỉnh Phúc Kiến. Lúc này nhớ lại Điền Húc Giang cũng vô cùng bùi ngùi.
Dừng một chút, Điền Húc Giang trầm giọng nói:
- Chủ tịch Chấn Bang, lần này sau khi tôi điều đi, theo thông lệ, trung ương ít nhiều vẫn là sẽ tôn trọng ý kiến của thành phố Vọng Hải chúng ta, tôn trọng tiến cử của tôi. Cộng thêm, năng lực và bối cảnh của bản thân anh, tôi tin rằng đảm nhiệm Bí thư Thành ủy vẫn là không có nhiều vấn đề. Trong việc lựa chọn Chủ tịch thành phố, ý của tôi là, suy nghĩ để Phó Bí thư Thành ủy, đồng chí Lê Triều Dương đảm nhiệm, anh thấy thế nào?
Phó Bí thư Thành ủy Lê Triều Dương đây là người của Điền Húc Giang. Bây giờ Điền Húc Giang điều đến tỉnh Hắc Thủy đảm nhiệm Chủ tịch tỉnh, khu vực vị trí nông nghiệp. Tuy nhiên, bất luận thế nào, Điền Húc Giang coi như là trực tiêp một ngưỡng cấp phó bộ đến cấp chính bộ, cũng coi như là tu thành chính quả rồi. Bây giờ Điền Húc Giang lấy vị trí Bí thư Thành ủy để trao đổi một cấp phó bộ, cũng coi như là một sự thỏa đáng với thuộc hạ.
Mặc dù nói vị trí Bí thư Thành ủy này cho dù Điền Húc Giang không tiến cử thì có Kiều Dịch Nhân ở đó, mười thì có đến tám chín phần sẽ rơi vào đầu mình rồi. Tuy nhiên lúc này đắc tội Điền Húc Giang thì rất rõ ràng là không có lời. Trầm ngâm một lúc, Nhiếp Chấn Bang cũng gật đầu nói:
- Đồng chí Lê Triều Dương, năng lực của người này vẫn là rất tốt, Bí thư Điền đã định rồi, tôi cũng không có ý kiến gì.
Nghe được Nhiếp Chấn Bang gật đầu nhận lời, tảng đá trong lòng Điền Húc Gaing cũng coi như là rơi xuống đất. Chuyện này đối với Điền Húc Giang mà nói cũng là một chuyện tương đối mạo hiểm. Nhiếp Chấn Bang nếu thật sự không nhận lời, Điền Húc Giang cũng sẽ khó xử, bây giờ coi như là tất cả đều vui vẻ rồi.
Sau khi tách ra với Điền Húc Giang, Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng trở nên trầm tư. Thời gian ba năm, thoáng cái đã qua. Thật không ngờ mình ở thành phố Vọng Hải thực sự làm một nhiệm kỳ rồi.
Điền Húc Giang điều đi nhậm chức khác, mình thăng chức lên vị trí Bí thư Thành ủy. Có Bí thư Kiều ở đây có lẽ là không có lo lắng nhiều. Tuy nhiên, đột nhiên Nhiếp Chấn Bang liền nhảy dựng lên. Bí thư Kiều, nghĩ đến Bí thư Kiều, Nhiếp Chấn Bang cũng phát hiện mình đã không để ý một chuyện. Nhiệm kỳ này, căn cứ theo thông lệ, Bí thư Kiều sẽ điều đến Hỗ Thành đảm nhiệm Bí thư Thành ủy. Sau một năm, Bí thư Kiều sẽ điều đến trung ương, để làm chuẩn bị cho chuyển giao nhiệm kỳ tiếp theo. Như vậy thì vị trí Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Phúc Kiến không phải là Lý Giang Hà tiếp nhận sao?
Trong ký ức kiếp trước, mặc dù Chủ tịch tỉnh Phúc Kiến không phải là Lý Giang Hà, nhưng điều này không kỳ lạ. Từ thời khắc vận mệnh của Nhiếp gia bắt đầu thay đổi, vận mệnh của không ít gia tộc thế gia ở thủ đô cũng có thay đổi không nhỏ. Tuy nhiên, có một số chuyện vẫn là sẽ không có thay đổi. Thời gian ba năm này Lý Giang Hà trong công tác cũng là đúng quy củ, thăng lên chức Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Phúc Kiến đây nhất định không có nhiều vấn đề.
Nghĩ đến đây, thần sắc của Nhiếp Chấn Bang cũng trở nên ngưng trọng. Lúc Lý Giang Hà chỉ là Chủ tịch tỉnh, trên có Kiều Dịch Nhân đè xuống, dưới có Điền Húc Giang và mình đỡ thì không có vấn đề quá lớn. Nhưng một khi sau khi đảm nhiệm Bí thư Tỉnh ủy rồi, đối với thành phố Vọng Hải, đối với mình nhất định là có uy hiếp cực lớn. Xem ra, Lý gia chính là chuẩn bị ở đây để đợi mình rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận