Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 936: Vấn đề văn phòng tại Bắc Kinh

Lời nói của Liễu Dũng làm cho không ít người ở đây bất ngờ, ngay cả Hạ Ngọc Sanh cũng không hiểu tại sao chủ tịch tỉnh Liễu lúc này lại lên tiếng tỏ thái độ ủng hộ Nhiếp Chấn Bang.
Nhưng vẻ mặt Nhiếp Chấn Bang lúc này rất thản nhiên, biểu hiện của Liễu Dũng hoàn toàn nằm trong dự tính của mình, nếu Liễu Dũng kia không tỏ thái độ thì mới lạ.
Nhiếp Chấn Bang đã phân tích rất kỹ loại người như Liễu Dũng, ông ta là người sinh ra ở xã hội cũ, đã trải qua rất nhiều khó khăn vất vả, bước ra từ hoàn cảnh gian nan khổ cực, người như thế tuy rằng bây giờ có quyền cao chức trọng nhưng trong tư tưởng thì vẫn luôn giữ suy nghĩ phải tiết kiệm.
Việc di dời tỉnh ủy và ủy ban nhân dân tỉnh đối với tình hình tài chính bây giờ của Hồng Giang mà nói thì thực sự là một con số lớn. Di dời tỉnh ủy và ủy ban nhân dân tỉnh gồm tiền đất, giải phóng mặt bằng, thêm việc di dời các phòng, ban, cục, khu nhà ở, thiết bị kèm theo vân vân cộng lại thì tổng đầu tư ít nhất phải mấy trăm triệu trở lên thậm chí phải hơn một tỷ.
Nhiếp Chấn Bang hiểu rõ tình trạng tài chính của Hồng Giang, dựa vào tính cách của Liễu Dũng sẽ tuyệt đối không đồng ý chuyện này, quả nhiên biểu hiện của Liễu Dũng không ngoài dự đoán.
Nhưng hàm ý phía sau chuyện này lại khác, Liễu Dũng hoàn toàn ủng hộ mình ngay trước mặt tất cả các ủy viên thường vụ chỉ sợ không ít ủy viên thường vụ tối nay sẽ ngủ không ngon.
Bây giờ nhân vật số một, số hai của tỉnh ủy đều phản đối, nếu cứ nói nữa sợ cũng vẫn như thế nên các ủy viên thường vụ khác cũng đều phát biểu suy nghĩ của mình, tuy rằng lời nói khác nhau nhưng, mục đích vẫn đều là đồng ý với ý kiến tạm thời không tính đến việc di dời tỉnh ủy và ủy ban nhân dân tỉnh của bí thư Nhiếp.
Vào lúc tất cả các vấn đề cần thảo luận đã bàn bạc xong, mọi người đều cho rằng bí thư Nhiếp sẽ tuyên bố tan họp, nhưng Nhiếp Chấn Bang lại nói:
- Nói xong những việc này rồi tôi thật ra còn có một đề án muốn đưa ra thảo luận một chút.
Tất cả mọi người đều bất ngờ, ngay cả Liễu Dũng cũng suy nghĩ rốt cuộc Nhiếp Chấn Bang lúc này muốn làm gì? muốn nói gì?
Nhiếp Chấn Bang dừng một chút, mỉm cười nói:
- Vấn đề tôi muốn nói vẫn là về mặt phát triển kinh tế, trước khi đến Hồng Giang tôi đã đến xem văn phòng tại Bắc Kinh của Hồng Giang chúng ta, văn phòng nằm chen chúc ở tầng một trong một ngõ nhỏ chật hẹp phía nam thành phố, rách nát không chịu nổi, tình hình không tốt chút nào. Tuy rằng, tôi chưa tiếp xúc với các đồng chí trong văn phòng tại Bắc Kinh của Hồng Giang nhưng cũng có thể thấy công việc trong văn phòng tại Bắc Kinh của Hồng Giang không có nhiều chuyển biến, điều này tôi cũng nhìn ra từ một số số liệu và báo cáo kinh tế của Hồng Giang, tôi cảm thấy đây là một ý tưỏng rất sai lầm.
Việc văn phòng tại Bắc Kinh? Tất cả ủy viên thường vụ đều thở nhẹ ra một hơi, nếu vấn đề bí thư Nhiếp nói không phải là việc trong tỉnh Hồng Giang thì tất cả mọi người yên tâm rồi. Mọi người trong tỉnh ủy Hồng Giang dường như chẳng quan tâm mấy đến chuyện văn phòng tại Bắc Kinh
Nhìn thấy vẻ im lặng của tất cả, Nhiếp Chấn Bang chẳng thèm để ý tiếp tục nói:
- Có câu nói rất hay: Phải tiếp thị thì tiền mới vào, những lời này rất đúng với văn phòng tại Bắc Kinh. Vì sao ở Bắc Kinh có nhiều văn phòng lớn nhỏ như vậy, vì sao khu vực phát triển miền duyên hải có không ít văn phòng tại Bắc Kinh và đều là quy mô khổng lồ, thậm chí tôi từng nhậm chức ở tỉnh Ba Thục, ở Bắc Kinh còn có hẳn một tòa cao ốc Ba Thục. Tôi tin là nguyên nhân của việc này các đồng chí đang ngồi đây đều rất rõ ràng, trong các đồng chí cũng có không ít người từng làm việc tại bộ phận tiếp thị.
- Đều nói, các bộ và uỷ ban trung ương khó vào, thậm chí có không ít lời đồn là một vị phó chủ tịch tỉnh chỗ nào đó tới Bắc Kinh chỉ có thể chờ ở cửa phòng làm việc của một cán bộ cấp Vụ, Cục, gặp được hay không còn phải xem thái độ đối phương như thế nào. Những lời này, không phải là giễu cợt, xây dựng văn phòng tại Bắc Kinh không phải là việc nhỏ, chỗ đó tốt hay xấu có quan hệ trực tiếp đến mức độ quan tâm và ủng hộ của các bộ và uỷ ban trung ương với địa phương. Lần này tới nhậm chức tại Hồng Giang, trong vòng một ngày, bản thân tôi chạy tám bộ và uỷ ban trung ương: Đề cập, Sửa đổi phát triển, Tài chính, Vệ sinh, Giáo dục, Giao thông vân vân, tổng cộng từ các bộ và uỷ ban trung ương đó tôi đã mang về nguồn tài chính gần hai mươi triệu đồng.
Những lời này lập tức khiến tất cả ủy viên thường vụ đều giật mình, tin tức này là chuyện trước kia mọi người trong tỉnh Hồng Giang không nghĩ tới.
Công trình mấy chục triệu ở Hồng Giang bây giờ cũng chưa từng có, xã hội đang phát triển, của cải đang tăng trưởng, Hồng Giang cho dù là kinh tế phát triển lạc hậu tới đâu cũng không phải là chưa nhìn thấy tiền. Trên thực tế, tỉnh Hồng Giang lúc trước cũng được qua tay hạng mục lớn, tổng đầu tư đều ở mức chục triệu thậm chí là trăm triệu đồng. Nhưng, kinh tế của Hồng Giang vẫn chưa được, nói cho cùng đây là đầu tư có tính thương mại, Hồng Giang muốn nhìn thấy hiệu quả thì cần phải có thời gian, hơn nữa loại đầu tư này không tạo ra quy mô.
Nhưng khoản tài chính này của Nhiếp Chấn Bang lại khác, đây chính là tặng cho tỉnh Hồng Giang, có nó thì thực sự giải quyết được vấn đề, điều này làm cho mọi người chấn động. Không chỉ là tiền mà quan trọng vẫn là thông tin này nói rõ nền tảng của Nhiếp Chấn Bang thâm hậu. Sự thực đúng như vậy, lãnh đạo địa phương cho dù là chủ tịch tỉnh Liễu đích thân đi Bắc Kinh nếu gặp ngành chưa quen thuộc thì đừng nói một ngày, một tuần, có thể chạy được coi như thành công một dự án, nhưng đúng là: Tre già măng mọc, bí thư Nhiếp một ngày chạy tám bộ và uỷ ban trung ương lại còn có nhiều dự án và tài chính như vậy, đây chính là sự khác biệt.
Nhiếp Chấn Bang nhìn thái độ mọi người rồi khẽ mỉm cười, nói:
- Cho nên, bây giờ xem ra công việc của văn phòng tại Bắc Kinh của tỉnh Hồng Giang không xứng đáng chức vụ, không tạo ra được tác dụng quan trọng là liên hệ các bộ và uỷ ban trung ương với địa phương, chưa thể phát huy năng lực quan trọng của một văn phòng cấp tỉnh tại Bắc Kinh. Nói khó nghe thì văn phòng tại Bắc Kinh của Hồng Giang thậm chí còn kém hơn cả văn phòng tại Bắc Kinh của thành phố Vọng Hải. Cho nên bây giờ ý của tôi là phải tiến hành điều chỉnh đối với văn phòng tại Bắc Kinh, phải tăng thêm sự đầu tư mở rộng, tốt nhất có thể tranh thủ mua mua một miếng đất ở Đông Bắc Kinh để dựng lên một tòa cao ốc Hồng Giang, vừa có thể gánh vác chức năng văn phòng tại Bắc Kinh vừa có thể trực tiếp kinh doanh để gánh vác những chi phí trong văn phòng đỡ cho tài chính Hồng Giang một khoản chi phí lớn.
Vừa dứt lời Liễu Dũng bên cạnh nhíu mày rồi từ từ nói:
- Tôi có suy nghĩ không giống với bí thư Nhiếp về vấn đề văn phòng tại Bắc Kinh, cá nhân tôi cho rằng, bộ phận tiếp thị cũng được, văn phòng tại Bắc Kinh móc nối quan hệ cũng được, việc này đều là việc bên lề, chủ yếu nhất vẫn là bản thân Hồng Giang “Rèn sắt còn phải xem độ cứng”, đầu tư vào văn phòng tại Bắc Kinh, mua đất, xây dựng cao ốc, đất của Bắc Kinh tấc đất tấc vàng, hơn nữa thủ tục rườm rà xin phê chuẩn, xây dựng vân vân tính sơ sơ cũng đầu tư mấy chục triệu, khoản tài chính lớn như vậy lại chỉ để xây dựng một văn phòng tại Bắc Kinh có lãng phí hay không. Tôi thấy thà đầu tư tại địa phương còn hơn, càng có thể thúc đẩy sự phát triển của kinh tế Hồng Giang.
Nhiếp Chấn Bang bất ngờ vì người đầu tiên đứng ra phản đối lại là Liễu Dũng, trong dự đoán của Nhiếp Chấn Bang người phản đối sẽ là Văn Bảo Quý, dù sao ông ta là phó bí thư chuyên trách, thông gia ông ta là bí thư Thành ủy thành phố Hồng Thành, chuyện này cũng không dính líu nhiều đến ông ta. Còn Hạ Ngọc Sanh là phó chủ tịch thường trực tỉnh, rất có thể sẽ lên chức chủ tịch tỉnh, xây dựng Hồng Giang tốt hay xấu sẽ trực tiếp quan hệ đến thành tích của ông ta, chuyện này đối với bên chính quyền là vô cùng có lợi nên Hạ Ngọc Sanh chắc chắn không có lý do để phản đối. Về phần Liễu Dũng thì Nhiếp Chấn Bang đã hoàn toàn loại bỏ, một đồng chí lão thành đợi đến đại hội Hội đồng nhân dân và Mặt trận tổ quốc sang năm mở ra thì sẽ về hưu, chắc khi lập dự án để bắt đầu thực thi thì ông ta đã xuống, đương nhiên là không có ý kiến.
Nhưng không ngờ lại nhất định không chịu, người không có khả năng phản đối lại là người đầu tiên đứng ra phản đối lại mình.
Nhiếp Chấn Bang cũng không để ý tới lời nói của Liễu Dũng, trên mặt, vẫn giữ nụ cười, thản nhiên nói:
- Tôi hoan nghênh cách nhìn khác của chủ tịch tỉnh Liễu, vấn đề luôn cần thảo luận mới có kết quảchính xác, mọi người cũng có thể nói thoải mái, xem có ý kiến gì khác hay không.
Vừa nói xong, Hạ Ngọc Sanh liền nói:
- Tôi đồng ý với ý kiến chủ tịch tỉnh “Thép tốt phải dùng ở trên lưỡi đao”, khoản tiền đầu tư lớn như vậy lại lãng phí chẳng đâu vào đâu ở văn phòng tại Bắc Kinh thì chẳng bằng đầu tư vào địa phương, mở rộng việc xây dựng cơ sở vật chất trong tỉnh, thúc đẩy kinh tế toàn tỉnh ổn định phát triển vừa nhanh vừa tốt.
Lời nói của Hạ Ngọc Sanh khiến Nhiếp Chấn Bang nhướn mày, người này thật sự không có tính nguyên tắc, điểm tốt của văn phòng tại Bắc Kinh Nhiếp Chấn Bang tin là ông ta phải biết, nhiều bộ phận tiếp thị của các địa phương mở ra như vậy sao ở Hồng Giang lại trở thành việc không quan trọng. Chuyện này hoàn toàn là vì phản đối mà phản đối, đây là phản đối không có nguyên tắc, người này nếu làm chủ tịch tỉnh thì về sau, có chuyện gì khác lại sẽ ra quyết định không hề có nguyên tắc như vậy.
Lúc này Văn Bảo Quý đột nhiên nói:
- Tôi lại cảm thấy ý kiến của bí thư Nhiếp rất tốt, Hồng Giang mấy năm nay, bình quân hàng năm đều có không ít đồng chí đến Bắc Kinh làm việc, đều phải ở những khách sạn khác, chi phí công vụ vào mặt này mỗi năm cũng là một con số không nhỏ, nếu có tòa nhà văn phòng của mình tại Bắc Kinh, đến lúc đó mở một khách sạn thì hoàn toàn có thể giảm bớt khoản chi phí này, hơn nữa khoản chi phí tiền triệu hàng năm bỏ vào văn phòng tại Bắc Kinh cũng có thể do họ tự kinh doanh để giải quyết, thậm chí các thương gia trong tỉnh và của các ủy ban nhân dân thành phố địa phương sau khi đến Bắc Kinh cũng có chỗ tụ tập. Kinh doanh hợp lý nói không chừng còn có thể đưa lại nguồn tài chính về cho tỉnh. Tôi cảm thấy đối với Hồng Giang mà nói đây là một chuyện vô cùng tốt, tôi một lần nữa ủng hộ việc xây dựng văn phòng tại Bắc Kinh.
Văn Bảo Quý lời lẽ cứng rắn, nói năng rất có khí phách. Từ những lời nói này xem ra Văn Bảo Quý vẫn rất “Cùn” đấy.
Thấy thế Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Nếu vậy tôi thấy hay là giơ tay biểu quyết đi, đồng chí nào đồng ý xây dựng văn phòng tại Bắc Kinh xin giơ tay.
Vừa nói xong, người đầu tiên giơ tay lên là Hứa Hồng Chuyên, tiếp theo là Văn Bảo Quý và Diêu Định Quốc cũng giơ tay tỏ vẻ đồng ý, hai người nữa là Trần Nhạc và Lý Úy Nhiên cũng giơ tay, bên này đã có năm phiếu
Bạn cần đăng nhập để bình luận