Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 697: Thuyết phục

Tiếu Kiệt nghe lời nói của Chu Chính Khang cũng chẳng ngạc nhiên gì, xuất thân của Chu Chính Khang so với con cháu thế gia như Tiếu Kiệt thì chẳng là gì, những thế gia ở Bắc Kinh nhà ai mà chẳng có mấy người thân là cán bộ cấp Bộ.
Huống chi là nhà chồng chị và nhà bác đều thuộc nhóm gia tộc cao nhất trong nước, về chuyện hợp tác là không có cơ sở, giống như vừa rồi Tiếu Kiệt nói đó là Tập đoàn Ốc Gia dẫn cậu đi làm giầu.
Tuy rằng, Tiếu Kiệt cũng không hiểu vì sao Nhị tỷ vô duyên vô cớ bảo mình tìm Chu Chính Khang gì gì này, nhưng Tiếu Kiệt rất biết điều, việc gì không nên hỏi thì không hỏi, điều này anh ta hiểu.
Lập tức, đứng lên, nói:
- Đã thế thì chuyện này cứ như vậy nhé, khoảng thời gian này cậu cứ yên tâm chuẩn bị tiền, khi nào bắt đầu khởi động chính thức tôi sẽ ở thông báo cậu sớm nhất.
Sau đó Tiếu Kiệt đại diện Tập đoàn Ốc Gia cùng Chu Chính Khang chính thức ký kết văn bản mục đích rồi cùng Lâm Hiểu Dân thản nhiên rời đi.
Lúc này Chu Chính Khang dường như trong mơ, cảm giá hạnh phúc tới quá nhanh. Nếu như nói đám con ông cháu cha ở thành phố trực thuộc tỉnh phía dưới này trong mắt bọn hắn giống như một con Kiến có thể tùy ý giết chết bất cứ lúc nào, thì trước mặt những người như bọn Tiếu Kiệt này bọn hắn cũng chẳng hơn con Kiến là bao nhiêu, nhiều lắm cũng chỉ bằng một con Chuột, đây không phải ở là hạ thấp mình mà là sự thật.
Bây giờ mình được đậu lên chiếc thuyền lớn Tập đoàn Ốc Gia này cũng giống như được bảo hiểm an toàn, về kiếm tiền, thu lợi nhuận, cấp bậc thân phận cũng không giống với lúc trước, đó mới là của cải lớn nhất.
- Dũng, cậu cấu tôi một cái, đây không phải là đang nằm mơ chứ
Chu Chính Khang từ trước đến nay đều rất trầm tĩnh, nếu không cũng sẽ không theo con đường buôn bán thực sự, mà đã đi đường ngang ngõ tắt rồi, nhưng lúc này cũng không còn bình tĩnh nữa.
- Ối!
Cảm giác đau trên cánh tay truyền tới làm Chu Chính Khang giật mình, nhìn Mạnh Dũng nói:
- Dũng, cậu cấu thật à?
Mạnh Dũng lúc này cũng có chút hâm mộ, Chu Chính Khang có được sự thu hoạch ngoài mong muốn, vận may này thật ngược đời, cười nói:
- Khang, cậu không phải là không tin, thấy đang nằm mơ sao? Hơn nữa, là cậu bảo tôi cấu mà.
Nói xong Mạnh Dũng cũng nghiêm mặt nói:
- Khang, hợp tác với Tập đoàn Ốc Gia thì không phải là chơi lợi công ty như bây giờ, cậu tính xem có thể rút ra tiền vốn bao nhiêu?
Nói đến công việc, Chu Chính Khang lúc này cũng bình tĩnh lại, bản mục đích hợp tác trên mặt bàn viết rất rõ ràng, giấy trắng mực đen là chuyện có thật.
Trầm ngâm một chút, Chu Chính Khang nói:
- Vốn đầu tư nhỏ khó tránh khỏi làm Tiếu Kiệt côi thường, tôi lần này muốn chuẩn bị làm lớn, dùng công ty Chính Khang thế chấp vay ngân hàng, rồi chắp vá lung tung một chút, nhiều nhất có thể bỏ ra số vốn tám mươi triệu.
Mạnh Dũng cũng đã tính trong lòng, công ty Chính Khang, bao gồm mạng lưới nhận thầu cung cấp thiết bị cho cảnh sát sử dụng trong tỉnh Hắc Thủy trong một năm qua tuy kinh doanh không tính nhưng đều theo trình tự chính quy, nói cách khác là trong điều kiện ngang nhau sẽ ưu tiên nghĩ tới công ty này trước. Tuy một năm tiêu thụ không ít nhưng số tiền kiếm được thực sự cũng không nhiều, hơn nữa thằng nhóc này mua nhà, mua xe và chi tiêu hàng ngày, bây giờ có thể rút ra tám mươi triệu thì thực sự là số không nhỏ.
Im lặng một chút, Mạnh Dũng cũng nghiến răng nói:
- Khang, cậu là anh em của tôi nên tôi cũng chẳng nói dối, chỗ tôi tìm ngân hàng phối hợp một chút, lấy của công ty buôn bán bên ngoài thêm mấy chỗ bất động sản đem thế chấp chắc cũng có thể gom được khoảng bảy mươi triệu. Lấy danh nghĩa của cậu để góp cổ phần, một trăm năm mươi triệu cổ phần này chia hoa hồng cậu chiếm một trăm triệu, tôi chỉ có năm mươi triệu.
Mục đích của Mạnh Dũng Chu Chính Khang hiểu rõ, có thể có quan hệ với Tiếu gia và Dương gia thì đừng nói hai mươi triệu mà cần năm mươi triệu của cậu ta thì cậu ta cũng sẽ làm, nhưng Chu Chính Khang cũng có suy nghĩ của mình vì hiện giờ dù sao mình cũng đang làm ăn ở tỉnh Hắc Thủy, lập tức, cười nói:
- Dũng, nhóc con cậu định thử tôi hả.
Giữa anh em chúng ta còn phân rõ ràng như vậy sao? Cậu góp cổ phần, tôi mừng không hết, cứ dựa theo số vốn thật để chia hoa hồng là được, đưa tôi thêm cổ phần như thế là không coi tôi là anh em.
Sau khi bàn xong, Chu Chính Khang lập tức quay về công ty triệu tập nhân viên tài vụ và người phụ trách công ty thông báo việc mình cần số lượng tiền mặt lớn, sau khi dặn dò mọi người chuẩn bị thủ tục xong, Chu Chính Khang cũng bình tĩnh lại: Không có chuyện mà ân cần, không phải gian xảo tức là trộm cắp, bản thân mình có thực lực gì, có tư cách gì, có chỗ dựa gì để Tập đoàn Ốc Gia coi trọng như thế?
Nghĩ đến đây, Chu Chính Khang lập tức ấn số điện thoại của cha mình Chu Lợi Quân, điện thoại reo hai hồi thì bên kia có tiếng nói:
- Khang thiếu gia ạ? Tôi là Liễu Sơn Hà thư ký của bí thư Chu, bí thư Chu hiện tại đang họp hội nghị công tác chính trị pháp luật toàn tỉnh, Khang thiếu gia có việc gấp sao?
Nghe thấy cha mình đang họp, Chu Chính Khang cũng hiểu, cười nói:
- Anh Liễu, cũng không có chuyện gì lớn, chỉ là gọi điện thoại thôi, chờ cha tôi tan họp tôi gọi lại vậy.
Hơn năm giờ chiều, Chu Chính Khang vừa mới tan giờ làm trở về biệt thự của mình ở Cáp Thành thì di động reo, bên kia vang lên tiếng nói uy nghiêm:
- Chính Khang, tìm cha có chuyện gì sao? Có phải là có phiền phức hay không?
Trong lời nói lộ ra sự uy nghiêm và chính trực khiến Chu Chính Khang chẳng biết làm thế nào, cười nói:
- Cha, cha còn không hiểu con sao? Một không chơi gái, hai không đánh cuộc, chuyện phạm pháp càng không làm liệu có thể gặp phiền toái gì. Cha, con gọi điện chủ yếu là nói với cha một chuyện, bản thân con cũng thấy lạ.
Những lời này làm Chu Lợi Quân cũng thấy tò mò, bản tính của con mình ông ta cũng hiểu, tuy là không thích đọc sách nhưng thực sự chuyện trái pháp luật, kỷ cương chắc chắn sẽ không làm, nói như vậy mục đích của Chu Lợi Quân cũng là có ý cảnh báo con trai.
Nghe vậy Chu Lợi Quân cũng hiếu kỳ nói:
- Chuyện gì?
Chu Chính Khang lập tức đem chuyện mình hợp tác với Tập đoàn Ốc Gia kể lại rồi nói:
- Điều lạ là đúng ra con và Tập đoàn Ốc Gia căn bản là không có bất kỳ quan hệ gì sao bọn họ lại tìm con. Nếu nói về thực lực kinh tế thì Tập đoàn Ốc Gia chẳng cần phải nói. Muốn tìm người hợp tác thì chưa nói đến con trai của Bí thư Lâm tỉnh Hắc Thủy, mà ngay cả Mạnh Dũng còn thích hợp hơn con. Nếu nói về quyền thế cũng không cần nói đến Dương gia của ông chủ Dương, mà là ngay cả Tiếu gia thì nhà mình cũng không thể sánh bằng. Vợ của ông chủ Dương là con gái thứ hai nhà Tiếu gia, lại còn có chỗ dựa là Nhiếp gia.
Chu Lợi Quân vẫn luôn trầm tư, nghe được câu nói cuối của con trai thì hai mắt sáng lên, ngắt lời:
- Đợi một chút, Chính Khang, con nói con gái thứ hai nhà Tiếu gia là vợ ông chủ của Tập đoàn Ốc Gia, cô này có quan hệ thế nào với Nhiếp gia?
Chu Chính Khang cũng không biết nhiều về cô hai nhà Tiếu gia, chỉ là nghe Tiếu Kiệt đơn giản giới thiệu một chút, tuy nhiên hoàn cảnh chủ yếu là vẫn hiểu, lập tức trả lời:
- Cô hai nhà Tiếu gia tên là Nhã Lệ, cha đẻ nghe nói là Tiếu Chấn Xương Tư lệnh phó quân khu Tây bắc, bác là Nhiếp phó tổng tư lệnh quân đội, cậu là Nhiếp Quốc Uy Chủ tịch tỉnh tỉnh Ba Thục hiện nay.
Nghe đến đó, Chu Chính Khang buồn bực nhưng Chu Lợi Quân cũng hiểu một chút, xem ra chuyện này là do Nhiếp Chấn Bang tác động, những người khác Chu Lợi Quân nghĩ không ra còn ai ở đây coi trọng mình như vậy.
Im lặng một chút, Chu Lợi Quân cũng có chút khó xử, bảo con trai từ chối cũng khó vì đã ký hiệp nghị rồi, bây giờ bỏ là tự mình làm khó mình. Nhưng Nhiếp Chấn Bang vì sao lại làm như vậy? Chu Lợi Quân cũng rơi vào trầm tư.
Sau khi nghĩ không ra được gì, Chu Lợi Quân an ủi:
- Chính Khang, chuyện này con yên tâm mà làm, nhớ kỹ phải giữ vững phẩm chất, không làm chuyện phi pháp là được rồi.
Bởi vì trong lòng có chuyện nên ngày hôm sau Chu Lợi Quân trong lúc làm việc đều có vẻ nặng nề tâm sự, lúc vào văn phòng Thư ký Liễu Sơn Hà chạy ra đón.
Hạ giọng nói:
- Bí thư, vừa rồi, thư ký Hoàng bên Ủy ban nhân dân tỉnh gọi điện, nói là Chủ nhiệm Nhiếp Ban Tam công trưa hôm nay muốn hẹn ông cùng đi ăn cơm, ông xem?
Những lời này làm Chu Lợi Quân chấn động, Nhiếp Chấn Bang thông qua Tào Định Khôn để hẹn mình không phải rõ ràng muốn nói là Nhiếp Chấn Bang đã hợp tác với Tào Định Khôn sao? Loại mời này nếu trước ngày hôm qua thì Chu Lợi Quân sẽ không cần suy nghĩ mà chắc chắn từ chối, nhưng bây giờ thì sao? Chu Lợi Quân trầm ngâm một chút, gật đầu nói:
- Được, trả lời thư ký Hoàng là buổi trưa tôi sẽ đến đúng giờ.
Buổi trưa, Chu Lợi Quân đúng hẹn đi vào phòng riêng nhà hàng đối diện với khu tỉnh ủy tỉnh Liêu Đông, lúc này Nhiếp Chấn Bang và Tào Định Khôn cũng đã ở đó.
Tào Định Khôn có vẻ rất nhiệt tình, mỉm cười nói:
- Lão Chu, lần này anh là nhân vật chính mà đến muộn, không cần nói nữa, theo quy định cũ nhất định phải phạt ba chén rượu.
Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười bắt tay Chu Lợi Quân. Sau khi nhân viên phục vụ nhanh chóng đưa đủ thức ăn lên, ba người cùng uống một lần trước.
Chu Lợi Quân trong lòng có chuyện, buông chén rượu xuống nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Chủ nhiệm Nhiếp, tôi là người thô kệch, cán bộ quân đội chuyển ngành, cũng không đọc nhiều sách, không có bao nhiêu luồn lách
Chủ nhiệm Nhiếp, đầu tiên phải cảm ơn Chủ nhiệm đã chiếu cố và quan tâm tới thằng con tôi, ngoài ra Chủ nhiệm Nhiếp có chuyện gì cần tôi giúp sao?
Tính cách của Chu Lợi Quân cũng khiến Nhiếp Chấn Bang hơi tẽn tò còn Tào Định Khôn lại có chút xấu hổ, người như thế quả thực hiếm thấy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận