Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 939: Ân, uy đều coi trọng

Ngồi trước bàn làm việc Hồng Phong vẫn cầm bút, nhìn tài liệu trên mặt bàn và không tỏ thái độ gì ra bên ngoài, nhưng trên thực tế Hồng Phong luôn để ý vào văn phòng bên trong vẫn đang vọng ra tiếng cười sang sảng làm cho Hồng Phong có chút suy nghĩ, điều này nói rõ Cung Chính và sếp đang nói chuyện rất hòa hợp.
Thật sự như vậy, trong xã hội đề cao sự hài hòa như ngày nay, thư ký Hồng cho rằng trường hợp nói cười vui vẻ này chính là một loại hài hòa, điều thể hiện sếp mình đã từng bước tiến triển trong cục diện Hồng Giang, quan hệ với các ủy viên thường vụ lớn đã dần dần mở ra, đây chính là một loại hài hòa.
Đúng lúc đó nghe thấy lời của Nhiếp Chấn Bang, Hồng Phong giật mình đứng lên, gật đầu nói:
- Vâng, bí thư.
Không dám chậm trễ, Hồng Phong vừa bấm số điện thoại di động của Trưởng ban thư ký vừa nhìn theo sếp xoay người sang chỗ khác, trong điện thoại kia vang lên tiếng của Hứa Hồng Chuyên:
- Trưởng phòng Hồng, xin chào.
Hai người mặc dù có quan hệ họ hàng nhưng cũng thuộc loại bà con xa nên không thân mật lắm, hơn nữa, địa vị thân phận của hai người, một là Trưởng ban thư ký, một là đại thư ký Tỉnh ủy nên Hứa Hồng Chuyên càng hiểu được mặt này hàm ý thế nào, biết nên kiêng dè như thế nào, bình thường Hứa Hồng Chuyên đều hoàn toàn dựa theo nội quy thể chế gọi chức vụ của Hồng Phong hoặc gọi là thư ký Hồng.
Hồng Phong hạ giọng nói:
- Trưởng ban thư ký, bí thư muốn anh lập tức đến đây!
Ngôn từ phải rất chú trọng, lời nói trong thể chế rất có ý nghĩa. Tục ngữ nói: Gặp người nào, nói cái đó, ở trong thể chế sử dụng lời nói có thể nói là đạt đến một trình độ đỉnh cao, ví dụ như bây giờ.
Nghe được hai chữ “Lập tức”, Hứa Hồng Chuyên liền cảm nhận ngay chuyện khác thường, từ ngữ này nói rõ lúc này trạng thái sếp đang nóng vội, bất kể anh đang làm, xử lý việc gì, sếp muốn anh vứt lại để chạy tới.
Mặt khác cũng nói rõ là việc rất cấp bách, nếu không nhân vật số một tỉnh ủy đã không làm như vậy.
Lập tức, Hứa Hồng Chuyên cũng cẩn thận nói:
- Trưởng phòng Hồng...
Không cần nói ra Hồng Phong cũng biết Hứa Hồng Chuyên có ý gì, đơn giản chỉ là muốn mình nói trước một chút gì đó, như vậy lúc gặp mặt sếp sẽ không bị hỏi gì cũng không biết, có một sự chuẩn bị trước ở trong lòng,
Vì thế đại thư ký tỉnh ủy được người ta coi trọng, mỗi ngày có bao nhiêu sự mời chào, điều rõ ràng nhất chính là chỗ này, có quan hệ tốt với đại thư ký tỉnh ủy thì nếu chẳng may chuyện này xảy ra cũng có thể chuẩn bị trước một bước.
Nhìn xung quanh, Hồng Phong hạ giọng nói:
- Trưởng ban thư ký, bí thư tìm anh là muốn hỏi một chút về chuyện công việc thời ở thành phố Ôn Xuân, bí thư cần ngay nên Trưởng ban thư ký mau lên đây thì tốt.
Không cần nói rõ thêm, có nhiều thứ chỉ nhắc đến rồi dừng là được, đều là người trong thể chế chỉ cần nói là nghe ra.
Hứa Hồng Chuyên không dám chậm trễ, ngắt điện thoại rồi đứng lên đi ra ngoài khóa cửa phòng rồi đi bộ từ tầng ba lên tầng bẩy, Hứa Hồng Chuyên cũng đang trầm tư, nghe giọng của Hồng Phong thì rõ ràng là chuyện không tốt.
Hơn nữa lại dính líu đến chuyện ngày trước, từ trên xuống dưới rõ ràng có người nói gì đó với bí thư Nhiếp, hơn nữa lại là chuyện lúc mình nhậm chức ở thành phố Ôn Xuân, nghĩ đến đây trong lòng Hứa Hồng Chuyên cũng có một sự chuẩn bị.
Từ tầng ba đi lên tầng bẩy chỉ mất mấy phút, đi đến cửa phòng làm việc của bí thư Nhiếp, Hứa Hồng Chuyên hít thật sâu một hơi lấy lại tinh thần rồi đẩy cửa đi vào.
Hồng Phong cũng đứng lên gật đầu với Hứa Hồng Chuyên xem như lên tiếng chào hỏi, lập tức gõ cửa phòng làm việc bên trong rồi đẩy cửa đi vào, nói:
- Bí thư, Trưởng ban thư ký Hứa đã đến.
Bên trong vọng ra tiếng điềm tĩnh của Nhiếp Chấn Bang:
- Bảo anh ta vào.
Lúc Hứa Hồng Chuyên đi vào văn phòng thì Nhiếp Chấn Bang đang xem tập tài liệu đặt ở trên bàn, đây là báo cáo tài chính năm nay của tỉnh Hồng Giang. Tỉnh Hồng Giang, năm nay tính đến tháng mười một này thu nhập tài chính toàn tỉnh được bẩy mươi năm tỷ bốn trăm tám mươi triệu đồng, trong đó thu nhập tài chính địa phương là bốn mươi bẩy tỷ hai trăm ba mươi triệu, tăng một chút so với cùng kỳ năm trước. Nhưng đừng nghĩ con số này lớn, trong đó còn bao gồm con số tài chính nộp lên trung ương, hơn nữa, toàn tỉnh Hồng Giang năm nay chi hết đến giờ là chín mươi mốt tỷ bốn trăm bẩy mươi triệu, chỉ cần đối chiếu là thấy ngay tài chính Hồng Giang thu không đủ bù chi, ví dụ như tỉnh Phúc Kiến, năm nay thu nhập tài chính nộp lên trên trung ương đến một trăm hai mươi bốn tỷ ba trăm chín mươi triệu. Từ con số này thì thấy tài chính của Hồng Giang thực sự căng thẳng và khá quẫn bách.
Liếc nhìn Hứa Hồng Chuyên vẻ mặt rất bình thản đang đứng bên cạnh một cái, Nhiếp Chấn Bang gật đầu nói:
- Đồng chí Hồng Chuyên vào đây ngồi đi, chờ tôi xem xong những tài liệu này.
Cách gạt ra này là thể hiện một sự không hài lòng, lãnh đạm bảo anh ngồi chờ chính là ý đó.
Nhiếp Chấn Bang cau mày, năm trước thu nhập tài chính của Hồng Giang đạt tới hơn tám mươi tỷ, bây giờ khoảng hơn tám mươi hai tỷ, nhìn thì thấy rất nhiều nhưng tăng trưởng so như thế là không được, điều này nói lên năm nay kinh tế Hồng Giang tăng tốc chậm dưới mức trung bình.
Đối lập với các tỉnh xung quanh như: Phúc Kiến là hai trăm sáu mươi tỷ, Sở Bắc là một trăm năm mươi tỷ, Sở Nam là một trăm ba mươi tỷ, Hà Nam là một trăm hai mươi tỷ... Hồng Giang chính là “Việc đáng làm thì phải làm”, trách nhiệm thật nặng nề, Nhiếp Chấn Bang hít sâu một hơi có chút xúc cảm.
Khoảng nửa giờ trôi qua làm cho Hứa Hồng Chuyên có chút đứng ngồi không yên, lãnh đạo thời gian gạt mình ra càng dài nói rõ lãnh đạo tức giận càng lớn.
Cuối cùng Nhiếp Chấn Bang cũng dừng công việc, tựa người vào ghế ngẩng đầu nhìn Hứa Hồng Chuyên, nói:
- Đồng chí Hồng Chuyên, gọi anh đến là vì chuyện bức thư hôm nay phòng Thông tin đối ngoại và Ủy ban Kỷ luật tỉnh đưa tới, anh xem một chút đi.
Hứa Hồng Chuyên kinh ngạc rồi khom người đứng lên nhận hai phong thư, vừa xem xong, sắc mặt của Hứa Hồng Chuyên lập tức có chút lo lắng, lúc này, về cơ bản Hứa Hồng Chuyên có thể nghĩ ra là ai: Hoàng Chính Tân - Chủ tịch thành phố trước kia của thành phố Ôn Xuân.
Hồi ở thành phố Ôn Xuân, trong công việc mình và Hoàng Chính Tân ý kiến không hợp, nhiều lần xảy ra mâu thuẫn và tranh cãi, sau khi mình được điều động về tỉnh ủy đảm nhiệm Trưởng ban thư ký thì Hoàng Chính Tân cũng đủ tuổi về hưu, cuối cùng ngay cả một chức phó ở tỉnh vẫn không chạm tới được nên tức giận, oán hận là tất nhiên, hơn nữa, Hoàng Chính Tân bây giờ đã chẳng còn gì phải sợ, làm ra chuyện này cũng có chút coi trời bằng vung.
Trong này có nhiều thứ không có thật, chỉ là phỏng đoán, nhưng là đối thủ cũ của mình thì những thứ Hoàng Chính Tân báo cáo có phỏng đoán nhưng khẳng định cũng có một chút dính dáng, đây là điều Hứa Hồng Chuyên cẩn thận và kiêng kị.
“Nước quá trong ắt không có Cá”, Hứa Hồng Chuyên tự nhận bản thân mình chưa đạt đến mức “Không có Cá” này.
Dừng một chút, Hứa Hồng Chuyên ngẩng đầu nói:
- Bí thư Nhiếp, đây là nói xấu tôi, đây là một số người cố ý gây khó dễ từ bên trong. Lúc tôi còn làm việc ở thành phố Ôn Xuân, trong công việc có nhiều điều không chú ý đã đắc tội với không ít người nên giờ bị trả đũa, tôi xin đề nghị tổ chức tiến hành điều tra đối với tôi, nếu điều tra đây là sự thật thì cá nhân tôi chấp nhận bất kỳ hình phạt nào của tổ chức.
Nhiếp Chấn Bang thoáng cười lạnh, Hứa Hồng Chuyên này thật thông minh, ông ta chắc chắc mình sẽ không làm như vậy, dù sao nếu thật sự muốn điều tra ông ta thì đã trực tiếp giao cho Ủy ban Kỷ luật tỉnh là được rồi, còn gọi ông ta tới đây làm gì?
Nhưng Nhiếp Chấn Bang sẽ không để Hứa Hồng Chuyên dễ chịu như vậy, sắc mặt trầm xuống, nói:
- Đồng chí Hứa Hồng Chuyên, anh thật sự nghĩ là trên tổ chức không quan tâm đến chuyện của anh sao? Hay là nghĩ Hứa Hồng Chuyên anh thật sự cao thượng tới mức đó? Có một câu anh phải nhớ kỹ đó là: Không có lửa làm sao có khói.
Lời của Nhiếp Chấn Bang bao gồm một thái độ cảnh cáo, lập tức làm Hứa Hồng Chuyên cứng cả người, biểu hiện vừa rồi quá mức thể hiện, thái độ đó làm lãnh đạo không vui rồi.
Hứa Hồng Chuyên lập tức nói rất thành khẩn:
- Bí thư phê bình rất đúng, tôi nhất định không được kiêu ngạo, tự kiểm diểm sâu sắc.
- Phải thành khẩn tự kiểm điểm nhưng cũng phải chú ý không cần uốn cong thành thẳng. Mình là cán bộ lãnh đạo mà không đắc tội với người ta thì là người ba phải, không bị người ta ghen thì là tài trí bình thường. Về vấn đề nguyên tắc Đảng phải giữ tốt ở một mức độ, về tố chất đạo đức bản thân phải tu dưỡng phải học tập nhiều hơn. Mấy thứ này anh tự cầm lấy xem như một bài học, trong công tác sau này càng phải khiêm tốn cẩn thận một chút.
Lần này nói thì lại phải trấn an, đây chính là: Một tay giơ gậy, một tay dứ Cà Rốt, ân uy đều phải xem trọng, từ nay về sau Hứa Hồng Chuyên chỉ có thể khăng khăng một mực đi theo Nhiếp Chấn Bang, đây chính là thủ đoạn.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang nhìn Hứa Hồng Chuyên nói:
- Đồng chí Hồng Chuyên, nhìn những thư này thì thấy đều đến từ thành phố Ôn Xuân, tôi tin là trong lòng anh chắc chắn hiểu. Trong một số vấn đề anh vẫn nên cố gắng đi giải quyết một chút, đây là lần đầu, nếu là sau này... Tóm lại đối với anh mà nói sẽ là một ảnh hưởng lớn, mặt này bản thân anh nhất định phải chú ý.
Nói xong câu này, Nhiếp Chấn Bang lập tức chuyển đề tài:
- Chuyện này, anh hiểu rõ trong lòng là được rồi, ngoài ra mấy ngày này anh sắp xếp mấy chuyến đi giúp tôi. Tuần này tạm thời đi các Sở, Cục, phòng trong thành phố Hồng Thành, vẫn là chủ trương: Đi lại đơn giản, tất cả đều theo nguyên tắc cụ thể.
Về sự sắp xếp cuối cùng này Nhiếp Chấn Bang cũng quyết đoán sớm, bắt đầu nhậm chức rõ ràng là rất không tệ, ít nhất là trong bộ máy ủy viên thường vụ tỉnh ủy được quyền nói và vai trò nhất định, công việc tiếp theo chính là muốn dần dần tản ra để bao trùm toàn tỉnh.
Lúc này Hứa Hồng Chuyên gật đầu, nói:
- Bí thư, nhân tiện nói về sắp xếp công việc thì còn có một việc đúng lúc cần báo cáo anh một chút. Lần này, một tổ khảo sát tổ Đảng Bộ Dân chính đến Hồng Giang, anh có nên ra mặt tiếp đãi một chút hay không?
Bạn cần đăng nhập để bình luận