Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 864: Mục tiêu Thổ Nhĩ Kỳ

Có một người ngồi hàng trên bên trái Nhiếp Chấn Bang chừng bốn mươi lăm bốn mươi sáu tuổi gì đó, dáng người rất cân đối, dáng vẻ thoạt nhìn qua rất bình dị.
Đúng vậy, cảm giác hoàn toàn bình dị, đến độ có thể làm cho người ta xem nhẹ sự hiện hữu của ông ta, người này là đặc công tinh nhuệ do phía Trưởng ban Cổ điều tới.
Đây cũng chính là một phần bản lĩnh của ông ta, làm đặc công mà trông đặc thù thì lộ liễu quá rồi, chắc chắn đó sẽ là tử huyệt chí mạng. Cho nên, người này là một nhân tài đặc công xuất sắc.
Thoạt tiên ông ta nhìn chung quanh bốn phía, đây là động tác quen thuộc của đặc công khi họ phải luôn chú ý cảnh giác, quan sát xong rồi một lúc sau mới nói:
- Sếp cho phép tôi giới thiệu trước, tôi là Lý Dũng, người Sở Nam, đương nhiệm giám đốc bộ phận tư vấn thương mại tập đoàn Hoa Hạ.
Lý Dũng tự giới thiệu cực kỳ đơn giản không vòng vo, họ tên rồi đến chức vụ hiện tại. Điều này thì Nhiếp Chấn Bang có thể hiểu được, đã từng làm đặc công thì nhất định phải có tố chất như vậy mới được.
Kế tiếp, người bên cạnh Lý Dũng cũng đứng lên nói:
- Thưa sếp, tôi là Chu Khôn, đến từ quân đoàn sói hoang của quân khu Tây Bắc, đương nhiệm giám đốc lữ hành của tập đoàn.
Sau khi Chu Khôn nói xong thì một người độ tuổi trung niên đeo kính đen phía trên bên phải Nhiếp Chấn Bang mỉm cười lên tiếng:
- Chào sếp, chào các vị đồng nghiệp, tôi Mã Như Hải, trước đây làm ở công ty xuất nhập khẩu vũ khí, hiện đảm nhiệm giám đốc ngoại liên của tập đoàn, sau này trong công việc mong được sếp và các vị đồng sự giúp đỡ chỉ bảo nhiều hơn nữa.
Sau khi Mã Như Hải nói xong thì một vị chừng trên năm mươi cũng đứng lên:
- Thưa Chủ tịch Nhiếp, tôi là Trương Tiến, trước làm ở viện khoa học quân sự, nay đương nhiệm kỹ sư trưởng của tập đoàn Hoa Hạ.
Bốn người tuy tính cách khác nhau nhưng đều có tất cả đặc điểm của đặc công giống như Lý Dũng, ngôn từ đơn giản, không quá gây chú ý, tuyệt không nói nhiều. Chu Khôn bên lữ hành toàn thân đều có khí chất của một quân nhân, quân đoàn sói hoang so với mãnh hổ kỳ thực thấp hơn một bậc nhưng Chu Khôn lại khác, người này có kinh nghiệm thực chiến phong phú, đã tham gia ba năm huấn luyện tại trường thợ săn. Là người thực sự bước ra từ trong mưa bom bão đạn, người này đảm nhiệm Trưởng ban lữ hành là rất đúng người đúng việc.
Về phần Mã Như Hải, tuy nói là từng làm bên công ty xuất nhập khẩu vũ khí nhưng người này có một loại phẩm chất đặc biệt là khéo đưa đẩy. Làm ngoại thương có đôi khi nhất thiết phải có những loại người này. Người cuối cùng tên Trương Tiến, đây là một con mọt sách, tính cách rất thủ cựu.
Đây là đám cấp dưới của Nhiếp Chấn Bang, đa số hoặc thậm chí là toàn bộ công việc của hắn ở tập đoàn Hoa Hạ đều sẽ tiến hành xoay quanh bọn họ.
Mặt khác, về việc đặt tên cho từng bộ phận, Nhiếp Chấn Bang cũng muốn thật nổi bật, như tổ đặc công thì Nhiếp Chấn Bang gọi là bộ phận tư vấn thương mại, tổ hành động lại gọi là bộ phận lữ hành, ngoại thương thì gọi là ngoại liên. Nhiếp Chấn Bang làm như vậy cũng là có ý khiến cho người ngoài không rõ được tình hình của tập đoàn Hoa Hạ.
Một lát sau, khi bốn người đều đã nói xong, Nhiếp Chấn Bang cũng lên tiếng:
- Tất cả mọi người đều đã giới thiệu đối chút về mình, từ hôm nay trở đi tập đoàn Hoa Hạ bắt đầu chính thức đi vào hoạt động, sau này chúng ta sẽ cùng hcung một chiến hào, là đồng sự, chiến hữu. Nhân đây, tôi cũng tự giới thiệu một chút. Tôi, Nhiếp Chấn Bang, trước là Chủ tịch tỉnh Ba Thục, giờ được tổ chức sắp xếp, điều nhiệm đến tập đoàn Hoa Hạ, đây là một sự tín nhiệm đối với tôi, tôi lựa chọn cũng tức là có lòng tin vào mọi người, tôi tin rằng tập đoàn Hoa Hạ chúng ta nhất định sẽ tạo ra vô số kỳ tích. Sau đây xin trở lại chuyện chính, tập đoàn đã được thành lập, giờ tôi cho gọi tất cả mọi người đến đây chủ yếu là để thảo luận xem mảng nghiệp vụ đầu tiên của tập đoàn Hoa Hạ chúng ta nên triển khai như thế nào.
Nói tới đây, Nhiếp Chấn Bang dừng lại một chút, ánh mắt chuyển hướng về phía Mã Như Hải bên cạnh, mỉm cười nói:
- Anh Mã, anh là giám đốc ngoại liên, sau khi tập đoàn được tổ chức và thành lập, trọng tâm công tác của anh chính là ở phương diện này, anh nói xem trước mắt, tình hình công tác bên bộ phận ngoại liên như thế nào, có điều gì làm khách hàng không hài lòng không?
Nói đến chuyện công tác, thần sắc Mã Như Hải cũng trở nên nghiêm túc hẳn, những người này có thể được Nhiếp Chấn Bang nhìn nhận thì đương nhiên cũng đều có bản lĩnh độc đáo, như Mã Như Hải, tuy rằng thoạt nhìn qua thì vô cùng khéo đưa đẩy, nhưng bản lĩnh người này không thể xem thường. Năm đó khi còn ở công ty cũ, Mã Như Hải đã tạo nên kỳ tích siêu việt có một không hai. Mã Như Hải dám đem lượng lớn vũ khí hạng nhẹ tồn kho từ thập niên 50-60 đẩy mạnh tiêu thụ tới thị trường châu Phi. Có thể nói là biến chết thành sống, bản lĩnh biến bùn đất thành vàng, cũng là điều khiến Nhiếp Chấn Bang xem trọng.
- Thưa sếp, theo chỉ thị của anh, nửa tháng nay tôi đã nhờ cậy những quan hệ bên công ty cũ, sau đó vì mảng xuất nhập khẩu vũ khí hạng nặng đã chuyển dời đến tập đoàn chúng ta nên tôi lại liên hệ với một số khách hàng nước ngoài, trước mắt đã bước đầu xác định được hai khách hàng mục tiêu. Một trong số đó là Thổ Nhĩ Kỳ thuộc liên minh châu Âu. Thổ Nhĩ Kỳ là thành viên liên minh châu Âu, có mối quan hệ chặt chẽ với rất nhiều quốc gia khác, nhất là về trang bị quân sự, phía Mỹ cũng có quan hệ chặt chẽ với Thổ Nhĩ Kỳ bởi vì Mỹ cần tuyến biển nội địa và Biển Đen của Thổ Nhĩ Kỳ để kiểm soát “Gấu Bắc Cực”. Giờ nội bộ Thổ Nhĩ Kỳ có một bộ phận nhân sĩ thân Trung Quốc trong quân đội, hy vọng có thể đưa xe tăng chủ chiến kiểu 93 của chúng ta vào. Cho nên, tôi coi Thổ Nhĩ Kỳ là khách hàng mục tiêu.
Nhiếp Chấn Bang hiểu rõ xe tăng kiểu 93, hoàn toàn khác với hồi thế chiến, đây là sau khi bên mình lấy được nhiều tư liệu kỹ thuật từ bên “Gấu Bắc Cực”, nghiên cứu chế ra một thế hệ xe tăng chủ chiến hoàn toàn mới. Về phương diện này, kỹ thuật xe tăng đã đạt đến trình độ của Mỹ và Đức, chỉ là đi sau đôi chút mà thôi.
Hiện quân đội Trung Quốc đã trang bị tank chủ chiến kiểu 2000, hoá ra kiểu 93 sau khi được cải tiến nhất định thì giờ cũng vẫn có thể coi là loại tank chủ chiến tiên tiến trên thế giới, loại xe tăng này trên thị trường quốc tế cung không đủ cầu, dù có bán ra nhưng cũng phải lựa chọn đối tượng mua.
Thổ Nhĩ Kỳ? Nghe vậy trong lòng Nhiếp Chấn Bang bỗng có một khái niệm mơ hồ, quan hệ hợp tác tốt đẹp giữa Thổ Nhĩ Kỳ và Mỹ là chỗ có thể lợi dụng.
Tuy nhiên, giờ phút này Nhiếp Chấn Bang cũng không nói lời nào mà cùng đợi Mã Như Hải phân tích xong, đây là thái độ mà một kẻ bề trên nhất định phải có. Tùy tiện ngắt lời thì cố nhiên Mã Như Hải mặt ngoài cũng sẽ không có ý kiến gì, nhưng trong lòng nhất định sẽ có chút không thoải mái, đây là bản tính của con người.
Khách hàng còn lại theo phân tích của Mã Như Hải là các nước châu Mỹ Latin cũ. Thể chế chính trị tương tự Trung Quốc. Nếu so sánh thì Nhiếp Chấn Bang lại có hứng thú với Thổ Nhĩ Kỳ hơn.
Một lúc sau, Nhiếp Chấn Bang nhìn mọi người chung quanh một lượt rồi nói:
- Phân tích của giám đốc Mã rất chính xác, điều này cũng đã chứng tỏ công lao của giám đốc Mã trong thời gian này là rất đáng được ghi nhận, tập đoàn Hoa Hạ mới thành lập nên cần phải có khí thế mới, tại đây chúng ta đều cùng hướng tới một mục tiêu chung. Khi bàn chuyện công việc không cần phải quá e dè. Con người tôi cũng không phải bụng dạ hẹp hòi gì, chỉ cần mọi người cho là điều đúng đắn thì chi bằng cứ thoải mái nói ra.
Đầu tiên, Nhiếp Chấn Bang thừa nhận thành tích của Mã Như Hải, kế tiếp lại nói:
- Danh sách các nước Latin cũ tôi thấy có thể giao cho những người khác lo, quan hệ giữa họ và chúng ta trước nay rất tốt, hơn nữa những nơi cần trang bị vũ khí của họ cũng không nhiều lắm. Mảng giao dịch này hẳn là sẽ trôi chảy, giao cho người dưới hẳn là không có vấn đề gì. Bây giờ trọng tâm công tác của chúng ta vẫn là phía Thổ Nhĩ Kỳ.
Nhiếp Chấn Bang vừa nói xong, bên cạnh, Lý Dũng liền lộ vẻ như thoáng chút suy nghĩ trên nét mặt, đoạn lên tiếng:
- Thưa sếp, ý của anh là tạo đột phá từ phía Thổ Nhĩ Kỳ, mượn cơ hội này để làm gì đó với phía Mỹ?
Những người đang ngồi cơ bản đều là nhân vật trọng yếu, lúc vào tập đoàn, Nhiếp Chấn Bang cũng đã từng giải thích nên Lý Dũng nói vậy mà chẳng chút e dè.
Cũng chính là vì thế, cho nên Mã Như Hải muốn làm nổi bật lên hai khách hàng này, phía các nước latin cũ là để nắm chắc công trạng trực tiếp sinh lợi, còn phía Thổ Nhĩ Kỳ là để tạo thành tích.
Lời vừa dứt thì bên cạnh, Chu Khôn đã ồm ồm nói:
- Thưa sếp, cần bên lữ hành chúng tôi làm gì anh cứ việc phân phó, tôi cam đoan sẽ lập kế hoạch tác chiến…à, kế hoạch lữ hành.
Bên cạnh, Trương Tiến cũng chậm rãi mở miệng nói:
- Chủ tịch Nhiếp, về phía Thổ Nhĩ Kỳ thì thật ra có một số thứ cần thiết cho chúng ta, hiện Thổ Nhĩ Kỳ đã nhập một khu trục hạm phản đạn đạo từ phía Mỹ, nếu có thể thì tôi nghĩ ở đây nhất định có thứ chúng ta cần.
Nhiếp Chấn Bang gật gật đầu, biểu hiện của bốn người khiến Nhiếp Chấn Bang hết sức vừa lòng, Mã Như Hải và Lý Dũng thì không cần phải nói nữa, Chu Khôn bên này là sự đảm bảo lớn nhất cho hành động thành công, mà sự hiện hữu của Trương Tiến lại mang ý nghĩa nhân vật trọng yếu chủ chốt với mục tiêu vô cùng rõ ràng, chuẩn xác.
Lúc này, Nhiếp Chấn Bang cũng đứng lên, nghiêm túc nhìn mọi người chung quanh, nói:
- Nếu mọi người cũng không có ý kiến gì thì cứ quyết như vậy đi, chúng ta đi Thổ Nhĩ Kỳ. Bộ phận lữ hành, Chu Khôn lập ngay hai phương án xuất hành tỉ mỉ. Ngoài ra thì gọi Trần Đại Xuyên lên, anh ta có thể đưa ra không ít ý kiến, ngày mai đặt lên bàn làm việc của tôi, có vấn đề gì không?
- Không thành vấn đề.
Chu Khôn trả lời vang dội trước sau như một.
Tiếp theo, Nhiếp Chấn Bang bảo Mã Như Hải và Lý Dũng:
- Giám đốc Mã, giám đốc Lý phương án liên lạc và thực thi cụ thể giao cho các anh.
Thấy hai người gật đầu, Nhiếp Chấn Bang sau cùng bảo Trương Tiến:
- Anh Trương, việc thu thập kỹ thuật bên anh có vấn đề gì không? Nếu không thì anh Mã thông báo cho bên hậu cần đặt vé máy bay ba ngày sau cho chúng ta đi Thổ Nhĩ Kỳ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận