Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 832: Ấm áp gia đình

30 tết, đây là đêm giao thừa của tết âm lịch.
Phố lớn ngõ nhỏ của thành phố Thiên Phủ sớm đã tràn đầy không khí tết âm lịch, trên đường phố, dòng xe đã chật ních không thể nhúc nhích, so với ngày thường đã ít hơn rất nhiều.
Buổi sáng, Nhiếp Chấn Bang cùng đoàn đi tới phân khu thành phố Thiên Phủ thăm hỏi chiến sỹ cảnh sát phòng cháy chữa cháy. Ở trong này, Nhiếp Chấn Bang cùng ăn bánh bao với các chiến sỹ, và cùng chào mừng tết âm lịch đến.
Hơn nữa, Nhiếp Chấn Bang có lời phát biểu, thay mặt Tỉnh ủy, chính quyền Ủy ban nhân dân tỉnh thể hiện sự thăm hỏi ân cần đối với toàn bộ chiến sỹ không thể về nhà đón tết.
Tiếp đó, Nhiếp Chấn Bang cùng đoàn lại lên ô tô đi tới Cục Công an thành phố Thiên Phủ, ở trung tâm chỉ huy số 11, các chiến sỹ cảnh sát nhân dân vẫn đang giữ vững vị trí làm việc, Nhiếp Chấn Bang động viên khích lệ đồng thời nhấn mạnh, càng là những ngày tết các cơ quan công an càng không thể lơ là cảnh giác, vì lợi ích của cộng đồng hãy đặt gia đình nhỏ của mình sang một bên. Đây chính là sự hy sinh vì cộng đồng, như vậy toàn thể dân chúng mới có thể đón một cái tết âm an lành.
Hơn 5 giờ chiều, công việc 1 năm nay của Nhiếp Chấn Bang coi như đã hoàn thành. Xe dừng lại khu nhà khách Tỉnh ủy, vừa xuống xe, Nhiếp Chấn Bang liền nói với Lý Cư Bằng và Vũ Lập:
- Cư Bằng, cậu và tiểu Vũ đến nhà chúng tôi đón tết đi.
Dứt lời, bên cạnh sắc mặt của Lý Cư Bằng đã để lộ ra vẻ đau khổ khó nói, tiểu Vũ bên cạnh liền cười nói:
- Thủ trưởng, anh còn chưa biết sao? Thư ký Lý đã có đối tượng rồi, chính là cán bộ của phòng tài chính. Lần này Thư ký Lý đã hẹn là đến nhà người ta đón tết rồi.
Vừa nghe thấy những lời này Nhiếp Chấn Bang cũng hơi ngạc nhiên, lập tức hắn cười nói:
- Tìm được đối tượng rồi à. Tìm được là tốt. Năm nay Cư Bằng cũng đã trên dưới 30 tuổi rồi. Cổ nhân nói, ba mươi tuổi có được thành tựu rồi, thì bây giờ Cư Bằng cũng nên tìm cho mình một nửa gắn bó với mình rồi. Những năm nay, sớm nên tìm rồi mới phải. Thành gia lập nghiệp, đây mới là biểu tượng của sự thành công. Sau này khi tiếp tục bên ngoài, mới có thể có một phần của tư bản chính trị.
Đối với Lý Cư Bằng, đây là lời chúc phúc chân thành của Nhiếp Chấn Bang, theo mình từ thành phố Vọng Hải, nhiều năm như vậy Lý Cư Bằng đã rất thận trọng và hi sinh rất nhiều. Bây giờ cũng nên tìm bạn đời đi rồi.
Lý Cư Bằng hơi sửng sốt, lập tức mở lời:
- Chủ tịch tỉnh, tôi còn phải theo Chủ tịch làm thư ký nữa. Nếu có thể tôi nguyện cả đời này làm thư ký cho Chủ tịch.
Nghe thấy những lời này, Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười nói:
- Nói linh tinh gì đấy, làm gì có chuyện đó, làm tốt những chuyện sau này rồi hãy nói. Hôm là lần đầu tiên đến nhà người ta đón tết đừng để người ta đợi lâu. Thay mặt tôi chúc tết bạn gái cậu cùng người nhà cô ấy. Nói xong Nhiếp Chấn Bang nhìn Vũ Lập nói:
- Tiểu Vũ, Cư Bằng đến nhà mẹ vợ. Cậu thì không có việc gì đúng không, một mình ở Ba Thục thì hãy đến nhà tôi đón tết đi.
Vũ Lập giờ phút này, cười nhẹ rồi gãi đầu nói:
- Thủ trưởng, thật sự là không được. Tôi đã hẹn vài chiến hữu cùng nhau đón tết rồi. Ý tốt của anh tôi xin nhận ạ.
Nhiếp Chấn Bang mời như vậy là thật lòng muốn mời. Nhưng mà Lý Cư Bằng và Vũ Lập vẫn không biết nên làm thế nào. Lãnh đạo đã cho mình thể diện, mình lại muốn giữ lấy, thật sự là nhận được ưu ái liền kiêu căng thì đúng là không đúng rồi.
Phất phất tay, Nhiếp Chấn Bang lúc này mới quay người đi vào sân, năm nay đón năm mới, Nhiếp Chân Bang một mình một nhà, cũng không tính là sẽ đi thủ đô. Cùng lúc đó, bác cả và cha hiện giờ cũng không ít việc, bác cả lại cùng Tổng bí thư Thẩm có chuyến thăm ra nước ngoài.
Mà Tết âm lịch năm nay, cha Nhiếp Chấn Bang là Nhiếp Quốc Uy dự tính cũng phải đi các nơi trên cả nước để thị sát, cứ như vậy thì nhất định sẽ không về rồi.
Lúc này, người giúp việc trong nhà sớm đã về, ngoài phòng khách đèn đuốc sáng trưng. Liếc mắt nhìn, bàn ăn bên cạnh đã được lau kỹ và để bột mì cùng một ít sủi cảo đã gói xong. Nhiếp Chấn Bang là người Bắc, ăn sủi cảo trong ngày đón mừng năm mới được coi như là một phong tục tuyền thống.
Giờ phút này, trong phòng, tuy rằng đèn đuốc vẫn sáng trưng. Nhưng lại không có không khí của con người, hiện rõ sự vắng ngắt ở đây. Cởi quần áo ra, treo ở bên trong phòng quần áo.
Nhiếp Chấn Bang cũng điều chỉnh một chút tâm tính, rồi hô lên:
- An Na, An Na! Anh đã về rồi.
Tiếng nói vừa dứt, Dương An Na từ trong phòng bếp đi ra, trên người vẫn còn buộc tạp dề, trong lúc này không còn vẻ ngoài của một mỹ nhân mà là một đầu bếp nữ thướt tha.
Nhìn Nhiếp Chấn Bang, Dương An Na lườm hắn một cái, cười nói:
- Về thì về, gọi cái gì mà gọi.
Là con cháu của dòng dõi quý tộc, Dương An Na cũng là người có hiểu biết, những gia đình thế này càng là lúc đón tết, trong nhà sẽ càng không thể tụ họp đông đủ được. Đối với Dương An Na cũng đã sớm quen rồi, cũng không còn gì là lạ nữa.
Nhiếp Chấn Bang cười mỉa một chút, sau đó mới mở miệng nói:
- An Na, năm nay đón tết chỉ có hai chúng ta, bọn nhỏ đều ở bên kia đảo Long Đằng, Lệ Tuyết và Uyển Nhi cũng vậy. Em làm gì mà nhiều đồ ăn vậy. Không phải rất lãng phí sao?
Vừa dứt lời, cánh cửa phòng bên trái đột nhiên mở ra, lập tức có đứa bé chạy từ bên trong chạy ra. Nhiếp Văn Văn, Đổng Trị Bình cùng với Nhiếp Phán Phán trong phòng cũng chạy ra theo, trên mặt cả ba đứa bé đều hiện lên một nụ cười tươi tắn.
Lớn nhất là Nhiếp Văn Văn, hiện tại thì cũng mười tuổi rồi nhưng nhìn mặt mày thì cũng không phân biệt được những nét được thừa hưởng từ ưu điểm của Lý Lệ Tuyết và của Nhiếp Chấn Bang, có vẻ rất xinh đẹp, là một con lai của tiểu mỹ nữ.
Đổng Trị Bình, hiện tại cũng mới có tám chín tuổi nhưng không giống với hai chị em, Đổng Trị Bình có vẻ hết sức chin chắn, kiểu như là cảm giác của một ông cụ non. Nhưng tại giây phút này, vẫn là cảm giác vui sướng sâu trong tâm. Dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ mà thôi.
Ít nhất, Nhiếp Phán Phán năm nay cũng tròn 7 tuổi rồi, giống như một phiên bản của Dương An Na vậy.
Nhìn ba đứa, Nhiếp Chấn Bang cũng rất hưng phấn, bọn nhỏ đến rồi. Điều này có nghĩa Lệ Tuyết và Uyển Nhi cũng tới. Lần lượt bế ba đứa một chút, Nhiếp Chấn Bang lúc này mới mỉm cười nói:
- Nha Nha, Đô Đô, Phán Phán có nhớ cha hay không?
- Có, trên đầu giường Nha Nha lúc nào cũng để ảnh chụp cha đấy. Câu nói này của Nha Nha làm lòng Nhiếp Chấn Bang có đôi chút đau xót, thật sự cảm thấy thẹn với bọn nhỏ rất nhiều.
Đổng Trị Bình giờ phút này cũng giống như một ông cụ non vậy, trầm ngâm một lúc rồi gật đầu nói:
- Có, tuy nhiên, mẹ và mẹ lớn nói, nam nhi chí ở bốn phương, Trị Bình cũng muốn đầu đội trời chân đạp đất giống như ba vậy. Lúc này Nhiếp Phán Phán cũng vô cùng lanh lợi, bám chặt lấy người hắn, cả người đều dính chặt lấy Nhiếp Chấn Bang, cả cánh tay cứ ôm chặt lấy cổ của Nhiếp Chấn Bang, nghiêng đầu nói:
- Nếu là nhớ thì Phán Phán nhớ cha nhất đấy. Nhớ hơn anh và chị nhiều nhiều.
Tiếng nói vừa dứt thì bên cạnh, Nhiếp Văn Văn cũng không vừa nói:
- Nói bậy, em thích búp bê hơn. Em mới là người không nhớ cha đấy.
Đổng Trị Bình ngồi bên cũng nói chen vào:
- Anh còn nhớ hơn, nỗi nhớ của anh đặt ở trong lòng. Không có giống với em nha.
Nhìn thấy bọn trẻ vì chuyện này mà cãi vã. Nhiếp Chấn Bang lúc này cưới lớn, ngồi ôm ba đứa trẻ nói:
- Được, Được. Tất cả đều nhớ cha, đều nhớ.
Lúc này, Lý Lệ Tuyết và Đổng Uyển cũng từ trong phòng bếp đi ra, nhìn Nhiếp Chấn Bang hai người đều rất kích động, nhớ và nhớ, đủ các dòng cảm xúc đều tập trung lại một chỗ. Đổng Uyển định thần lại trước, trầm giọng nói:
- Nha Nha, Đô Đô mẹ hai đã nói là không được bắt nạt em rồi mà.
Lời của Đổng Uyển khiến cả ba đứa trẻ đều có chút sợ hãi, Nhiếp Chấn hơi giật mình liền cười nói:
- Uyển Nhi, đừng có dọa lũ trẻ như thế.
Bữa cơm tất niên trong gia đình Nhất Chấn Bang, đã được chuẩn bị từ giữa trưa. Lúc này, cũng vừa đúng thời gian. Tất cả mọi người trong nhà ngồi quây quần bên nhau. Vô cùng ấm áp, vô cùng hòa thuận. Sau khi ăn cơm xong, Nhiếp Chấn Bang chủ động đứng dậy, đem tất cả những đồ cần rửa xuống.
Sau khi đợi Nhiếp Chấn Bang thu dọn xong, tất cả lại cùng nhau ngồi trên ghế sô pha, cùng đợi bữa tiệc chào đón năm mới bắt đầu.
Nhìn Lý Lệ Tuyết và Đổng Uyển ngồi bên cạnh, Nhiếp Chấn Bang im lặng một lúc rồi lên tiếng:
- Lệ Tuyết, Uyển Nhi. Hay là sang năm đừng đi ra ngoài nữa. Theo tin được biết, người nhà lão Lý bây giờ tình hình sức khỏe không được như trước nữa. Nói không chừng cũng là việc xảy ra trong năm nay. Về mặt này trong nước cũng không có ai quản lý nghiêm khắc được như vậy.
Trên thực tế, về chuyện này của gia đình Nhiếp Chấn Bang, trong nước và các Đảng về cơ bản không có ai muốn đi tìm phiền phức. Chủ yếu là nhà Lão Lý ở đây sẽ bị soi mói, bới móc.
Hiện nay, Lý lão gia đã 90 tuổi, đã gần đến cái ngưỡng trăm tuổi rồi. Nhà lão Lý hiện tại cũng có tâm mà bất lực. Muốn truy cứu chỉ sợ là không truy cứu nổi.
Bên cạnh, trên mặt của Đổng Uyển và Lý Lệ Tuyết thoáng xuất hiện một ý nghĩ, Đổng Uyển trầm ngâm một lúc rồi mở lời:
- Có lẽ là đợi một hai năm nữa rồi hãy nói, bây giờ đã bỏ ra nhiều như vậy rồi. Không thể qua quýt được. Bằng không, những khổ cực trước kia phải chịu đựng không phải sẽ trở nên uổng phí sao?
Năm nay vì là năm Olympics, ngọn đuốc trong chương trình cuối năm làm bọn trẻ đều cười vui vẻ. Theo đó là tiếng chuông báo hiệu năm mới đã đến. Nhiếp Chấn Bang dẫn bọn trẻ ra ngoài vườn, cùng nhau đốt pháo sáng và pháo hoa. Toàn thành phố đều tràn ngập trong không khí đón tết âm lịch.
Sau khi đợi dỗ cho mấy trẻ đi ngủ. Trong phòng khách chỉ còn lại Nhiếp Chấn Bang và ba người con gái, lúc này Dương An Na hơi ngại ngùng, đột nhiên đứng lên nói:
- Em đi ngủ trước, mọi người ngồi xem TV nhé.
An Na cô nàng này đã làm mẹ nhiều năm như vậy, đã thành vợ chồng già rồi. Lúc này đúng là cũng không tiện cho lắm. Đương nhiên, đây cũng là do An Na có ý bù đắp. Dù sao chính mình cũng được ở bên Nhiếp Chấn Bang nhiều nhất mà.
Nhiếp Chấn Bang giờ phút này đã không còn là Chủ tịch tỉnh uy nghiêm nữa, hắn đứng lên cười nói:
- Hay là hôm nay chúng ta cùng nhau đi.
Vừa dứt lời, sắc mặt Lý Lệ Tuyết và Đổng Uyển đều đỏ bừng, Đổng Uyển đứng lên gắt một tiếng, mặt đỏ ngầu nói:
- Càng ngày càng không đứng đắn gì cả.
Lý Lệ Tuyết cũng trợn mắt liếc Nhiếp Chấn Bang một cái rồi nói:
- Tôi đúng lúc đang đến kỳ. Tôi và An Na đi ngủ. Hai người cứ từ từ nói chuyện.
Đợi hai người họ đi, trong phòng khách chỉ còn lại Nhiếp Chấn Bang và Đổng Uyển, điều khiến Đổng Uyển không ngờ tới chính là Nhiếp Chấn Bang liền chạy tới ôm Lấy Đổng Uyển, rồi sau đó chạy lên tầng.
Lúc này Đổng Uyển phát hiện có điều không đúng, liền nhanh miệng:
- Chấn Bang, anh sao lại hướng về phía đó, phòng bên này mà.
Nhiếp Chấn Bang lúc này mang bộ mặt hư hỏng nói:
- Lệ Tuyết và An Na ngủ bên kia, chúng ta cũng vào đấy chen chúc nhá.
Bạn cần đăng nhập để bình luận