Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 603: Xung đột với Dịch Minh Dương

Thần thái của Dịch Minh Dương rất nghiêm túc, rất nghiêm nghị, giọng điệu âm điệu cũng tăng lên không ít, điều này khiến mày Nhiếp Chấn Bang cũng nhíu lại.
Trong lòng cười lạnh một cái, dự tính của Dịch Minh Dương rất tốt, muốn dùng loại tấn công tâm lý này để mình khuất phục, đây là điều căn bản không thể.
Nhiếp Chấn Bang lập tức cũng trầm tiếng nói:
- Bí thư Dịch, lời này của anh tôi không đồng ý. Tổ chức tìm tôi nói chuyện nhắc nhở, tôi chấp nhận, tôi kiên quyết phục tùng sự sắp xếp của tổ chức. Tuy nhiên, muốn nói chuyện gì tôi biết, tôi vẫn thật sự không biết.
- Nhiếp Chấn Bang! Cậu thật to gan.
Dịch Dương Minh vì thế mà một trận tức giận, thật không biết thời. Nhiếp Chấn Bang lúc này khiến cho cảm giác của Dịch Dương Minh giống như là hòn đá trong nhà xí vậy, vừa thối vừa cứng. Loại người này là người không thấy quan tài không rơi lệ, không đến Hoàng Hà thì tâm không chết đây.
Dịch Minh Dương lập tức trầm giọng nói:
- Đồng chí Nhiếp Chấn Bang. Tôi khuyên cậu, hôm nay tôi thay mặt tổ chức tiến hành nói chuyện khiển trách với cậu. Cậu phải làm nghiêm chỉnh thái độ của mình. Nếu không, người chịu thiệt cuối cùng vẫn là bản thân cậu. Cậu đã không thừa nhận, vậy được, tôi nói cho cậu biết. Cậu thân là Chủ tịch thành phố, cán bộ cao cấp cấp Thứ trưởng, lại cùng với nữ giới chưa kết hôn có quan hệ mờ ám. Cậu đây là hành vi gì, tác phong sinh hoạt có vấn đề. Cậu đây là bôi nhọ Đảng, bôi nhọ tổ chức. Đối với tình hình này của cậu, cậu phải lập tức làm kiểm điểm bằng văn bản sâu sắc, thừa nhận sai lầm, nhận thức sâu sắc tính nghiêm trọng của vấn đề. Lúc này mới có thể cứu chính mình.
Nghe đươc lời nói của Dịch Minh Dương, Nhiếp Chấn Bang lại có vẻ vô cùng thản nhiên, ánh mắt nhìn chẳm chằm Dịch Minh Dương, nói:
- Bí thư Dịch, chính là chuyện này sao?
Nói rồi, không đợi Dịch Minh Dương nói chuyện, Nhiếp Chấn Bang lại tiếp tục nói:
- Bí thư Dịch, cùng với nữ giới đơn thân khác cùng tham gia yến hội, tôi không cảm thấy có chỗ nào làm xói mòn phong tục cả? Bây giờ cũng không phải là thời đại đó, việc gì cũng nâng cao quan điểm lên. Tôi và đồng chí Giang Nhược Hiên không có chuyện gì cả. Tổ chức có thể đến thành phố Vọng Hải điều tra. Nếu bảo tôi tự mình kiểm điểm, tôi không có gì để nói, cũng không có bất kỳ thứ gì có thể kiểm điểm.
Dịch Minh Dương thật sự là coi mình là đứa trẻ ba tuổi rồi. Cứ tưởng rằng hù như vậy thì có thể khiến mình sợ hãi lập tức làm kiềm điểm sao. Chuyện này vốn dĩ không có việc gì, giữa mình với Giang Nhược Hiên cũng không có bất kỳ dính líu gì. Nếu thật sự thừa nhận, sự việc ngược lại sẽ ngày càng rắc rối, điểm này Nhiếp Chấn Bang vẫn là nhìn ra được.
Lời này khiến Dương Minh Dương sửng sốt. Nhiếp Chấn Bang này quá gian xảo rồi. Ngóc ngách trong thể chế lại mò ra rõ ràng, kỹ xảo này căn bản không có cách nào khiến cho Nhiếp Bang sa vào.
Nghĩ đến đây, Dịch Minh Dương lại phất phất tay, trầm giọng nói:
- Đồng chí Nhiếp Chấn Bang, tư duy của cậu rất có vấn đề, đầu mối rất không tốt. Chuyện này tôi sẽ làm báo cáo tỉ mỉ lên Tỉnh ủy, lên Ban Tổ chức. Bây giờ cậu vẫn không biết sao. Hiện nay chuyện này trong quần chúng cán bộ cả thành phố Vọng Hải phản ứng rất lớn. Bây giờ cậu đến khách sạn nghỉ ngơ chút đi, suy nghĩ cho kỹ, khi nào nghĩ thông rồi thì lại đến tìm tôi.
Mặc dù nói đây là tổ chức nói chuyện khiển trách, nhưng điều này không có nghĩa là Nhiếp Chấn Bang chuyện gì cũng đều gật đầu đồng ý. Trong chuyện này, đặc biệt là khi liên quan đến vận mệnh tiền đồ của một người, Nhiếp Chấn Bang đương nhiên cũng có thể tranh giành lấy.
Nhìn Nhiếp Chấn Bang rời đi, lúc này mày Dịch Minh Dương nhíu chặt lại, thật không ngờ Nhiếp Chấn Bang thằng nhãi này lại thông minh như vậy, căn bản không mắc lừa, điều này cũng không còn cách nào cả.
Nói chuyện khiển trách thông thường đều không phải là nhằm chỉ rằng chuyện đó phải có sự thực. Cách nói chuyện này cũng giống như là trong gia đình người lớn giáo dục con nhỏ vậy. Con cái ở bên ngoài chơi đùa tương đối bốc đồng, người lớn tìm trẻ nhỏ nói mấy câu, không được ham chơi, phải kiểm điểm một chút v.v. Chỉ là mang tính chất này, không phải là thực sự đã phạm sai lầm. Nếu như vậy thì hoàn toàn có thể để cho Ủy ban Kỷ luật lập án rồi.
Trầm ngâm một lúc, Dịch Minh Dương nhấc điện thoại trên bàn, gọi đến số của Điền Húc Giang:
- Đồng chí Húc Giang à? Thành phố Vọng Hải bên này anh phải nắm chặt thời gian đó.
Sau khi từ phòng làm việc của Dịch Minh Dương đi ra, sắc mặt Nhiếp Chấn Bang lập tức trầm xuống, xung đột, lúc này, xung đột thì sao chứ? Vừa đi đến cửa thang máy, đột nhiên một âm thanh liền gọi:
- Chủ tịch thành phố Nhiếp…
Theo tiếng gọi quay lại, thư ký Lương Viễn của Bí thư Tỉnh ủy Kiều Dịch Nhân đã đứng ở bên cạnh thang máy, vừa đi đến Lương Viễn liền thấp giọng nói:
- Chủ tịch thành phố Nhiếp, Bí thư đặc biệt bảo tôi đến đây đợi anh.
Nói rồi, Lương Viễn vẻ mặt khó xử nói:
- Chủ tịch thành phố Nhiếp, lần này Bí thư có chút tức giận, anh cẩn thận một chút.
Đi theo Lương Viễn vừa vào phòng làm việc, Kiều Dịch Nhân lúc này liền ngẩng đầu nhìn Nhiếp Chấn Bang một cái, trầm giọng nói:
- Ngồi đi.
Đợi Lương Viễn đóng cửa phòng lại xong, Kiều Dịch Nhân lúc này liền đứng lên, vẻ mặt âm trầm, tức giận nói:
- Chấn Bang, cậu lần này quá sơ suất rồi.
Nghe được lời này, Nhiếp Chấn Bang cũng cười khổ, xem ra lần này mình có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội rồi.
Kiều Dịch Nhân tiếp tục nói:
- Chấn Bang à, lần này cậu quá không chú ý hình tượng rồi. Nói thế nào cậu cũng là cán bộ cấp bộ tỉnh, gây ra vấn đề tác phong sinh hoạt thì coi là gì chứ? Bây giờ Lý gia, Chu gia và Trần gia đều đang xem chừng cậu, chỉ sợ cậu không xảy ra sự cố thôi. Lần này cậu là bị động rồi.
Lời nói vừa dứt, Nhiếp Chấn Bang liền cười khổ nói:
- Bí thư Kiều, nếu nói tôi là bị oan thì ngài sẽ tin chứ?
- Oan uổng? Hừ, đầu của cậu là nước vào sao?
Lúc này Kiều Dịch Nhân rất không khách khí. Chuyện lần này Nhiếp Chấn Bang bên này sẽ rất bị động, lẽ nào mình lại không bị động sao. Bây giờ không ít gia tộc trong thủ đô đang nhìn chằm chẳm vào thành phố Vọng Hải, nhìn chằm chằm vào Phúc Kiến, có thể gọi là vừa động thì phát toàn thân.
Đối với Kiều Dịch Nhân mà nói, Nhiếp Chấn Bang nếu xảy ra vấn đề thì áp lực mà mình phải chịu còn lớn hơn nhiều so với Nhiếp Chấn Bang. Nhiếp Chấn Bang chỉ cần chịu đả kích của bên Lý gia, thế là được rồi. Nhưng mình thì sao? Không những phải chịu áp lực của Lý gia, ngoài ra còn phải chịu sự oán giận của Nhiếp gia và Dương gia, vì vậy sự tức giận của Kiều Dịch Nhân không cần nghĩ cũng biết.
Nhìn Nhiếp Chấn Bang, Kiều Dịch Nhân liền trầm giọng nói:
- Chuyện này bất luận cậu có bị oan hay không. Lần này nhất định là sẽ phải điều tra đối với cậu, hiểu chưa?
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng gật gật đầu, thật không ngờ lại khiến mình sa vào tình cảnh khó khăn như vậy. Cũng may mình đã làm tốt công tác phòng bị trước. Về tổng thể có lẽ vẫn là không có vấn đề quá nhiều. Trước mặt Kiều Dịch Nhân Nhiếp Chấn Bang sẽ không nói chuyện chống đối như với Dịch Minh Dương.
Lập tức, trầm ngâm một lát, Nhiếp Chấn Bang liền gật đầu nói:
- Bí thư Kiều, gây thêm phiền phức cho ngài rồi.
Kiều Dịch Nhân khoát khoát tay, lúc này sự việc đã xảy ra rồi, có mắng thì cũng không có tác dụng gì. Thở dài trong lòng một tiếng, Nhiếp Chấn Bang dù sao thì cũng vẫn là trẻ tuổi, tổng thể mà nói đối với biểu hiện của Nhiếp Chấn Bang, về cơ bản vẫn là hài lòng.
Lập tức, Kiều Dịch Nhân cũng lên tiếng nói:
- Phiền phức hay không phiền phức, bây giờ nói những thứ này không có ý nghĩa gì. Khoảng thời gian này cậu nhất định phải ở lại Mân Châu. Tôi đoán, hội nghị thường vụ sáng mai nhất định sẽ thảo luận chuyện của cậu. Tiếp đó, đồng chí của Ban Tổ chức và Ủy ban Kỷ luật tỉnh sẽ lập một tổ điều tra liên hợp, xuống dưới điều tra tình hình. Vấn đề của cậu, chỉ có thể đợi sau khi có kết quả điều tra thì mới có câu trả lời rõ ràng.
Nói rồi, Kiều Dịch Nhân khua tay nói:
- Cậu ra ngoài trước đi, ở lại khách sạn, mấy ngày này nghiêm túc suy nghĩ chuyện này một chút.
Cuối tháng chín, đây là một hội nghị thường vụ theo thông lệ vào tháng chín của Tỉnh ủy tỉnh Phúc Kiến. Trong phòng hội nghị, Kiều Dịch Nhân ngồi ở vị trí chủ vị, hai bên trái phải lần lượt là Dịch minh Dương và Đinh Gia Thụ.
Bí thư Chủ tịch tỉnh cùng gánh trên vai, bây giờ trong cả tỉnh Phúc Kiến này, uy tín của Kiều Dịch Nhân rất lớn, về cơ bản trong ban ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, về bề ngoài cũng là một đoàn hòa thuận, đều là đoàn kết chặt chẽ xung quanh mình.
Nhưng Kiều Dịch Nhân cũng rất rõ, người ngồi đây cho dù là Bí thư Thành ủy thành phố Mân Châu Dương Kế Nghiệp xếp hàng cuối cùng cũng không phải là đèn cạn dầu gì.
Nhìn chung quanh một lượt, Kiều Dịch Nhân liền lên tiếng nói:
- Bắt đầu họp thôi.
Lời nói vừa dứt, bên cạnh, Phó Bí thư Tỉnh ủy Dịch Minh Dương liền giơ tay nói:
- Bí thư Kiều, tôi xin nói một chuyện trước.
Thản nhiên nhìn Dịch Minh Dương một cái, lúc này, Phó Bí thư Dịch cũng ngồi nghiêm chỉnh, một thần thái ngay ngắn, lập tức, Kiều Dịch nhân cũng mỉm cười gật đầu nói:
- Đồng chí Minh Dương, có chuyện quan trọng gì sao?
Dịch Minh Dương lúc này nhìn chung quanh rồi lên tiếng nói:
- Các đồng chí, hôm qua nhận được tin đồng chí Nhiếp Chấn Bang thành phố Vọng hải, trong tác phong sinh hoạt có một số khuynh hướng sa đọa. Hôm qua, tôi và Bí thư Húc Giang của thành phố Vọng Hải đã báo cáo lên Bí thư Kiều. Bí thư Kiều ra chỉ thị tại chỗ, để tôi thay mặt tổ chức, tìm đồng chí Nhiếp Chấn Bang nói chuyện khiển trách.
Ngừng một lát, tiếp tục nói:
- Tại đây, tôi xin thông báo tình hình nói chuyện với các đồng chí ngồi đây một chút.
Nói rồi, Dịch Minh Dương lại thêm mắm thêm muối, đưa việc Nhiếp Chấn Bang hung hăng thế nào, lời nói xung đột với mình thế nào đều nói ra. Thông thường thì trong chuyện này, là lãnh đạo cấp trên, ít nhiều đều sẽ e dè đến hình tượng của mình, sẽ không dễ dàng bộc lộ nhược điểm, nhưng bây giờ thủ đoạn của Dịch Minh Dương lại không sợ mất mặt.
Sau khi nói xong, Dịch Minh Dương liền chuyển lời nói, hết sức nghiêm túc:
- Bí thư Kiều, các vị đồng chí, xét thấy đồng chí Nhiếp Chấn Bang không hề có thái độ hối cải, tôi kiến nghị, Tỉnh ủy và Ủy ban Kỷ luật tỉnh thành lập tổ điều tra, tiến hành điều tra vấn đề tác phong sinh hoạt sa đọa đối với đồng chí Nhiếp Chấn Bang.
Nghe được lời nói của Dịch Minh Dương, tất cả mọi người đều sửng sốt. Kiều Dịch Nhân lại cười lạnh trong lòng, Dịch Minh Dương đúng là có thủ đoạn hay, mình mất mặt không quan trọng, lấy đó để tranh thủ sự đồng tính của các ủy viên thường vụ khác.
Phải biết rằng, là ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, tao ngộ của Dịch Minh Dương đương nhiên có thể đạt được sự thông cảm của quần chúng ngồi đây. Nhiếp Chấn Bang xung đột với Dịch Minh Dương, đây là phạm vào đại kỵ. Các ủy viên thường vụ khác nhất định đang suy nghĩ, ngộ nhỡ mình gặp loại chuyện này thì có bị chống đối hay không. Như vậy, ai nấy đều cảm thấy, vẫn nên tiêu diệt uy phong của Nhiếp Chấn Bang.
Bạn cần đăng nhập để bình luận