Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 935: Quyền lực Bí thư

- Phó bí thư Văn có ý kiến đương nhiên có thể nêu ra, đây vốn là hội nghị mà, Đảng ta từ trước đều chú trọng dân chủ, ý kiến khác nhau đều nên đưa ra để bàn bạc như vậy, mới có thể vì quần chúng nhân dân chọn ra cán bộ lãnh đạo thích hợp.
Nhiếp Chấn Bang cười nói, hơn nữa còn phất tay tỏ ý đồng tình.
Văn Bảo Quý gật đầu, lúc này phần lớn người trong hội nghị thường vụ đều không hề phát hiện là toàn bộ hội nghị đã trong sự nắm bắt của Nhiếp Chấn Bang từ bao giờ, hơn nữa uy tín trong ủy viên thường vụ đã từng bước được đề cao.
Toàn bộ hội trường chỉ có mình Liễu Dũng thấy được, nhưng Liễu Dũng sẽ không nói, ông ta mặc dù chẳng thích gì Nhiếp Chấn Bang nhưng cũng sẽ không ngu ngốc đi vạch trần chuyện này, lúc này người khác không hiểu nhưng ông ta có thể hiểu chủ yếu vì ông ta sắp về hưu, đã chẳng còn ham muốn gì nữa. Nhìn ở góc độ người đứng xem nên đương nhiên thấy rõ hơn so với người khác.
Liễu Dũng lúc này hiểu rõ nếu mình cũng ở tình trạng như Hạ Ngọc Sanh hay Văn Bảo Quý thì sợ là mình cũng sẽ vô tình bị lún vào trong đó, đây là quyền lực bí thư, ưu thế mà vị trí bí thư mang lại.
Không nói ra đương nhiên là có lý do, mình về hưu tuy rằng quan hệ với Nhiếp Chấn Bang rất bình thường, nhưng cũng không nên đắc tội với người đang lên như Nhiếp Chấn Bang, mình tuy về hưu nhưng mình còn có con cái, bọn họ còn phải lăn lộn trong xã hội này.
Văn Bảo Quý ho khan một tiếng, nói:
- Bí thư Nhiếp, tôi thấy, sự khảo sát của đồng chí Quảng Hán ở trong ba vấn đề nhân sự vẫn là hơi có chút thiếu sót, theo tôi biết, đồng chí Phàn Quốc Thành đương nhiệm Phó bí thư thành ủy thành phố Viên Châu rất giỏi...
Văn Bản Quý trong ba vấn đề nhân sự đều đưa ra ý kiến chọn người cuả mình, hơn nữa đưa ra sự giảng giải phân tích rõ ràng về các mặt, từ năng lực, kinh nghiệm làm việc, cấp bậc và tiêu chuẩn đạo đức bản thân vân vân. Mục đích để nói là việc khảo sát của Ban Tổ chức tương đối hời hợt, ngay cả người thích hợp như thế mà nhìn không ra.
Trên thực tế trong ba người Văn Bảo Quý đưa ra mọi người đều thấy trừ người đầu tiên còn có chút đáng tin, hai người sau chỉ vì phản đối mà vội vàng đưa ra. Việc này trong thể chế cũng rất hay thấy, có một số người có mâu thuẫn sâu sắc từ trước đến nay đều như vậy, nếu anh phản đối thì tôi ủng hộ, anh ủng hộ thì tất nhiên tôi phản đối.
Sau khi Văn Bảo Quý nói xong, Nhiếp Chấn Bang ngẩng đầu nhìn mọi người xung quanh nói:
- Mọi người có ý kiến gì về đề nghị của phó bí thư Văn và Trưởng ban Tần không?
- Tôi nói rồi hội nghị dân chủ nên nói thoải mái không phải e dè và bao che cái gì, tranh luận cũng được, ủng hộ cũng thế, đều vì đất nước, vì địa phương, vì quần chúng nhân dân mà chịu trách trách nhiệm.
Vừa nói xong Hạ Ngọc Sanh liền nói:
- Bí thư Nhiếp, tôi nói một chút.
Dừng một chút, Hạ Ngọc Sanh nhìn xung quanh một vòng rồi dừng lại ở Văn Bảo Quý, chậm rãi nói:
- Vừa nghe xong bài phát biểu của phó bí thư Văn và Trưởng ban Tần tôi thấy tràn đầy cảm xúc, về tổng thể mà nói các đồng chí đều rất khá, đều phù hợp với nguyên tắc điều lệ phân công tổ chức, nhưng nói cho đúng thì trung ương vẫn đề cao vấn đề trẻ hóa đội ngũ cán bộ lãnh đạo, tôi cảm thấy rất chính xác, không thể chuyện gì cũng tính vai vế, nếu tính như vậy thì không phải là một con Lợn nếu làm việc trong thể chế ba mươi năm thì cũng cần lên chức sao?
Câu này rất thô tục nên lập tức làm cho Văn Bảo Quý biến sắc, ý của Hạ Ngọc Sanh nói thẳng vào ông ta, có ý châm chọc là người ông ta đề cử là con Lợn.
Hạ Ngọc Sanh tiếp tục nói:
- Tôi thấy, kinh nghiệm làm việc chỉ có thể là một điều kiện phiến diện, chủ yếu nhất vẫn là ở năng lực, giỏi thì thắng, yếu thì thua cạnh tranh sinh tồn. Trong thể chế của chúng ta cũng vậy, đồng chí có năng lực giỏi phải được trọng dụng. Đồng thời với việc chống tham nhũng tôi thấy cần thiết phải chống sự bất tài, trên thực tế lãnh đạo bất tài, ngu dốt thường lại đáng sợ, đáng hận hơn người lãnh đạo tham nhũng.
Vừa dứt lời bí thư thành ủy thành phố Hồng Thành Diêu Định Quốc ở bên cạnh cũng giơ tay nói:
- Bí thư Nhiếp, tôi cũng muốn nói vài lời.
Diêu Định Quốc tuy chỉ là một bí thư Thành ủy thành phố cấp tỉnh, đeo mác ủy viên thường vụ tỉnh ủy nhưng xếp hạng trong ủy viên thường vụ tỉnh ủy cũng không thấp, thấy Nhiếp Chấn Bang gật đầu, Diêu Định Quốc lập tức nói:
- Phó chủ tịch tỉnh Hạ nói rất đúng trọng tâm, cá nhân tôi rất tán thành, trong vấn đề này phải nhất định làm việc thận trọng, Ban Tổ chức cũng phải cảnh giác cao độ không thể để cho một số lãnh đạo bất tài lẫn vào đội ngũ cách mạng.
Tầng lớp này nói và làm đều không giống nhau, nếu là ở dưới chỉ cần Hạ Ngọc Sanh nói vậy thì nói không chừng sẽ trực tiếp đứng ra chất vấn:
- Anh là có ý gì?
Nói như vậy vô hình chung lại bị yếu thế, làm cho người ta cảm thấy người mình đề cử dường như thật sự là người dốt nát không có năng lực, nhưng nói như vậy thì ý tứ vẫn là như thế mà lại ngầm chỉ thẳng vào đối phương mà trả đũa rồi.
Nói đến mức này trên cơ bản đã đến sự dự đoán của Nhiếp Chấn Bang rồi, lúc này khóe miệng của Nhiếp Chấn Bang hơi cười, ho khan một tiếng để thu hút sự chú ý vào mình rồi nói:
- Tôi nói vài câu.
Câu này lập tức khiến tất cả mọi người đều sửng sốt, chỉ có Trần Nhạc và Liễu Dũng đều có ý ngồi xem “Tuồng”, Liễu Dũng là: Ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê còn Trần Nhạc thì hiểu rõ thủ đoạn và năng lực của lãnh đạo.
Văn Bảo Quý và Hạ Ngọc Sanh lập tức cau mày, cảm thấy có chút không hay, dường như hôm nay thật sự không chú ý đến bí thư Nhiếp rồi.
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười chầm chậm nói:
- Vừa rồi, tôi nghe không ít đồng chí tranh luận, ý kiến rất khác nhau, “Ông có lý của ông, bà có lý của bà”, việc này rất tốt, đủ để nói rõ tinh thần dân chủ của tỉnh Hồng Giang chúng ta rất cao. Về những đồng chí chúng ta vừa thảo luận vừa rồi tôi đều không hiểu nhiều lắm, việc này cũng khó trách vì tôi vừa mới nhậm chức nên có chút chưa quen thuộc với tình hình của Hồng Giang. Tôi thấy thế này vấn đề nhân sự tạm thời gác lại đợi hội nghị thường ủy tỉnh ủy tiếp theo lại bàn bạc thêm.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang cũng không để ý tới Văn Bảo Quý và Hạ Ngọc Sanh nữa, nói tiếp:
- Vấn đề tiếp theo là việc di dời tỉnh ủy và ủy ban nhân dân tỉnh, vấn đề này, tôi có một số ý kiến.
Lúc này sắc mặt Văn Bảo Quý và Hạ Ngọc Sanh đều có chút khó coi, dường như bọn họ quên mất còn có một nhân vật số một tồn tại trên đầu bọn họ.
Bọn họ cũng quên là khi nhân vật số một không thể nắm chắc vấn đề trong tay thì có quyền lực đem vấn đề tạm thời gác lại rồi nói chuyện sau
Đương nhiên điều kiện đầu tiên để gác lại là khi có nhiều ý kiến khác nhau quá lớn trong một số vấn đề ví dụ như vấn đề nhân sự trong bộ máy ủy viên thường vụ thì người làm bí thư, làm nhân vật số một có quyền lực tạm thời gác lại. Nhưng nếu trường hợp ý kiến khá thống nhất lại không thể làm như vậy, nếu muốn gạt bỏ thì cũng chỉ có thể dùng một phiếu để gạt bỏ thôi.
Quyền lực này giống như vũ khí hạt nhân, chỉ có thể tạo ra tác dụng sợ hãi nhưng không thể dễ dàng sử dụng, dùng nhiều thì uy tín bí thư cũng hết, một nhân vật số một luôn dựa vào việc này để khống chế hội nghị thường vụ thì thể hiện ra là không đủ năng lực.
Vừa rồi Văn Bảo Quý và Hạ Ngọc Sanh cao hứng tranh cãi đã vô tình cho Nhiếp Chấn Bang một cơ hội như vậy, hai người lúc này đều khó chịu như ăn phải con Ruồi, như vậy hay ho gì, người khác muốn đánh anh, anh vẫn phải đem đồ ăn đến, nhưng còn chưa đủ mà vẫn phải mở mồm ra mời.
Văn Bảo Quý và Hạ Ngọc Sanh đều có chút ủ rũ, trong dự tính đều không nể mặt Nhiếp Chấn Bang nhưng ngược lại lại để Niếp Chấn Bang mượn cơ hội phản kích, xét cho cùng đây chính là vấn đề thái độ, thời Trương Thiên Việt bọn họ đã quá trớn, dục vọng đã phóng đại lên, bây giờ Nhiếp Chấn Bang nhậm chức, trong khoảng thời gian ngắn hai người đều cố ý không quan tâm mà vênh váo lên, đây chính là: Gieo gió gặt bão.
Nhiếp Chấn Bang không quan tâm đến thái độ của họ, nhìn mọi người xung quanh nói rất nghiêm túc, nói:
- Về vấn đề di dời tỉnh ủy và ủy ban nhân dân tỉnh, tôi cảm thấy đề xuất vào lúc này là không đúng lúc, mấy ngày nay tôi đã xem một chút số liệu các mặt của Hồng Giang chúng ta, rất không tốt, giá trị sản lượng kinh tế xếp hạng từ dưới lên chỉ nhỉnh hơn mấy tỉnh trong nước như: Tuyết Vực, Cam Châu, Thanh Hồ và vài tỉnh khác. Dựa vào vị trí của Hồng Giang chúng ta là bắc giao tiếp với Giang Nam, đông dựa vào Phúc Kiến, nam là phía đông Quảng Châu thì việc này là bất hợp lý, vị trí địa lý tốt như thế, hoàn cảnh tự nhiên ưu việt thì hiển nhiên đây là một thành tích không phù hợp. Tục ngũ nói: Sống ở chỗ gian nan khổ cực, chết ở chỗ yên vui, tôi thấy điều kiện của Hồng Giang không phải là kém mà là rất tốt, tốt đến mức chỗ chúng ta đang ngồi đều có thể bình yên, đều có thể bình thản ung dung. Cá nhân tôi cho rằng, công việc quan trọng trước mắt không phải là bề ngoài, không là di dời tỉnh ủy và ủy ban nhân dân tỉnh mà là làm sao nâng cao được kinh tế của Hồng Giang. Đến khi cuộc sống nhân dân quần chúng giàu có, phát triển kinh tế toàn tỉnh tăng cao thì không cần mọi người nói, bản thân tôi tự báo cáo xin trung ương, cấp trên để xây dựng một tòa nhà làm việc mới cho tỉnh ủy và ủy ban nhân dân tỉnh. Còn bây giờ, ý kiến của tôi là tạm thời không bàn bạc về chuyện di dời nữa
Lời của Nhiếp Chấn Bang sắc bén, không che dấu chỗ nào, cũng không để các lãnh đạo liên quan của tỉnh Hồng Giang này giữ lại chút thể diện.
Liễu Dũng bên cạnh cũng là đột nhiên nói:
- Tôi đồng ý với ý kiến của bí thư Nhếp, bây giờ lòng người thay đổi, xã hội tiến bộ, văn phòng tốt như vậy đã cảm thấy không thể dùng, tôi đồng ý với câu nói của bí thư Nhiếp: Nếu muốn dời hãy làm tốt công việc của Hồng Giang rồi nói sau, nếu không chúng ta không có tư cách, thể diện đó.
Bạn cần đăng nhập để bình luận