Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1007: Khung cảnh náo nhiệt

Ngày mùng một tháng năm
Đây chẳng qua chỉ là một ngày bình thường, ngày này là ngày quốc tế lao động, cũng là ngày bắt đầu của tuần lễ vàng Trung Quốc.
Nhưng thời điểm này, ở tỉnh Sở Nam mà nói cũng là một ngày có ý nghĩa phi phàm, hôm nay là ngày hội chợ du lịch Trung Quốc lần thứ tư chính thức mở cửa đón khách.
Sáng sớm mà ở cổng trung tâm triển lãm quốc tế tỉnh Sở Nam người ta đã đi lại tấp nập, phía trước trung tâm triển lãm có bãi đỗ xe to có thể chứa được hơn một ngàn chiếc mà đã đậu đầy xe từ lâu, ngay cả hai bên đường vòng trước cửa trung tâm cũng đỗ không ít xe.
Trung tâm triển lãm quốc tế Sở Nam vốn cùng với trung tâm phát thanh truyền hình Sở Nam, thế giới vui thích Sở Nam, công viên Hải Dương liền cùng một chỗ. Ngày mồng một tháng năm ngày vàng đầu tiên, vốn là lúc nhiều du khách nhất nên nhiều như vậy cũng không phải là chuyện ly kỳ gì.
Các ngả đường, ở ven đường đều có cảnh sát giao thông đứng gác để bảo đảm đường thông. Ở cổng trung tâm triển lãm có mười mấy nhân viên công tác bình thường của đoàn đại biểu tỉnh Hồng Giang đang cầm trong tay tờ tuyên truyền, hướng về từng người qua lại và các thành viên đoàn đại biểu tham gia triển lãm, các khách tham gia triển lãm để phát tư liệu tuyên truyền của Hồng Giang.
Vừa vào cửa, sau khi đi ngang qua quầy triển lãm của Cục Du lịch quốc gia là quầy triển lãm của Hồng Giang và tỉnh Sở Nam, về vị trí thì trên cơ bản đây đã là chỗ tốt nhất trong toàn bộ trung tâm triển lãm, vừa vào cửa liền sẽ thấy quầy triển lãm của Hồng Giang.
Giờ phút này này chỗ quầy triển lãm Hồng Giang là dòng người như mắc cửi, lui tới như cùng là tập hợp nhau. Đi theo có Giám đốc Sở Thương mại Hoàng Chí Viễn và cục trưởng Cục Du lịch Chu Đại Niên tỉnh Hồng Giang, hai người cũng tất cả đều bận rộn tiếp đãi khách thăm quan đến từ năm sông bốn biển.
- Anh Hoàng à, làm như vậy chỉ sợ không được, như vậy tiếp theo thời gian bảy ngày của hội chợ du lịch thì không đợi hội chợ du lịch chấm dứt là chúng ta sẽ chịu không nổi.
Vừa mới tiếp xong đại biểu một cơ quan du lịch, giữa hai bên đều để lại phương thức liên lạc, có một ý đồ bước đầu, ở chỗ quầy triển lãm bên này tiếp đón thì trên cơ bản coi như là đúng chỗ rồi.
Chu Đại Niên lúc này mặc một áo phông ngắn tay, cũng không tự chủ được lau mồ hôi trên trán, nói với Hoàng Chí Viễn bên cạnh cũng mới vừa vặn đứng lên.
Vừa dứt lời, bên cạnh một tiếng nói truyền tới:
- Đồng chí Đại Niên, chuyện gì không được? Tôi thấy náo nhiệt nhất là quầy triển lãm của tỉnh Hồng Giang chúng ta.
Vừa quay đầu thì thấy Văn Bảo Quý và Phó chủ tịch tỉnh phân công quản lý Chu Gia Truyền cùng đi đến, giờ phút này trên mặt Văn Bảo Quý và Chu Gia Truyền đều mỉm cười, quầy triển lãm tỉnh Hồng Giang náo nhiệt như thế, có thể nói là ngôi sao độc nhất. Có những tỉnh mà quầy triển lãm nhiều hoặc ít vẫn chỉ có mấy người, ví dụ như quầy triển lãm của Cam Châu cũng là đứng ra trước cửa chào đón, loại đối lập này cũng hết sức khác biệt.
Chuyện của người khác Văn Bảo Quý không xen vào và cũng không muốn để ý tới, tình hình náo nhiệt ở chỗ của Hồng Giang cũng là khiến Văn Bảo Quý hết sức vui vẻ, cái gọi là hoàn cảnh tạo tâm trạng nên giờ này phút này tâm trạng của Chủ tịch tỉnh Văn thật là tốt, tự nhiên theo thế mà sắc mặt của Văn Bảo Quý lộ ra rất khá.
Lời nói ra giọng điệu cũng ôn hoà, một dáng vẻ hòa ái dễ gần.
Bên cạnh, trên mặt Chu Gia Truyền cũng mỉm cười, mở miệng nói:
- Cục trưởng Đại niên, có phải có loại cảm giác đang nằm mơ hay không?
Thái độ hai vị lãnh đạo làm cho Chu Đại Niên cũng có vẻ hết sức thả lỏng, mỉm cười nói:
- Chủ tịch tỉnh Văn, Phó chủ tịch tỉnh Chu, vừa rồi tôi cùng Giám đốc Sở Hoàng đang thương lượng, nếu liên tục thời gian bảy ngày như vậy mà đi xuống, chỉ sợ nhân viên công tác đoàn đại biểu chúng ta khó có thể chống đỡ cường độ công tác cao như vậy.
Nói tới đây, Chu Đại Niên giải thích:
- Chủ tịch tỉnh Văn, ngay vừa rồi chúng tôi đã hẹn bốn doanh nghiệp, trong đó ba công ty là cơ quan du lịch, một công ty là công ty đầu tư du lịch, hẹn đến buổi tối sẽ đàm phán. Đợi hôm nay triển lãm đóng cửa chỉ sợ còn có thể có nhiều thêm loại đàm phán này. Cứ như thì nhân viên công tác của chúng ta ban ngày phải chịu trách nhiệm việc của quầy triển lãm, buổi tối lại phải chịu trách nhiệm sắp xếp đàm phán thương vụ. Bởi vậy, sợ là không đến lúc triển lãm kết thúc thì lãnh đạo và cán bộ nhân viên công tác bình thường đều đã duy trì không được.
Lời của Chu Đại Niên nói xong lập tức khiến Văn Bảo Quý cau mày, quầy triển lãm tỉnh Hồng Giang náo nhiệt là điều Văn Bảo Quý không lường trước.
Đối với điều này Văn Bảo Quý rất giật mình, hơn nữa lại là vui sướng, kế hoạch của Bí thư Nhiếp nhằm vào việc phát triển Hồng Giang mà hướng đột phá chính là du lịch. Lúc này trường hợp náo nhiệt như thế tất cả đều ở trong lòng bàn tay Bí thư Nhiếp, việc đàm phán thương vụ đó chính là đại diện cho hơp đồng đầu tư, đại diện cho tài chính đi vào.
Đổi cách nhìn thì những thứ này đều là chiến tích thật sự của Văn Bảo Quý ông ta, lúc trước Hạ Ngọc Sanh đã làm ra thành tích là tập đoàn Di Sơn đóng đô ở Hồng Giang. Là đối thủ thì Hạ Ngọc Sanh đã đi trước mình rồi, giờ phút này Văn Bảo Quý sẽ coi trọng cẩn thận hội chợ du lịch, hoàn toàn là đã tốt cần muốn tốt hơn, không để cho có thái độ thất thố.
Trầm ngâm một chút, Văn Bảo Quý cũng gật đầu nói:
- Vấn đề như thế thì đồng chí Gia Truyền, đồng chí Đại Niên dự tính tôi thấy rất chính xác, phòng ngừa chu đáo. Hôm nay còn không phải lúc cao điểm của hội chợ du lịch, cứ như vậy thì kế tiếp có là người sắt cũng chịu không nổi.
Chu Gia Truyền cũng rất đồng tình gật đầu, sau khi Nhiếp Chấn Bang đến nhận chức Hồng Giang trong mấy tháng này thì ủy viên thường vụ, Phó chủ tịch tỉnh Chu Gia Truyền này đều biểu hiện hết sức khiêm tốn.
Nhưng giờ phút này trong lòng Chu Gia Truyền cũng có chút kích động, làm lãnh đạo phân công quản lý, phân công quản lý du lịch, du lịch phát triển đương nhiên là không thể thiếu một phần chiến tích của ông ta.
Không nên coi thường phần chiến tích này, trong tương lai, ở một số thời khắc mấu chốt, một phần chiến tích này rất có thể là có thể sẽ phát ra nhân tố có tính quyết định.
- Tôi cũng cảm thấy cứ như vậy tiếp tục thì không ai có thể chịu được, làm việc chẳng phân ngày đêm việc là vô cùng khó. Chủ tịch tỉnh, tôi thấy thế này, gọi điện thoại về nhà, từ Sở Thương mại, Cục Du lịch cùng với bên chính quyền điều động thêm một nhóm người lại đây để chia làm hai ca.
Chu Gia Truyền đưa ra ý kiến của mình.
Trầm ngâm một chút, Văn Bảo Quý cũng gật đầu nói:
- Được, tôi thấy cứ xử lý như vậy là được.
Nói xong, Văn Bảo Quý quay đầu nói với Chu Đại Niên và Hoàng Chí Viễn bên cạnh:
- Đồng chí Đại Niên, đồng chí, Chí Viễn tôi thấy thế này, các anh bây giờ liền gọi điện thoại về tỉnh, lập tức điều động nhân sự mau chóng chạy tới.
Buổi chiều, ở trong phòng họp chuyên dùng để đàm phán thương vụ của trung tâm triển lãm quốc tế, Văn Bảo Quý đại diện tỉnh Hồng Giang và một đòan mười người đại diện cho doanh nghiệp tập đoàn du lịch đến từ Bắc Kinh Trung Quốc và quốc tế tiến hành một cuộc đàm phán thương vụ.
- Chủ tịch tỉnh Văn, tài nguyên du lịch Hồng Giang thật lớn, nằm ngoài dự đoán của chúng tôi, thật không ngờ ngoài những khu du lịch nổi tiếng như Lộc Sơn, Từ Đô cùng với danh sơn Đạo giáo vân vân, Hồng Giang còn có tài nguyên du lịch đặc sắc như thế. Lần này hy vọng có thể có một triển vọng hợp tác tốt đẹp với tỉnh Hồng Giang.
Tổng giám đốc Trương đến từ công ty du lịch quốc tế Trung Quốc dùng một loại giọng điệu ngạc nhiên thán phục mở màn.
Văn Bảo Quý cười một tiếng, lập tức nói:
- Tổng giám đốc Trương, đầu tiên tôi đại diện tỉnh Hồng Giang, đại diện cho Bí thư Nhiếp của chúng tôi bày tỏ sự hoan nghênh chân thành nhất đối với việc đến đây của đoàn tổng giám đốc Trương, hoan nghênh Công ty du lịch quốc tế Trung Quốc đến Hồng Giang mở con đường mới, đầu tư xây dựng khu du lịch mới.
Tiếp theo, hai bên đương nhiên trải qua nhiều lần đàm phán gay cấn, ở một số vấn đề trung tâm thì Hồng Giang và công ty du lịch quôc tế Trung Quốc đều muốn vì bản thân mà tăng thêm nhiều lợi ích.
Tỉnh Hồng Giang bên này đương nhiên là hy vọng khu du lịch trong tương lai có thể giải quyết thêm một số vấn đề nghề nghiệp ở địa phương, còn công ty du lịch quốc tế Trung Quốc lại là tập trung ở vấn đề quyền kinh doanh.
Cuối cùng, hai bên đều nhường một bước, công ty du lịch quốc tế Trung Quốc chính thức đầu tư ba trăm triệu, tham dự khai thác, phát triển núi Thượng Thanh, Tống Châu, đạt được cho phép quyền đặc biệt kinh doanh du lịch núi Thượng Thanh hai mươi lăm năm, mặt khác công ty du lịch quốc tế Trung Quốc về sau hàng năm phải tổ chức một ngàn lượt du khách đến Hồng Giang du lịch.
Kế tiếp, hai bên ở chỗ trung tâm triển lãm quốc tế chính thức ký kết hiệp nghị đầu tư, đồng thời đây cũng là hiệp nghị đầu tư đầu tiên được ký kết ở hội chợ du lịch lần này, hơn nữa ngay từ đầu đã tiến gần tới con số tám trăm triệu kế hoạch đầu tư, coi như là vì toàn bộ hội chợ du lịch mở ra một khởi đầu tố đẹp.
Khách sạn quốc tế Cảnh Thiên.
Phòng một ba một bẩy là phòng của Nhiếp Chấn Bang ở Cảnh Thiên, đã là hơn bảy giờ tối, ăn cơm tối xong, trong phòng có Văn Bảo Quý, Chu Gia Truyền, Chu Đại Niên và Hoàng Chí Viễn đang ngồi vào chỗ.
Bên cạnh, còn có Hứa Hồng Chuyên và Hồng Phong, sắc mặt của Văn Bảo Quý hớn hở, vẻ tươi cười đều mang trên khóe mắt, nhìn thấy vậy Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Đồng chí Bảo Quý xem ra hôm nay thu hoạch không nhỏ, anh xem nụ cười này đều đeo ở trên mặt.
Lời của Nhiếp Chấn Bang khiến Văn Bảo Quý hơi ngượng ngùng, mỉm cười nói:
- Bí thư Nhiếp, làm anh chê cười rồi, hôm nay có thể nói là một ngày vui vẻ nhất từ khi tôi đảm nhiệm lãnh đạo tới nay, lần này Hồng Giang chúng ta cuối cùng đã hãnh diện rồi.
Nói xong, Văn Bảo Quý tiếp tục nói:
- Bí thư Nhiếp, cả ngày hôm nay, Hồng Giang chúng ta tổng cộng ký kết mười bộ hiệp nghị khung, tiến cử tài chính tổng cộng hơn một phẩy năm tỷ đồng, ngoài ra kế tiếp vào buổi tối còn có bốn thương vụ đàm phán đang thực hiện, hoàn toàn vượt qua dự tính của chúng ta rồi.
Loại hưng phấn này của Văn Bảo Quý cũng không lan sang người của Nhiếp Chấn Bang, Bí thư Nhiếp kiến thức rộng rãi, chút đầu tư này đối với Nhiếp Chấn Bang mà nói thật sự không tính là cái gì. Đối với loại tình huống này, Nhiếp Chấn Bang cũng có đoán trước, trầm ngâm một chút Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Trong việc đàm phán thương vụ vẫn phải chú ý một chút, nguyên tắc thứ nhất là duy trì cách nhìn khoa học phát triển, n guyên tắc tiếp theo là có thể duy trì liên tục tính phát triển này cũng nhất định phải kiên trì. Ngoại trừ hai cái này thì ở phương diện thu hút đầu tư phải đem chúng ta thành ý của Hồng Giang thể hiện được ra, mở cửa đón khách, là chủ nhân nên chúng ta phải biểu hiện ra thái độ của chúng ta, muốn cho khách thương gia nhìn thấy sự thành tâm của chúng ta. Như vậy mới có thể để cho đối phương có một loại tín nhiệm cao nhất đối với chúng ta.
Nói tới đây, cán bộ lãnh đạo bao gồm Văn Bảo Quý và Chu Gia Truyền đều hơi gật đầu, đúng lúc này ngoài cửa cũng là vang lên tiếng gõ cửa, vừa mở cửa nhìn thấy người đứng ở ngoài, những người khác đều còn đang nghi hoặc thì Nhiếp Chấn Bang giật mình, đứng lên.
Bạn cần đăng nhập để bình luận