Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 748: Nổi giận lôi đình.

Xe cảnh sát dẫn đường ra hiệu đèn nhấp nháy và còi báo động, trong những tình huống này Nhiếp Chấn Bang bất chấp những ảnh hưởng, cho dù bị người ta hiểu lầm là mang theo nhiều người, là phô trương thì đã làm sao, cây ngay không sợ chết đứng, đây là nguyên tắc làm việc từ trước đến giờ của Nhiếp Chấn Bang.
Đoàn xe duy trì ở vận tốc 120 km/ giờ, cảnh vật lướt qua cửa sổ xe. Nhiếp Chấn Bang cũng không có tâm trạng nhìn phong cảnh ở bên ngoài.
Lấy điện thoại gọi cho An Na, bên kia vừa cất tiếng alo thì Nhiếp Chấn Bang nói:
- An Na, tối nay anh không về. Bây giờ anh đang trên đường đến huyện Cổ Sơn thành phố Ngũ Lương.
Nhiếp Chấn Bang lời ít mà ý nhiều, nói trực tiếp vào vấn đề, ở bên kia đầu dây An Na nói:
- Nhiếp Chấn Bang, xảy ra chuyện gì à? Gấp gáp như vậy anh trên đường nên cẩn thận một chút.
Nhiếp Chấn Bang trầm ngâm một chút thấp giọng nói:
- Huyện Cổ Sơn xảy ra sự cố hầm mỏ, anh đang tới hiện trường. Anh ở chỗ này em hãy yên tâm, có Cư Bằng và Tiểu Vũ ở bên, không thể xảy ra chuyện gì. Không còn gì nữa anh gác máy nhé.
Từ thành phố Thiên Phủ đến huyện Cổ Sơn nếu đi đường quốc lộ ít nhất cũng phải mất sáu tiếng, đây hoàn toàn là không bị tắc đường, nếu mà bị tắc đường thì cũng phải mất thêm hai tiếng nữa.
Đi đường cao tốc Thiên Kiềm tuy rằng lộ trình khoảng 160 km nhưng đường xá thông suốt, tốc độ đi cũng nhanh, thời gian ngược lại rút ngắn đi một nửa, chỉ cần khoảng bốn tiếng.
Nhìn đồng hồ bây giờ đã là mười một giờ, Nhiếp Chấn Bang liền dặn dò Phương Viên:
- Anh Phương, anh hãy gọi điện cho anh Hoàng và anh Phan, khoảng mười hai giờ tìm một khu phục vụ, ăn một bữa cơm, không quan trọng gọi món gì, mọi người ăn nhanh, tốc chiến tốc thắng.
Phương Viên gật đầu và gọi điện liên hệ, ở bên này việc liên hệ với khu phục vụ sẽ do người của Sở Công an tỉnh sắp xếp, cảnh sát giao thông đường cao tốc tỉnh Ba Thục đều nằm trong phạm vi quản lý của Sở Công an tỉnh.
Buông điện thoại xuống Phương Viên nói:
- Chủ tịch, vẫn còn một chuyện e rằng phải đích thân anh đi liên hệ, đi đường cao tốc Thiên Kiềm sẽ xuyên qua tỉnh Ba Thục và tỉnh Kiềm Châu, chúng ta bên này nếu tiến đến Kiềm Châu thì….
Có một số lời Phương Viên không dám nói rõ ra, ở trong thể chế có một số thứ cần phải coi trọng, dù sao thì cũng là đi qua tỉnh, mặc dù là mượn đường, về tình về lý Nhiếp Chấn Bang nên thông báo với tỉnh Kiềm Châu bên kia một tiếng.
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng rất biết lắng nghe, hơi ngạc nhiên, gật đầu nói:
- Anh nói đúng, việc này thật sơ suất. Nếu đi tỉnh Kiềm Châu, bất kể thế nào thì cũng phải nói với Tăng Phùng Xuân một tiếng.
Nói đoạn Nhiếp Chấn Bang lấy điện thoại ra, thân làm Chủ tịch tỉnh Ba Thục, liên lạc điện thoại với các lãnh đạo chủ yếu của các tỉnh trong cả nước thì vẫn phải có.
Quay số gọi điện một lát sau có người nhấc máy:
- Alo, xin chào, xin hỏi anh tìm ai?
Đây là thư ký nhấc máy, Nhiếp Chấn Bang liền nói:
- Anh là thư ký của Bí thư Phùng Xuân à, tôi là Nhiếp Chấn Bang Chủ tịch tỉnh Ba Thục, làm phiền anh để Bí thư Phùng Xuân nghe máy.
Thân làm thư ký lãnh đạo không nói việc nắm rõ lãnh đạo của các tỉnh trong cả nước như lòng bàn tay, nhưng ít nhất cũng có lúc trong vài tỉnh với nhau, khó tránh được chút giao thiệp tiếp xúc.
Hiển nhiên khi nghe thấy tên Nhiếp Chấn Bang người này cũng đã từng nghe qua, liền nói rất là cung kính:
- Chủ tịch Nhiếp, anh hãy đợi một chút!
Một lát sau là một người khác nghe máy:
- Ha ha, chào ông em Chấn Bang, sao hôm nay rảnh rỗi gọi điện cho tôi thế?
Tăng Phùng Xuân đảm nhiệm chức Bí thư tỉnh ủy tỉnh Kiềm Châu, cũng từng công tác tại đoàn ủy một thời gian, hai người thuộc cùng phe phái nên nói chuyện cũng rất cởi mở. Nếu là lúc trước thì Nhiếp Chấn Bang sẽ nói đùa, nhưng lúc này Nhiếp Chấn Bang không còn tâm trạng đó nữa liền nói:
- Anh Phùng Xuân, lần này gọi điện cho anh là muốn mượn đường của bên anh. Huyện Cổ Sơn xảy ra sự cố hầm mỏ, tôi đang đi huyện Cổ Sơn, nên đang đi đường cao tốc Thiên Kiềm.
Đều không phải là đồ ngốc gì, nên vừa nói như vậy Tăng Phùng Xuân lập tức hiểu ra liền nói:
- Tôi hiểu, tôi sẽ gọi điện cho phía Sở Công an b cho người đợi cậu ở lối vào của đường cao tốc. Cậu đang có việc thì không hàn huyên với cậu nữa.
Hai giờ mười phút chiều, đoàn xe rời khỏi trạm thu phí cuối cùng trên đường cao tốc Thiên Kiềm, dọc theo con đường hướng về phía trước có một chiếc xe đang tạm thời dừng ở ven đường cao tốc, chiếc xe cảnh sát mang biển tỉnh Kiềm Châu dừng ở bên đường đang nhấp nháy đèn. Nhìn thấy đoàn xe đến chiếc xe cảnh sát cũng khởi động trực tiếp đi phía trước đoàn xe. Những chuyện như thế này tự nhiên không cần phải an bài trước làm gì.
Có sự trợ giúp của Sở Công an Kiềm Châu, đoàn xe của Nhiếp Chấn Bang sẽ càng an toàn và thuận tiện. Ba giờ chiều đoàn xe từ huyện Cổ Thủy tỉnh Kiềm Châu lái ra.
Xe cảnh sát tỉnh Kiềm Châu tiếp tục dẫn phía trước, đưa đoàn xe đến giao lộ giữa huyện Cổ Sơn và Cổ Thủy
Ở bên này Nhiếp Chấn Bang cũng ngồi dậy, vừa rồi ở trên xe Nhiếp Chấn Bang cũng nghỉ ngơi một chút, lấy tay xoa mặt rồi nói:
- Anh Phương, anh hãy gọi điện cho Lưu Bỉnh Nghĩa hỏi anh ấy đang ở đâu, nói với anh ấy chúng ta đã tới huyện Cổ Sơn, chúng ta trực tiếp đến thị trấn Đại Hưng, ngoài ra hỏi thăm xem Chu Xuân Hoa của Cục Giám sát an toàn đã tới chưa.
Huyện Cổ Xương thị trấn Đại Hưng, trong phòng họp của văn phòng Ủy ban nhân dân Đảng ủy thị trấn có thể chứa được mấy chục người lúc này mọi người đã ngồi kín chỗ, những người ngồi trên bàn là bộ máy lãnh đạo của Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố Ngũ Lương.
Thị trấn Đại Hưng xảy ra chuyện lớn như vậy, bộ máy ủy ban nhân dân thành ủy thành phố Ngũ Lương đều dốc toàn bộ lực lượng. Bên cạnh là một số lãnh đạo huyện Cổ Sơn chỉ có thể sắp thêm ghế ngồi sau bàn họp, còn cán bộ thị trấn Đại Hưng đợi ở bên ngoài.
Ở vị trí chính giữa là Bí thư thành ủy Lưu Bỉnh Nghĩa vẻ mặt nghiêm túc nhìn mọi người xung quanh trầm giọng nói:
- Vừa rồi có đồng chí đã nói về tình hình sự cố xảy ra ở mỏ than, căn cứ theo kết cấu hầm mỏ…..
Nói được một nửa thì điện thoại của Lưu Bỉnh Nghĩa đột nhiên vang lên, tiếng chuông nghe rất chói tai, Lưu Bỉnh Nghĩa có chút phiền lòng, bản thân đã váng hết cả đầu rồi mà đến điện thoại còn quên tắt, đang định tắt máy nhưng nhìn thấy số thì hơi ngạc nhiên, liền quay sang đám người của Chủ tịch thành phố Dương Hằng Cầu gật đầu nói:
- Rất xin lỗi tôi nghe máy đã.
Sau khi tắt máy, Lưu Bỉnh Nghĩa đứng lên nói với mọi người xung quanh:
- Thưa các đồng chí, cuộc họp tạm thời dừng lại, vừa nãy có nhận được tin, Chủ tịch tỉnh Nhiếp, Phó Chủ tịch Phan và Phó Chủ tịch Hoàng đã đến huyện Cổ Sơn và đang chuẩn bị tiến về thị trấn Đại Hưng.
Những lời này khiến phòng họp trở nên yên tĩnh, mọi người đều rất ngạc nhiên, Chủ tịch thành phố Dương Hằng Cầu cũng như thế. Buổi sáng mười giờ xảy ra sự cố, lập tức báo cáo đã gần mười rưỡi rồi. Ở trong tỉnh nhận được tin đến lúc chuẩn bị ít nhất cũng là mười một giờ. Bây giờ mới ba giờ hơn vậy mà họ đến nhanh thế. Theo dự tính nhanh nhất thì là buổi tối bảy tám giờ mới đến được đây. Vừa nãy gọi điện cho Chu Xuân Hoa, họ phải bốn tiếng đi xe nữa, Chủ tịch đến nhanh như vậy khiến cho người ta có cảm giác không được chân thực cho lắm.
Cảm thấy Dương Hằng Cầu ngạc nhiên Lưu Bỉnh Nghĩa trầm giọng nói:
- Anh Dương đừng đoán nữa, Chủ tịch mượn đường Kiềm Châu đến đây, chúng ta hãy nhanh chóng tổ chức đón tiếp Chủ tịch.
Còn cách thị trấn Đại Hưng hai mươi cây số nữa, ở bên đường trước mặt, trên mảnh đất rộng đã đỗ khoảng hai mươi chiếc xe rồi.
Nhìn thấy cảnh này Lý Cư Bằng quay người lại nói:
- Chủ tịch, ở phía trước xem ra là người của Bí thư Lưu, ngài xem?
Nhiếp Chấn Bang thấy tình hình phía trước như vậy, ở bên đường là các cán bộ của huyện Cổ Sơn và thành phố Ngũ Lương, xếp hàng chỉnh tề đứng đợi ở bên đường. Điều này khiến Nhiếp Chấn Bang không vừa lòng, liền trầm giọng nói:
- Lưu Bỉnh Nghĩa này làm trò gì vậy, lúc này cứu người khẩn cấp, lại còn bày ra đông người như vậy. Anh Phương nói với anh ấy hãy đuổi theo xe của chúng ta.
Tốc độ của đoàn xe rất nhanh, ở phía trước, còi cảnh sát ngân dài, nhưng phàm là đi qua đường thôn thì vẫn phải la hét dẹp đường, nên tốc độ này là không chậm.
Xe của Nhiếp Chấn Bang lúc đi qua đoàn người của Lưu Bỉnh Nghĩa, đã giảm tốc độ, mở cửa sổ, Phương Viên ló đầu ra nhìn Lưu Bỉnh Nghĩa, vẫy vẫy tay, ý tứ rất rõ ràng, lúc này tâm trạng của ông chủ không tốt, các anh hãy đi cùng xe của chúng tôi.
Cảnh này khiến cán bộ trên dưới của thành phố Ngũ Lương có cảm giác Chủ tịch không giống bình thường. Sự tình của thành phố Dương Đức làm cho người ta thấy được sát khí của Chủ tịch. Lúc này tác phong của Chủ tịch càng làm cho người ta có áp lực nặng nề.
Đoàn xe tiến vào đại viện ủy ban nhân dân thị trấn. Xe dừng lại, Nhiếp Chấn Bang mở cửa xe bước ra, hôm nay Nhiếp Chấn Bang mặc chiếc áo phông màu sẫm, tóc húi cua mang đến cảm giác nghiêm túc cho người khác, nhìn trụ sở làm việc của thị trấn Đại Hưng, năm tầng lầu trông rất có khí thế.
Lúc này Lưu Bỉnh Nghĩa và một số lãnh đạo thành phố Ngũ Lương xuống xe bước đến, trong số cán bộ thành phố Ngũ Lương, Lưu Bỉnh Nghĩa và Nhiếp Chấn Bang là những người được mọi người quen thuộc nhất.
Lúc này Lưu Bỉnh Nghĩa nói
- Chủ tịch!
Nhiếp Chấn Bang gật đầu trầm giọng nói:
- Đồng chí Bỉnh Nghĩa, những nghi thức nghênh đón xã giao như vậy đừng có làm nữa, tình hình của mỏ than Đại Thành thế nào rồi, đã thống kê con số cụ thể chưa. Rốt cuộc có bao người bị kẹt trong giếng, đã lên phương án giải cứu cụ thể chưa? Ngoài ra người phụ trách mỏ than, những người có trách nhiệm liên quan, và lãnh đạo của đơn vị liên quan họ đang ở đâu? Người phụ trách đảng ủy chính quyền của thị trấn đâu? Những người phụ trách huyện Cổ Sơn họ đã đến chưa?
Lúc này Nhiếp Chấn Bang khá tức bực, xảy ra chuyện lớn như vậy, những người này không có mặt tại hiện trường, ngược lại còn ở đây, cái thái độ làm việc này khiến Nhiếp Chấn Bang có cảm giác nổi giận lôi đình.
Bạn cần đăng nhập để bình luận