Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 764: Lòng phục thù của Nhiếp Chấn Bang.

Thời điểm có thể khiến An Na ngập ngừng e ngại thật không nhiều. Lúc này nghe An Na nói, Nhiếp Chấn Bang cũng hơi ngạc nhiên. Lập tức cười, nói:
- Trong nước vẫn còn chuyện gì có thể khiến An Na của chúng ta cảm thấy khó xử sao? Anh cũng muốn nghe tỉ mỉ một chút.
Những lời này của Nhiếp Chấn Bang, nói hết sức kiêu ngạo. Chính xác, Dương An Na có sự kiêu ngạo tự nhiên. Nhà đẻ, cha là một trong những lãnh đạo cấp cao nhất của thể chế, anh cả hiện nay cũng là ngôi sao chính trị mới, anh hai là ông lớn dẫn đầu trên thương trường.
Nhà chồng cũng tên tuổi lừng lẫy, chồng lại là quan chức cấp cao cấp tỉnh trẻ tuổi nhất cả nước. Những điều này đều là bản chất.
Nhiếp Chấn Bang trêu đùa khiến Dương An Na cũng hơi ngượng, oán trách:
- Được rồi, anh làm cái gì kỳ vậy, ăn nói kỳ quặc quái đản. Em biết, anh đang ấm ức cười chê em. Lần này, là chuyện của anh cả.
Vừa nghe Dương An Na nói, Nhiếp Chấn Bang lập tức sững người. Dương An Quốc? Dương An Quốc xưa nay đối với mình sắc mặt đều không tốt. Từ đầu đến cuối xem mình là đối thủ cạnh tranh. Lần này, có chuyện gì liên quan đến anh ta?
- Dương An Quốc? Anh ấy không phải đã điều về Bộ và Ủy ban trung ương sao? Xảy ra chuyện gì rồi hả?
Nhiếp Chấn Bang hơi nghi hoặc. Dương An Quốc nếu xảy ra chuyện, đó cũng là cha vợ mình đi giải quyết. Với mình, có dính dáng gì?
Dứt lời, bên kia, An Na trực tiếp nói:
- Ối dào! Anh đừng đoán mò nữa, không phải anh cả xảy ra chuyện, anh ấy có thể xảy ra chuyện gì? Anh không phải không biết, anh ấy xem sinh mạng chính trị của mình quan trọng hơn hết thảy. Với tính cách cẩn thận của anh ấy, có thể xảy ra chuyện gì? Là con trai của anh ấy, là việc của Dương Trí cháu trai em. Anh chàng năm nay mười bốn tuổi, đang học ở trường Dục Anh, đã đánh con trai của nhà họ Hứa. Nghe nói, rất nghiêm trọng. Chị dâu gọi điện cho em, muốn để Tiểu Trí đến Ba Thục đi học. Một mặt, tránh tai tiếng, tránh sự kích động của nhà họ Hứa, cho đôi bên một con đường hòa hoãn. Mặt khác, làm như vậy cũng có thể cho nhà họ Hứa một lối thoát. Ngoài ra, Phán Phán chúng nó không phải đều đã xuất ngoại sao? Em cảm thấy, Tiểu Trí đến đây trong nhà cũng nhộn nhịp lên nhiều.
Vừa nghe An Na nói xong, Nhiếp Chấn Bang bối rối cả người. Trong đầu, hình như đã nhớ lại. Một đêm nọ, trên đường phố thủ đô, cơn lốc Aston Martin. Đêm đó, hình ảnh một tên đầu đinh trẻ tuổi đã đánh mình một trận.
Dương Trí, chính là cái thằng nhóc này – trước nay đối với mình sắc mặt đều không tốt, gặp một lần xỉ vả một lần thậm chí là đánh một lần. Cuối cùng, mới khiến mình phải tự sát.
Lúc này, Nhiếp Chấn Bang không biết là nên hận hay nên cảm tạ đứa trẻ này, vô cùng rối loạn.
- Ông xã? Chấn Bang? Chấn Bang? Anh sao vậy? Không đồng ý hả? Nếu vậy thì em từ chối chị dâu.
Trong điện thoại, sau một hồi lâu không có âm thanh, điều này khiến Dương An Na hiểu lầm, hơi thất vọng nói.
Nhiếp Chấn Bang nghe đến đây, vội vàng nói:
- Không, không việc gì. Vừa rồi, anh đang suy nghĩ sự việc. Em xem, trẻ con hiện nay thật sự ngày càng trưởng thành sớm. Mười bốn tuổi, đã dám đánh người, sau này không đơn giản đâu.
Câu này khiến Dương An Na tràn đầy xúc động:
- Thật không phải hả? Vậy anh đã đồng ý, em gọi điện cho chị dâu đây.
Nhiếp Chấn Bang lúc này nói trong điện thoại:
- An Na, khoan hãy gọi. Tiểu Trí đến đây có thể được, anh hoan nghênh. Nhưng, trước tiên em phải nói rõ với anh trai em, nhận lời anh hai điều kiện. Thứ nhất, để nó ở chỗ anh là do anh giáo dục dạy dỗ. Mọi việc, anh ấy đừng quản, đánh chửi là do anh, nếu đau lòng thì đón về. Thứ hai, ở chỗ anh, thân phận phải bí mật, phải giống như con cái nhà dân thường, người khác đi học thế nào nó đi học thế ấy, đừng suy tính ưu đãi đặc biệt gì. Hai điều này, nhận lời thì để Tiểu Trí đến đây. Thằng nhóc này được lắm, mới chừng này đã đánh người, lớn lên không trở thành kẻ ăn chơi trác táng nhất chốn thủ đô sao?
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng đã có một tính toán hoàn hảo. Sự việc trước đây, cơ bản không thể đem ra để nói.
Nhưng, Nhiếp Chấn Bang cũng không dự định bỏ qua Dương Trí. Thằng nhóc này, biểu hiện trưởng thành sau này Nhiếp Chấn Bang hiểu rõ. Điểm này cũng có liên quan tới cách quản lý giáo dục của Dương An Quốc. Hiện tại, đã để mình gặp phải, không thể bỏ mặc Dương Trí tiếp tục như vậy. Đúng dịp, mượn danh tiếng quản lý giáo dục này coi như vì kiếp trước tính toán trả lại một ít lợi nhuận.
Rất nhanh, điện thoại của An Na lại một lần nữa gọi đến:
- Ông xã! Nói xong rồi. Chị dâu hoàn toàn đồng ý với ý của anh. Buổi tối về nhà ăn cơm, em đợi anh ở nhà. Đừng quên đấy!
Đối với việc này, Nhiếp Chấn Bang hoàn toàn không có quá nhiều ngạc nhiên. Ở thế hệ này, thành công của mình là cao nhất, tuổi tác cũng là nhỏ nhất trong đám. Đương nhiên, cùng một tuổi về cơ bản vẫn đang lăn lộn ở tầng lớp cấp Sở, với mình, đương nhiên không thể so sánh. Nhiếp Chấn Bang so sánh, đều phải so sánh với người lớn hơn mình năm sáu tuổi, thậm chí mười tuổi.
Cứ như vậy, mình có vốn để cò kè mặc cả. Bà xã Dương An Quốc cũng là con gái nhà quyền quý, không thể chút đạo lí này cũng không hiểu, Dương Trí có thể ở nhà mình, nhưng không phải đơn thuần chỉ là tránh đầu ngọn gió. Ở đây, hàm chứa lợi ích cực lớn.
Thân thích, thân thích. Cho nên thân, bước chân là thân, đi lại mới gọi là thân. Dương Trí ở đây, sớm chiều ở chung với nhau, sau này có sự quan tâm chăm sóc của người chú có tiền đồ rộng lớn này, tốt vô cùng. Nhưng, cô Dương lại không có bản lĩnh dự liệu trước. Lúc này, cô ấy vẫn chưa biết, Đương Trí đến, chính là bắt đầu thống khổ.
Buổi chiều vừa tan sở, Nhiếp Chấn Bang liền đứng lên, ngoài cửa, Lý Cư Bằng bước vào nói:
- Chủ tịch, tối nay anh làm thêm giờ sao?
Câu này khiến Nhiếp Chấn Bang sửng sốt, tiểu tử Cư Bằng này, đây là có chuyện. Trước nay đều không hỏi như vậy.
Lập tức, cười nói:
- Không làm thêm giờ. Chị dâu anh vừa gọi điện đến bảo tôi về ăn cơm. Tôi bảo này, Cư Bằng! Hôm nay anh hơi bất thường đấy nhé! Có phải là đã có người yêu?
Lập tức, sắc mặt Lý Cư Bằng đỏ bừng khiến Nhiếp Chấn Bang cười ha hả:
- Tiểu tử này, sắp ba mươi rồi, còn mắc cỡ hả? Trai lớn có vợ gái lớn gả chồng, việc này rất bình thường. Hiện giờ anh cũng đã đến lúc tìm người yêu rồi, đây cũng là biểu hiện trưởng thành. Cô gái ấy là ai thế?
Lý Cư Bằng cũng biết, Chủ tịch nói như vậy là có ý giúp đỡ xem xét cặn kẽ. Là Thư ký, tìm bạn gái cũng phải hết sức chú ý. Nếu tìm con gái của một lãnh đạo đối thủ, đây không phải là làm cho mình khó xử sao? Nếu vậy, lãnh đạo còn có thể tín nhiệm anh được không?
Về vấn đề này, Lý Cư Bằng trước nay đều rất chú ý. Lúc này, lại mở miệng nói:
- Là con gái của Bí thư Hầu, Hầu Vũ Thần. Chúng tôi quen nhau trên đường, trước đó tôi không biết cô ấy là con gái Bí thư Hầu, cô ấy cũng không biết tôi là Thư ký của anh.
Trong lời nói của Lý Cư Bằng hơi có chút bất an, Nhiếp Chấn Bang có thể cảm nhận được rõ rệt. Con người Hầu Văn Khôi này, quan hệ với mình không được xem là tốt, cũng không thể nói là xấu. Lập trường đôi bên, có thể nói là thái độ trung lập. Nhưng, Hoàng Tiến là người của mình, Hoàng Tiến vốn có suy nghĩ đối với vị trí Đảng ủy công an. Đoán chừng, Lý Cư Bằng lo lắng cũng là vì chuyện này.
Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang lại cười nói:
- Lý Cư Bằng! Anh lo lắng gì? Ngàn vàng dễ có, tình yêu chân thật khó tìm. Lúc nào đó, anh hẹn với Bí thư Hầu, tôi đi áp trận cho anh.
Những chuyện thế này, Nhiếp Chấn Bang có cái nhìn rất thoáng, hoàn toàn không cần thiết phải làm cho nghiêm túc đến vậy. Nếu thật sự đến mức độ không thể tin tưởng, có thể điều Lý Cư Bằng xuống dưới. Mình là gì, chẳng qua chỉ là lãnh đạo cấp trên, đi can thiệp vào tình yêu hôn nhân của người khác, đây vốn dĩ là một việc sai lầm. Việc này, cần cổ vũ, nói không chừng, vì những chuyện này, Hầu Văn Khôi tự nhiên hướng về mình cũng chưa biết chừng. Thế giới này, không chỉ có mỹ nhân kế, cũng có nam nhân kế.
Nhiếp Chấn Bang vừa bước vào nhà, Dương An Na liền từ bên trong chạy ra đón. Nhận lấy cặp công văn của Nhiếp Chấn Bang, nói nhỏ:
- Chấn Bang, chị dâu và Tiểu Trí ở bên trong.
Nhiếp Chấn Bang hơi ngẩn người, cũng đã hiểu rõ tình cảnh. Cô nàng này, đang chơi trò tiền trảm hậu tấu với mình. Nhưng, từ một góc độ khác, cũng nhìn thấy, tiểu tử Dương Trí này, lần này sợ là xuống tay độc ác, nếu không không thể khẩn cấp đưa đến Ba Thục như vậy.
Vừa vào cửa, chị dâu Dư Lan đã đứng lên, một thằng nhóc cao một mét bảy đứng bên cạnh. Mười bốn tuổi, cao đến một mét bảy, tiểu tử này thật sự uống sữa bò mà lớn lên.
- Chấn Bang đã về đấy à! Lần này, thêm phiền phức cho cô chú rồi
Chị dâu Dư Lan là người phụ nữ có tính cách rất tốt. Khuyết điểm duy nhất, chính là quá nuông chiều con, các mặt khác đều không có gì để nói
Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Chị dâu, chị nói như vậy là khách sáo rồi. Gì mà phiền phức với không phiền phức. Tiểu Trí lớn như vậy, cũng không phải là trẻ con lên ba, phiền phức gì. Mời chị ngồi!
- Tiểu Trí, mau gọi chú đi!
Dư Lan lúc này quay đầu gọi Dương Trí bên cạnh.
Trong mấy năm gần đây, Nhiếp Chấn Bang không gặp qua Dương Trí. Giống như gia đình Nhiếp gia và Dương gia, Tết tụ họp một lần, xem như rất tốt rồi. Loại con cái như Dương Trí này, về cơ bản, sau tiệc giao thừa đoàn viên thì đi chơi riêng phần mình, không nhìn thấy cũng coi như bình thường.
Lúc này, Dương Trí hơi sợ hãi và thận trọng. Đoán chừng, việc lần này đã làm cho tiểu tử đây sợ khiếp. Rất ngoan ngoãn, gọi to một tiếng:
- chú!
Nhiếp Chấn Bang gật đầu, giữa trán, thấp thoáng có thể nhìn thấy bóng dáng của sự bướng bỉnh, tính cách này đoán chừng là từng bước từng bước định hình. Mười bốn tuổi, với hai mươi tuổi, cách nhau cũng không bao xa.
Lập tức, trầm giọng nói:
- Ừ, Tiểu Trí! Ở chỗ chú đây, ở tỉnh Ba Thục học tập, vậy chú có một lời cảnh cáo nhất thiết phải nói trước với cháu. Nếu cháu không nghe lời, chú cần phải đánh. Ngoài ra, ở chỗ chú, cháu chính là đứa trẻ bình thường, không có bất cứ đựa dẫm thân phận nào. Mỗi tuần một trăm đồng sinh hoạt phí, đi học tự mình ngồi xe, ăn ở đi lại đều không ưu tiên. Cháu có thể làm được không?
Lúc này, lòng phục thù của Nhiếp Chấn Bang không nghi ngờ gì nữa đã thể hiện ra ở đây. Khiến Nhiếp Chấn Bang bất ngờ chính là, Dương Trí lúc này lại ngoan ngoãn gật đầu:
- Dạ! Cháu có thể làm được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận