Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1139: Hình ảnh chấn động

Đương nhiên rồi, Ngụy Hạo Dương cũng không phải là đứa trẻ lên ba, vài câu bốc phétmà tùy tiện là có thể đánh đổ được, việc ăn bánh vẽ cho đỡ đói trong thể chế cũng không hiếm thấy, vẽ một chiếc bánh to dường như rất có triển vọng, nhưng trên thực tế lại là tình huống khó có thể thực hiện, ở đâu đâu cũng có.
Lúc này Ngụy Hạo Dương cũng đang suy nghĩ tính khả thi của hạng mục thành phố dầu mỏ, nếu đổi lại là trước đây thì cho dù là ở các mặt như tài chính, mạng lưới quan hệ vv... có lẽ sẽ có khó khăn nhất định, nhưng hiện nay trong tình huống cấp trên có ý định phải phát triển Tây bộ thì việc này cũng không phải là không có khả năng, thậm chí, còn là khả năng lớn.
Thành phố Thi An có thêm cơ sỏ và nội tình thâm hậu, hiện này vốn dĩ đã tập trung không ít xí nghiệp hóa dầu ở đây, từ lọc dầu đến các mặt hóa chất khác đều có, phàm là xí nghiệp có liên quan đến tinh luyện dầu mỏ cũng có không ít, đây chính là ưu thế của thành phố Thi An. Nếu có thể tăng thêm tài chính, có đầu tư nhắm vào thì tin rằng một lượng lớn doanh nghiệp tư nhân và vốn cá thểchắc chắn sẽ vui lòng hợp tác với dầu mỏ Thi An, là một trong bốn doanh nghiệp hóa dầu lớn nhưng dầu mỏ Thi An không thâm hậu giống với ba doanh nghiệp quốc gia đứng trước.
Kế tiếp, Ngụy Hạo Dương tự nhiên là bày tỏ lòng trung thành một chút, chuyện này đối với mỗi cán bộ lãnh đạo mà nói thì đều là “Xe ngựa chạy đường quen”.
Sau khi hai người cáo từ, Hạ Cương cũng theo đi ra, mỉm cười nói:
- Các vị lãnh đạo! Bí thư nói, tất cả mọi người ra về nghỉ ngơi, ngày mai đi huyện Thanh Lâm cũng không cần phải tất cả mọi người cùng đi, không thể vì thị sát mà làm chậm trễ công tác của thành phố Thi An.
Lời nói khách sáo nhưng ý tứ rất rõ ràng, những người khác thì Nhiếp Chấn Bang không có ý định tiếp kiến, đương nhiên càng khiến cho lãnh đạo bộ máy Thành ủy thành phố Thi An được một phen hâm mộ đối với Ngụy Hạo Dương và Lâm Thiếu Bạch.
Theo yêu cầu của Nhiếp Chấn Bang, hôm sau đến huyện Thanh Lâm khảo sát, ngoại trừ Ngụy Hạo Dương và Lâm Thiếu Bạch hai người đi cùng, chỉ có nhân viên bảo vệ bên Cục Công an thành phố Thi An phái theo bảo vệ, Nhiếp Chấn Bang đã nói thì thành phố Thi An đương nhiên nghiêm khắc chấp hành theo.
Xe đổi thành xe thương vụ Kim Long của thành phô Thi An, trên xe Ngụy Hạo Dương và Lâm Thiếu Bạch cùng đi, theo lộ trình kéo dài càng hướng về trước thì lông mày Nhiếp Chấn Bang càng nhíu lại.
Trên cao nguyên đất vàng, từng đường khe rãnh kia, phóng mắt nhìn ra thấy cát vàng đầy trời, dãy núi và thung lũng trơ trụi xuất hiện xuyên suốt một loại không khí hoang vắng khác thường.
Dãy núi trước kia đã biến mất, thay vào đó là đỉnh núi trơ khấc, trên thân núi dày đặc khe rãnh, mảng xanh thực vật ít đến đáng thương. Đây chính là một phản hồi lại của thiên nhiên, dãy dãy khe rãnh triền núi giống như miệng vết thương trên một vùng đất rộng lớn, nhìn thấy mà đau lòng.
Con đường quen thuộc, hình ảnh tương tự, lúc đoàn xe đi đến địa phương quen thuộc kia, Nhiếp Chấn Bang đột nhiên mở miệng nói:
- Bác tài, phiền anh dừng xe.
Nghe lời nói này, đoàn xe chầm chậm dừng vào ven đường, cảnh tượng này khiến gương mặt của Ngụy Hạo Dương và Lâm Thiếu Bạch đều hơi căng thẳng.
Lãnh đạo thị sát, sợ nhất chính là xuất hiện tình huống bất ngờ này, lúc này Bí thư Nhiếp dừng xe đột ngột, hai người đều có chút lo lắng.
- Bí thư! Sao thế?
Bên cạnh, Trưởng ban Thư ký Tỉnh ủy Lưu Hiểu Mẫn mở miệng hỏi.
Những lời này lập tức khiến Ngụy Hạo Dương và Lâm Thiếu Bạch đều có chút cảm kích, lúc này chỉ có Lưu Hiểu Mẫn mở miệng hỏi là tương đối thích hợp, không thể nghi ngờ rằng Lưu Hiểu Mẫn rất biết làm người.
Là lãnh đạo đi cùng Bí thư Nhiếp nên hỏi như thế hoặc hỏi hay không đều được, không ai có thể tìm ra lý do gì, nhưng Lưu Hiểu Mẫn hỏi một chút thì điều này đối với hai vị của thành phố Thi An là một sự trợ giúp.
Nhìn đường đất bên cạnh huyện lộ, Nhiếp Chấn Bang nhớ rõ cái bóng dáng tập tễnh còng xuống kia, chính là đối diện với triền núi trước mặt từng bước quay về, xe của mình cũng từ đây lái xuống, cuối cùng dừng lại ở chỗ sâu trong thung lũng.
- Ông cụ! Sau này cháu lại đến thăm ông!
Câu đó dường như lúc này cũng còn đang vờn bên tai Nhiếp Chấn Bang.
Lập tức, đứng lên, lúc này tài xế cũng mở cửa xe một cách rất thông minh, cùng lúc Nhiếp Chấn Bang bước xuống xe, phía sau nhân viên đi cùng cũng đều bước theo, phóng viên báo tỉnh và Đài truyền hình tỉnh cũng đã chuẩn bị, sắp xếp xong vị trí chụp ảnh.
Nhìn ra xa xa, Nhiếp Chấn Bang lại chậm rãi nói:
- Đồng chí Hạo Dương! Nhìn đến khắp các khe rãnh, hoang vắng trước mắt, tôi có chút cảm xúc, hơi chua xót trong lòng. Đây là sự đối đầu im lặng của đất mẹ, đây là tiếng nỉ non than khóc của đất mẹ, cảnh tượng của Tây bộ đã tồi tệ đến mức này, đợi một thời gian, mười năm, hai mươi năm nữa e rằng toàn bộ Tây bộ rộng lớn sẽ biến thành sa mạc.
Những lời này, đương nhiên có chút bắn tiếng đe dọa, nhưng hoàn toàn không phải là không có khả năng đó. Cùng với đẩy mạnh phát triển thì đất, nước cũng càng bị xói mòn, rồi đếndiễn biến xấu của môi trường, thổ nhưỡng cát hóa, thiếu nước, khô hạn, sa mạc hóa, việc này là hoàn toàn có thể.
Ngụy Hạo Dương không biết Nhiếp Chấn Bang vì sao lại đột nhiên có cảm xúc này, đứng một bên, cách nhau nửa thân người, khẽ gật đầu nói:
- Bí thư! Trung ương và trong tỉnh, lại thêm thành phố đã tăng cường bảo vệ và quản lý môi trường, thành phố cũng lần lượt công khai trồng cây, cấm phá rừng, chính sách thoái canh thoái mục vẫn còn rừng, tin rằng cục diện này sẽ từng bước được cải thiện.
- Bí thư Hạo Dương! Phía dưới này là chỗ nào? Tôi muốn đi xem một chút.
Nhiếp Chấn Bang dùng tay chỉ con đường đất phía dưới có vẻ như nói một cách rất tiện thể.
Đây chính là một kiểu không xác định và ngẫu nhiên trong quá trình lãnh đạo thị sát, đương nhiên là nói đi cũng phải nói lại, Nhiếp Chấn Bang làm như vậy, có chút không phù hợp với quy củ. Mặc dù là lãnh đạo cũng không thể tùy tiện làm theo ý mình, đặc biệt là trong vấn đề thị sát, làm như vậy sẽ khiến cho người ở dưới khó làm việc, dù sao thì trong quá trình lãnh đạo thị sát cũng không chỉ suy tính đến sắp đặt hành trình, đồng thời còn phải xét đến vấn đề bảo vệ an ninh. Một khi xảy ra chuyện gì, đây không phải là rảnh rỗi mà gây chuyện sao?
Nhưng lúc này Nhiếp Chấn Bang lấy bảo vệ môi trường làm điều kiện tiên quyết, cứ như vậy còn có lý do cơ bản để nói được.
Nghe Nhiếp Chán Bang hỏi, Ngụy Hạo Dương cũng không chút chần chừ mà trả lời luôn:
- Bí thư Nhiếp! Bên này đi xuống là thôn Du Thụ Câu hương Lão Vương Trang huyện Thanh Lâm. Bên này cũng là một trong những khu vực nghèo khó nhất của thành phố ta. Khô hạn hằng năm, một năm trôi qua, cây nông nghiệp trên cơ bản cũng không đủ ấm no.
Câu trả lời của Ngụy Hạo Dương khiến Nhiếp Chấn Bang hơi bất ngờ, chỗ này gọi là gì ngay bản thân Nhiếp Chấn Bang cũng sơ sót, trong trường hợp này chỉ là lấy một ngàn đồng cho cụ ông kia, về phần nơi đây gọi là gì thì Nhiếp Chấn Bang lại hoàn toàn không biết.
Thật không ngờ, một địa phương nhỏ bé như vậy, Ngụy Hạo Dương cũng có thể hạ bút thành văn, có sự chuẩn bị trả lời rất bất ngờ. Bản thân Nhiếp Chấn Bang cũng là từ huyện, thành phố như thế này mà đi lên, là Bí thư Thành ủy, mấy khu vực huyện thị quản lý, đối với một hương trấn dưới huyện, một thôn trang đều quen thuộc như vậy, điều này chứng tỏ con người Ngụy Hạo Dương này đích xác là một người thực sự làm việc.
Trầm ngâm một lát, Nhiếp Chấn Bang cũng gật đầu, nói:
- Đồng chí Hạo Dương! Công tác của thành phố Thi An làm rất tỉ mỉ.
Nói xong Nhiếp Chấn Bang đã đi xuống ven đường, hướng về phía đường đất mà bước đến, lại một lần nữa đi qua con đường đất hơn ngàn mét, vòng qua một đường triền núi, thôn trang nghèo khó phía trước lại một lần nữa hiện ra trước mặt Nhiếp Chấn Bang.
Trong thôn đều tập trung ánh nhìn đối với một đoàn người đi đến, nhìn hết thảy những điều này Nhiếp Chấn Bang lại chua xót trong lòng.
Xung quanh, nhân viên công tác và lãnh đạo đi cùng đều có chút xúc động
- Các đồng chí! Mọi người đều chưa nhìn thấy qua nơi nào nghèo nàn lạc hậu như vậy nhé! Nhà gạch bùn đất, có cảm giác gì? Có phải cảm thấy chúng ta đã xuyên qua thời gian và không gian mà quay về lại những năm sáu mươi?
Nhiếp Chấn Bang quay đầu nói.
Đằng xa, một đám người vai khiêng tay cầm hoặc cõng, hoặc gánh, hoặc mang theo một bình nước, từ đằng xa bước đến.
Nhiếp Chấn Bang lại nói với Ngụy Hạo Dương bên cạnh:
- Đồng chí Hạo Dương! Tôi rất vui mừng, anh có thể trong phút chốc nói ra địa danh cụ thể của nơi này, tình huống đơn giản nhất, điều này chứng tỏ công tác của anh vẫn rất tỉ mỉ, rất đến nơi đến chốn.
- Mọi người có thể nhìn thấy đây là hình ảnh xúc động dường nào, nước dùng để uống hằng ngày đều phải lội xa vài dặm thậm chí là mười dặm đường núi mới có thể có được. Lúc này, nhìn đất vàng khắp nơi, mọi người có cảm xúc và suy nghĩ gì? Cuộc sống như vậy, mọi người còn cho rằng đây là chủ nghĩa xã hội sao? Công tác của chúng ta, vẫn còn gánh nặng đường xa.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang quay đầu nhìn Ngụy Hạo Dương và Lưu Hiểu Mẫn bên cạnh, nói:
- Trưởng ban Thư ký, việc này chị nhất định phải ghi lại, Văn phòng Xóa đói giảm nghèo tỉnh, các đơn vị và bộ phận ngân sách của phụ nữ và trẻ em nhất định phải đưa ra một phương án, thống kê tình hình toàn tỉnh, xem xem, ấn đề tương tự như vậy trong toàn tỉnh còn có bao nhiêu. Trong tỉnh, phải cùng các nơi, các bộ phận tập trung tài chính giải quyết khó khăn trong vấn đề nước dùng cho sản xuất và sinh hoạt của dân chúng nông thôn
Ngụy Hạo Dương bên cạnh cũng mở miệng nói:
- Bí thư! Bên thành phố Thi An đã cùng với Hội ngân sách phụ nữ và trẻ em quốc gia từng có tiếp xúc qua thực chất, tài liệu của chúng tôi cũng đã báo cáo lên trên, hy vọng có thể tranh thủ dự án và tài chính của “Mẫu thân thủy diếu”.
Nhiếp Chấn Bang cũng biết đến dự án này, đây là một dự án hoạt động công ích của Hội Liên hiệp Phụ nữ quốc gia phát động và khởi xướng, nhưng hoạt động này không chỉ giới hạn ở Lũng Tây, đây là một loạt hành đồng công ích nhằm vào cả nước, như vậy, tài chính có lớn cũng có vẻ như muối bỏ biển.
Nhưng, đối với loại thái độ cụ thể này của Ngụy Hạo Dương vẫn đáng để tán thành. Lập tức, gật đầu nói:
- Đây là một suy nghĩ, nhưng chúng ta nên tiến bước nhanh hơn, không thể chỉ trông chờ cấp trên, trong tỉnh, trong thành phố cũng cần tăng cường độ ủng hộ tài chính, thiết thực giải quyết vấn đề khó khăn trong cuộc sống của quần chúng nhân dân.
Nhiếp Chấn Bang cũng không lưu lại thời gian quá dài, thậm chí cũng không vào thôn, vội vàng thoáng nhìn rồi lại trở về xe. Dù sao thì thời gian có hạn, đến huyện Thanh Lâm thị sát có thể hơi trễ một chút, nhưng trễ quá lâu cũng không tốt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận