Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1218: Nghiên cứu của đại học Nông nghiệp

Tình hình gió nổi mây vần của trong nước cũng không tạo ra bất cứ ảnh hưởng gì cho Nhiếp Chấn Bang. Giống như lời Lưu Côn đã nói, lúc này đây, kế hoạch lần này của Nhiếp Chấn Bang trong thủ đô, không thể nghi ngờ là đã kích thích tới dây thần kinh mẫn cảm của Lăng Bảo Đông. Tính toán hợp tác với Lý Quốc Hoa làm ra một chuyện như vậy, này vốn dĩ cũng khống có gì đáng trách. Tuy nhiên, Lăng Bảo Đông đã lựa chọn không đúng lúc. Ngay tại thời điểm mấu chốt này, khi mà sắp sửa diễn ra đại hội Hội đồng nhân dân và Mặt trận tổ quốc, lại làm một chuyện như vậy, đó không phải là tự tìm phiền toái cho bản thân sao?
Đối với những thứ này, Nhiếp Chấn Bang cũng không để ý tới nữa. Hiện giờ, nên làm cũng đã làm, không nên nói thì Kiều tổng cũng không nói lộ ra. Hiện tại, việc duy nhất Nhiếp Chấn Bang có thể làm, chính là chờ đợi.
Mười ba tháng giêng, cách tiết Nguyên tiêu chỉ còn hai ngày, ngày mai sẽ là cuối tuần. Nhưng đối với Nhiếp Chấn Bang mà nói, cuối tuần hay không thì cơ bản cũng đã không có gì khác biệt nhau khi mà đã lên tới cái cấp bậc này. Có một số việc, cũng không phải vì đây là cuối tuần mà tạm thời dừng lại. Nếu như có lúc muốn nghỉ ngơi, ngẫu nhiên nửa ngày hoặc một ngày, thì cũng sẽ không phải bởi vì đó không phải cuối tuần mà không nghỉ. Đương nhiên, chuyện nghỉ ngơi tạm thời như vậy, trên cơ bản một năm cũng khó mà có được vài lần.
Khoảng chín giờ sáng, đoàn xe của Nhiếp Chấn Bang, Lưu Chấn Đào đi tới đại học Nông nghiệp Lũng Tây. Sắp xếp hành trình hôm nay là, buổi sáng riêng tới thăm lão tiên sinh Hùng Định Thương, nhân vật cấp quốc bảo của đại học Nông nghiệp Lũng Tây. Bởi vì, hôm nay vừa đúng lúc là mừng thọ tám mươi tuổi của ông. Là một viện sĩ viện khoa học, một chuyên gia hưởng thụ tiền trợ cấp đặc thù của nội các chính phủ, cả đời Hùng lão đều cống hiến hết mình cho công việc nghiên cứu thực vật chống chọi lại sự sa mạc hóa. Trải qua vài chục năm, trong việc phòng chống sa mạc hóa, ông cũng đã thu hoạch được thành tích lớn lao. Ông từng được chương trình Môi trường Liên hợp quốc (UNEP) bình chọn là hiệp sĩ trái đất.
Nhân tài như vậy cũng không phải hạng người mua danh chuộc tiếng trước mắt có thể so sánh được. Với thành tựu của giáo sư Hùng Định Thương, chỉ sợ ngay cả lãnh đạo trung ương cũng đều phải cực kỳ tôn trọng. Lúc này đây, mừng thọ tám mươi tuổi, Nhiếp Chấn Bang và Lưu Chấn Đào cùng với lãnh đạo tỉnh ủy tất nhiên là phải đích thân tới thăm hỏi. Đương nhiên, đối với bên ngoài tuyên bố sẽ là tiến hành nghiên cứu điều tra ở đại học Nông nghiệp mà thôi.
Thời điểm đoàn xe đi tới đại học Nông Nghiệp cũng không đi tới khu nhà giảng đường bên này, mà là đi xuyên thẳng qua trường học, chạy vào trong khu tập thể của trường.
Giờ phút này, ở cửa khu nhà tập thể, đứng ở trước nhất là một ông lão với tinh thần quắc thước, và toàn thể các lãnh đọa của đại học Nông nghiệp cũng đã đứng chờ ở bên cạnh.
Vừa xuống xe, Nhiếp Chấn Bang và Lưu Chấn Đào đều bước nhanh hơn, đi tới trước mặt Hùng ĐỊnh Thương. Nhiếp Chấn Bang vươn tay ra, cười nói:
- Hùng lão, ngài khách sáo quá rồi. Đích thân giáo sư ra đón thế này, tôi hổ thẹn không dám nhận.
Tính cách của Hùng Định Thương rất cởi mở, cũng rất hay cười nói. Ông cười ha hả rồi nói:
- Bí thư Chấn Bang nhậm chức ở Lũng Tây, đã làm ra biết bao thành tích và cống hiến cho người dân Lũng Tây chúng ta, đây là việc rõ như ban ngày. So với ân trạch cho vạn người của bí thư Chấn Bang, mấy cái thành tựu ấy của ông già như tôi thì coi là cái gì đâu.
Nói tới đây, Hùng lão nói tiếp:
- Không Tử nói, chính đức, tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ. Bí thư Chấn Bang, ngài là một nhân tài trị quốc đích thực. Tôi đi ra nghênh đón thế này cũng là điều nên làm.
Sau một hồi đối thoại như vậy giữa hai người, toàn bộ không khí liền trở nên hết sức thoải mái. Các lãnh đạo và nhân viên công tác đi theo xung quanh đều mang theo khuôn mặt mỉm cười.
Giờ phút này, Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:
- Hùng lão, sự khích lệ và đánh giá của thầy làm cho tôi cũng có chút lâng lâng rồi. So sánh với thầy thì những thành tích đó căn bản không là gì.
Đi bên cạnh, Lưu Chấn Đào cũng đúng lúc chạy tới tiếp lời:
- Hùng lão, hôm nay là đại thọ tám mươi của ngài, Bí thư Nhiếp và tôi đặc biệt đến đây để chúc mừng ngài.
Đi cùng với lãnh đạo khảo sát điều tra nghiên cứu, nói chuyện cũng đều có học vấn cả. Cho dù là Lưu Chấn Đào tuy nói là Phó bí thư tỉnh ủy, Chủ tịch tỉnh, nhưng bất kể thế nào, Lưu Chấn Đào cũng chỉ có thể là nhân vật số hai. Ở bên ngoài, cũng phải giữ gìn uy tín của nhân vật số một.
Trong loại đàm thoại như thế này, muốn nói xen vào thì nhất định phải nắm bắt cho đúng mực. Nếu đang tán gẫu cao hứng, anh đột nhiên cắm một câu vào, chẳng những không thể tạo hiệu quả điều tiết không khí mà ngược lại, sẽ làm cho người ta có cảm giác giọng khách át giọng chủ. Hơn nữa, lãnh đạo sẽ cảm thấy anh không hiểu chuyện.
Nói chen vào chậm thì làm cho cuộc giao lưu sẽ có chút xấu hổ và tẻ ngắt rồi, vậy cũng không nên. Trong phương diện này, sự đắn đo của Lưu Chấn Đào không thể nghi ngờ là vừa đúng, đạt tới trình độ lư hỏa thuần thanh.
Sự khen tặng và tán dương lẫn nhau giữa Nhiếp Chấn Bang và Hùng Định Thương như thế này tuy là đều xuất phát từ nội tâm, nhưng cũng không thích hợp nếu quá nhiều. Cứ như vậy, Lưu Chấn Đào dẫn dắt đề tài tới chuyện mừng thọ tám mươi, cái này làm cho không khí của cả buổi gặp mặt duy trì ở thạng thái vừa phải, ông hòa, đúng mực.
Không thể nghi ngờ, biểu hiện này của Lưu Chấn Đào khiến Nhiếp Chấn Bang có cảm giác rất thoải mái. Hắn mỉm cười, cầm lấy bao lì xì từ trong tay Trưởng ban thư ký Tỉnh ủy Lưu Hiểu Mẫn, đưa cho Hùng Định Thương và nói:
- Hùng lão, hôm nay là đại thọ tám mươi của thầy, tôi cùng với Chủ tịch Chấn Đào xin được thay mặt cho Tỉnh ủy, chính quyền nói lời chúc thọ chân thành nhất với thầy. Chúc thầy phúc như đông hải, thọ tỉ nam sơn. Chúc thầy bồi dưỡng được càng nhiều nhân tài nông nghiệp ưu tú hơn nữa cho đại học Nông nghiệp Lũng Tây, cho tỉnh Lũng Tây chúng ta, cho cả nước. Đây là chút tâm ý của chúng tôi, xin thầy nhận cho.
Lời nói vừa dứt, Hùng Định Thương cũng từ chối, nói:
- Bí thư Nhiếp, cảm ơn anh, cảm ơn chủ tịch Lưu, cảm ơn Tỉnh ủy, chính quyền đã quan tâm và lo lắng cho ông già như tôi. Nhưng, món quà này…
Không đợi Hùng Định Thương nói hết lời, Nhiếp Chấn Bang liền biết Hùng lão định làm cái gì, lập tức mở miệng nói:
- Hùng lão, xin thầy đừng từ chối. Đây không chỉ là đại biểu cho cá nhân tôi, cũng không phải đại biểu cho cá nhân Chủ tịch Chấn Đào, đây là đại biểu cho sự khẳng định và tán dương của cấp trên đối với công tác vất vả, cần cù cả một đời của thầy. Đây là thành ý của tổ chức.
Khi đã nói tới mặt này, người như Hùng Định Thương tự nhiên là không thể bằng được Nhiếp Chấn Bang rồi. Chỉ nói mấy câu, hắn đã làm cho Hùng Định Thương không tiện từ chối được nữa. Trầm ngâm một chút, trên mặt của Hùng lão thậm chí vẫn còn có hơi xấu hổ, có hơi kích động, ông nói:
- Cảm ơn sự quan tâm của tổ chức đối với tôi.
Đi trên con đường trong khu tập thể đại học Nông nghiệp, hai bên đường cây xanh mọc rậm rạp, các loại cây cối chỉ cần nhìn qua là có thể thấy được là đều đã trải qua sự bố trí cùng chăm sóc chu đáo. Điều này cũng đã thể hiện được hoàn toàn sự đặc sắc của trường đại học Nông nghiệp. Người sống ở đây không phải là nhân viên ngành nông nghiệp thì cũng là nhân viên ngành chăn nuôi. Khu nhà ở của chính mình thì chắc chắn là phải làm cho tốt rồi.
Ở phía đầu tiên, Nhiếp Chấn Bang và Hùng Định Thương đi song song với nhau. Ở bên trái của Nhiếp Chấn Bang, Lưu Chấn Đào đi chậm hơn khoảng chừng nửa thân người.
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Hùng lão, công tác bây giờ có cảm thấy hơi vất vả không?
Hôm nay Hùng lão hết sức cao hứng, đại thọ tám mươi, lãnh đạo tỉnh ủy đều có mặt hết cả, đây không thể nghi ngờ là một sự khẳng định và tán thành đối với thành tích công tác cả một đời của ông. Ông lập tức cười nói:
- Không vất vả, nếu không làm việc thì tôi lại còn cảm thấy có hơi khó chịu đấy chứ. Công việc hàng ngày bên dưới đều có người xử lý, trên thực tế thì rôi chỉ làm một vài công tác mang tính chỉ đạo mà thôi. Tôi đây còn không coi là mệt, so sánh với lão Viên bên Sở Nam, tôi coi như đã tốt hơn nhiều. Ông ấy tám mươi tuổi mà còn phải xuống ruộng để thí nghiệm đâu. Tôi thì không cần phải thế rồi.
Lão Viên mà Hùng lão nhắc tới, Nhiếp Chấn Bang cũng biết rất rõ, ông cha của lương thực, cũng là chuyên gia nông nghiệp nổi tiếng thế giới. Giống như Hùng lão, đây cũng là nhân vật quốc bảo trong lĩnh vực nông nghiệp.
Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:
- Hùng lão, nghe nói lúc rảnh rỗi trong công việc, Viên lão cũng thích đánh bóng chuyền, làm một vài vận động nữa, còn thầy như thế nào?
Nói đến đây, trên mặt Hùng Định Thương có chút nghiêm túc và ngưng trọng lên, ông mỉm cười nói:
- Bí thư Nhiếp, tôi không có quá nhiều ham mê. Mỗi sáng sớm thức dậy, rèn luyện một lúc. Những lúc khác thì ngoại trừ công việc thì chính là đọc sách. So sánh với lão Viên thì thành tích của tôi cùng chưa đủ. Nghiên cứu của ông ấy đã giải quyết xong vấn đề cơm ăn của toàn thế giới. Mà hiện tại, tình trạng sa mạc hóa thì đang ngày càng nghiêm trọng, thời gian không chờ đợi tôi. Khi nào mà tôi có thể ngăn chặn được sự mở rộng sa mạc hóa, khi nào mà vấn đề sa mạc hóa được giải quyết triệt để thì tôi nghĩ, mỗi ngày tôi cũng có thể sẽ đánh bóng bàn một chút.
Lời của Hùng lão lập tức khiến cho Nhiếp Chấn Bang kính nể hẳn lên. Đây là một ông lão đáng giá tôn kính. Lớn tuổi như vậy, nhưng nghĩ tới cũng không phải cái gì khác mà là công việc.
- Hùng lão, phải kết hợp lao động và nghỉ ngơi. Sức khỏe chính là tiền vốn cho cách mạng. Sức khỏe có tốt thì mới có thể cống hiến tốt hơn cho quốc gia, cho nhân dân có đúng không? Tôi tin tưởng, một ngày nào đó thành quả của Hùng lão nhất định sẽ trở nên thành công.
Nhiếp Chấn Bang nói với giọng nói tràn ngập sự kính nể.
Bên cạnh, hiệu trưởng đại học Nông nghiệp Lũng Tây Hạ Viễn Đông cũng mỉm cười nói:
- Bí thư Nhiếp, thực ra trong vấn đề xử lý sa mạc hóa, Hùng lão đã đưa ra một phương án khá hoàn chỉnh. Thay đổi phương án sử dụng bụi cây để giải quyết sa mạc hóa trong quá khứ, Hùng lão đưa ra một khái niệm hoàn toàn mới. Bụi cây thấp mặc dù có lực bám tốt, nhưng tương đối với đó, bụi cây thấp cũng có nhược điểm là khả năng chống cát không mạnh. Còn cây cao lớn lại có thể phòng chống hiệu quả sự mở rộng sa mạc hóa, tạo hiệu quả xuất sắc trong việc chống sa mạc hóa. Đời cây mới của loại cây sinh trưởng nhanh thích ứng với điều kiện địa khu khô hạn của sa mạc đã có tiến triển mang tính đột phá. Hiện giờ, khiếm khuyết duy nhất của Hùng lão chính là sự ủng hộ cho dự án.
Nghe thấy vậy, Nhiếp Chấn Bang quả thực là có hơi bất ngờ, nhưng cũng đã có suy nghĩ. Sự sa mạc hóa ở tỉnh Lũng Tây cũng không quá nghiêm trọng, vùng nghiêm trọng chính là tỉnh Cam Châu, Thảo Nguyên và khu tự trị Tây bắc. Nhưng, cũng đồng dạng là, nếu có hữu hiệu với sa mạc, vậy khẳng định là có hiệu quả đối với tỉnh Lũng Tây. Như vậy, nó có ý nghĩa hết sức quan trọng đối với sự quản lý môi trường toàn bộ lũng Tây.
Trầm ngâm một hồi, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nhìn Hùng lão rồi nói:
- Hùng lão, vừa nghe hiệu trưởng Hạ nói như vậy, tôi thật ra cũng có hứng thú rất lớn. Đợi sau khi ăn cơm trưa xong, Hùng lão có thể giảng giải tỉ mỉ lại cho tôi một lượt không?
Hạ Viễn Đông có suy nghĩ thế nào, đại khái Nhiếp Chấn Bang cũng là suy đoán được ra. Nói như thế, đơn giản chính là hy vọng Tỉnh ủy có thể ủng hộ một tay. Loại chuyện này là rất bình thường. Dù sao không có khả năng để cho chính bản thân Hùng lão nói ra, nếu thế hàm nghĩa là khác hẳn rồi.
Tuy nhiên, đám người Hạ Viễn Đông không biết là, thế này còn rất hợp với tâm ý của Nhiếp Chấn Bang rồi. Nếu thật sự có thành quả như vậy, mở rộng ra, tỉnh Lũng Tây khôi phục lại được rừng rậm giống như thời Hán Đường cũng không phải là điều không có khả năng.
Ở trong nhà Hùng lão đã chuẩn bị xong cơm trưa, đương nhiên có thể tham gia cũng chỉ là vài vị lãnh đạo chủ yếu của Tỉnh ủy, thêm Bí thư và hiệu trưởng trường đại học Nông nghiệp, cuối cùng chính là người nhà của Hùng lão. Còn những người khác thì đều bố trí sang căn tin bên đại học Nông nghiệp rồi.
Uống một ít rượu đỏ rồi, chúc mừng một lượt xong, sau buổi cơm trưa, Hùng lão liền đứng lên, chủ động nói:
- Bí thư Nhiếp, tôi dẫn anh tới trung tâm thực nghiệm thăm một chuyến nhé?
Bạn cần đăng nhập để bình luận