Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 926: Ai cũng có suy tính riêng

Đồn công an đường Xây Dựng, khu Viên Đông.
Trong lúc Nhiếp Chấn Bang bị đưa đến chỗ này thì Hứa Hồng Chuyên cũng nhận được điện thoại của cảnh vệ gọi tới, vừa nghe thấy bí thư Nhiếp cùng với phu nhân và mấy người bạn của ông ta xảy ra đánh nhau với người ta, phu nhân bị người đánh rồi bạn của b- í thư Nhiếp ra tay đánh lại đối phương, bây giờ bị đồn công an bắt mang đi thì Hứa Hồng Chuyên lập tức bật dậy.
Hứa Hồng Chuyên vô cùng khiếp sợ, không hiểu sao trán toát cả mồ hôi, tuy rằng chuyện này không có liên quan tới ông ta nhưng phu nhân bị người ta đánh lại là chuyện lớn.
Chuyện của lãnh đạo cho tới bây giờ vốn không có việc nhỏ, cho dù lãnh đạo bị cảm cúm sơ sơ thì cũng có thể liên quan đến lớntới cuộc sống của quần chúng nhân dân toàn tỉnh, huống chi, phu nhân của nhân vật số một Tỉnh ủy bị người đánh, ai đánh, ai cho họ lá gan lớn như vậy.
Không kịp tự hỏi, Hứa Hồng Chuyên lập tức nói:
- Tiểu Vương, tình hình bây giờ thế nào rồi, sự an toàn của bí thư Nhiếp có được bảo đảm hay không?
Tiểu Vương là một trong hai cảnh vệ nghe Hứa Hồng Chuyên hỏi lập tức nói:
- Trưởng ban thư ký, tôi đã bảo Tiểu Đới đi theo rồi, chắc sẽ không có vấn đề gì, tôi đã điều tra những người này ở đồn công an đường Xây Dựng, Trưởng ban thư ký anh xem làm thế nào bây giờ?
Hứa Hồng Chuyên trầm ngâm một chút, nói rất nghiêm túc:
- Tiểu Vương, bây giờ tình hình khẩn cấp, tôi ra lệnh cho cậu lập tức đến đồn công an đường Xây Dựng, phải đảm bảo chắc chắn sự an toàn của bí thư Nhiếp và những người đi cùng, tôi lập tức chạy sang
Úp điện thoại, Hứa Hồng Chuyên thở ra một hơi, tin vừa rồi thật sự rất chấn động làm cho Hứa Hồng Chuyên không thở nổi.
Nhưng Hứa Hồng Chuyên cũng có chút vui sướng vì đây chính là một cơ hội cho mình có thể tiếp cận sát thêm với lãnh đạo, cơ hội này cộng thêm biểu hiện xuất sắc trong quá trình làm việc của mình được bí thư Nhiếp công nhận, như vậy vị trí một Trưởng ban thư ký của mình sẽ vững chắc.
Mặc dù nói như thế nhưng Hứa Hồng Chuyên cũng không dám sơ xuất, mình tuy chức vụ là ủy viên thường vụ tỉnh ủy, Trưởng ban thư ký tỉnh ủy nhưng với cấp sở và những cấp bên trên cũng có ý nghĩa quan trọng. Dù sao, làm Trưởng ban thư ký có nghĩa là bất cứ lúc nào cũng có thể nhìn thấy lãnh đạo, đi bên cạnh lãnh đạo, đương nhiên sẽ có ưu thế hơn so với người khác.
Nhưng, đối với cơ sở thì mình thật sự không có tác dụng như những người khác.
Nghĩ một chút, Hứa Hồng Chuyên cầm điện thoại trên bàn lên gọi cho Trưởng ban chính trị pháp luật tỉnh ủy Trần Nhạc.
Trần Nhạc lúc này đang trong phòng làm việc, nhìn số hiện trên điện thoại di động, Trần Nhạc kinh ngạc, sao Trưởng ban thư ký lại gọi điện thoại cho mình, chắc chắn không phải là lãnh đạo cũ tìm, nếu anh ta tìm thì chắc chắn tự điện thoại cho mình.
Nghĩ thông điểm mấu chốt này Trần Nhạc nghe điện thoại:
- Trưởng ban thư ký, xin chào.
Trước mặt Trần Nhạc, Hứa Hồng Chuyên cũng không dám lên mặt, tuy rằng đều là ủy viên thường vụ tỉnh ủy nhưng, Trần Nhạc xếp hạng thứ bốn còn mình xếp hạng gần cuối, đây là khái niệm khác nhau, ngoài ra Trần Nhạc nắm thực quyền còn mình chỉ là đại quản gia tỉnh ủy, công việc là phục vụ lãnh đạo tỉnh ủy, ở mặt nào đó mà nói Trần Nhạc cũng được coi là lãnh đạo tỉnh ủy.
Hứa Hồng Chuyên mỉm cười nói:
- Bí thư Trần, xin chào, xin chào, lần này gọi cho Bí thư Trần chủ yếu vì có chuyện quan trọng cần báo cáo.
Bây giờ không phải lúc lôi kéo tình cảm mà là lúc nước sôi lửa bỏng vì giờ phút này còn không biết tình hình bí thư Nhiếp như thế nào, nếu chẳng may những người dưới cơ sở cả gan làm loạn, bí thư Nhiếp nhỡ may xảy ra vấn đề gì chỉ sợ toàn bộ tỉnh ủy Hồng Giang đều không khỏi bị liên quan.
- Bí thư Trần, Tiểu Vương phòng cảnh vệ văn phòng Tỉnh ủy báo cáo, bí thư Nhiếp vừa bị người của đồn công an đường Xây Dựng đưa đi, nghe nói là phu nhân và người ta xảy ra xích mích ở Tòa nhà cao cấp Bích Thúy trên đường Xây Dựng bị đối phương đánh.
Hứa Hồng Chuyên đi thẳng vào vấn đề, đem câu chuyện kể luôn ra.
Trần Nhạc tuy đang bận nhưng vẫn ngồi ung dung vừa nghe thế liền bật dậy hạ giọng:
- Sao? Trưởng ban thư ký, ông chờ tôi ở dưới, chúng ta lập tức sang đó.
Ngắt điện thoại xong Hứa Hồng Chuyên lại bấm điện thoại của Diêu Định Quốc Bí thư Thành ủy thành phố Hồng Thành. Diêu Định Quốc là người cực kỳ kiêu ngạo, làm bí thư Thành ủy thành phố trực thuộc tỉnh, đeo mác ủy viên thường vụ tỉnh ủy, tuy rằng, thành phố Hồng Thành chỉ là thành phố cấp tỉnh nhưng Diêu Định Quốc cũng cao ngang cấp Thứ trưởng.
Vừa nhìn thấy là điện thoại của Hứa Hồng Chuyên, Diêu Định Quốc cười nhạt một tiếng, xem ra, Hứa Hồng Chuyên không chống đỡ nổi nữa chuẩn bị thành thư ký văn phòng rồi.
Lập tức nghe điện thoại, mỉm cười nói:
- Trưởng ban thư ký, hiếm lắm mới thấy.
Giọng nói và thái độ của Diêu Định Quốc làm cho Hứa Hồng Chuyên nhíu mày, lúc này Diêu Định Quốc nắm bắt tình thế vẫn là lạc quan quá rồi, vẫn nghĩ bí thư Nhiếp giống đồng chí Trương Thiên Việt sao? Tình hình của Hồng Giang cấp trên hiểu rất rõ, dưới trướng thủ trưởng không phải là không có người có thể sử dụng, tại sao cố tình từ tập đoàn Hoa Hạ mà điều bí thư Nhiếp đến đây, về mặt này đương nhiên có nguyên nhân. Hơn nữa, xét về hoàn cảnh lý lịchbBí thư Trần thì bí thư Trần có thể nói là người tâm phúc của bí thư Nhiếp.
Lúc này, Hứa Hồng Chuyên không còn tư tưởng để quan tâm xem Diêu Định Quốc có thái độ gì, nói thẳng luôn:
- Bí thư Định Quốc, nói cho ông biết một chuyện, vừa rồi bí thư Nhiếp bị đồn công an cảnh sát nhân dân đường Xây Dựng khu Viên Đông bắt đi, nghe nói là tranh cãi với người ta thì phu nhân bị họ đánh.
Vừa nghe chuyện này Diêu Định Quốc cũng rất coi trọng, cho dù đúng sai thế nào mình cũng nhất định phải đi sang, nếu Nhiếp Chấn Bang sai thì mình có thể mượn cơ hội này hạ uy tín của anh ta giúp thông gia tạo uy thế, còn nếu bên này sai thì mình theo tình hình mà làm.
Công việc của Trần Nhạc thời gian này tạm coi là không tệ, tuy rằng trên danh nghĩa là đi tiền trạm, nhưng, trên thực tế cũng mới nhậm chức không quá một tuần mà thôi, phạm vi công việc chưa hoàn toàn mở ra.
Lúc Trần Nhạc đi xuống Hứa Hồng Chuyên đã chờ sẵn bên cạnh chiếc xe đang nổ máy, có thể đi bất cứ lúc nào, vừa lên xe, Trần Nhạc liền bấm điện thoại của Trung đoàn trưởng trung đoàn đốc tra cảnh sát phòng cảnh vụ tỉnh Thường Nghị. Bên kia vừa nghe Trần Nhạc liền nghiêm túc nói:
- Đồng chí Thường Nghị, tôi là Trần Nhạc bây giờ tôi ra lệnh cho anh lập tức dẫn người chạy sang đồn công an đường Xây Dựng, bí thư Nhiếp đang ở đấy.
Thường Nghị là người đầu tiên được coi trọng sau khi Trần Nhạc vào Sở Công an, người này rất có năng lực nhưng tính cách rất ngay thẳng, ghét ác như kẻ thù nên bị xa lánh vì thế bị làm cái chức chẳng có quyền hạn gì: Trưởng phòng tuần tra viên của tỉnh, lúc này Trần Nhạc gạt bỏ lời khuyên can của mọi người, điều chỉnh lại cho Thường Nghị ngồi vào vị trí Trung đoàn trưởng trung đoàn đốc tra cảnh vụ, mặc dù xem như điều chuyển ngang, nhưng quyền thế lại khác hẳn. Hơn nữa, Trần Nhạc cũng có ý mượn tay Thường Nghị để chỉnh đốn vấn đề ý thức kỉ luật của cảnh sát Hồng Giang.
Từ Tỉnh ủy tới đồn công an đường Xây Dựng không xa, xe chuyên dụng của Hứa Hồng Chuyên đến nơi rất nhanh, cùng lúc đó xe của Diêu Định Quốc gần như đến ngay sau đó
Phía sau của Diêu Định Quốc, còn có hai xe và một xe cảnh sát, một là xe của Khu ủy khu Viên Đông, xem ra bí thư Quận ủy khu Viên Đông cũng cùng đến rồi.
Vừa nhìn thấy Trần Nhạc, Cục trưởng Công an thành phố của thành phố Hồng Thành Trương Chiêu Tiềm liền cúi chào:
- Bí thư Trần.
Trần Nhạc gật gật đầu coi như đã chào lại, Trương Chiêu Tiềm là tâm phúc của Bí thư Thành ủy thành phố Hồng Thành Diêu Định Quốc, bản thân mình vẫn muốn điều chỉnh nhưng chưa có cơ hội tốt.
Ngay lúc đó lại một xe cảnh sát tiến vào, xe còn chưa dừng hẳn, Thường Nghị xuống xe, cúi chào:
- Bí thư Trần, Thường Nghị theo lệnh đến báo cáo.
Lúc đó, Diêu Định Quốc cười nói:
- Bí thư Trần, đây chính là huy động nhân lực đây, đồn công an đường Xây Dựng cũng tệ quá lại dám đem bí thư Nhiếp bắt về
Lời nói của Diêu Định Quốc có hàm ý cũng muốn nói bóng gió ra ý khác là bí thư Nhiếp có phải là có vấn đề hay không, nếu không đồn công an đường Xây Dựng làm sao có thể bắt anh ta.
Trần Nhạc nghiêm mặt lạnh nhạt nói:
- Bí thư Diêu, phê bình rất đúng, đây là chỗ sai lầm trong công tác của tôi, xem ra điều cần thiết là trong phạm vi toàn tỉnh cần phải triển khai chỉnh đốn nghiêm túc một lần về hành động của cảnh sát, công an
Hứa Hồng Chuyên ở bên cạnh thúc giục:
- Bí thư Trần, đi vào trước đã
Hứa Hồng Chuyên cũng không hài lòng với lời của Diêu Định Quốc, nếu biết Diêu Định Quốc là tới quấy rối thì tôi cũng không báo ông làm gì. Thành ra lòng tốt của mình lại bị người ta lợi dụng. Lúc này Hứa Hồng Chuyên hiểu là lúc nhất định phải có thái độ rõ ràng, cho nên Hứa Hồng Chuyên chẳng để ý đến Diêu Định Quốc rồi.
Đoàn người, vừa mới vừa đi vào của chính của đồn công an, chợt nghe một tiếng quát tháo ở chố phòng thẩm vấn:
- Mẹ, mày dám đánh bố, hôm nay tao mà không cho mày nếm thử chút lợi hại thì mày không biết chữ “Chết” viết như thế nào.
Ngay sau đó có một tiếng nói vang lên:
- Anh dám, biết đây là ai không? Đây là bí thư tỉnh ủy Nhiếp mới nhậm chức, chuyện hôm nay, anh trong lòng tự hiểu rõ, trong các video theo dõi của Tòa nhà cao cấp Bích Thúy cũng quay anh làm nhục vợ của bí thư Nhiếp lại còn ra tay đánh người, anh có biết lý lẽ không. Các anh đây là muốn làm gì? Tự lập pháp trường sao?
Vừa nghe thấy thế vẻ mặt những người ở ngoài cửa trong đó bao gồm cả Diêu Định Quốc đều nghiêm trọng hẳn, đây là quá lắm rồi, phu nhân bí thư Nhiếp bị người đánh, chuyện như vậy nếu không có cách giải thích thì về sau uy tín của các lãnh đạo khác có còn hay không
Bí thư Quận ủy khu Viên Đông Hồ Tại Quân ở bên cạnh trên trán đầy mồ hôi, hay cho Đinh Tử Kiếm, hay cho Đinh Bác Văn, giờ đây bố bị hai cha con chúng mày hại rồi
Bạn cần đăng nhập để bình luận