Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1230: Nội các Chính phủ đưa tin

Xe là xe số một của Tỉnh ủy Nhiếp Chấn Bang sử dụng trong thời gian công tác ở Lũng Tây, môt kiểu dáng xe việt dã mạnh mẽ đã có sáu năm tuổi. Chỉ là người trên xe không giống nhau. Tài xế là tài xế tạm thời điều động. Hai chiếc xe, trên chỗ lái phụ là Vương Kiếm. Chiếc xe phía sau là Hạ Cương nhân viên tùy tùng của Vương Túc Châu, tổng cộng sáu người, có thể nói là đơn giản gọn nhẹ.
Nhiếp Chấn Bang và Vương Túc Châu ghế sau xe số một, xe từ từ lái ra khỏi trụ sở Tỉnh ủy vội vã hướng về phía sân bay Tần Dương. Nhiếp Chấn Bang rời chức có vẻ long trọng mà thấp trớ. Tại trụ sở Tỉnh ủy, giữa các cán bộ lãnh đạo toàn tỉnh, hết sức long trọng.
Nhưng, đi lại là lặng lẽ không tiếng động.
Ngoài cửa sổ xe, công trường dự án cải tạo khu ổ chuột thành phố Cổ Đô, rõ mồn một trước mắt. Nhiếp Chấn Bang có phần cảm khái:
o Trưởng ban Túc Châu! Đây chính là công trình cải tạo khu ổ chuột thành phố Cổ Đô, tổng đầu tư gần hai trăm triệu. Sau ba năm, ở đây sẽ tái lập thành phố mới. Hiện nay một khu vực này đồng nghĩa với dơ dáy bẩn thỉu. Nhưng trong tương lai, nơi đây chắc chắn trở thành thương hiệu mới của thành phố Cổ Đô. Thậm chí trở thành khu vực trung tâm của toàn bộ vùng Tây Bắc rộng lớn.
Lời của Nhiếp Chấn Bang toát ra một vẻ tự tin, toát ra một khí phách hào hùng. Đây là điều mà kiểu cán bộ Tổ chức như Vương Túc Châu không có được.
Lật lý lịch của Vương Túc Châu ra, về phương diện chức vụ lãnh đạo Đảng chính ở địa phương, Vương Túc Châu tuy có đảm nhiệm qua, nhưng vẫn hơi thiếu một chút.
Vương Túc Châu không có kiểu kỹ xảo và quyết đoán này của Nhiếp Chấn Bang. Lúc này, nhìn dáng vẻ của Nhiếp Chấn Bang, mỉm cười nói:
o Chấn Bang à! Xem ra, đối với Lũng Tây cậu vẫn rất thiết tha.
Với quan hệ của mình và Vương Túc Châu, cơ bản cũng không có gì cần thiết phải che giấu. Khẽ mỉm cười, gật đầu nói:
o Trưởng ban Túc Châu! Không giấu gì anh đối với tỉnh Lũng Tây tôi đích thật có rất nhiều thiết tha.
o Trưởng ban Túc Châu! Lý lịch của tôi tin chắc anh cũng rõ. Đoạn đường này của tôi đảm nhiệm qua không ít chức vụ. Bắt đầu từ huyện Lê, đến Ủy ban Kỷ luật, sau đó lại đến Lương Khê, Vọng Hải, tiếp theo là Ban Tam công và tỉnh Ba Thục, sau lại đến tập đoàn Hoa Hạ và tỉnh Hồng Giang, đến trạm cuối cùng là tỉnh Lũng Tây. Đoạn đường này, ngoại trừ tập đoàn Hoa Hạ, Ủy ban Kỷ luật và Ban Tam công không nói ba địa phương này, những nơi khác đều ở địa phương cơ sở công tác. Thời gian dài nhất là ở thành phố Vọng Hải, sau đó chính là ở Hồng Giang. Đối với những địa phương này tôi không có quá nhiều tiếc nuối. Duy chỉ có ở Lũng Tây, thời gian cho tôi lưu lại quá ngắn, bố cục công tác các hạng mục ở Lũng Tây mới vừa bắt đầu tôi lại rời Lũng Tây. Đây chính là điểm mà tôi tiếc nuối.
Nghe lời nói của Nhiếp Chấn Bang, Vương Túc Châu cũng mỉm cười an ủi:
o Chấn Bang à! Tâm trạng của cậu có thể hiểu được. Điều cậu đến Lũng Tây nhậm chức là trung ương nhất trí quyết định. Kiều tổng và Mộc tổng đều ký thác kỳ vọng. Sự thật chứng minh, công tác của cậu ở Lũng Tây đã rất xuất sắc, khởi công ba dự án lớn, cải tạo khu thành cũ thành phố Cổ Đô, lại thêm đề án trồng cây số năm mở rộng trong phạm vi toàn quốc được lưỡng hội thông qua lần này. Những việc này đều chứng minh thành tích của cậu Cũng giống như vậy, lần này điều nhiệm cậu trở về trung ương nhậm chức cũng là suy tính đến điều này. Năng lực công tác của cậu không có gì để nghi ngờ. Đổi một góc độ khác để suy nghĩ, ở cương vị mới không phải càng có thể phóng mắt ra cả nước sao?
Nhiếp Chấn Bang cũng bật cười ha hả:
o Trưởng ban Túc Châu! Anh đừng an ủi tôi nữa. Nhân sinh không như ý tám chín phần mười. Tỉnh Lũng Tây là một tiếc nuối của tôi. Kiểu tiếc nuối này có lẽ là động lực thúc đẩy tôi càng cố gắng làm việc. Anh cứ yên tâm.
Máy bay ba giờ chiều, từ sân bay Tần Dương đoàn người bay thẳng về thủ đô. Hơn năm giờ bốn mươi chiều mới rời sân bay. Bên này, Vương Túc Châu mỉm cười, nói:
o Chấn Bang à hôm nay cứ về đi, sáng mai gặp nhau bên nội các Chính phủ ở Tông Nam Hải.
Vương Kiếm và Hạ Cương cũng theo Nhiếp Chấn Bang về nhà. Quan hệ tổ chức của hai người đều là đi theo mình. Hiện nay tuy đã xác định Vương Kiếm là Thư ký Cảnh vệ phải ở cùng Nhiếp Chấn Bang. Chỗ ở của Hạ Cương tuy đã có bố trí, nhưng trong tình huống bình thường Hạ Cương cũng giống như Vương Kiếm, gần như lúc nào cũng ở bên cạnh Nhiếp Chấn Bang.
Chỗ ở trong nhà cũng không thiếu. Trước đây, Nhiếp Chấn Bang đã thông báo An Na chuẩn bị xong chỗ ở cho Hạ Cương và Vương Kiếm.
Về đến nhà, Đổng Uyển và Lý Lệ Tuyết cùng đi ra. Sau khi phong ba lần này qua đi, dưới sự kiên trì của Nhiếp Chấn Bang, Đổng Uyển và Lý Lệ Tuyết cũng đã về ở cùng bố mẹ và con cái. Cả nhà, sau khi ăn xong bữa tối vui vẻ đầm ấm, bên này, Nhiếp Quốc Uy bê tách trà ngồi trên sô pha phòng khách.
Lúc này, Nhiếp Chấn Bang cũng đi tới ngồi bên cạnh cha, từ trong hộp thuốc đặt trên bàn trà rút ra một điếu mềm Trung Hoa.
o Chấn Bang à! Lần này, đoạn đường này của con có thể nói là cực kỳ hung hiểm.
Nhiếp Quốc Uy chậm rãi mở miệng nói.
Đối với việc này, lĩnh hội và cảm thụ của chính bản thân Nhiếp Chấn Bang cực kỳ sâu sắc. Trung ương đối với việc sử dụng mình cũng đã trải qua nhiều lần suy tính và tranh luận. Thời khắc cuối cùng mới đưa ra quyết định như vậy. Có thể khẳng định, mình – không nghi ngờ gì nữa sẽ trở thành độc nhất vô nhị trong thể chế, ngoại trừ mấy vị công thần khai quốc kia, số ba của tám năm số một của tám năm. Quản lý toàn bộ đất nước mười sáu năm, phóng mắt nhìn ra cả nước, chỉ nhà này, không có chi nhánh nào.
Nhiếp Chấn Bang lập tức gật đầu nói:
o Kiều tổng và Mộc tổng đối với sắp đặt của con vẫn khẳng định rất lớn. Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, có thể bước đến bước này, đích thật là việc không hề dễ dàng.
Tình hình của nhà họ Nhiếp, từ lúc mới bắt đầu đã hơi đặc thù. Lúc ông cụ còn tại thế, Nhiếp gia đương nhiên do ông cụ làm chủ. Đây là việc không có gì phải nghi ngờ. Ông cụ vừa mất, Nhiếp gia thật sự cả bác cả và cha đều không có năng lực làm chủ quyết định. Hai anh em này, về mặt thủ đoạn chính trị đều có điểm thiếu sót. Trên thực tế bác cả và cha càng làm nhiều công tác có tính chất phụ trợ. Thật sự nắm chắc đại cục của nhà họ Nhiếp vẫn là Nhiếp Chấn Bang.
Hiện nay, vượt qua được bước này lại càng không có quá nhiều điều để nói. Thành tích của Nhiếp Chấn Bang so với các bậc cha chú sáng chói hơn nhiều. Ông cụ biết được cũng có thể ngậm cười nơi chín suối. Cho nên Nhiếp Quốc Uy không có quá nhiều dặn dò. Những điều này Nhiếp Chấn Bang đều biết, thậm chí còn hiểu hơn ông ta.
Sau khi thảo luận một vài vấn đề về phát triển kinh tế trong nước, Nhiếp Quốc Uy liền đứng lên, chậm rãi nói:
o Những lời dặn dò thì không cần phải nói nhiều nữa, con còn hiểu hơn ba. Nhà họ Nhiếp may mà có con.
Cha vừa rời đi, Nhiếp Chấn Bng liền đứng lên. Hiện giờ ở nhà chính chỉ còn có Nhiếp Chấn Bang, An Na, Đổng Uyển và Lý Lệ Tuyết bốn người họ. Bọn trẻ đều đã có phòng riêng của mình. Nơi đây hoàn toàn trở thành một vùng thiên đường nhỏ.
Bước đến sau lưng An Na nhẹ nhàng ôm lấy eo An Na, tuy đã sắp bốn mươi, nhưng dáng người An Na vẫn duy trì rất đẹp, eo thắt lưng ong. Đứng sau lưng, ngón tay chuyển động trên cơ thể, thỉnh thoảng khẽ chạm vào vùng đẫy đà trước ngực An Na.
Cảm nhận được kích thích từ cặp mông vun cao truyền đến, ngón tay của Nhiếp Chấn Bang rất không ngoan ngoãn luồn vào trong áo ngủ An Na.
Gương mặt An Na ngượng ngùng vô cùng, khẽ gắt một tiếng, nói nhỏ:
o Làm gì vậy? Chị Uyển Nhi và chị Lệ Tuyết đều đang nhìn kìa.
Dứt lời, Lý Lệ Tuyết lại đúng lúc từ phòng ngủ thay đồ ngủ bước ra, cười nói:
o Nhìn gì thế, An Na!
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng bật cười, thì thầm vào tai An Na, nói nhỏ:
o Bà xã! Cũng không phải chưa nhìn thấy qua. Đây có gì kỳ lạ, tối nay chính là chúng ta trở lại cảnh ngủ cùng một tấm chăn lớn. Năm mươi bước cười một trăm bước, đến lúc đó không ai cười được ai.
o Mồm chó nhả không ra ngà voi, càng ngày càng không đoan chính.
An Na cười mắng. Cả buổi tối trong phong tình, đương nhiên không cần phải bày tỏ chi tiết. Sáng ngày hôm sau mới hơn sáu giờ, Nhiếp Chấn Bang đã dậy. Thủ đô vào tháng ba, tiết trời vẫn còn hơi rét lạnh. Đi một bộ quyền Ý Hình, thời gian cũng sắp bảy giờ hai mươi.
Lúc này, Hạ Cương và Vương Kiếm cũng từ bên cạnh bước đến, Vương Kiếm đưa khăn mặt, Hạ Cương đưa tách trà, đồng thời Hạ Cương mở miệng nói:
o Thủ trưởng! Xe riêng đã được phái đến. Ngoài ra, tám giờ sáng tiến hành cuộc họp chào mừng ngài nhậm chức, là Mộc tổng đích thân chủ trì.
Nghe được điều này, Nhiếp Chấn Bang hơi sững lại, chậm rãi gật đầu nói:
o Ăn sáng đã!
Từ chỗ Nhiếp Chấn Bang đến nội các Chính phủ cũng chỉ là khoảng cách vài bước đường. Về mặt thời gian, hoàn toàn đến kịp. Bảy giờ bốn mươi lăm Nhiếp Chấn Bang bước ra khỏi sân, tại cửa một chiếc đại Hồng Kỳ đỗ sát vào bên.
Nhìn đến đây, trong lòng Nhiếp Chấn Bang cũng có chút xúc động. Bao nhiêu năm rồi, nhà họ Nhiếp cuối cùng lại được dùng đại Hồng Kỳ.
Bảy giờ năm mươi, xe dừng ở cổng nội các Chính phủ. Vừa vào cổng, Nhiếp Chấn Bang liền nói với Hạ Cương bên cạnh:
o Tiểu Hạ! Cậu và tiểu Vương đi làm một số thủ tục nhậm chức nhé! Tôi đến văn phòng Mộc tổng một chuyến.
Quả nhiên không ngoài dự liệu của Nhiếp Chấn Bang, Mộc tổng lúc này đã đi làm trước, bên trong truyền ra giọng nói của Mộc tổng:
o Mời vào!
Đẩy cửa vào, Mộc tổng lúc này bận rộn trước bàn làm việc rộng lớn, nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang bước vào, Mộc tổng cũng ngẩng đầu lên bỏ việc trong tay, mỉm cười nói:
o Chấn Bang đến đấy à!
o Lão lãnh đạo, việc lần này may mà có ngài.
Nhiếp Chấn Bang mở miệng nói.
Lúc này Mộc tổng khoát tay, cười nói:
o Cậu đấy à! Sao đến bây giờ lại càng thận trọng thế? Lẽ nào đúng như câu tục ngữ đó, vị trí càng cao gan càng nhỏ sao? Sự việc lần này đương nhiên là có thái độ ủng hộ của tôi và Kiều tổng, quan trọng hơn vẫn các thủ trưởng khác của trung ương nhìn thấy được năng lực của Nhiếp Chấn Bang cậu. Cậu không cần phải tự coi nhẹ mình. Hiện nay đã lên chức rồi cũng nên nhanh chóng thay đổi quan niệm đó đi, nhanh chóng tiến vào trạng thái làm việc. Tôi thật mong ngóng cậu đến chia sẻ công việc với tôi. Ai cũng biết, Nhiếp Chấn Bang làm việc chính là nổi tiếng chuyên tâm.
Nói xong, Mộc tổng cũng đứng lên đưa tay nhìn đồng hồ, nói:
o Thời gian cũng sắp rồi, cùng qua bên phòng hội nghị lớn đi. Hôm nay triệu tập các đồng chí và nhân viên ở nhà đến đây cùng gặp mặt, coi như là chào đón cậu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận