Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 928: Hướng tuyên truyền

Lúc Nhiếp Chấn Bang trở lại nhà khách tỉnh ủy đã là hơn sáu giờ chiều, hắn đi lúc hơn ba giờ, ở chỗ Tòa nhà cao cấp Bích Thúy khoảng hơn một tiếng, ở đồn công an đường Xây Dựng lại hơn một tiếng nữa
Vừa nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang và Hứa Hồng Chuyên vào cửa, thành viên tổ Đảng cơ quan sự vụ cục tỉnh ủy, chủ nhiệm ban tiếp đãi xử lý tỉnh ủy, Tổng giám đốc nhà khách tỉnh ủy Lưu Niên Phong chạy ra đón, Lưu Niên Phong khoảng hơn bốn mươi tuổi, đeo kính, có vẻ nho nhã, thoạt nhìn rất nhã nhặn
- Bí thư Nhiếp, Trưởng ban thư ký.
Lưu Niên Phong chạy ra mỉm cười chào hỏi.
Không đợi Nhiếp Chấn Bang mở miệng, Hứa Hồng Chuyên bên cạnh chủ động nói:
- Chủ nhiệm Niên Phong, đoàn người cô Dương An Na ở tầng nào? Cô Dương An Na là phu nhân của bí thư Nhiếp.
Vừa nghe câu nói của Hứa Hồng Chuyên, sắc mặt Lưu Niên Phong lập tức thay đổi, trong lòng rất cảm kích Hứa Hồng Chuyên, Trưởng ban thư ký là người thật chu đáo, ít nhất dưới sự tiếp đãi của mình chắc chắn sẽ không sơ xuất
Lưu Niên Phong không dám chậm trễ, vội đi tới quầy bar kiểm tra một chút, nói:
- Bí thư Nhiếp, phu nhân và bạn của cô ấy ở tại phòng khách tiêu chuẩn tầng hai. Bí thư Nhiếp, anh xem có cần điều chỉnh một chút cho phu nhân và các vị khách quý hay không, mấy phòng cao cấp trên tầng năm điều chỉnh lại để phu nhân vào ở.
Phải nói Dương An Na và Đổng Uyển đừng nói là ở phòng cao cấp của nhà khách tỉnh ủy, ngay cả phòng cho tổng thống ở khách sạn bẩy sao cấp cao nhất trên thế giới thì cũng không thiếu tiền. Tuy nhiên, tính đến chuyện Nhiếp Chấn Bang dù sao cũng là nhân vật số một Hồng Giang nên có một chút vấn đề vẫn phải chú ý. Truyền ra là phu nhân bí thư tiêu phí xa hoa, cho dù là dùng tiền của chính mình cũng không dễ nghe. Cho nên, loại chuyện này không cần Nhiếp Chấn Bang nói thì An Na hay Đổng Uyển hoặc là Lý Lệ Tuyết cũng đều rất chú trọng mặt này
Nhiếp Chấn Bang chẳng cần suy nghĩ nói luôn:
- Không cần, phòng tiêu chuẩn là được rồi, không thể vì là người nhà và bạn bè của tôi mà được ưu tiên.
Hứa Hồng Chuyên cười nói:
- Bí thư Nhiếp thật có đức độ, xứng đáng cho chúng tôi học tập, chủ nhiệm Niên Phong, nếu bí thư đã nói thì đừng điều chỉnh, nhưng về chuyện ăn uống và phục vụ anh cần làm tốt, phải cho nhân viên tốt nhất ra phục vụ, phải đảm bảo chỉ cần gọi là có mặt
Đối với câu nói Hứa Hồng Chuyên, Nhiếp Chấn Bang cũng không nói gì thêm, trong thể chế là như vậy, cấp dưới đều chú ý cẩn thận mọi mặt, sợ sơ suất một chút là chạm đến điểm mấu chốt của lãnh đạo. Chính mình ở trong cái vòng này nhiều khi cũng không thể chỉ dựa vào suy nghĩ của bản thân, dù sao cũng phải cho cấp dưới một cơ hội thể hiện.
Nhiếp Chấn Bang quay sang Hứa Hồng Chuyên nói:
- Đồng chí Hồng Chuyên, chuyện hôm nay anh vất vả rồi, hôm nay là cuối tuần anh chuẩn bị một số tài liệu kinh tế mấy năm gần đây của Hồng Giang, tài liệu xây dựng Đảng, tài liệu của các mặt vân vân rồi đưa đến phòng làm việc của tôi, hai ngày này tôi xem một chút. Thứ ba tuần sau anh sắp xếp chúng ta đi thành phố Tống Châu kiểm tra tình hình tiến triển đoạn thi công đường cao tốc trên cao ở Hồng Giang
Nhiếp Chấn Bang được Chủ nhiệm tiếp đãi xử lý Lưu Niên Phong đưa đến tận phòng trên tầng hai, lúc này An Na và Uyển Nhi đang ngồi trong phòng nói chuyện, mấy người chị em tuy rằng thường xuyên liên lạc bằng video nhưng dù sao cũng không như nói chuyện trực tiếp, trong lòng đương nhiên cũng có nhớ nhung
Đúng bảy giờ, sau khi bản tin đài truyền hình quốc gia kết thúc thì đến đài truyền hình Hồng Giang tiếp sóng, tin đầu tiên chính là tin về mình
- Hôm nay, bí thư Tỉnh ủy Nhiếp Chấn Bang mời toàn bộ Tỉnh ủy dự họp hội nghị, thảo luận và bố trí các công việc về sự phát triển kinh tế của Hồng Giang, đây là hội nghị toàn bộ tỉnh ủy Hồng Giang đầu tiên sau khi bí thư Nhiếp Chấn Bang nhậm chức. Trong hội nghị, bí thư Nhiếp tình cảm thân thiết, quan tâm sâu sắc tới vùng giải phóng cách mạng cũ Hồng Giang, bí thư Nhiếp có bốn câu nói... Bí thư Nhiếp nói chuyện ý nghĩa sâu sắc: Ba biết, Ba không quên, Ba tốt, càng thêm nhiều tình cảm mãnh liệt, tràn đầy hy vọng vào công việc và triển vọng tương lai. Lãnh đạo Tỉnh ủy Liễu Dũng, Văn Bảo Quý, Trần Nhạc cũng tham dự hội nghị.
Sau tin tức này đến thông báo hoạt động của một số lãnh đạo khác trong tỉnh ủy kế tiếp là các tin tức về dân sinh và kinh tế. Nhiếp Chấn Bang tắt ti vi, về tin tức đầu tiên này từ nội dung tuyên truyền, ý nghĩa muốn biểu đạt ra đều làm cho Nhiếp Chấn Bang rất hài lòng, điều này thể hiện Lý Úy Nhiên đã hao tốn không ít tâm sức, đồng thời cũng biểu đạt cho cán bộ lãnh đạo và quần chúng nhân dân toàn tỉnh thấy tác phong lãnh đạo và ý đồ phát triển của mình.
Nhiếp Chấn Bang đứng lên, cười nói:
- Mấy vị phu nhân đi ăn cơm tối chứ?
Bản tin hôm nay không chỉ Nhiếp Chấn Bang xem mà những người khác trong tỉnh ủy cũng đều chú ý. Trong khu nhà ở của tỉnh ủy và ủy ban nhân dân tỉnh ở phía sau tòa nhà làm việc, được gọi là nhà số một của tòa nhà ủy viên thường vụ, nơi này là chỗ ở của các thành viên bộ máy tổ Đảng của ủy ban nhân dân tỉnh, một hàng xen lẫn vào nhau, có hơn mười căn nhà hai tầng nhỏ, căn số một là nơi Phó bí thư tỉnh ủy, Chủ tịch tỉnh Liễu Dũng ở.
Lúc này trên ghế sa lông trong phòng khách, Liễu Dũng ngồi ở giữa, bên trái là Phó chủ tịch thường trực tỉnh Hạ Ngọc Sanh, bên phải là Phó chủ tịch chịu trách nhiệm phân công quản lý chính trị pháp luật Ủy ban nhân dân tỉnh và bộ phận giám sát chất lượng các ban ngành của tỉnh Tạ Quảng Thông và Trưởng ban thư ký Ủy ban nhân dân tỉnh Lý Diên Trạch.
TV đã tắt, vừa rồi nội dung tin tức đài truyền hình Hồng Giang vừa đưa, nếu người ngoài xem chỉ cùng lắm thấy là một hội nghị mà nhân vật số một tỉnh ủy mở ra mà thôi.
Nhưng đối với những lãnh đạo cao cấp liên quan của tỉnh ủy mà nói thì hàm ý trong đó không hề tầm thường, dừng một chút Liễu Dũng nhẹ nhàng nói:
- Ngọc Sanh có ý kiến gì không?
Hạ Ngọc Sanh là do Liễu Dũng cất nhắc lên, năm xưa lúc Liễu Dũng còn đảm nhiệm chức Huyện trưởng ở dưới thì Hạ Ngọc Sanh giữ chức trợ thủ cho ông ta, cũng giống bây giờ chức vị Liễu Dũng là chính, ông ta là phó chức. Liễu Dũng đi một bước Hạ Ngọc Sanh cũng theo lên một bước.
Ở trước mặt Liễu Dũng suy nghĩ và địa vị của Hạ Ngọc Sanh vô cùng thẳng thắn, đối với giọng điệu này của Liễu Dũng Hạ Ngọc Sanh không cảm thấy có chỗ nào không ổn
Trầm ngâm một chút, Hạ Ngọc Sanh khẽ nói:
- Tôi to gan phân tích một chút, từ hướng của sự tuyên truyền hôm nay mà nói thì thấy Lý Úy Nhiên đang thể hiện ý tốt
Đối với câu này, Liễu Dũng không ý kiến, nếu Hạ Ngọc Sanh chỉ có thể nhìn thấy thế thì vị trí kia ông ta không có nhiều hy vọng. Tỉnh Hồng Giang ai cũng biết Nhiếp Chấn Bang như mặt trời ban trưa, là người trẻ trung khoẻ mạnh, thuộc loại người mạnh mẽ, cứng rắn, so bối cảnh với người như thế thì vô dụng, so thủ đoạn cũng không bằng, so năm tuổi thì tỉnh ủy Hồng Giang sợ là không ai so được. Đối với lãnh đạo như thế mà không thể hiện ra ý tốt thì chính là lựa chọn không sáng suốt.
Nhìn thấy vẻ mặt bình thản của lãnh đạo, Hạ Ngọc Sanh cũng biết vị lãnh đạo già này có chút không hài lòng lắm đối với lời nói của mình, lập tức bổ sung:
- Chủ tịch tỉnh, theo tôi thấy sự thay đổi của Lý Úy Nhiên chỉ là một nhân tố, chủ yếu nhất là ý nghĩa biểu đạt ra trong bài diễn văn của đồng chí Chấn Bang thì thấy, bí thư muốn lấy việc xây dựng kinh tế làm trung tâm, hơn nữa, có thể khẳng định đồng chí Chấn Bang là một người rất thiết thực
Liễu Dũng gật đầu, Hạ Ngọc Sanh người này cái gì cũng tốt chỉ là tính cách rất hạn chế, lời nói không dễ nghe nhưng lòng dạ thâm sâu, trước mặt mình đều giấu dốt như vậy, tuy cẩn thận chặt chẽ nhưng cũng mất đi sự chính trực và chính kiến của một cán bộ Đảng viên.
Là một người trong cuộc đối với tình hình của tỉnh Hồng Giang thì địa vị của Liễu Dũng vô cùng đặc biệt, tức là người trong cuộc lại là người đứng xem, cho nên Liễu Dũng hiểu rõ hơn nhiều so với người khác, đồng chí Trương Thiên Việt nhìn tưởng bị trúng gió nhưng thật ra nguyên nhân chủ yếu là Trương Thiên Việt vì lao lực quá độ nên như thế.
Thật ra vấn đề chủ yếu nhất ở Hồng Giang vẫn là hai vấn đề: tập trung phát triển kinh tế và nhân sự. Về phát triển kinh tế, mâu thuẫn trong tỉnh khá lớn, tư tưởng không thống nhất, không tạo ra sự chung sức, đây chính là nguyên nhân kinh tế Hồng Giang phát triển trì trệ. Còn nhân sự lại rất phức tạp, ai cũng có ý đồ riêng Trương Thiên Việt là nhân vật số một, bí thư quản Đảng đương nhiên là không phù hợp, dưới sự công kích này, kết cục cuối cùng đã rõ ràng rồi.
Nhưng Liễu Dũng từ sau khi Nhiếp Chấn Bang nhậm chức cũng nhìn ra có điều khác biệt, Nhiếp Chấn Bang và Trương Thiên Việt là hai loại người hoàn toàn khác nhau, cho dù là ở mặt kinh tế hay nhân sự Nhiếp Chấn Bang cũng mạnh mẽ, cứng rắn, sợ là không thể tránh né.
Trên thực tế trong tiềm thức con người đều có một tính cách là: Mềm nắn rắn buông, bản thân Liễu Dũng cũng không ngoại lệ. Trương Thiên Việt bất lực, Liễu Dũng dĩ nhiên sẽ đàn áp, còn Nhiếp Chấn Bang không dễ bắt nạt thì Liễu Dũng tuyệt đối sẽ không chống đối. Đương nhiên Liễu Dũng có sự cương quyết và cái mốc của mình, sẽ không nhượng bộ vô nguyên tắc.
Dừng một chút, Liễu Dũng cũng mỉm cười nói:
- Bí thư Nhiếp quả nhiên phải thiết thực.
Những lời này của Liễu Dũng không đầu không đuôi, nhưng chuyện này Liễu Dũng lại là không thể nói rõ ra được, đứng ở góc độ của ông ta có những lời khó có thể nói, còn về phần Hạ Ngọc Sanh có hiểu hay không thì do nhận thức cá nhân rồi.
Hạ Ngọc Sanh muốn tiếp nhận chức vụ Chủ tịch tỉnh thì tất nhiên ý kiến của Nhiếp Chấn Bang sẽ có vai trò rất lớn, mà muốn có được sự tán thành của bí thư Nhiếp đương nhiên phải trao đổi lợi ích, ngoài ra bản thân còn phải dựa vào bí thư Nhiếp, phải thiết thực cái này là nước cờ đầu quan trọng. Nhưng Liễu Dũng không thể nói ra như vậy được, nói rõ như vậy ông ta còn có uy tín sao? Cho nên trong chuyện này Liễu Dũng cũng ở thế khó xử, vừa phải nhắc nhở Hạ Ngọc Sanh lại vừa sợ làm mất uy tín của mình, nên lúc này chỉ nói lập lờ nước đôi là thỏa đáng nhất.
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng không để ý đến một số thay đổi trong tỉnh, hiện giờ trong một phòng riêng của bộ phận ẩm thực nhà khách tỉnh ủy, người một nhà đang hoà thuận vui vẻ ngồi lại với nhau, hai bên trái phải là An Na và Đổng Uyển, Lý Lệ Tuyết ngồi đối diện, bên cạnh là Phấn Phấn và Nha Nha, Đổng Trị Bình đang học ở trường học Hồng Kỳ nên không đến.
Vừa ăn xong mọi người có vẻ rất vui vẻ, sắc mặt Lý Lệ Tuyết và Đổng Uyển có chút ửng đỏ, An Na bên cạnh mỉm cười nói:
- Chấn Bang, ngày mai là cuối tuần, hay là chúng ta ra ngoại ô chơi đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận