Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1054: Dễ như trở bàn tay

Câu nói của Vu Kiến Thiết khiến cả tổ chuyên án sững người ra, Trần Nhạc cũng đứng bật dậy. Tuy thời gian làm việc ở Hồng Giang chưa lâu, nhưng Trần Nhạc tự thấy khả năng nhìn người của mình cũng không tồi. Là phó giám đốc Sở Công an tỉnh, Vu Kiến Thiết đã cùng gánh vác không ít công việc với Trần Nhạc kể từ khi Trần Nhạc nhận chức. Không nói việc khác, chỉ riêng cúc cung tận tuỵ với công việc đã là rất đáng khen rồi.
Hơn nữa, Trần Nhạc cũng biết rõ, Vu Kiến Thiết không phải loại người làm việc tuỳ tiện, chắc chắn phải có đột phá lớn thật thì ông ta mới như vậy.
Trần Nhạc đứng lên khẽ nói:
- Anh Vu, bình tĩnh, bình tĩnh đã nào, rốt cuộc có chuyện gì mà anh phấn khích đến thế?
Lời của Trần Nhạc cũng khiến sự phấn khích của Vu Kiến Thiết dần dần kiềm chế lại. Ông ta giơ phong thư trong tay lên, nhìn quanh mọi người rồi nói:
- Bí thư Trần, vừa rồi có một người lái xe máy gửi lại phong thư này ở cổng phòng thường trực của Sở, ở trên có viết là gửi đích danh tổ chuyên án. Bảo vệ ở phòng thường trực không dám tự quyết định nên đã nộp lên. Theo bước đầu xem xét của tôi, trong đây có một cái đĩa và một cuốn sổ, ghi chép rất nhiều sự việc, quan trọng nhất là các khoản tài chính qua lại giữa Hạ Miểu và một số quan chức. Có cái này thì chúng ta không cần điều tra nữa, mà có thể trực tiếp bắt giữ Hạ Miểu rồi.
Lời của Vu Kiến Thiết làm mọi người trong tổ chuyên án đều phấn chấn hẳn lên. Hai vụ án mà Sở Công an tham gia lần này, một là vụ tin đồn trên mạng, hiện nay cũng rất bị động, lại còn xảy ra án mạng nên các bên đều đang rất chú trọng, hai là vụ án đút lót hối lộ của công ty Đại Địa, vụ này cũng rất khó khăn.
Nếu giờ bắt giữ Hạ Miểu thì hai vụ án đều sẽ có tiến triển rất lớn, sự phòng thủ tâm lí của những người này thực chất sẽ bị phá bỏ.
Trần Nhạc cũng phấn khích bật dậy, nhận lấy phong thư, lôi các đồ vật trong đó ra, quả nhiên đúng như lời Vu Kiến Thiết nói, một cái đĩa và một sổ ghi chép, nhìn sơ qua cuốn sổ, trong đó ghi lại tường tận số liệu về việc đút lót của Hạ Miểu cùng các số liệu về phân chia lợi ích.
Rồi Trần Nhạc đưa ngay chiếc đĩa cho nhân viên bên cạnh. Máy chiếu trong phòng họp được bật lên, những hình ảnh khá rõ nét cũng bắt đầu hiện ra.
Trên hình, Lưu Tử Kiện đang ngồi trên salon, nhìn Hạ Miểu và nói:
- Thủy tiếu gia, đã liên hệ rồi, tiếp theo chúng ta phải làm gì?
Hình ảnh Hạ Miểu khá rõ nét, trầm giọng nói:
- Cứ hành động theo kế hoạch ban đầu. Nhất định phải cho Nhiếp Chấn Bang không ngóc đầu lên được.
Đoạn phim không dài lắm, một lúc là hết nhưng cũng đủ khiến Trần Nhạc vô cùng phấn khích. Ông ta đứng dậy trầm giọng nói:
- Tôi lệnh cho tổ hành động lập tức xin lệnh bắt giữ, đồng thời bố trí người tiến hành bắt giữ Hạ Miểu ngay.
Rồi Trần Nhạc nói tiếp:
- Ngoài ra, cần lập tức đi lấy đoạn camera ghi hình ở phòng bảo vệ để lấy thông tin về chiếc xe máy đó, tìm ra người biết sự việc này.
Lúc này, đội phó đội điều tra hình sự Chu Quảng Vũ bèn lên tiếng:
- Bí thư Trần, tôi cảm thấy, người biết rõ sự việc rất có thể là người nhà của Lưu Tử Kiện.
Giả thiết này cũng khiến Trần Nhạc hơi tò mò, nhìn Chu Quảng Vũ hỏi:
- Đồng chí Quảng Vũ, anh thử nói rõ lí do xem.
Là đội phó đội điều tra hình sự tỉnh Hồng Giang, có thể coi Chu Quảng Vũ là một nhân vật cấp cao. Trước mặt Trần Nhạc, ông ta không hề luống cuống mà gật đầu nói:
- Bí thư Trần, tôi nghĩ thế này, từ cái đĩa này mà suy luận, trong hình ảnh chỉ có Lưu Tử Kiện và Hạ Miểu, hơn nữa chủ yếu nhằm vào việc tung tin đồn trên mạng lần này, rất có khả năng trước đây Lưu Tử Kiện đã có ý đề phòng, lo sợ tính mạng mình sẽ bị uy hiếp nên đã chuẩn bị sẵn sàng. Nếu hắn không gặp chuyện gì thì tôi tin chắc thứ này sẽ không thể nào xuất hiện, và giờ thì xem ra, sự chuẩn bị của Lưu Tử Kiện đúng là cần thiết. Còn về cuốn sổ ghi chép, rõ ràng Lưu Tử Kiện là thân tín của Hạ Miểu, hắn biết được những việc này cũng không có gì lạ. Vì thế, tôi cho rằng, phạm vi điều tra của chúng ta có thể thu hẹp lại, có nghĩa đối tượng điều tra chủ yếu chính là người thân hoặc người tình của gì đó của Lưu Tử Kiện.
Trần Nhạc cũng rất đồng tình với phân tích của Chu Quảng Vũ, bèn gật đầu nói:
- Phân tích rất chính xác, tôi nghĩ sự việc đại khái là như vậy. Giờ thế này, việc điều tra nhân chứng sẽ do đồng chí Chu Quảng Vũ phụ trách. Còn tất cả chúng ta, một mặt tiến hành bắt Hạ Miểu, mặt khác thông báo cho Uỷ ban Kỉ luật tỉnh, trao đổi tài liệu chứng cứ. Thứ ba, cần phối hợp tiến hành, nhất định phải tìm ra và bảo vệ an toàn cho người biết sự việc này. Đây là mấu chốt của cả vụ án.
Cổng sân số 2, khu nhà ở của Uỷ ban nhân dân tỉnh.
Lúc này, tiếng xe phanh gấp vang lên, bốn xe cảnh sát dừng ở cổng sân số 2, đèn xe cảnh sấp nhấp nháy. Cảnh tượng này khiến mọi người trong khu nhà của Uỷ ban đều tò mò vây lấy xem.
Phải biết đây không phải là một nơi bình thường mà là khu nhà của Uỷ ban nhân dân tỉnh, hơn nữa còn là khu quan chức.
Gọi là khu quan chức, là để chỉ các biệt thự nhỏ của các thành viên trong bộ máy lãnh đạo của Đảng bộ và Uỷ ban nhân dân tỉnh được phân chia dựa vào cấp bậc của mình, được mọi người gọi là khu quan chức.
Những người sống ở đây đều là thành viên trong bộ máy lãnh đạo Đảng và Uỷ ban nhân dân tỉnh.
Trần Nhạc bước xuống xe, lần hành động này chia ra ba mũi đồng thời. Những nơi khác Trần Nhạc có thể giao cho người khác đảm nhiệm, nhưng ở đây, Trần Nhạc nhất định phải đích thân đến. Nếu Trần Nhạc không có mặt thì không thể kiểm soát được tình huống, bởi không dễ dàng mà bắt giữ người trong nhà của Phó chủ tịch thường vụ tỉnh.
Theo sau Trần Nhạc có sáu công an, hai người trong số họ bước về phía cửa nhà, gõ cửa “Cộc cộc cộc”.
Một lát sau, cửa mở, bà hạ bước ra, nhìn thấy công an mặc đồng phục thì sa sầm nét mặt, bèn quát tháo rất dữ:
- Các anh là ai, có biết đây là chỗ nào không? Ai cho các anh cái quyền đến Uỷ ban nhân dân tỉnh như vậy? Mau đi khỏi đây cho tôi.
Vừa dứt lời, Trần Nhạc liền bước tới, điềm tĩnh nói:
- Thưa bà Hạ, bà không có tư cách đuổi chúng tôi đi. Ngoài ra, tôi muốn nói với bà, bà vừa hỏi ai cho chúng tôi quyền này ư? Bà nghe rõ nhé, chính quần chúng nhân dân cho chúng tôi quyền này đấy.
Nói rồi, Trần Nhạc bèn đưa mắt ra hiệu, viên cảnh sát bên cạnh hiểu ý liền bước tới, lấy từ trong túi ra lệnh bắt giữ do Viện kiểm sát tỉnh đã ký và nói:
- Bà Hạ, đây là lệnh bắt giữ có chữ ký của Viện kiểm sát tỉnh. Hạ Miểu bị tình nghi phạm các tội danh: bịa đặt ác ý, đưa hối lộ, cố ý gây thương tích và cưỡng ép. Sở Công an tỉnh quyết định thi hành bắt giữ anh ta. Mời bà đưa Hạ Miểu ra đây.
Những lời này lập tức khiến bà Hạ như phát điên, ánh mắt bà ta đỏ ngầu nhìn anh công an, giống như bò mẹ đang muốn bảo vệ bê con vậy. Bà ta kêu gào:
- Hạ Miểu cái gì, tôi không biết. Nó không có ở nhà, các anh mau cút đi, nếu không tôi sẽ gọi bảo vệ. Đúng là làm loạn cả rồi, không biết đây là đâu à? Đây là khu nhà ở của Uỷ ban nhân dân tỉnh đấy.
Nói xong, bà ta càng trở nên hung hăng, điên cuồng giật lấy lệnh bắt giữ rồi lập tức xé vụn, ném tung xuống đất. Tiếp đó, bà ta quay lưng lại định bỏ đi.
Lúc này, Trần Nhạc bèn tiến tới, vẻ mặt sa sầm, tức giận nói:
- Bà Hạ, mong bà chú ý địa vị và lời nói của mình, bây giờ bà đang đại diện cho người nhà của phó chủ tịch tỉnh Hạ Ngọc Sanh đấy. Hành vi này của bà là thế nào? Định chơi trò cả vú lấp miệng em à?
Nói đoạn, Trần Nhạc bèn hạ giọng:
- Bà Hạ, tôi nói cho bà rõ, dù bà xé tan lệnh bắt giữ này, in lại tờ khác cũng chỉ mất vài giây thôi, đóng dấu cũng vậy. Hơn nữa, chúng tôi cũng nắm được tình hình rồi, Hạ Miểu đang ở ngay trong nhà này. Nếu bà không chịu hợp tác, đến lúc chúng tôi xin lệnh khám xét thì thể diện của cả nhà này đều không còn đâu.
Trần Nhạc không kiêng dè nể nang mà nói thẳng, lập tức khiến bà Hạ mặt biến sắc, nhìn Trần Nhạc hỏi:
- Ông là ai?
Lúc này, Trần Nhạc không cần phải nói mà viên cảnh sát bên cạnh liền chủ động giới thiệu:
- Đây là bí thư Trần Nhạc, uỷ viên thường vụ, bí thư Uỷ ban chính trị tỉnh.
Lúc này bà Hạ mới bắt đầu hoảng loạn, bà ta có thể ra vẻ trước mặt người khác, nhưng trước mặt Trần Nhạc thì không thể ngông nghênh được. Cấp bậc của Trần Nhạc trong bộ máy lãnh đạo của Tỉnh uỷ có thể nói là tương đương với Hạ Ngọc Sanh, nhưng quyền lực của Trần Nhạc thì chắc chắn là lớn hơn Hạ Ngọc Sanh.
Vừa định nói thì lúc này ở cổng khu nhà có tiếng thắng xe rất gấp. Chiếc ô tô việt dã hoành tráng mở cửa, Hạ Ngọc Sanh bước xuống.
Nhìn thấy cảnh sát vây trước cổng, sắc mặt Hạ Ngọc Sanh rất tái đi, ánh mắt nhìn về phía Trần Nhạc, cố nặn ra một nụ cười rồi mấp máy nói:
- Bí thư Trần, gia đình tôi thật không ra sao, đã gây phiền phức cho các anh rồi. Hạ Miểu ở trong nhà, mời các anh vào.
Hạ Ngọc Sanh hiểu rõ, lúc này mà chống đối Trần Nhạc, thì kết quả cuối cùng không những không ngăn cản nổi, thậm chí còn khiến hai vợ chồng ông ta phải chịu tội chống người thi hành công vụ. Rõ ràng là mất nhiều hơn được.
Trần Nhạc gật đầu, rồi ra hiệu cho mấy công an bên cạnh. Được lệnh, bốn công an bước vào, Trần Nhạc lên tiếng:
- Phó chủ tịch Hạ, có mấy lời không biết nên nói hay không. Chú trọng công việc của mình thì đồng thời cũng cần chú trọng việc giáo dục con cái nữa. Kết cục của Hạ Miểu bây giờ, hai người cũng có trách nhiệm rất lớn đấy.
Lời của Trần Nhạc khiến Hạ Ngọc Sanh thấy tim mình như đang ứa máu, nhủ thầm: tôi phải cần đến ông dạy bảo từ bao giờ thế. Cố nén cơn giận lại, Hạ Ngọc Sanh bèn trầm giọng nói:
- Bí thư Trần, tôi xin tiếp thu. Người xưa đã có câu: thiên tử phạm pháp tội cũng như dân thường. Hậu quả từ mọi hành vi của Hạ Miểu đều do nó tự chuốc lấy, bậc cha như tôi không có bất kì ý kiến gì. Với tư cách một cán bộ lãnh đạo, tôi lại càng phải ủng hộ cả hai tay.”
Chỉ chốc lát, Hạ Miểu đã bị công an giải ra từ phòng riêng. Lúc này, Hạ Miểu mặt cắt không còn giọt máu, vừa ra cửa, thấy cha mẹ mình đứng bên, Hạ Miểu đột nhiên kích động hét lớn:
- Cha ơi, cứu con, cứu con với. Con bị oan mà.
Lẽ ra, Hạ Ngọc Sanh vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng vừa nghe tiếng kêu của Hạ Miểu, Hạ Ngọc Sanh bỗng run rẩy cả người. Có đứa con như vậy, Hạ Ngọc Sanh hẳn hiểu rất rõ, lần này đã thua rồi, thua hoàn toàn rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận