Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1102: Một bức thư.

Con đường Hồng Thành đến thủ đô này, một năm ít nhất Nhiếp Chấn Bang cũng phải chạy đi chạy lại mấy mươi lần. Những công ty hàng không bay tuyến này đều quá quen thuộc với nhân vật số một tỉnh Hồng Giang này.
Chuyến bay ngày hôm nay, Nhiếp Chấn Bang có chút thời gian hiếm hoi nghỉ ngơi trên máy bay, mãi đến khi tiếp viên hàng không đến thấp giọng nhắc nhở, Nhiếp Chấn Bang mới tỉnh.
Nhìn những đám mây trắng ngoài cửa sổ, chiếc máy bay dần hạ xuống, đáp xuống sân bay quốc tế thủ đô, từ từ đứng lại.
Sau khi máy bay tiếp đất an toàn, Nhiếp Chấn Bang tháo đai an toàn và mở di động.
Vừa ra khỏi sân bay đã nhìn thấy bóng dáng Lương Viễn ở phía trước. Nhiếp Chấn Bang mỉm cười chào:
- Anh Lương, làm phiền anh rồi.
Lúc này, vẻ mặt Lương Viễn có chút nghiêm túc, xua tay nói:
- Chấn Bang, giữa chúng ta không cần phải khách sáo như vậy. Mau lên xe đi. Nhìn tâm trạng thủ trưởng dường như có chút lo lắng. Riêng sáng nay đã hỏi tôi tới ba lần, Nhiếp Chấn Bang đã tới chưa? Hơn nữa nhìn thần thái thủ trưởng hôm nay có vẻ hơi nghiêm túc.
Nghe vậy, Nhiếp Chấn Bang cũng hơi hồi hộp. Đây chính là lợi ích của việc làm tốt quan hệ với người bên cạnh lãnh đạo. Quan hệ giữa Nhiếp Chấn Bang và Lương Viễn bắt đầu tư khi ở tỉnh Mân Nam. Nhiều năm trôi qua nhưng mối giao tình vẫn vô cùng vững chắc.
Quan hệ tốt với người bên cạnh lãnh đạo, bất cứ lúc nào cũng có thể biết được tâm trạng của lãnh đạo ra sao. Như vậy có thể tránh được tai bay vạ gió.
Giống với lúc này, hôm qua, khi Lương Viễn gọi điện thoại, tâm trạng của thủ trưởng vẫn còn rất tốt. Bây giờ mới qua một ngày, tới thủ đô mà tâm trạng lãnh đạo đã thay đổi nghiêng trời lệch đất. Nếu không có mối quan hệ với Lương Viễn mà vẫn nghĩ tâm trạng thủ trưởng như trước mà cân nhắc mọi chuyện thì chưa nói đến chuyện thủ trưởng sẽ nhìn mình như thế nào, nhưng ít nhất cũng phải bị mắng cho một trận.
- Anh Lương, anh em chúng ta không cần nói nhiều. Tối nay gọi anh Phương nữa, ba chúng ta gặp nhau một chút chứ?
Nhiếp Chấn Bang gật đầu nói.
Lương Viễn nhìn thoáng qua phòng điều khiển phía trước, khẽ mỉm cười nói:
- Nói sau đi. Cậu nên suy nghĩ là bây giờ nên làm thế nào đi.
Chiếc xe Đại Hồng Kỳ này vốn dĩ là xe nội bộ Cấm Hải, biển số cũng đẹp, giấy thông hành cũng đầy đủ. Mọi mặt đều không có vấn đề gì.
Suốt chặng đường đi đều thông suốt, đi qua trạm gác thứ nhất rồi đi thẳng vào bên trong Cấm Hải. Bên cạnh là cơ quan trung tâm của nhà nước, xa hơn nữa lại là một trạm gác. Đây chính là khu vực trung tâm của Cấm Hải.
Ở đây, mặc dù đi theo Lương Viễn nhưng vì có dẫn theo người nên cũng không khỏi phải xuất trình chứng minh thư, đồng thời cũng phải xuất trình giấy tờ của Nhiếp Chấn Bang. Sau đó còn có cả một bộ phận kiểm tra rồi cảnh vệ mới cho qua.
Chiếc xe đi tiếp vào trong rồi dừng trước một căn nhà nhỏ hai tầng, kiểu dáng như cung điện, bố cục theo kiểu một tứ hợp viện nhỏ.
Nơi này Nhiếp Chấn Bang cũng đã tới không ít lần. Đi thẳng vào cửa, Lương Viễn đưa Nhiếp Chấn Bang vào cửa thư phòng, gõ cửa. Bên trong, tiếng Kiều Dịch Nhân vang lên:
- Mời vào.
Đẩy cửa ra, Lương Viễn thò nửa người vào, thấp giọng báo cáo:
- Thủ trưởng, đồng chí Nhiếp Chấn Bang đã đến rồi.
- Ừ, đến rồi thì bảo cậu ấy vào đi. Ngoài ra, Tiểu Lương, cậu thông báo cho đồng chí Túc Châu, bảo đồng chí ấy qua đây.
Nói xong, Kiều Dịch Nhân đưa tay lên nhìn đồng hồ, mười rưỡi, lại nói tiếp:
- Vậy thì bảo đồng chí ấy qua đây ăn cơm trưa luôn.
Lương Viễn gật đầu. Thủ trưởng ăn trưa vào lúc 12h. Bây giờ đến trưa còn nửa tiếng. Thời gian dành cho Nhiếp Chấn Bang cũng không ít.
Đừng xem thường nửa tiếng này. Với thân phận của thủ trưởng, quốc sự bận rộn, có thể dành ra nửa tiếng đã là rất nhiều rồi.
- Vâng, thủ trưởng.
Nói xong, Lương Viễn nghiêng người lui ra, nói với Nhiếp Chấn Bang. Nhiếp Chấn Bang nghe xong liền gật đầu hiểu, đi vào.
Chủ tịch Kiều lúc này đang ngồi trên sa lon, mặc một chiếc áo sơ mi trắng, trên người còn có một chiếc áo gi-lê trấn thủ. Lúc này đang là mùa hè, nhưng ở Cấm Hải xanh hóa rất tốt. Cây cối xanh tươi, không có ô nhiễm và nhà cao tầng cũng như ồn ào gì. Vì thế nên mùa hè ở đây nhiệt độ phải thấp hơn ở ngoài khoảng 2 độ.
Hơn nữa, nơi này đều là nhà thấp, nhà cao nhất cũng chỉ là nhà hai tầng nhỏ, trong nhà cũng rất mát. Dù sao Chủ tịch Kiều tuổi cũng đã cao, sức khỏe không thể so sánh được với Nhiếp Chấn Bang mới bốn mươi tuổi.
- Thủ trưởng.
Nhiếp Chấn Bang đứng ở cửa, chào một tiếng.
Kiều Dịch Nhân ngẩng đầu lên, nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang liền gật đầu cười, đưa tay ra hiệu lại ngồi xuống ghế:
- Chấn Bang, đến ngồi đi.
Sau khi Nhiếp Chấn Bang ngồi xuống, Kiều Dịch Nhân mới chậm rãi nói:
- Chấn Bang à. Lần này gọi cậu từ Hồng Giang đến là có một số chuyện muốn thảo luận với cậu. Nhưng trước tiên cho cậu xem những thứ này đã.
Nói xong, Kiều Dịch Nhân lấy ra một phong thư ở trong ngăn kéo, đưa cho Nhiếp Chấn Bang:
- Chấn Bang à, bức thư này là do một giáo viên ở huyện Tần Tây, tỉnh Lũng Tây gửi tới. Cũng không phải là gửi tới cho tôi mà là gửi cho vợ tôi. Câu xem đi.
Đối với những chuyện này, Nhiếp Chấn Bang rất hiểu. Là lãnh đạo, việc nhận thư cũng không đơn giản. Đồng thời còn phải cân nhắc tới tính an toàn. Theo góc độ an toàn mà nói thì không thể để thủ trưởng tiếp xúc với loại thư không rõ lai lịch này
Dù sao, thời đại bây giờ cũng là thời đại của khoa học kỹ thuật, ai biết được trên giấy hoặc mực có chức chất độc gì không. Nếu thật sự như vậy thì hậu quả
Bình thường thư tín đều có một bộ phận chuyên chịu trách nhiệm tiến hành kiểm tra và thanh lọc, sau khi đã xác định không có bất cứ chất độc hại gì mới đưa lên.
Như vậy lại dẫn đến một vấn đề. Đại đa số thư tín đều có thể không đến được tay thủ trưởng.
Một mặt, sức của thủ trưởng cũng có hạn. Việc quản lý và phát triển một đất nước vốn là một công việc rườm rà và khó khăn, dùng từ cúc cung tận tụy để hình dung cũng không đủ. Thủ trưởng đâu có thời gian để xử lý thư tín gì nữa. Hầu hết đều do văn phòng trung ương tiến hành xử lý.
Về mặt này đương nhiên sẽ dẫn tới một tình huống, đó là một số vấn đề mâu thuẫn, thậm chí là một số thư tố cáo cũng bị giữ lại.
Điều này không phải ý nói cấp trên cố tình dối trên lừa dưới. Quan trọng nhất là phần lớn thư đều là một số vấn đề mâu thuẫn và ý kiến dưới cấp sở, cấp cục, thậm chí là cấp xã, thị trấn, hoặc thôn. Chuyện như vậy mà để thủ trưởng tự mình xử lý thì lấy đâu ra sức lực. Cho nên, phần lớn những thư như vậy đều không được đưa lên.
Không thể không nói, bức thư từ huyện Tần Tây này có thể tới được tay thủ trưởng đúng là đã vô cùng may mắn.
Nhiếp Chấn Bang có chút nghi hoặc, không hiểu nổi tại sao thủ trưởng lại nói như vậy. Nhưng Chủ tịch Kiều đã nói thì Nhiếp Chấn Bang cũng chỉ có thể cầm phong thư lên, rút ra đọc.
Mở đầu thư rất quy củ.
“Xin chào thủ trưởng đáng kính. Tôi là một giáo viên bình thường ở huyện Tần Tây. Hôm nay tôi viết thư cho ngài, chủ yếu là để phản ánh về việc tập đoàn Triệu thị hoành hành ở thành phố Kim An của chúng tôi, giết người bừa bãi, vi phạm pháp luật nghiêm trọng.”
Vừa mới đọc tới đây, Nhiếp Chấn Bang bỗng cảm thấy hồi hộp. Người nào không hổ là một giáo viên. Tập đoàn Triệu thị này có biết bao nhiêu cực phẩm, phản ánh này rất nghiêm túc và gay gắt.
“Tập đoàn Triệu thị là xí nghiệp tiêu biểu và trụ cột của thành phố Kim An chúng tôi, liên quan tới khai thác bất động sản, phát triển kinh doanh giải trí, dịch vụ khách sạn và xí nghiệp khoáng sản. Một năm nộp sáu trăm triệu tiền thuế, đã nhiều lần được Tỉnh ủy khen ngợi, cũng có danh tiếng trong toàn tỉnh. Chủ tịnh Hội đồng quản trị của tập đoàn Triệu thị, Triệu Tam Thái là đại biểu của Hội đồng nhân dân tỉnh, là một thanh niên kiệt xuất. Nhưng người dân thành phố Kim An chúng tôi đều biết rằng, người này là một kẻ mặt người dạ thú. Tập đoàn Triệu thị không khác gì một tập đoàn xã hội đen.”
“Họ nuôi một đám chân tay, ép con nhà lành làm gái, không chuyện ác nào mà không làm. Đến trường trung học số 1 của huyện Tần Tây chúng tôi, theo tôi được biết thì những nữ sinh bị kẻ này bức bách phải phục vụ cho gã cũng không dưới mười lăm người. Ngoài ra, trong việc giải phóng mặt bằng, họ cũng không làm theo quy định. Chỉ cần có việc là họ điều động nhân sự, dùng phương pháp uy hiếp, ẩu đả, hãm hại thậm chí là bắt cóc khiến cho người dân phẫn nộ ngập trời. Nhưng chúng tôi chỉ có thể giận mà không dám nói gì. Triều Tam Thái này âm hiểm giả dối, có quan hệ mật thiết với lãnh đạo thành phố, nhiều lần người dân kêu oan đều không có kết quả. Không chỉ thế, những người kêu oan còn bị chúng đánh và uy hiếp. Thật sự là coi trời bằng vung. Phải bất đắc dĩ lắm tôi mới viết cho ngài bức thư này. Cũng không biết là ngài có thể đọc được hay không. Tôi lấy nhân cách và tôn nghiêm của một nhà giáo, lấy tư cách của một Đảng viên để đảm bảo những gì tôi viết đều là sự thật. Cuối cùng, tôi chúc ngài khỏe mạnh. Mã Phúc Toàn – giáo viên – Nhất Trung – huyện Tần Tây.”
Đọc hết bức thư, Nhiếp Chấn Bang ngây người. Thật sự khó mà tin được, ở Lũng Tây lại có tồn tại loại khối u ác tính này. Chẳng lẽ, Hồ Thượng Chí của tỉnh Lũng Tây lại hoàn toàn mặc kệ sao?
Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang nhìn Kiều Dịch Nhân, nói:
- Thủ trưởng, phía đồng chí Hồ Thượng Chí…?
Không đợi cho Nhiếp Chấn Bang nói hết câu, Kiều Dịch Nhân cũng giơ tay lên, trầm giọng nói:
- Chấn Bang, chuyện của Hồ Thượng Chí không phải đơn giản như cậu nghĩ. Đồng chí Hồ Thượng Chí cũng có chỗ khó xử và lý do cá nhân của mình. Hồ Thượng Chí đã không làm tròn trách nhiệm của mình, nhưng tạm thời chúng ta không thảo luận vấn đề đó. Đơn giản chỉ đọc bức thư này, cậu cho rằng, chúng ta có thể tin được bao nhiêu phần trăm? Tôi muốn nghe suy nghĩ thật lòng của cậu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận