Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1186: Cậu là cái gì chứ?

Viên Khang An là ai, La Thu Lương tất nhiên là rõ. Anh ta cũng không phải là người cái gì cũng chưa từng gặp qua. Từng là thủ trưởng, mặc dù hiện giờ đã về hưu nhưng cũng vẫn còn đủ uy vọng và quyền lực. Trong một vài vấn đề, cho dù là Kiều tổng bây giờ cũng vẫn phải hỏi ý vị lão gia này.
- Bí thư, làm như vậy? Có được hay không...
La Thu Lương đang vì Nhiếp Chấn Bang mà lo lắng. Viên Hạo là cháu của Viên Khang An. Bí thư Nhiếp an bài như vậy rõ ràng là không nể tình, không nể mặt Viên Hạo này. Nếu chỉ vậy thì không sao. Nhóc con chưa ráo máu đầu, nhưng nếu bố cậu ta đến đây, đương nhiên là khác, Con cháu của Viên lão gia thì là tiểu bối rồi. Không đủ tư cách để người khác nể mặt. Nhưng đây chẳng những là không nể mặt Viên Hạo, thậm chí, ngay cả Viên Khang An cũng không nể mặt.
Nhiếp Chấn Bang tất nhiên là biết La Thu Lương lo lắng điều gì. Trong lòng liền cảm thấy ấm áp. Trong cái thể chế vô tình này, những lời này không phải lúc nào cũng có được. Ít nhất, lúc này tấm lòng của La Thu Lương khiến Nhiếp Chấn Bang rất vừa lòng.
Khoát tay, Nhiếp Chấn Bang nói:
- Chỗ Viên lão gia, anh không cần quan tâm. Tôi sẽ xử lý. Hiện giờ, bên thành phố Cổ Đô có nhiều dự án đang tiến hành như vậy, thành phố Cố Đô đã thành cái bánh ngon rồi. Nói chuyện tình cảm chính là đi cửa sau; nếu quả thực là Bát Tiên quá hải thì mỗi người đều sẽ tự thể hiện tài năng của mình. Lúc này, không thể nhân nhượng với ai, nếu nhân nhượng sẽ càng thêm phiền toái. Nhân tình của ai không phải tình. Trong vấn đề này, anh phải đích thân làm tốt cho tôi. Xảy ra vấn đề gì, tôi sẽ hỏi tội mình anh đó.
Nói đến đây, La Thu Lương cũng biết ý tứ của Nhiếp Chấn Bang. Lo nghĩ của Nhiếp Chấn Bang, quả thật là có nguyên do. Không nể mặt là không nể mặt. Lỗ hổng một khi mở ra, đích thực là hậu hoạ vô cùng. Nếu Bí thư Nhiếp có thể nắm chắc vấn đề này, La Thu Lương tất nhiên không cần nói gì nữa, gật đầu nói:
- Bí thư yên tâm. Nếu dự án xảy ra vấn đề. Tôi sẽ không làm chức Bí thư Thành ủy này nữa. Tôi xin chủ động từ chức.
Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười:
- Đừng nóng vội hạ quân lệnh sớm như vậy. Tuyệt đối không được khinh thường.
Trên thực tế, sau khi Viên Hạo đến đây, trong giây phút ngắn ngủi, Nhiếp Chấn Bang đã hạ quyết tâm. Đừng nói là Viên Hạo, cho dù là cha của Viên Hạo đến có thể đáp ứng hay không, còn phải suy xét. Loại chuyện này, đối với Nhiếp Chấn Bang mà nói, nhìn qua dường như thực nhẹ nhàng nhưng một khi lỗ hổng mở ra, toàn bộ dự án cải tạo khu ổ chuột liền tan tành hết.
Trên không nghiêm, dưới tất loạn. Ngay cả Bí thư Nhiếp cũng nhượng bộ, vậy những cán bộ lãnh đạo cấp dưới nhất định sẽ nghĩ chúng ta không làm theo thì sao? Bí thư Nhiếp anh cần nhân tình, nể mặt. Chúng tôi không có nhân tình sao? Ai mà không có bằng hữu thân thích.
Sau khi có chỉ thị của Nhiếp Chấn Bang, bên phía thành phố Cổ Đô, toàn bộ công tác đấu thầu sẽ tiến hành trong ngay ngắn trật tự.
Sau ba ngày dự thầu, tiếp theo nhanh chóng tiến hành công tác xét duyệt và mở thầu. Sau khi Viên Hạo đến gặp Nhiếp Chấn Bang cũng an tâm ở lại trong một 'phòng cho tổng thống' ở khách sạn năm sao quốc tế Quân Khải của Thành phố Cố Đô để đợi. Mỗi ngày đều cùng một số con cháu quan lại Lũng Tây tiệc tùng.
Trong mắt Viên Hạo, đấu thầu cũng được, mở thầu cũng được, có sự ủng hộ của Nhiếp Chấn Bang, vậy không phải là bắt rùa trong bình sao? Chắc chắn sẽ nắm được? Nhìn khắp quốc nội, ai không biết Nhiếp Chấn Bang mạnh mẽ, cứng rắn. Lăng Bảo Đông thành phố Du Châu là người lợi hại cỡ nào? Uỷ viên Cục, hơn nữa còn là Bí thư thành phố Du Châu, về sau, tất nhiên có rất nhiều cơ hội gia nhập vào một trong số chín nhân vật trung tâm Cửu Đỉnh. Nhưng, con của ông ta, tiểu tử Lăng Tiêu kia, ở tỉnh Lũng Tây, nói bắt là bắt, nói phán liền phán quyết. Lăng Bảo Đông nộ khí xung thiên như thế nào?
Trong mắt Viên Hạo, có một câu của Nhiếp Chấn Bang đấu thầu gì cũng đều dùng được, đó gọi là thư nhãn hiệu, mình chỉ cần nhẹ nhàng dạo qua mà thôi.
Lúc này, Viên Hạo đang vô cùng đắc ý. Toàn bộ dự án cải tạo thành phố Cố Đô khu ổ chuột trước mắt, mười mấy dự án công trình thị chính, Viên Hạo tổng cộng đầu tư vào sáu hạng mục, tổng ngạch đầu tư đã đạt đến bốn nghìn mấy triệu. Căn cứ theo lệ thường, chỗ này vừa chuyển gia liền có thể lãi được vài trăm triệu.
Ngoài những thứ đó ra, trong hạng mục phát triển khai thác bất động sản, Viên Hạo cũng xuất ra một khoản kinh phí lớn, đầu tư vào cả dự án buôn bán bất động sản lớn nhất khu vực. Tổng diện tích lên đến một trăm mẫu một hạng mục. Một khi hạng mục này kiến thiết xong hoàn toàn. Đầu tư ngạch ít nhất cũng lên đến mười tỷ.
Ngày mười tám tháng mười là một ngày khá tốt. Phòng khách tầng ba trung tâm hội nghị Thành ủy thành phố Cổ Đô sớm đã tấp nập người đến. Phòng khách có thể chứa tới mấy trăm người, hiện tại còn phải tăng thêm năm trăm cái ghế. Tổng cộng lên đến một ngàn cái ghế, nhưng vẫn chật chội đến không chịu nổi.
Chín giờ sáng, hết sức đúng giờ, từ phía cánh trái, một đoàn người nối đuôi nhau đi ra. Dẫn đầu là Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Lũng Tây Lưu Chấn Đào. Theo sau Lưu Chấn Đào là La Thu Lương và bộ máy lãnh đạo Thành ủy thành phố Cổ Đô.
Chủ tịch thành phố Cổ Đô, Tiết Vĩnh Hoa chủ trì hội nghị hôm nay, đi lên bục chủ trì:
- Các vị lãnh đạo, các vị khách, các tiên sinh, các nữ sĩ. Hoan nghênh các vị đã đến tham gia cuộc mở thầu dự án cải tạo khu ổ chuột thành phố Cổ Đô. Đầu tiên, cảm ơn các vị đã đến. Sau đây, xin mời tổ công chứng viên quận Nam Thành thành phố Cổ Đô.
Sau một loạt trình tự, công chứng viên đi lên trước sân khấu, tổng cộng có bốn vị công chứng viên, một người trong đó mang theo một chiếc hòm bảo quản. Chìa khóa nằm trong tay ba người, tổng cộng ba cái khóa. Điều này cho thấy lần đấu thầu này công chính và nghiêm minh.
Mở ra đầu tiên là gói số 1 công trình xây dựng và sửa sang đường xá. Đoạn đường này dài 62 km, tiêu chuẩn cải tạo là hai chiều, 6 lànxe chạy, mặt đường rải nhựa đường. Các trang bị đều nghiêm khắc dựa theo tiêu chuẩn quốc tế để tiến hành thi công. Tổng ngạch đầu tư lên đến năm giờ sáu năm trăm triệu.
Tiếp nhận phong thư chứa kết quả La Thu Lương mỉm cười đưa cho Lưu Chấn Đào bên cạnh:
- Chủ tịch Chấn Đào, kết quả gói thầu đầu tiên xin mời Chủ tịch Chấn Đào tuyên bố với mọi người.
Trên mặt Lưu Chấn Đào mang theo ý cười. Dự án cải tạo khu ổ chuột thành phố Cổ Đô không chỉ là chuyện đại sự với thành phố Cổ Đô, mà đối với Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh Lũng Tây mà nói, cũng là dự án công trình trọng điểm.
Thành phố Cổ Đô nâng cao được phẩm vị và hình tượng, đối với tỉnh Lũng Tây mà nói cũng là chuyện tốt. Nếu tỉnh Lũng Tây muốn trở thành trung tâm của khu vực Tây Bắc. Chỉ có thế mạnh về kinh tế thì vẫn chưa đủ. Quốc tế hóa đô thị lớn là một nội dung không thể thiếu. Như vậy mới so được với việc năm nay Việt Châu tổ chức Á Vận Hội. Trong lòng Lưu Chấn Đào cũng nghĩ vậy. Bắt đầu từ bây giờ, thành phố Cổ Đô hoàn toàn có thể suy xét đến Á Vận Hội tám năm sau, hoặc là mười hai năm sau.
Cho nên, Lưu Chấn Đào vô cùng ủng hộ công tác của thành phố Cổ Đô.
Mở phong thư ra, Lưu Chấn Đào mỉm cười:
- Tôi rất vinh hạnh tuyên bố, công ty đạt được gói thầu số 1 chính là tập đoàn xây dựng đô thị nhà nước Thượng Hải đến từ thành phố Thượng Hải. Giá đưa ra là năm trăm ba mươi triệu. Chúc mừng tập đoàn xây dựng đô thị nhà nước Thượng Hải.
Giờ phút này, sắc mặt Viên Hạo ngồi ở hang ghế trước lập tức liền trở nên khó coi. Gói thầu số 1 này, mình cũng tham gia, tuy nhiên, giá đưa ra đến năm trăm sáu mươi tám triệu.
- Chú Nhiếp hẳn vẫn có suy xét và cân nhắc riêng. Cũng muốn cân bằng ích lợi cho những người khác, tất nhiên không thể đem tất cả hạng mục giao cho mình.
Viên Hạo đang tự an ủi trong lòng.
Nhưng, sau khi những gói thầu tiếp theo được mở, mười một hạng mục công trình thị chính, tổng cộng có mười một đơn vị trúng thầu đến từ các nơi trong cả nước. Lúc này, tự nhiên là có người vui mừng có người buồn. Nhưng, bầu không khí của hội trường vẫn rất hài hòa và trật tự. Không ai có bất kỳ nghi ngờ. Đều là người trong ngành sản xuất. Giá cả dự thầu cũng đều tùy theo báo cáo đi ra. Tình huống này sẽ không có ai hoài nghi gì cả. Hơn nữa, những người được chọn, giá đưa ra căn bản cũng không có nhiều lợi nhuận đáng nói. Đơn thuần chỉ là kiếm chút danh tiếng, kiếm chút lợi nhuận cơ bản mà thôi.
Nhưng, lúc này, Viên Hạo đã đứng ngồi không yên. Gói thứ nhất thì không nói làm gì, nhưng hiện tại, mười một gói thầu đều mở ra rồi. Mình đến một gói cũng không có. Điều này làm cho Viên Hạo khó tiếp nhận rồi. Mình bị đùa bỡn sao?
Nghĩ đến đây, Viên Hạo liền đứng lên, xoay người đi ra khỏi hội trường, vừa xuống lầu, đám vệ sĩ liền chạy ra đón:
- Cậu Viên, nhanh vậy sao?
- Đừng nói nữa, lái xe, chúng ta đến Tỉnh ủy Lũng Tây. Tôi sẽ đi gặp Nhiếp Chấn Bang thử xem hắn muốn chơi trò gì. Hắn cũng không ngẫm lại xem, không có ông nội của tôi ủng hộ, hắn có thể có được ngày hôm nay sao. Đồ khốn nạn, vong ân phụ nghĩa.
Giờ phút này Viên Hạo lửa giận ngút trời, gần như cả đường rít gào tức giận mắng chửi.
Xe lái vào đại viện Tỉnh ủy Lũng Tây. Viên Hạo trực tiếp xuống xe, đi thẳng lên tầng 10. Ngay cả chào hỏi cũng không, trực tiếp xông vào phòng làm việc của Nhiếp Chấn Bang nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Nhiếp Chấn Bang, được lắm. Ông điên rồi à. Dám chơi tôi sao?”
Vừa nghe Viên Hạo nói xong, Nhiếp Chấn Bang lập tức nhíu mày. Căn bản cũng không ngờ đến, cháu của Viên lão gia lại là một kẻ như vậy. Nói dễ nghe một chút thì là không có tâm ý. Nói không dễ nghe chính là kẻ lỗ mãng không hiểu chuyện. Lúc này Nhiếp Chấn Bang có chút hoài nghi. Viên Hạo này coi mình là cái gì? Coi mình là gia nô nhà bọn họ sao?
Lúc này Nhiếp Chấn Bang cảm thấy vì Viên lão gia mà cảm thấy bi ai. Bố anh hùng, đứa con chưa chắc đã là hảo hán, đứa cháu này thì sao, lại chỉ là một thùng phân. Nói sao thì cũng là con cháu người trong đại viện đi ra, chút đạo lí đối nhân xử thế cũng không hiểu. Nếu không có Viên lão gia, chỉ sợ chết cũng không biết chết vì sao.
Người khác nuông chiều cậu ta chứ Nhiếp Chấn Bang thì không. Đứa nhỏ này rõ ràng đã bị người làm hư rồi, ở thủ đô và địa phương khác xuôi gió xuôi nước đã quen, cảm thấy cái gì cũng là lẽ đương nhiên. Có lẽ đứa nhỏ này xuống địa phương, phần lớn đều là cấp dưới cũ của Viên lão gia, vì tôn trọng Viên lão gia cho nên ít nhiều chiếu cố một chút. Nhưng, đây không phải là giúp Viên lão gia mà hoàn toàn là hại đứa nhỏ này, xem bộ dạng ngang ngược hiện tại này liền biết hậu quả rồi.
Người khác nuông chiều, chứ Nhiếp Chấn Bang thì không, sắc mặt trầm xuống, nhìn Viên Hạo nói:
- Cậu coi cậu là cái gì chứ. Đây không phải công ty của cậu, đây là Uỷ ban Tỉnh Lũng Tây. Đây là nơi làm việc của Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh. Từ khi nào đến lượt một kẻ không có quyền chức gì như cậu đến hô to gọi nhỏ. Lập tức cút ra ngoài cho tôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận