Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1171: Đáp án hài lòng cho nông dân.

- Sao lại thế này? Xảy ra chuyện gì sao?
Lúc này, tiếng của Tổng Bí thư Kiều liền vang lên. Tổng Bí thư Kiều cũng không phải người ngu, đoàn xe dừng lại, hơn nữa còn lâu như vậy, nhất định là xảy ra chuyện.
Lúc này Nhiếp Chấn Bang cũng đang suy nghĩ. Nhiếp Chấn Bang đang chuẩn bị nói thật là có người dân quỳ xin gặp, chuyện này muốn giấu cũng không được. Loại chuyện bất ngờ này không thể giấu diếm. Hơn nữa, Tổng Bí thư Kiều không phải loại người có thể tùy ý lừa gạt. Giấu diếm chỉ khiến sự việc không ổn mà thôi.
Lập tức, ngẩng đầu lên nói:
- Thủ trưởng, phía trước, có người dân quỳ gối ở ven đường, ngăn cản đoàn xe. Cụ thể xảy ra chuyện gì còn chưa rõ.
- Quỳ để xin gặp?
Tổng Bí thư Kiều hỏi lại sau đó liền đứng lên, không chút suy xét, nói thẳng:
- Đi xuống xem thế nào.
Cửa xe mở ra, đầu tiên vài nhân viên cục cảnh vệ cảnh bước xuống. Vừa xuống xe là có thể nhìn thấy ở ven đường, mấy trăm người dân, chỉnh tề quỳ gối.
Nhìn thấy Tổng Bí thư Kiều xuất hiện, quần chúng quỳ trên mặt đất đều có vẻ kích động. Lúc đi tới, viên cảnh vệ đỡ một số người dân phía trước đứng dậy.
Tổng Bí thư Kiều nhìn mọi người xung quanh, thanh âm trầm ổn, trong trẻo vang dội:
- Bà con, tất cả mọi người đứng lên đi.
Nói xong, Tổng Bí thư Kiều nhìn vài người đứng đầu, mỉm cười nói:
- Các anh chị quỳ ở đây cản đoàn xe lại, là vì có chuyện gì muốn nói cùng tôi sao?
Nói xong, ngưởi đàn ông Tây Bắc đứng đầu chừng hơn bốn mươi tuổi gật đầu, thanh âm có chút kích động:
- Tổng Bí thư. Giá cả thu hồi đất của chúng tôi thật sự là quá thấp. Gần đây, chỗ chúng tôi đang tiến hành thu hồi đất để khai thác, phát triển. Đồng ruộng kiếm cơm của chúng tôi đều bị thu hồi rồi. Giá mỗi mẫu chỉ có hơn 12 ngàn. Tôi... Chúng tôi cũng thực sự không có cách nào. Nhà tôi có người thân ở xã Lưu Gia Bảo, chúng tôi nghe nói, Tổng bí thư đến đây. Hơn nữa đi qua chỗ chúng tôi. Cho nên...
Hơn chục ngàn một mẫu đất. Nghe được con số này, Nhiếp Chấn Bang liền nhíu mày. Một mẫu đất, hiện giờ miễn trừ thuế nông nghiệp, còn cả trợ cấp nông nghiệp. Một năm ít nhất cũng thu lại được hơn một ngàn. Vấn đề đây là chuyện lâu dài. Thu hồi ruộng đất, giá tiền bồi thương là cao nhất. Đây cũng không phải là vùng núi. Hơn nữa, trong tiêu chuẩn cơ bản về giá đất của tỉnh Lũng Tây, đã có chỉ đạo giá của mỗi mẫu ruộng đều hơn ba mươi tám ngàn. Cái giá tiền này đã thấp đến độ không thể thấp hơn.
Tổng Bí thư Kiều nghe, gật đầu nói:
- Bà con, nếu tất cả mọi người tin tưởng tôi, đã phản ánh với tôi. Vậy ở đây, tôi xin bày tỏ thái độ với mọi người, tôi hất định sẽ cho mọi người một câu trả lời hài lòng.
Lúc này Nhiếp Chấn Bang cũng đi tới bên người Tổng Bí thư Kiều, Tổng Bí thư Kiều hiểu ý gật đầu nói:
- Bà con, đồng chí Bên cạnh tôi đây chính là Bí thư Tỉnh ủy Lũng Tây đồng chí Nhiếp Chấn Bang. Ở đây, tôi xin hứa nhất định sẽ bảo đồng chí Chấn Bang điều tra cẩn thận sự việc này, trả lại cho mọi người một kết quả vừa lòng.
Nhiếp Chấn Bang cũng gật đầu nói:
- Bà con, mong mọi người tin tưởng vào Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh. Vấn đề ruộng đất của mọi người Tỉnh nhất định sẽ toàn lực ứng phó. Tuyệt đối không khiến lợi ích của mọi người bị tổn hại.
Tiếp theo, Tổng Bí thư Kiều đi tới trước mặt quần chúng, sau khi bắt tay không ít người, mỉm cười nói:
- Bà con, tôi còn có chuyện quan trọng cần tới thành phố Lâm Châu, tôi phải đi. Chuyện đất đai của mọi người tôi nhất định sẽ ghi ở trong lòng, nhất định sẽ giải quyết cho mọi người. Xin tin tưởng vào Đảng và Chính phủ.
Khoảng mười phút sau, chướng ngại liền được dẹp bỏ, đoàn xe lại khởi động.
Trên xe, Tổng Bí thư Kiều nhìn Nhiếp Chấn Bang, nói:
- Đồng chí Chấn Bang, tỉnh Lũng Tây còn không ít vấn đề đâu. Về chuyện tiền đền bù thu hồi đất của nông dân huyện Thủy Sơn, anh có ý kiến gì không?
Nói đến đây, Nhiếp Chấn Bang cũng có vẻ nghiêm trọng, nói:
- Tổng bí thư, đầu tiên, tôi xin tự kiểm điểm với ngài, với tổ chức. Công tác trong tỉnh làm chưa được cẩn thận, không đủ kỹ càng, đây là vấn đề chúng tôi, xin thủ trưởng phê bình và chỉ dẫn.
- Mặt khác, vấn đề thu hồi đất của huyện Thủy Sơn khẳng định là bất hợp lý. Căn cứ vào quy định mà sở Tài nguyên và Đất đai tỉnh đầu năm nay tuyên bố, phải tiến hành bảo hộ đất ruộng. Đây là điều tất yếu, tiến hành trưng thu ruộng đất cần phải thông qua sự phê duyệt của tỉnh. Giá cả cũng đã xác định tương đối cao, giá thấp nhất là 38 ngàn một mẫu. Huyện Thủy Sơn này lại chỉ hơn chục ngàn, nhất định là không phù hợp quy định. Sau khi trở về. Tỉnh sẽ lập tức thành lập tổ công tác, tiến hành điều tra vấn đề của huyện Thủy Sơn. Nhất định sẽ trả lại cho người dân một câu trả lời hài lòng.
Tổng Bí thư Kiều nghe xong cũng không trách móc nặng nề gì. Cùng loại thóc giống nhau nhưng có thể trồng ra loại gạo khác nhau. Bất kỳ địa phương nào, cũng không thể không có tỳ vết, người không hoàn hảo, đó là điều đương nhiên đấy. Phát hiện vấn đề, giải quyết và sửa chữa vấn đề, mặt khác, tận lực giảm bớt tham nhũng phát sinh. Đây mới là căn bản.
Nhìn Nhiếp Chấn Bang, Tổng Bí thư Kiều cũng gật đầu nói:
- Quan hệ giữa Đảng và quần chúng, quan hệ giữa cán bộ và người dân, đây là pháp bảo trọng yếu giúp chúng ta chiến thắng. Trước mặt, không ít lãnh đạo cấp cao đã quên mất điều này, coi những người dân đã giao cho quyền lực cho bọn họ, trở thành thịt cá, bóc lột tư bản, hành vi này đáng bị lên án. Cải thiện quan hệ giữa cán bộ và người dân là vấn đề trọng yếu trước mặt. Xây dựng lòng tin của nhân dân vào chính phủ, đây cũng là công tác chúng ta nhất định phải đối mặt. Tỉnh Lũng Tây phải đẩy mạnh giáo dục tư tưởng cho lãnh đạo cấp cao trong toàn tỉnh, phải khai triển chuyên đề học tập và huấn luyện. Thể hiện tháo độ trừng trị với tham nhũng, càng tham nhũng thì cái giá phải trả càng nguy hiểm.
Hơn bốn giờ chiều đoàn xe mới đến thành phố Lâm Châu.
Ở thành phố Lâm Châu, Tổng Bí thư Kiều đi tới mỏ than Lăng Tiêu, hiểu được tình hình trước mắt của mỏ than, tiếp theo, ở Thành ủy Lâm Châu, nghe Quan Kiến Quốc và Lưu Dược Quang báo cáo vụ án ở mỏ than Lăng Tiêu.
Khi nghe đến đoạn mỏ than Lăng Tiêu, sử dụng công nhân phi pháp, áp dụng phương thức vô nhân đạo, giam cầm công nhân phi pháp, cơ sở mỏ than khi tiến hành khai thác không hề bảo đảm an toàn, Tổng Bí thư Kiều liền phẫn nộ.
Lúc này, liền ra chỉ thị trọng yếu. Bất kể liên lụy đến ai, liên lụy đến vấn đề gì, cũng không chút nào nương tay, kiên quyết bài trừ những phần tử phi pháp, đưa đám người mất trí đó ra trước công lý.
Nghe thế, Nhiếp Chấn Bang và Lưu Chấn Đào liền liếc nhau một cái, hành trình đến Lâm Châu lần này đã đạt được mục đích.
Chuyện ở mỏ than Lăng Tiêu, Lăng Bảo Đông cũng không buông tha, Lăng Tiêu cũng không khai. Tâm tư của hai cha con này, Nhiếp Chấn Bang tất nhiên có thể phán đoán ra.
Lăng Tiêu không khai, không thừa nhận, không đền tội chủ yếu là vì đang mong đợi Lăng Bảo Đông ra tay. Hơn nữa, trên thực tế, đích thực Lăng Bảo Đông cũng đã nhúng tay vào.
Trong khoảng thời gian này, Nhiếp Chấn Bang cũng nhận được không ít điện thoại, trực tiếp có, uyển chuyển có, mịt mờ có. Nhưng, tất cả mục tiêu đều là giống nhau. Chính là vụ án mỏ than Lăng Tiêu.
Mà hiện tại, có Tổng Bí thư Kiều lên tiếng. Chuyện của mỏ than Lăng Tiêu đã trở nên rõ ràng, Lăng Bảo Đông mặc dù muốn làm gì, cũng sẽ không dám lộ liễu như bây giờ. Hơn nữa, Tổng Bí thư Kiều nói chuyện của Lăng Tiêu rất nghiêm trọng, đã ra chỉ thị rõ ràng, điều này hoàn toàn có thể khiến phòng tuyến của Lăng Tiêu sụp đổ.
Hơn bảy giờ chiều, đoàn người Tổng Bí thư Kiều trở về thành phố Cố Đô, không dừng lại, mà trực tiếp chạy thẳng tới sân bay Tần Dương. Điều này cũng rất bình thường. Làm lãnh đạo quốc gia, thời gian của Tổng Bí thư Kiều rất quý báu. Dừng lại ở tỉnh Lũng Tây ba ngày, đây đã là chuyện vô cùng khó mà có được rồi. Nhiếp Chấn Bang cũng không thể yêu cầu gì hơn.
Trên xe trở về Cổ Đô. Nhiếp Chấn Bang và Lưu Chấn Đào ngồi chung một xe.
Ngoài cửa sổ xe, cảnh đêm thành phố Cổ Đô vẫn rất hoa lệ, không quay đầu lại, Nhiếp Chấn Bang chậm rãi nói:
- Chủ tịch Chấn Đào, anh cảm thấy cảnh đêm của thành phố Cổ Đô như thế nào?
Những lời này, lập tức khiến Lưu Chấn Đào có chút ngạc nhiên, ông ta không ngờ Nhiếp Chấn Bang lại đột nhiên hỏi vậy. Những cuộc nói chuyện trong thể chế, có đôi khi rất khó hiểu.
Có người hình dung những cuộc nói chuyện trong thể chế và cuộc sống không giống nhau. Nói thật, không nhất định là sự thật. Nói dối thì chưa chắc đã là nói dối.
Nghe có chút thô. Nhưng, ý là như vậy. Lưu Chấn Đào cũng giống như vậy, có đôi khi, nói chuyện với cấp dưới, cũng có vẻ khó hiểu như vậy, thích bí hiểm một chút.
Thoạt nhìn, dường như là đang thể hiện năng lực và trình độ của mình. Nhưng, Lưu Chấn Đào cũng hiểu không phải cố ý làm như vậy. Mà đôi khi là do có những lời, có một số việc, thật sự không thể nói rõ.
Thân phận của Lưu Chấn Đào, so với Nhiếp Chấn Bang cũng không kém bao nhiêu. Quan hệ giữa hai người vừa là cấp trên cấp dưới vừa là đồng sự ngang hàng. Ở trước mặt Nhiếp Chấn Bang, Lưu Chấn Đào cũng không phải sợ hãi như vậy.
Trầm ngâm một chút, mỉm cười nói:
- Thành phố Cổ Đô kiến thiết không tệ, sau khi đồng chí La Thu Lương nhậm chức đã mạnh mẽ chỉnh đốn bộ mặt thành phố Cố Đô. Trong phương diện này, thành tích rõ như ban ngày. Hiện giờ, diện mạo của thành phố Cố Đô còn tốt hơn hình tượng đô thị lớn của quốc tế.
Nhiếp Chấn Bang gật đầu, nói tiếp:
- Phải, nhìn thành phố Cổ Đô hòa mình vào dòng đô thị quốc tế hóa. Nhưng, ai có thể ngở, ở bên dưới, còn có những nơi bần cùng lạc hậu như vậy. Mặt khác, về công tác duới cơ sở cũng tồn tại không ít vấn đề.
Lúc này, Lưu Chấn Đào liền hiểu rõ, lập tức gật đầu nói:
- Bí thư, vấn đề của huyện Thủy Sơn, tôi thấy không phải triệu tập bộ máy Ủy viên họp thường vụ thảo luận một phen đâu. Chỉ cần đặc biệt thành lập một tổ điều tra, tiến vào thành phố Nghi Châu.
- Không cần, chuyện của huyện Thủy Sơn, sự thật đã rõ ràng. Hơn cái giá một chục ngàn này rõ ràng là không được. Chuyện này đã rõ ràng, chứng cớ đầy đủ. Tôi xem, có thể trực tiếp gọi lão Quan đến. Cho Ủy ban Kỷ luật tỉnh thành lập một tổ công tác, triển khai điều tra.
Lời của Nhiếp Chấn Bang hết sức ngắn gọn lưu loát, không chút do dự.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang liền nhìn Lưu Chấn Đào, mỉm cười nói:
- Chủ tịch Chấn đào. Hiện giờ, bên trong tỉnh không ít cương vị đều đang trống ghế. Trong phương diện này, anh có ý kiến gì không?
Vừa nghe đến đây, Lưu Chấn Đào liền đau đầu. Vấn đề nhân sự chính là vấn đề khó trả lời nhất. Hiện giờ, bên trong tỉnh có không ít chức vị trong, lãnh đạo thành phố Lâm Châu, còn có vị trí của Lý Hoằng Nghị. Đây đều là những vị trí quan trọng.
Lúc này, Nhiếp Chấn Bang không hề kiêng kị nói ra, điều này làm cho Lưu Chấn Đào trầm ngâm. Trả lời thế nào cần phải có học vấn. Ý của Nhiếp Chấn Bang là gì, là đang thử dò xét hay là có ý gì khác. Những thứ này đều đáng phải suy nghĩ sâu xa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận