Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 616: Thủ trưởng triệu kiến.

- Chủ nhiệm Trương, lúc này tôi đang chuẩn bị phát triển về mạng máy tính network ở thành phố Vọng Hải. Bước đầu đánh giá, tôi chuẩn bị qua Mỹ để tranh thủ đưa một máy chủ internet nhân bản về thành phố Vọng Hải. Cũng như vậy, về phương diện kiến thiết mạng internet cơ sở còn cần nhiều hơn sự ủng hộ từ Ủy ban Cải cách và Phát triển đó.
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng mỉm cười, nói ra những tính toán của mình trong thời gian này.
Câu nói vừa dứt, Tả Ngôn và Trương Tây Đình đều vô cùng kinh ngạc. Suy nghĩ của Nhiếp Chấn Bang quả nhiên không nhỏ. Máy chủ nhân bản? Tuy rằng hai người cũng không hiểu nhiều lắm vè mạng internet quốc tế, nhứng đối với cái này, năm đó khi nhà nước hội nhập internet quốc tế, ít nhiều cũng có chút hiểu biết.
Mạng internet toàn cầu chỉ có một máy chủ nằm tại trung tâm mạng internet quốc tế Mỹ, dùng một dàn máy tính cap cấp làm máy chủ, gánh vác điều phối tài nguyên internet toàn cầu. Ngoài ra ở châu Âu và Trung Đông có bố trí một vài máy chủ khu vực, những máy chủ này được gọi là máy chủ nhân bản. Dùng nó đảm đương mạng internet toàn cầu.
Năm đó, nhà nước cũng từng dùng máy chủ nhân bản, nhưng đáng tiếc là không có được sự tán thành của Mỹ. Kế hoạch này của Nhiếp Chấn Bang, suy nghĩ này của Nhiếp Chấn Bang, hai người nhận thấy có vẻ là tham vọng hơi viển vông. Mấy vấn đề về thiết lập máy chủ nhân bản này liên quan đến nhà nước, có được điều này, địa vị về mạng internet trên trường quốc tế sẽ hoàn toàn khác so với hiện nay. Nếu có thể thực hiện được thì nhà nước đã sớm bắt đầu, sở dĩ là không thể thành công, chủ yếu vẫn là do Mỹ muốn ngăn chặn TQ nên nhà nước không thể thực hiện được việc này. Một cán bộ cấp Phó Chủ tịch thành phố như anh mà có thể thành công được, chẳng phải nói giỡn ư?
Mặc kệ có thành công hay không, đối với Nhiếp Chấn Bang mà nói đều không thỏa đáng. Cứ như vậy, hai người này lại thấy coi thường Nhiếp Chấn Bang không ít.
Đổng Hướng Dương cố tình đem hai người giới thiệu cho Nhiếp Chấn Bang là có mục đích gì hai người đương nhiên biết rõ. Hậu nhân Đổng gia thiếu năng lực, muốn mượn ngôi sao chính trị mới như Nhiếp Chấn Bang trương trợ, bảo vệ địa vị tương lai của đời thứ tư Đổng gia khi chúng lớn lên. Đã tính toàn kỹ càng nhưng lại có chút không thực tế, Nhiếp Chấn Bang chẳng qua cũng chỉ như vậy thôi.
Trương Tây Đình đang chuẩn bị lên tiếng, Đổng Hướng Dương đứng bên cạnh cười nói:
- Lão Trương, anh đừng coi thường Chấn Bang, tuổi còn trẻ nhưng đã có sức mạnh liều lĩnh, chuyện này lúc trước cậu ấy cũng đã báo cáo lại tỉ mỉ với Tổng Bí thư Thẩm. Tôi thấy chuyện này cũng không phải là không thể.
Những lời này khiến vẻ mặt Tả Ngôn thoáng hiện chút suy tư. Tả Ngôn vốn cũng đã nghiên cứu kỹ càng về lý lịch của Nhiếp Chấn Bang.
Trạm đầu tiên của Nhiếp Chấn Bang là sau khi ở Trung ương Đoàn, Tổng Bí thư Thẩm một lần tới thị sát Lương Khê, một lần tới thị sát tại Vọng Hải, đều có quan hệ rất gần gũi với Nhiếp Chấn Bang, nhìn từ điểm này có thể thấy trong quan hệ của Nhiếp Chấn Bang và Tổng Bí thư Thẩm không phải bình thường. Chuyện như thế này đã dành được sự cho phép của Tổng Bí thư Thẩm cũng không phải là không thể.
Lập tức, Tả Ngôn đối ảnh mắt với Trương Tây Đình, hai người tuy nói là cán bộ dưới trướng Đổng gia, nhưng dù sao cũng chỉ có thể coi Đổng gia là người ngoài. Bình thường hai người này qua lại rất gần.
Trương Tây Đình lúc này cũng hiểu được ý tứ của Tả Ngôn, lập tức cười nói:
- Nếu đã vậy, bên Ủy ban Cải cách và Phát triển cũng không có vấn đề gì lớn. Nâng cao tốc độ internet trong nước là một xu thế tất yếu, đến lúc đó, sau khi sắp xếp và bố trí một chút tôi sẽ liên lạc lại với cậu.
Lễ truy điệu Đổng lão gia kéo dài ba ngày, sau ba ngày đó, Đổng lão gia được hỏa tang, tro cốt được an tang tại nghĩa trang công cộng cách mạng Bảo Sơn, tương kiến với thanh sơn thúy bạch.
Ngay chiều cùng ngày chôn cất Đổng lão gia, mấy anh em Đổng gia và Nhiếp Chấn Bang đồng thời xuất hiện tại sân bay.
So với vài ngày trước đó, sắc mặt Đổng Uyển có chút lạnh lùng nghiêm nghị, so với hình tượng Đổng Uyển ôn nhu, rực rỡ trong quá khứ hoàn toàn đối lập.
Không nói lời nào, không có cất kỳ ngôn ngữ giao lưu nào có thể tưởng tượng được tâm trạng của Đổng Uyển lúc này nặng nề đến thế nào. Lão gia trước khi mất đều lo lắng cho nàng, biểu hiện hiện giờ của Đổng Uyển dù thế nào cũng là điều bình thường.
Bên nhà cũ của Nhiếp gia, Nhiếp Chấn Bang vừa vào tới nhà bên ngoài liền vang lên tiếng gõ cửa. Mở cửa ra, là Hoàng Vân Sơn đang đứng ở cửa nhìn Nhiếp Chấn Bang, mỉm cười nói:
- Chấn Bang, thủ trưởng bảo tôi qua đây tìm cậu qua đó một chút.
Thủ trưởng triệu kiến?
Trong lòng Nhiếp Chấn Bang vừa có chút buồn bực lại có chút rung động. Tổng Bí thư Thẩm chủ động tìm anh nói chuyện, chuyện này trước giờ chưa từng xảy ra bao giờ. Lúc này đây, Tổng Bí thư Thẩm làm như vậy có mục đích gì, có tính toán gì, đây mới là điều Nhiếp Chấn Bang lo lắng nhất. Nhất là khi biết được Lý gia đã nương nhờ dưới trướng của Tổng Bí thư Thẩm, trong tình huống như thế này, không thể không suy nghĩ ít nhiều.
Tuy nhiên, nếu Hoàng Vân Sơn đến đây rồi đương nhiên cũng không có lý do gì không đi một chuyến. Nhiếp Chấn Bang gật đầu nói:
- Chủ nhiệm Hoàng, ngài thấy đấy, còn phải làm phiền ngài đích thân đi một chuyến, thật là không phải.
Trong Tử Cấm Thành, Nhiếp Chấn Bang cũng coi như từng tới không ít lần. Dọc theo đường đi, xe của Tổng Bí thư Thẩm đương nhiên suôn sẻ đi thẳng vào bên trong không trở ngại nào.
Dưới sự dẫn đường của Hoàng Vân Sơn, Nhiếp Chấn Bang đi vào trong khuôn viên của phòng Tổng Bí thư Thẩm.
Ngồi trong phòng tiếp khách, sau một vài phút Tổng Bí thư Thẩm đi từ bên trong ra. Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng đứng lên, kính cẩn lễ phép nói:
- Tổng Bí thư.
Tổng Bí thư Thẩm hôm nay tâm trạng có vẻ rất tốt, đưa tay ra hiệu cho Nhiếp Chấn Bang ngồi xuống, sau đó cũng ngồi xuống ghế sô pha vị trí của mình, lúc này mới cười nói:
- Đồng chí Chấn Bang, tôi nghe nói cậu gần đây đưa ra kế hoạch muốn xin máy chủ internet nhân bản tại thành phố Vọng Hải. Đây là một công trình lớn, có thể nói cụ thể hơn một chút được không?
Những lời này khiến Nhiếp Chấn Bang hơi bất ngờ, lập tức gật đầu một cái. Thật không ngờ tốc độ của Trương Tây Đình lại nhanh như vậy, điểm này anh thật sự không ngờ tới.
Trương Tây Đình đem kế hoạch này báo lên trên, cuối cùng báo cáo lên Trung ương, Tổng Bí thư Thẩm biết chuyện này cũng không có gì là kỳ lạ.
Nghe đến đó, Nhiếp Chấn Bang cũng gật đầu nói:
- Vâng, thủ trưởng hiện nay nước ta đang phát triển mạng internet ngày càng nhanh chóng. Thủ đô, Nam Hải và các thành thị đã đẩy mạnh phát triển các công ty mạng máy tính internet. Tôi cảm thấy internet sẽ trở thành một xu thế phát triển trong tương lai, Microsoft có thể sẽ trở thành công ty lớn số một thế giới. Máy tính là một ngành công nghiệp rất có tiềm năng phát triển hùng mạnh. Thành phố Vọng Hải muốn phát triển ngành sản xuất máy tính, internet, nhất định phải có một lực lượng mạnh hỗ trợ hậu thuẫn. Nói về ưu thế khu vực của thành phố Vọng Hải, so với Nam Hải còn kém hơn, nói về hoàn cảnh còn kém với thủ đô. Nếu muốn xuất hiện lực lượng mới cũng chỉ có thể suy nghĩ theo một phương diện khác.
Nghe lời của Nhiếp Chấn Bang, Tổng Bí thư Thẩm cười ha ha có vẻ rất hài lòng. Có thể suy nghĩ tới phương diện này, điều này khẳng định Nhiếp Chấn Bang đã có chuẩn bị rất nhiều.
Lập tức, cười nói:
- Vậy sao cậu lại khẳng định Vọng Hải có thể đạt được sự chấp nhận của phía Mỹ, xây dựng một máy chủ nhân bản?
Vào thời điểm khi nhà nước chuẩn bị kết nối với mạng internet quốc tế, lúc ấy nhà nước cũng đã đưa ra ý tưởng xây dựng một máy chủ nhân bản tại TQ. Nhưng lúc ấy phía Mỹ không tán thành, trực tiếp bác bổ đề án này, nên nhà nước không thể thực hiện được. Tổng Bí thư Thẩm thật sự muốn xem xem Nhiếp Chấn Bang sẽ làm thế nào.
Nhiếp Chấn Bang cũng gật đầu nói:
- Thủ trưởng, chủ yếu là ba phương diện, khiến tôi có sự tin tưởng chắc chắn. Một là mấy năm nay, kinh thế trong nước và thực lực quân sự cũng không phải là phát triển nhanh chóng, trở thành một quốc gia lớn không thể coi thường, địa vụ quốc tế được củng cố thêm một bước.
Tổng Bí thư Thẩm giờ phút này cũng gật đầu đồng tình. Sauk hi trở thành lãnh đạo đứng đầu, rất nhiều bí mật và cơ mật quốc gia Tổng Bí thư Thẩm cũng được biết, đối với hành động vĩ đại của Nhiếp Chấn Bang năm đó, Tổng Bí thư Thẩm nảy sinh cảm giác giật mình.
Nói về Tổng Bí thư Viên, Nhiếp Chấn Bang nhận định cơ sở tương lai trăm năm của TQ, những lời này cũng không hề thổi phồng. Hiện giờ, hai máy bay quân đội lần lượt hoàn thành, máy bay chiến đấu đời thứ tư cũng bắt đầu được trang bị cho quân độ. Có thể nói, nhờ vào những kỹ thuật quân sự và kỹ thuật công nghiệp mà Nhiếp Chấn Bang mang về khi đó đã giảm bớt sự chênh lệnh về trình độ phát triển so với các nước phát triển phương Tây, bước đi cũng không giống so với khi bắt đầu. Đây cũng chính là điều mà nhà nước quan tâm và khuyến khích.
- Thứ hai, vị trí địa lý của Vọng Hải, Vọng Hải nằm ở khu vực vùng duyên hải phía đông nam, nhìn từ bán đảo Vọng Hải có thể phóng tầm mắt tới khu vực Đông Nam Á, so với các thành phố khác trong nội địa, Vọng Hải là thích hợp nhất. Thứ ba, chính là thành ý, vì vậy tôi chuẩn bị thành lập một đoàn đại biểu đích thân sang Mỹ để đàm phán chuyện này.
Nghe lời Nhiếp Chấn Bang nói, Tổng Bí thư Thẩm hơi trầm mặc, thiết lập máy chủ nhân bản, ý nghĩa sâu xa không chỉ có vậy, đây thật sự là một lợi ích lớn đối với quốc gia.
Lập tức, Tổng Bí thư Thẩm gật đầu, nói:
- Tốt lắm, ý tưởng này rất tốt. Quốc gia cũng ủng hộ. thành phố Vọng Hải có thể nghĩ ra những điều này chứng tỏ được thành tích và năng lực làm việc của đồng chí Chấn Bang vẫn luôn được khẳng định.
Tiếp đó, Tổng Bí thư Thẩm lại đề cập đến vài vấn đề trong công tác Tam Nông, trao đổi tỉ mỉ lại một chút với Nhiếp Chấn Bang.
Điều này khiến trong lòng Nhiếp Chấn Bang trở nên rất cao hứng. Vấn đề Tam Nông trong mười mấy năm sau đây sẽ trở thành vấn đề được nhà nước quan tâm và chú ý nhất. Hiện giờ Trung ương đã bắt đầu có kế hoạch và chuẩn bị cho việc này. Bất kể hiệu quả thế nào, ít nhất vấn đề Tam Nông chắc sẽ không nghiêm trọng như hậu thế.
Lúc này, Tổng Bí thư Thẩm dừng một chút, rồi chậm rãi nói:
- Đồng chí Nhiếp Chấn Bang, về công việc, tôi cảm thấy cậy vẫn nên thành thục và chu toàn hơn chút ít. Nguyên tắc của Đảng ta từ trước tới nay là biết sai chịu sửa. Phạm sai lầm không thể phủ định hoàn toàn, phải xem tính nghiêm trọng của tình tiết, xem tính chất của vấn đề.
Nghe đến đó, trong lòng của Nhiếp Chấn Bang hơi hồi hộp, xem ra Tổng Bí thư Thẩm đang âm thầm cảnh cáo mình đây.
Bạn cần đăng nhập để bình luận