Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 847: Nguy cơ vỡ đập nước

- Cái gì? Đập nước?
Vừa ngay thấy tin này, Thủ tướng Lãnh liền căng thẳng đứng dậy. Là đại quản gia của đất nước, trong trận động đất lần này trung bình mỗi ngày ngủ không quá ba tiếng. Cho dù là sáng sớm hay đêm khuya đều đang nghe nhận báo cáo từ cán bộ các nơi, triệu tập và điều phối sự ủng hộ của toàn quốc.
Vẻ mặt Thủ tướng Lãnh vô cùng tiều tụy, lúc này lại tràn đầy khiếp sợ, sửng sốt, Thủ tướng Lãnh lập tức nói:
- Tư lệnh viên Thẩm, các anh có bản đồ quân sự xung quanh thành phố Di Châu không?
Lúc này, xem bản đồ dân dụng độ chính xác kém xa bản đồ quân sự. Trên bản đồ quân sự, hướng dãy núi, đỉnh núi, hướng chảy của sông ngòi và dung sai, tình hình xung quanh, không rõ chi tiết đều có thể thể hiện một cách toàn diện trên bản đồ. Đây là điều bản đồ dân dụng không thể làm được.
Cho nên, sau khi nghe tin đập nước, điều Thủ tướng Lãnh nghĩ đến đầu tiên là xem bản đồ quân dụng.
Công tác chuẩn bị của quân khu Thiên Phủ làm rất chu đáo, sau khi biết thành phố Di Châu là khu vực bị nạn nặng lần này liền chuẩn bị bản đồ quân sự của thành phố Di châu một cách tỉ mỉ.
Rất nhanh một tấm bản đồ quân sự được đem tới, Thẩm Kiến Đào bước đến, nhanh chóng tìm được địa điểm trên bản đồ, sau khi dùng bút bi vẽ một ký hiệu vẽ lên khu vực ước chừng của đập nước, Thẩm Kiến Đào nói:
- Thủ trưởng, có lẽ là ở chỗ này, gọi là Tần Gia Lĩnh.
Thủ tướng Lãnh gật gật đầu, trầm giọng nói:
- Vậy thì chúng ta sẽ gọi tên đập nước này là Tần Gia Lĩnh, độ sâu, độ rộng và độ dài của đập nước này đã có người đo đạc chưa? Ngoài ra, chuyên gia về thủy lợi, Chủ tịch Nhiếp, anh sắp xếp một chút, yêu cầu các chuyên gia thủy lợi của tỉnh đều qua đây.
Có lệnh của Nhiếp Chấn Bang, tỉnh Ba Thục không dám có bất cứ chậm trễ nào, huống hồ thủ trưởng còn ở đây, lúc này trên dưới khắp toàn tỉnh, tuyệt đối không có bất kỳ ai dám dở trò gì.
Làm như vậy trừ phi không còn muốn sống nữa.
Hơn bảy giờ chiều, khi trời đã tối dần, các chuyên gia thủy lợi từ Sở Thủy lợi và trường đại học Ba Thục đã tới thành phố Di Châu, cùng lúc, đội quân do quân khu phái đi đo đạc cũng đã kịp trở về.
Trong lều, mấy ngọn đèn ứng cấp treo bốn phía. Lúc này, việc cung ứng điện của khu vực thành phố Di Châu vẫn chưa thể sửa chữa xong, những ngọn đèn ứn cấp này cũng được lấy dầu từ máy phát điện đi ê zen lúc ban ngày.
Thủ tướng Lãnh ngồi bên bàn họp, hai bên là Phó Thủ tướng Nhiếp và các lãnh dạo liên quan. Thủ tướng Lãnh nói:
- Lần này họp là bàn về vến đề đập nước Tần Gia Lĩnh…Các chuyên gia ở đây, các đồng chí có vai trò chính, dựa vào số liệu đo đạc thực tế, đập nước Tần Gia Lĩnh có khả năng ảnh hưởng tới thành phố Di Châu không?
Tiếng nói vừa dứt, một vị giáo sư già ước chừng bẩy mươi tuổi chỉnh lại kính mắt một chút, người này là chuyên gia thủy lợi của trường đại học Ba Thục, là viện sĩ hai viện, là chuyên gia được hưởng trợ cấp đặc biệt của chính phủ, là giảng viên hướng dẫn nghiên cứu sinh tiến sĩ, cũng đáng được xem là người thông thuộc trong ngành.
Nhìn Thủ tướng Lãnh, lão giáo sư nói:
- Thủ trưởng, dựa vào số liệu đo đạc thực tế, độ dài cả mặt hồ là hơn 3000m, độ sâu nơi sâu nhất đã đạt đến 63m, độ rộng trung bình khoảng 75m, nghĩa là, bỏ qua không nói độ dốc của dãy núi, bây giờ đập nước Tần Gia Lạc đã tích tụ hơn mười triệu mét khối nước, thậm chí có khả năng đạt tới mười bốn triệu mét khối.
Vừa dứt lời, một chuyên gia tuổi trung niên ngồi bên cạnh, đến từ Sở Thủy lợi cũng nói:
- Đường lão, căn cứ vào tin tức cho thấy, bắt đầu từ hôm qua, phía trên Di Châu, thượng du sông Đà Giang có mưa lớn, mực nước sông Đà Giang tăng cao, theo đo lường tính toán, bây giờ chính là thời kỳ mực nước tăng nhanh, tốc độ tăng lên mỗi tiếng đồng hồ cực nhanh.
Sau khi người này nói xong, tất cả những người bên cạnh đều im lặng, Thủ tướng Lãnh nói:
- Đường lão, theo kinh nghiệm của ông, đập nước Tần Gia Lĩnh tiếp sau có nguy hiểm lớn hay không?
Đường lão lúc này cũng trầm ngâm, đây không phải là giao lưu giảng dạy, đây là việc quốc gia đại sự, không thể qua loa được, là một học giả, Đường lão biết, lúc này một câu nói của mình sẽ quan hệ đến an toàn sinh mạng của nghìn vạn quần chúng, không thể đùa được.
Dừng lại một chút, Đường lão chậm rãi nói:
- Tần Gia Lĩnh cách thành phố Di Châu 36,5 ki lô mét, toàn bộ đê kè của đập nước do núi Tần Gia Lĩnh lở xuống chặn ngang sông tạo thành. Theo tình hình trước mắt, đập nước Tần Gia Lĩnh vẫn thuộc giai đoạn đầu. Ngoài ra, cả khu vực tụ mưa trên thượng du rộng hơn 4000m2, theo tốc độ này, tiếp tục tăng lên, sẽ hình thành một hồ nước ngọt lớn, lượng nước ít nhất cũng trên hai trăm triệu mét khối.
Quả nhiên, không hổ là nhà khoa học thế hệ trước, phân tích từ căn bản, từng bước phân tích từ lúc hình thành đến dự báo sau này của đập nước.
Đường lão tiếp tục nói:
- Ngoài ra, theo số liệu đo đạc thực tế cho thấy, độ dài của đập nước Tôn Gia Lạc bây giờ đã hơn một nghìn mét, chiều ngang chỗ rộng nhất là 813 mét, theo thể tích của đập này có thể chứa được ít nhất một trăm tám mươi đến hai trăm triệu mét khối nước. Mà căn cứ vào số liệu địa chất hàng năm, đập chủ yếu do đá và đất sườn núi bị sói mòn hợp thành, rất không ổn định. Hơn nữa, tiếp sau đó còn có dư chấn động đất và mưa lớn, chỉ cần thể tích của đập nước tăng lên sự việc sẽ càng khó khăn, và không ngoại trừ khả năng vỡ đập. Khi đó, cả Di Châu đều ở trong phạm vi tấn công của nước lũ, hậu quả không dám tưởng tượng, ý kiến của tôi là, hành động sớm còn hơn muộn, bị động không bằng chủ động, nhân lúc đập nước không phải lớn lắm, phải giải quyết triệt để nguy cơ này để tránh hậu họa.
Dứt lời, Nhiếp Chấn Bang bên cạnh cũng nói:
- Các vị thủ trưởng, trước khi chúng ta tới đây đã đi qua đập nước Tần Gia Lĩnh. Tần Gia Lĩnh ở chỗ núi sâu, giao thông không thuận tiện, không có đường, các thiết bị máy móc công trình cỡ lớn cơ bản không thể đi vào. Hơn nữa, đê kè lớn như vậy, chỉ dựa vào sức người là không thể, cho dù dùng mìn phá hay các cách thức khác đều không thể hoàn thành. Tôi cho rằng, trước mắt đây là vấn đề khó khăn nhất.
Nhiếp Chấn Bang cũng là người đã trải qua ba năm huấn luyện quân sự tàn khốc, đối với việc dùng mìn phá cũng hiểu một chút. Như hiện nay, kết cấu địa chất xung quanh Tần Gia Lĩnh đã rất yếu, cho dùng mìn phá thế nào thì chấn động gây ra cũng sẽ dẫn đến việc núi lở thêm lần nữa, hình thành đê kè càng lớn hơn. Hơn nữa, theo tình hình trước mắt, lượng đất lở rất lớn, cơ bản không có khả năng dọn dẹp triệt để.
Đường lão lúc này cũng gật đầu, nói:
- Thủ trưởng Nhiếp nói đúng, dọn dẹp triệt để đập nước Tần Gia Lĩnh là điều phi thực tế.
Nhìn vẻ nghi ngờ của Thủ tướng, Đường lão tiếp tục nói:
- Thủ trưởng, là thế này, đập nước Tần Gia Lạc chắc chắn đã hình thành rồi, hơn nữa sau này nhất định sẽ tồn tại, ý của tôi là, phải chắc chắn đập nước Tần Gia Lĩnh không vỡ có thể coi như đã thành công rồi.
Nghe đến đây, Thủ tướng Lãnh gật gù, nói:
- Đường lão, các đồng chí, về phương diện này, ngành nào có chuyên gia của ngành ấy, chúng tôi nghe điều hành và chỉ huy của các chuyên gia thủy lợi. Về mặt này, các đồng chí nói làm thế nào sẽ làm như thế ấy, cần làm thế nào, chúng tôi cần cung cấp những gì, thái độ của tôi là, sẽ hỗ trợ toàn lực. Yêu cầu của tôi là nhất định phải bảo đảm không có ai bị thương vong, nhất định phải bảo đảm an toàn sinh mạng và tài sản của mấy triệu quần chúng nhân dân dưới hạ lưu. Còn về việc loại bỏ hay giữ lại đập nước này là việc của các đồng chí.
Tôi thấy, giai đoạn đầu có thể điều động một lực lượng bộ đội vũ trang thủy điện tới, tôi kiến nghị lập tức thành lập một tổ lãnh đạo giám sát thủy lợi, không chỉ đối với đập nước Tần Gia Lĩnh, mà còn đối với khả năng hình thành đối với các vùng khác của tỉnh, thậm chí cả đập nước đã hình thành cũng phải tiến hành xử lý chuyên môn. Tôi thấy, việc này có thể để Bộ Thủy lợi và Sở Thủy lợi tỉnh Ba Thục, chuyên gia thủy lợi các trường đại học lớn tổ chức nên. Để thuận tiện, đồng chí Quốc Uy sẽ phụ trách thông báo cho đồng chí Phương Vũ Hàm của Bộ Thủy lợi.
Nói đến đây, Đường lão lại nói:
- Thủ trưởng, muốn giải quyết vấn đề đập nước Tần Gia Lĩnh tất yếu phải cần lượng lớn thiết bị máy móc công trình, nhưng tình trạng của Tần Gia Lĩnh?
Không nói không rằng, Thủ tướng Lãnh lại xua tay nói:
- Đường lão, đồng chí yên tâm, lời nói của tôi vĩnh viễn có hiệu lực.
Nói xong, Thủ tướng Lãnh nhìn Thẩm Kiến Đào ở bên nói:
- Tư lệnh viên Thẩm, vấn đề thiết bị máy móc công trình cỡ lớn tôi giao cho quân khu Thiên Phủ các anh xử lý. Thiết bị quân sự toàn quốc, toàn quân hiện có đều có thể phối hợp cung cấp cho các anh. Tôi không biết các anh khiêng hay vác, tôi không biết các anh dùng trực thăng vận chuyển hay dùng thả từ máy bay vận chuyển, tóm lại, tôi chỉ cần kết quả, bảo đảm số lượng thiết bị máy móc công trình Đường lão các đồng chí ấy cần. Vấn đề này, không có chỗ cho bàn thảo nữa, nhất định phải dốc sức chấp hành, có vấn đề gì không?
Lời nói của Thủ tướng Lãnh vang lên đanh thép, không có một cơ hội thương lượng nào, lời đã nói đến như vậy, Thẩm Kiến Đào còn có thể nói gì nữa, liền lập tức đứng lên, giơ tay chào, nói:
- Thủ trưởng, quân khu Thiên Phủ, trên dưới nhất định dốc toàn bộ sức lực bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ.
Một đêm không có chuyện gì xảy ra, ngày thứ hai, sau khi toàn bộ công tác kháng chấn cứu nạn của thành phố Di Châu đã được bàn giao cho Tôn Gia Lạc, Nhiếp Chấn Bang cũng đi cùng Thủ tướng Lãnh, bắt đầu khởi hành trở về thành phố Thiên Phủ.
Đoàn xe chạy ra khỏi thành phố Di Châu, buổi chiều, đoàn xe đã đến UBND thành phố Thường Hồng, một hàng sáng láng dừng lại, sau khi thăm hỏi xong những người dân bị nạn ở thành phố Thường Hồng, hơn bảy giờ tối, đoàn xe mới tới thành phố Thiên Phủ.
Vừa trở về, Nhiếp Chấn Bang liền trực tiếp đi vào phòng làm việc. Lúc này, công tác cứu nạn khắp nơi cũng như tình hình bị nạn đều cần Nhiếp Chấn Bang xử lý.
Vừa vào văn phòng, điện thoại của Nhiếp Chấn Bang đột nhiên vang lên, Nhiếp Chấn Bang bấm nút nhận cuộc gọi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận