Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 582 Mất hết uy tín

Nghe được lời này, Tiếu Nhã Lệ liền liếc Nhiếp Chấn Bang một cái, cười nói:
- Tiểu tử nhà cậu, cậu cứ bần đi, nếu không phải nể cậu thì chị cũng không làm việc như vậy đâu. Anh Hai cậu cậu còn không biết sao, khiêm tốn làm người, khiêm tốn làm việc, từ trước đến giờ đều là nguyên tắc giữ hòa khí để sinh tài, là thương nhân điển hình. Lần này vì tiểu tử cậu mà coi như phá lệ rồi đó.
Nói rồi, Tiếu Nhã Lệ đứng lên, cười nói:
- Không nói với cậu nữa, đi xem Phán Phán đi, chị thật sự muốn nghỉ ngơi rồi.
Đợi sau khi Tiếu Nhã Lệ rời đi, Dịch Sướng cũng mỉm cười nói:
- Chủ tịch, tình cảm của chị em các anh thật khiến người khác ngưỡng mộ.
Nhiếp Chấn Bang lập tức cũng cười nói:
- Con gái của bác Hai tôi, là chị họ tôi, chồng chị ấy là anh của bà xã tôi, cũng coi như là thân càng thêm thân, từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, mấy anh em luôn đùa giỡn như vậy, tính là gì chứ.
Lời này Nhiếp Chấn Bang cũng là cố ý nói ra. Lúc này, vị trí mà Dịch Sướng đang ngồi áp lực rất lớn, Trưởng ban thư ký Thành ủy phải trực tiếp đối mặt với sự lãnh đạo và thói quen của Bí thư Thành ủy Điền Húc Giang, không thể không cho hắn chút niềm tin được, chắc chắn sự phơi bày chút bối cảnh của mình là một phương thức tạo nên sự tin tưởng nhất.
Lời nói vừa dứt, trên mặt Dịch Sướng quả nhiên là khẽ gật đầu, lập tức nói:
- Chủ tịch, Tiếu tổng làm như vậy, sẽ không phải có chút quá mức chứ, ngộ nhỡ…
Nghe được câu này, Nhiếp Chấn Bang tràn đầy khí thế khoát tay nói:
- Về mặt này lão Dịch à, cậu có thể hoàn toàn yên tâm. Điền Húc Giang nếu thật sự là có thái độ cứng rắn thì hôm nay ông ta sẽ không gọi cuộc điện thoại này. Tiếu tổng làm như vậy cũng không phải là làm việc vô nghĩa. Cứ chờ xem, sớm ngày mai Điền Húc Giang sẽ gọi điện cho cậu vào ngày mai, ông ta nhất định sẽ đến Tân cảng Vọng Hải.
“Bịch!”
Tầng bốn tòa nhà Hồng Nhạn, trong phòng truyền đến một âm thanh dứt khoát, điều này khiến cho nhân viên phục vụ tòa nhà trực ban đêm đang trông coi ở ngoài cửa-tiểu Tương hơi sửng sốt.
Sàn nhà trong phòng có trải thảm, một chiếc cốc rơi xuống mặt đất sao có thể vỡ nát được.
Tuy nhiên, âm thanh vừa rồi rõ ràng chính là tiếng cốc vỡ, đi đến bên cửa rồi gõ gõ vào cửa.
Tiểu Tương nhỏ giọng nói:
- Bí thư Điền!
Bên trong truyền đến giọng nặng nề của Điền Húc Giang:
- Không có chuyện gì đâu, vừa rồi không cẩn thận làm vỡ cốc thôi.
Nhưng lúc này, trong căn phòng, sắc mặt Điền Húc Giang tái nhợt, người mà quen thuộc ông ta nếu nhìn thấy bộ dạng này của Điền Húc Giang thì nhất định là vô cùng kinh ngạc, đây là triệu chứng và dấu hiệu Điền Húc Giang đang ở vào cận với việc nổi giận.
Vừa rồi bị tiểu Tương quấy rầy, tâm thái của Điền Húc Giang cũng dần dần bình tĩnh lại. Có thể làm đến bây giờ Điền Húc Giang cũng là đi từng bước một. Mặc dù nói đến thành phố Vọng Hải nhậm chức có chút thành phần may mắn và ngạc nhiên, nhưng tóm lại thì năng lực của Điền Húc Giang cũng vẫn là rất tốt. Đi đến bên tủ đồ uống, rót đầy cho mình một cốc nước lạnh, sau đó ừng ực uống sạch, Điền Húc Giang cũng ngồi xuống, quá càn rỡ rồi, quá ngạo mạn rồi, hoàn toàn không coi mình ra gì.
Nhưng sau khi bình tĩnh lại, Điền Húc Giang cũng hiểu rõ một chuyện. Chuyện này căn băn không có đường lui cho mình chọn. Tân cảng Vọng Hảibên này thời gian kéo ra càng dài thì càng bất lợi đối với mình, làm không tốt thì Tập đoàn Ốc Gia sẽ còn xảy ra hỗn loạn gì nữa. Đối với Tập đoàn Ốc Gia có bổi cảnh sâu dày, bây giờ Điền Húc Giang thật sự là sợ hãi. Ngộ nhỡ người phụ nữ đó điên cuồng hơn chút, đưa lên cấp trên thì tiền đồ của mình cũng là hoàn toàn đi đời rồi.
Nghĩ đến đây, Điền Húc Giang có cảm giác uất ức. Lần này uy tín của mình coi như là mất hoàn toàn rồi. Có thể tưởng tượng, cán bộ toàn thành phố sau này sẽ nhìn mình thế nào, đầu voi đuôi chuột thì không nói, còn phải chủ động đến cửa xin lỗi, sau này là không còn thể diện nữa rồi. Hơn nữa, cán bộ toàn thành phố, những người dựa vào mình e là cũng không còn nữa rồi.
Có điều, lúc này Điền Húc Giang cũng không quản nhiều như vậy. Giữa tiền đồ và thể diện thì Điền Húc Giang đương nhiên là lựa chọn tiền đồ và địa vị. Sau này chú ý cẩn thận một chút thì sẽ tìm được cơ hội trả lại, tâm phúc trong tay cũng sẽ có cơ hội tìm được dần dần.
Lập tức lại cầm điện thoại lên, gọi đến di động của Dịch Sướng. Lần này Điền Húc Giang cũng không còn loại cảm giác ta đây vênh váo như lúc đầu nữa mà có vẻ vô cùng hòa nhã, thái độ cũng tốt hơn rất nhiều:
- Trưởng ban thư ký Dịch, tôi là Điền Húc Giang, sáng ngày mai cậu sắp xếp một chiếc xe, cậu đưa tôi đến Tân cảng Vọng Hảibên đó một chuyến nữa.
Chỉ đáng tiếc, tốc độ của Điền Húc Giang chậm quá, nếu mấy tiếng trước, hoặc là nói, sau khi vừa đến đây thì có thái độ này, nói không chừng Dịch Sướng vì vị trí của mình, vì môi trường công tác của mình mà sẽ còn cung kính, nhưng bây giờ thì sao? Rất rõ ràng là đã không thể nào nữa rồi.
Đối với thái độ đột nhiên chuyển biến của Điền Húc Giang, trong lòng Dịch Sướng cũng rất rõ, lập tức trả lời:
- Vâng, xin Bí thư Điền yên tâm, sáng ngày mai tôi sẽ đưa tài xế đến tòa nhà Hồng Nhạn đợi ngài.
Sáng sớm hôm sau, Dịch Sướng đưa xe chuyên dùng đến dưới tòa nhà Hồng Nhạn. Sắc mặt của Điền Húc Giang thâm trầm, vẻ mặt có chút không tốt lắm, xem ra tối qua là không nghỉ ngơi tốt rồi.
Lúc này Dịch Sướng vẫn là làm đủ tư thái, sau khi giúp Điền Húc Giang mở cửa bên sau ghế phụ, để Điền Húc Ging ngồi vào. Lần này Điền Húc Giang lại là chủ động đưa cái mông vào để ngồi sau ghế lái. Nhìn thấy sự thay đổi này trong lòng Dịch Sướng cười lạnh một cái rồi đóng cửa xe, chủ động ngồi vào vị trí ghế phụ.
Trong thể chế có câu tục ngữ, thêu hoa cho gấm thì dễ. Chuyện trong thể chế vốn dĩ là kiệu hoa được từng người nâng lên. Tuy nhiên, chuyện than ấm mùa đông lại là rất ít ỏi. Bây giờ Điền Húc Giang ông biết thì là đại phiền toái rồi, lại muốn làm quan hệ tốt với tôi, trên đời này đâu có chuyện tốt như vậy, đây không phải là hỗn loạn rồi sao?
Hôm nay, theo yêu cầu của Điền Húc Giang, không có lãnh đạo khác đi cùng. Theo quy cách của đoàn xe, cũng là nghiêm khắc chấp hành theo tiêu chuẩn. Chuyện hôm nay vốn dĩ chỉ là chuyện tư rất bí mật. Đối với Điền Húc Giang mà nói, đưa một đám người đến đó không phải là cố ý phơi bày ra tiếng xấu của mình sao. Sau khoảng mười mấy phút thì xe tiến vào phạm vi Tân cảng Vọng Hải. Lúc này nhìn cảnh sắc khu vực cảng bên ngoài cửa sổ, Điền Húc Giang sớm đã không còn bộ dạng hăm hở xông pha của ngày hôm qua nữa rồi.
Luận về tâm, xây dựng, quy hoạch và trình độ cơ giới hiện đại hóa của Tân cảng Vọng Hảiđều không thể bắt bẻ. Về chuyện này trong lòng Điền Húc Giang cũng không thể không khâm phục tác phẩm lớn này của Nhiếp Chấn Bang. Sự quyết đoán này đích thực là mình không thể sánh bằng.
Đang trầm tư thì ở vị trí ghế phụ, Dịch Sưởng quay đầu nói:
- Bí thư Điền, đến rồi.
Cửa xe mở ra, Điền Húc Giang bước xuống, liếc mắt nhìn thì căn bản không nhìn thấy người phụ nữ đó. Người đi đầu lên đón cũng là vị Chu tổng gì đó, sắc mặt Điền Húc Giang nhất thời có chút không ổn.
Nhưng đến thì cũng đến rồi, nếu quay người đi lên xe thì không những không có bất kỳ trợ giúp nào cho chuyện này mà ngược lại sẽ đem đến ảnh hưởng đổ thêm dầu vào lửa.
Tình cảnh này sau này e là cũng không có cơ hội tìm lại được. Trong lòng Điền Húc Giang thở dài một tiếng, lập tức bước đến.
Bên này, đám người Chu tổng cũng lên đón, chỉ có điều, thần thái so với hôm qua có chút cảm giác kính mà tránh xa. Về giọng điệu, mặc dù vẫn là luôn khách khí, nhưng điều này khiến cho Điền Húc Giang có chút hơi ngượng ngùng.
- Bí thư Điền, hoan nghênh hoan nghênh. Bí thư Điền liên tục hai ngày quá bộ đến khu xây dựng Tân cảng Vọng Hảicủa Tập đoàn Ốc Gia chúng tôi đủ để chứng minh sự coi trọng và ủng hộ của Bí thư Điền đối với dự án công trình của chúng tôi.
Chu tổng mỉm cười nói, không có nửa điểm nào là ý mời Điền Húc Giang đi vào.
Cùng lúc đó, bên cạnh, không ít phóng viên truyền thông cũng xúm lại, máy quay ngắn máy dài, thậm chí, ở giữa còn nhìn thấy phóng viên cầm micro của Đài truyền hình quốc gia, cảnh này lại khiến Điền Húc Giang có chút không được thoải mái. Tập đoàn Ốc Gia đây là coi mình như gà, là muốn giết gà dọa khỉ đây mà.
Hôm qua, tin tức sau khi Bí thư Thành ủy thành phố Vọng Hải thị sát, Tập đoàn Ốc Gia do gặp phải chuyện đãi ngộ không công bằng, quyết định đình công vô kỳ hạn. Hôm nay, Bí thư Thành ủy lần nữa đến cửa xin lỗi, trước sau nối lại đến tên ngốc cũng biết là chuyện gì xảy ra.
Trầm ngâm một lúc, Điền Húc Giang lại mỉm cười nói:
- Chu tổng, khách khí rồi, Tập đoàn Ốc Gia là doanh nghiệp tư nhân đứng đầu trong nước, lại là doanh nghiệp lớn nộp thuế cho nước ta, ủng hộ sự phát triển của Tập đoàn Ốc Gia cũng là ủng hộ việc xây dựng kinh tế của thành phố Vọng Hải. Là quan phụ mẫu của thành phố Vọng Hải, đây là điều đương nhiên phải làm rồi.
Nhìn xung quanh một lượt, lúc này không có ai tiếp lời. Điền Húc Giang cũng không còn cách nào, xem ra Tập đoàn Ốc Gia này là muốn mình đắc tội đi vào chỗ chết rồi, nhưng cũng không còn cách nào nữa, người ta có được tư cách này, có sức mạnh này mà.
Điền Húc Giang lập tức nói tiếp:
- Hôm qua tôi nghe nói một số cán bộ có chút bất mãn với chuyện của Tập đoàn Ốc Gia, cố ý gây rối. Đây là thất trách trong công tác của Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố chúng tôi. Là Bí thư Thành ủy, đây là điều thiếu sót trong công tác của tôi. Tôi xin bảy tỏ lời xin lỗi chân thành đến Chu tổng, Dương đổng sự trưởng và Tiếu tổng của Hội đồng quản trị Tập đoàn Ốc Gia.
Lời xin lỗi cuối cùng vẫn là ra rồi. Trong thời khắc mang tính lịch sử này, truyền thông phóng viên xung quanh thi nhau chụp ảnh, ghi lại thời khắc này. Từ hôm nay trở đi, Điền Húc Giang sẽ trở thành quan viên chính quyền đầu tiên trong cả nước do thất trách mà phải xin lỗi doanh nghiệp, cán bộ thỏa hiệp. Đương nhiên, ghi chép này là mặt xấu, là tài liệu giáo dục phản diện.
Tiếp đó, Điền Húc Giang sau khi hàn huyên mấy câu xong thì không ở lại đó ngồi lâu, lập tức ngồi lên xe rời khỏi Tân cảng Vọng Hải.
Nghe được tin tức này, lúc này trong phòng làm việc của Nhiếp Chấn Bang ở trụ sở Ủy ban nhân dân thành phố Vọng Hải, Tiếu Nhã Lệ ngồi trên ghế sô pha, mỉm cười nói:
- Lão Tam, lần này cậu cảm thấy thế nào? Từ hôm nay trở đi, ở thành phố Vọng Hải Điền Húc Giang e là cũng không còn mặt mũi nào đi gặp người nữa rồi.
Tâm trạng Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng là rất tốt. Vốn dĩ còn nghĩ đối phó thế nào với Điền Húc Giang thì không ngờ, người này lại tự mình đưa tới. Lập tức mỉm cười nói:
- Chị Hai, cảm ơn nhé, uy tín của Điền Húc Giang mất hết là thật, chỉ có điều càng như vậy thì càng cảm thấy người này không đơn giản, có thể co duỗi, người này sau này e là vẫn là đối thủ khó chơi nhất của em ở thành phố Vọng Hải.
Bạn cần đăng nhập để bình luận