Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 581 Không chấp nhận lời xin lỗi

Xin lỗi, nhất định phải xin lỗi, lúc này chính là suy nghĩ duy nhất trong lòng Điền Húc Giang. Chọc vào nhân vật lớn mạnh như vậy, có thể tưởng tượng Tân cảng Vọng Hảiđình công chỉ là Tập đoàn Ốc Gia đang cảnh cáo mình, không được quá mức, phải hiểu kiềm chế. Tin rằng nếu mình không thức thời, không quan tâm thì sau khi đình công, bước tiếp theo sẽ có biện pháp càng nghiêm khắc hơn để bức bách mình. Làm không tốt chức vụ này của mình thật sự là không giữ nổi rồi.
Đại trượng phu biết co biết duỗi, chút uất ức này coi là gì chứ, so với chức vụ của mình đây căn bản không tính là gì.
Trong lòng Điền Húc Giang rất nhanh liền làm ra sự quyết đoán như vậy, lập tức cầm điện thoại lên, sau khi suy nghĩ một lúc thì Điền Húc Giang gọi điện cho Trưởng ban thư ký Thành ủy Dịch Sướng.
Lúc này Dịch Sướng đang ngồi trong phòng khách nhà Nhiếp Chấn Bang.
Bên cạnh, Nhiếp Chấn Bang ngồi trên ghế sô pha, từ trên bàn trà lấy ra một bao Hùng Miêu đặc cung, đưa lên một điếu, cười nói:
- Lão Dịch, xem bộ dạng của cậu vừa rồi ở trong tòa nhà Hồng Nhạn bị Điền Húc Giang phê bình sao?
Trước mặt Điền Húc Giang và Nhiếp Chấn Bang, đây là hai cảm giác hoàn toàn không giống. Nhiếp Chấn Bang hòa ái dễ gần, khiến cho người ta có cảm giác như tắm gió xuân, người với người căn bản không có tính so sánh mà. Dịch Sướng cảm thán một tiếng, lập tức cũng cẩn thận mỉm cười nói:
- Lãnh đạo mà, khó tránh khỏi sẽ có chút nóng tính. Chủ tịch, Trưởng ban thư ký tôi đây đó chính là một nơi trút giận. Tôi thật sự là không muốn làm chức Trưởng ban thư ký Thành ủy này, cho dù là đến Ủy ban nhân dân làm Phó Chủ tịch thành phó, không vào thường ủy tôi cũng bằng lòng, đâu có được thoải mái như làm việc dưới ngài.
Dịch Quân công khai dựa vào, trong lời nói ý tứ đã biểu đạt ra, khiến Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười, nhưng dù sao thì đây vẫn là một số phiếu thường ủy, không thể dễ dàng thả ra như vậy được.
Nhiếp Chấn Bang lập tức cũng cười nói:
- Lão Dịch à, “thiên tương hàng đại nhâm vu tư nhân dã, tất tiên khổ kỳ tâm chí lao kỳ cân cốt, ngạ kỳ thể phu, khai phạp kỳ thân” (Mạnh Tử: Thiên tướng phải đặt trách nhiệm nặng nề trên người như vậy, nhất định phải để cho lòng mình đau khổ trước, để xương cốt của mình mệt mỏi, để mình trải qua đói bụng đến mức da dẻ gầy đi, để mình chịu nỗ khổ đói nghèo). Cương vị của cậu rất quan trọng, sao có thể dễ dàng từ bỏ được. Đây không phải là lời nói mà một Đảng viên hợp cách, cán bộ hợp cách nên nói đâu.
Dịch Sướng gật gật đầu, trên thực tế đây chỉ là một phương thức và sách lược mà hắn ta biểu thị lòng trung thành mà thôi. Thực sự muốn hắn từ bỏ chức vị thường ủy Thành ủy, Trưởng ban thư ký Thành ủy này thì Dịch Sướng cũng là không nỡ. Mặc dù nói đều là cán bộ cấp chính sở, nhưng thường ủy Thành ủy rõ ràng là phải cao hơn, cấp bậc về tiếng nói trong thành phố cũng không phải là chức phó bình thường có thể so sánh được.
Đang chuẩn bị lên tiếng thì di động đột nhiên vang lên, lấy ra xem Dịch Quân cũng sửng sốt:
- Chủ tịch, điện thoại của Điền Húc Giang.
Đối với điều này thì Nhiếp Chấn Bang cũng không có bất kỳ sự ngạc nhiên nào. Sắp xếp của chị hai trong buổi tối nhất định là thấy hiệu quả. Sự chịu thua của Điền Húc Giang đây cũng là điều tất yếu. Bây giờ cái mà Nhiếp Chấn Bang suy nghĩ là làm thế nào để mượn cơ hội này làm mất đi thể diện của Điền Húc Giang, khiến uy tín của ông ta trong cả thành phố Vọng Hải này bị quét đi. Thậm chí, nếu Điền Húc Giang thật sự còn cứng đầu đến cùng thì Nhiếp Chấn Bang cũng sẽ không ngại mà nhân cơ hội này hạ Điền Húc Giang xuống.
Rất hiển nhiên, dự định phía sau này là không thể thực hiện được. Điền Húc Giang người này nắm bắt tình thế vẫn là rất mạnh.
- Lão Dịch, cậu nhận điện đi, nghe xem Điền Húc Giang là thái độ gì.
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói rồi không nói gì nữa.
Trong phòng khách một mảng yên lặng, để lại cho Dịch Sướng một không gian nói chuyện. Dịch Sướng lúc này cũng điều chỉnh tâm thái một chút, nhận điện thoại, trên mặt vẫn làm làm đủ tư thái, rất cung kính nói:
- Bí thư Điền, thật ngại quá, vừa rồi đi trên đường, không nghe được tiếng chuông di động.
Lúc này Điền Húc Giang đã không còn tâm trạng để lo chuyện nhỏ tiểu tiết này rồi. Đối với Điền Húc Giang mà nói, làm thế nào để bình ổn lửa giận của Tập đoàn Ốc Gia, để cho Tân cảng Vọng Hảinhanh chóng khôi phục làm việc, đây mới là điều quan trọng nhất, còn về một số tin tức phụ diện, Tân cảng Vọng Hảikhởi công thì đủ để phản kích lại tất cả.
Không có bất kỳ lời nhảm nào, Điền Húc Giang trực tiếp đi vào vấn đề, nói:
- Trưởng ban thư ký Dịch, chỗ cậu có số điện thoại của Tiếu tổng Tập đoàn Ốc Gia chứ?
Dịch Sướng bên này cũng không dám chế giễu gì, dù sao thì thân phận bày ra ở đây, là Trưởng ban thư ký Thành ủy, đây chính là đại quản gia Thành ủy, về chức trách được phân công rất rõ ràng, chính là phục vụ Bí thư Thành ủy, hiệp trợ Bí thư Thành ủy, phân quản công tác cơ quan Thành ủy. Tập đoàn Ốc Gia doanh nghiệp loại hình lớn như vậy, điện thoại của lãnh đạo trong tay của Dịch Sướng là không thể không có.
Bên này, sau khi Dịch Quân vừa nói ra số điện thoại của Tiếu Nhã Lệ, điện thoại vừa dứt, Dịch Sướng còn chưa nói chuyện, bên trong, Tiếu Nhã Lệ mặc một bộ áo ngủ chất lụa cho mùa xuân thu lại từ trên lầu đi xuống.
Nhìn thấy Dịch Sướng ngồi trong phòng khách, Tiếu Nhã Lệ cũng khẽ gật đầu, coi như chào hỏi, lập tức nói:
- Lão Tam, Điền Húc Giang này gọi điện đến, em xem có nhận hay không?
Điện thoại Điền Húc Giang dùng là điện thoại cố định của tòa nhà Hồng Nhạn gọi đến. Phòng này từng là nơi Nhiếp Chấn Bang sử dụng, số điện thoại này Tiếu Nhã Lệ đương nhiên vô cùng quen thuộc.
Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười nói:
- Chị Hai, vẫn là chị lợi hại, em không có cách nào với Điền Húc Giang, nhưng lại bị chị chỉnh cho bội phục rồi. Lúc này Điền Húc Giang gọi đến nhất định chỉ có một mục đích, đó chính là nhận lỗi với chị, chị không có lý do gì không nhận mà.
Lão Tam, chị Hai, Dịch Sướng nghe được những điều này trong lòng có chút chấn động, hơn nữa còn là một loại vui mừng kinh ngạc. Thật không ngờ, quan hệ giữa Chủ tịch thành phố và Tập đoàn Ốc Gia lại có tầng quan hệ bí ẩn như vậy.
Đúng rồi, phu nhân của Chủ tịch thành phố Nhiếp Dương Anna, Chủ tịch hội đồng quản trị Tập đoàn Ốc Gia không phải là Dương An Bang sao? Cái tên này chỉ khác một chữ, có lẽ là anh em đó. Điều vui mừng là trong chuyện này Chủ tịch thành phố Nhiếp không cố ý giấu mình, điều này cho thấy mình đã đạt được sự khẳng định và công nhận của chủ tịch rồi.
Tiếu Nhã Lệ lúc này ngồi trên sô pha, khoát tay nói:
- Thôi đi, thôi đi, tiểu tử cậu đó, loại qua cầu rút ván điển hình, chị lại muốn xem xem Điền Húc Giang muốn trở trò gì.
Lời của Tiếu nhị tỷ vừa nói xong nhưng lại là ấn phím mở khóa của điện thoại, giọng cũng lập tức trở nên rất là lười biếng và lạnh nhạt:
- Ai vậy?
Đối diện, trầm mặc một lát, giọng của Điền Húc Giang rất nhanh liền truyền đến:
- Xin hỏi, là Tiếu Nhã Lệ phu nhân của Tập đoàn Ốc Gia, Tiếu tổng phải không?
Giọng của Tiếu Nhã Lệ bình thản, lạnh nhạt nói:
- Ông là ai?
Lời này khiến vẻ mặt của Điền Húc Giang liền co rúm lại. Điện thoại phòng tòa nhà Hồng Nhạn mà Tiếu Nhã Lệ cô có thể không biết sao. Nhưng bây giờ người ở dưới mái hiên rồi không thể không cúi đầu, ai bảo mình thị sát Tân cảng Vọng Hải còn phát biểu một số ngôn luận không tốt, cuối cùng còn xảy ra một số thứ với Tập đoàn Ốc Gia chứ. Bất luận có phải mình hay không, tiếng xấu này mình phải gánh rồi, càng huống hồ đây không phải là tiếng xấu.
Điểu chỉnh tư thái một chút, trong lòng Điền Húc Giang càng hạ quyết tâm. Sau này tuyệt đối đừng có chuyện gì rơi vào trong tay mình. Lập tức mỉm cười nói:
- Tiếu tổng, cô thực sự là quý nhân nhiều nên quên việc rồi. Haha, tôi là Điền Húc Giang của Thành ủy Vọng Hải, muộn như vậy rồi còn làm phiền Tiếu tổng nghỉ ngơi.
- Điền Húc Giang?
Tiếu Nhã Lệ cố ý chần chừ một chút, giống như đột nhiên mới nhớ ra, nhưng giọng cũng vẫn là lạnh nhạt:
- Ồ, Bí thư Điền à, muộn như vậy tôi cũng chuẩn bị đi nghỉ ngơi rồi, ông có chuyện gì sao?
Giọng điệu của Tiếu Nhã Lệ rất không khách khí, hoàn toàn không có cảm giác đối đãi với nhân vật số một Thành ủy, ngữ khí đó bình thản đến nỗi dường như là đối đãi với một thuộc hạ bình thường nhất.
Trong điện thoại, có vẻ có thể cảm nhận được giọng điệu của Điền Húc Giang. Ngừng một chút, giọng điệu nói chuyện có chút không thản nhiên:
- Haha, Tiếu tổng, là thế này, nghe nói Tân cảng Vọng Hải bên này đột nhiên đình công. Đây là chuyện gì vậy? Tập đoàn Ốc Gia là nhà đầu tư quan trọng của thành phố chúng tôi, có khó khăn gì sao? Cứ việc nói với chúng tôi, làm tốt việc bảo đảm đối với nhà đầu tư đây là công việc mà chúng tôi nên làm mà.
Lời xin lỗi đến miệng nhưng lại bị Điều Húc Giang thổi tuột đi, đường đường một Bí thư Thành ủy, cán bộ cấp Phó bộ, xin lỗi với thương nhân. Chuyện này Điền Húc Giang trước giờ chưa từng làm, thậm chí đến nghe cũng chưa nghe qua, truyền ra ngoài mình sau này còn có thể làm người sao?
Nghe được lời này của Điền Húc Giang, sắc mặt của Tiếu Nhã Lệ lập tức trầm xuống. Bên cạnh, Dịch Sướng ngồi nghiêm chỉnh, không có bất kỳ sự thay đổi thần thái nào. Trưởng ban thư ký Dịch lúc này cũng hiểu, trong trường hợp này mình vẫn là ngậm miệng thì tốt hơn.
Thấy bộ dạng Nhiếp Chấn Bang vẻ mặt chế nhạo, Tiếu Nhã Lệ có chút tức giận, đây coi là gì chứ? Lão Tam ở đây mà thể diện cũng mất đi rồi.
Tiếu Nhã Lệ tập tức giầm giọng nói:
- Bí thư Điền, còn có chuyện gì sao? Không còn chuyện gì thì tôi phải nghỉ ngơi.
Lời này coi như là Tiếu Nhã Lệ hạ lệnh đuổi khách rồi. Đối diện, Điền Húc Giang lúc này cũng có chút tỉnh ngộ. Tiếu Nhã Lệ không phải là một thương nhân bình thường, thương nhân bình thường gặp loại chuyện này, quan viên cúi đầu chịu thua cũng sẽ không làm quá mức. Dù sao thì mình vẫn phải sinh tồn ở đây, nhưng Tiếu Nhã Lệ không phải là người bình thường, loại sách lược này vừa bắt đầu thì mình đã nghĩ sai rồi.
Ngay sau đó, Điền Húc Giang lúc này cũng không quan tâm nhiều như vậy, hạ thể diện gật đầu nói:
- Tiếu tổng, thực sự là xin lỗi. Về một số hiểu lầm hôm nay tôi thay mặt Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố Vọng Hải, bảy tỏ sự xin lỗi chân thành của tôi với Tập đoàn Ốc Gia, với Tiếu tổng, vẫn mong Tiếu tổng đại nhân đại lượng, không cần so đo mới phải.
Mắt thấy Tiếu Nhã Lệ muốn cúp điện thoại, Điền Húc Giang cuối cùng cũng không nhịn được, xin lỗi trong điện thoại, so với xin lỗi trước quần chúng thì tốt hơn, cho dù mất mặt nhưng ít nhất đây là ở nơi tối, đó là nơi sáng, nặng nhẹ thế nào điểm này Điền Húc Giang vẫn là phân định được.
Vốn dĩ Điền Húc Giang tưởng là mình nói như vậy rồi thì Tiếu Nhã Lệ sẽ xuống nước, nhất định sẽ thuận nước đẩy thuyền biểu thị sự không để tâm.
Nhưng Điền Húc Giang lại nghĩ sai rồi. Tiếu Nhã Lệ ừm một tiếng, lại thản nhiên nói:
- Bí thư Điền, chuyện này tôi thấy vẫn là đợi ngày mai sau khi tôi đến công ty rồi nói đi. Bây giờ tôi hơi mệt rồi, không nói nhiều nữa.
Nói xong, mặc kệ Điền Húc Giang là thái độ gì, Tiếu Nhã Lệ trực tiếp cúp điện thoại “Ba” một tiếng.
Bên cạnh, Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng cười nói:
- Chị Hai, làm rất tốt. Loại xin lỗi không có thành ý này chính là phải cự tuyệt. Đối với cán bộ mà tư tưởng quan bản vị quá nghiêm trọng này chính là phải cho biết nhan sắc, để bọn họ bị giáo dục cẩn thận một chút.
Bạn cần đăng nhập để bình luận