Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 758: Tỏ rõ thái độ

Lời nói của Long Canh Hoa lại khiến cho Nhiếp Chấn Bang cau mày lại, từ lần trước sau khi hắn từ chối lời mời gặp mặt của Long Canh Hoa thì thời gian này mối quan hệ giữa hai người mặc dù nói không hơn lãnh đạm, cũng không nói tới sự hòa thuận.
Mối quan hệ giữa hai người, phần nhiều vẫn là trên phương diện lợi ích và địa vị, nói trắng ra, miêu tả một điểm đơn giản chính là khi có lợi ích thì hai người tự nhiên có thể hợp tác với nhau, khi không có lợi ích thì còn phải xem tình hình, khi có xung đột thì chính là ai cũng thể hiện sự thần thông của mình.
Lần này Long Canh Hoa chủ động gọi điện tới, điều này khiến cho Nhiếp Chấn Bang có một loại cảm giác như không có việc gì phải lên điện Tam Bảo, trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười nói:
- Bí thư Long có chuyện gì cứ nói, chỉ cần không phải vấn đề mang tính nguyên tắc, tôi cũng không có ý kiến gì.
Nghe lời nói của Nhiếp Chấn Bang, khóe miệng của Long Canh Hoa bất giác nhếch lên một chút, câu nói này của Nhiếp Chấn Bang quá vô sỉ, buông lỏng quá nhiều rồi. Cái gì là vấn đề mang tính nguyên tắc, đây căn bản là một mệnh đề chủ quan. Cái nguyên tắc mà hắn nói chính là tính nguyên tắc, như vậy thì Nhiếp Chấn Bang lúc nào cũng nắm được thế chủ động.
Trầm mặc một chút, Long Canh Hoa lại thể hiện một vẻ rất lạnh nhạt nói:
- Cũng không có chuyện gì, là hôm qua có đồng chí bên thành phống Quả Nam báo cáo tình hình với tôi, tôi nghe nói thành phố Quả Nam hiện tại đang thí điểm công tác lưu chuyển đất đai, tình hình cũng không tốt lắm. Về vấn đề mở rộng toàn diện, có một vài người trong thành phố có tính thiên vị, một chiều. Nói như vậy có thể sẽ có chút ảnh hưởng đến tình hình chung của toàn bộ công tác thí điểm.
Đến cấp độ này, nói chuyện làm việc cũng là có phần xem trọng, nói chuyện không thể nói được toàn vẹn, làm việc cũng phải giữ cho mình con đường sống.
Cấp địa chính cơ sở, một cấp này của cấp huyện, chịu chút thiệt thòi hoặc là nói mất mặt thì đây cũng coi là chuyện thường tình, nhưng cấp sở của tỉnh lại là quan trọng hơn những thứ khác, mất mạng là chuyện nhỏ, mất mặt mới là chuyện lớn. Nếu mất mặt rồi thì ở trong bộ máy ủy viên thường vụ Tỉnh ủy thì đó chính là đánh mất sự uy nghiêm.
Cho nên, những lời nói này của Long Canh Hoa nói rất linh hoạt, bất cứ lúc nào cũng có thể chừa lại một đường lui, còn về phần cụ thể như nào thì còn phải xem mấy phần đối ứng như nào của Nhiếp Chấn Bang.
Lúc này, lông mày của Nhiếp Chấn Bang cũng nhíu lại, thật đúng là hổ không phát uy lực, thật sự coi mình thành con mèo ốm. Bộ máy quản lý Tỉnh ủy phải đoàn kết, phải hòa thuận, nhưng cũng không phải là cần một điểm nhượng bộ như này. Xem ra bây giờ Nhiếp Chấn Bang nhìn thấy rất rõ ràng.
Dừng lại một chút, Nhiếp Chấn Bang lại cười cười, nói:
- Bí thư Long, lời này sai rồi, tôi lại cảm thấy phương pháp kinh doanh cẩn thận của đồng chí Tưởng Kim Quý rất hay, rất chắc chắn. Lưu chuyển đất đai là một cách nghĩ mới, hội nghị công tác Tam Nông trung ương hàng năm Tổng giám đốc Thẩm đều nhấn mạnh vấn đề Tam Nông nhất định phải ổn định, nhất định phải từ từ, công nhân mới có thể sống thoải mái. Việc lưu chuyển đất đai là một sáng tạo mới trong công tác Tam Nông. Chúng ta ba thục đi trước đất nước, là người đi thăm dò đường thì lại càng phải ổn định. Tôi thấy không vấn đề gì.
Hai người đều rất ăn ý, cũng không làm sáng tỏ ý trong lời nói, loại chuyện như này ai cũng đều là người thông minh, đều hiểu rõ đạo lý chỉ có thể hiểu chứ không thể diễn đạt được bằng lời nói, vòng vo quanh co mà nói loại giao chiến vô hình này đã qua thì đã qua rồi.
Tuy nhiên tất cả mọi người đều biết rõ, ông không coi tôi ra gì, tôi cũng không giữ thể diện cho ông, nhưng tóm lại là còn nể mặt nhau, về sau chỗ có mồi cũng sẽ không thấy quá mức xấu hổ.
Long Canh Hoa vừa nghe những lời này là đã hiểu quá rõ ý tứ của Nhiếp Chấn Bang, trong lòng tuy rằng có một chút khó chịu nhưng cũng không có cách nào với Nhiếp Chấn Bang. Thật sự phải nói rằng Nhiếp Chấn Bang là cấp Bộ trưởng, xếp hạng trong Đảng Bộ lại cao hơn mình. Năm nay còn được bổ sung vào ủy ban dự khuyết Trung ương, xem chừng nếu không phải bởi vì tuổi tác thì rất có khả năng trực tiếp lên đến Ủy ban Trung ương. Cho nên có thân phận và địa vị đều phơi bày ra hết, cũng không phải là mình có thể tùy ý mà bắt bí được.
Nghĩ tới đây, Long Canh Hoa cười mỉa mai một chút, nói:
- Đúng vậy, suy nghĩ của Chủ tịch Chấn Bang cũng đúng, nếu đã như vậy thì tôi cũng không nói nhiều nữa, có cơ hội chúng ta gặp nhau sau.
Gác điện thoại xuống, sắc mặt của Nhiếp Chấn Bang lập lức trầm ngâm, có thể khẳng định cuộc điện thoại này của Long Canh Hoa là có người thúc đẩy phía sau, khả năng lớn nhất chính là Vương Quốc Phát Bí thư của Đảng bộ thành phố Quả Nam.
Thế nhưng bên trong lại phát ra một loại không khí dị thường, địa vị thân phận của Long Canh Hoa phơi bày ra ở đây tuyệt đối không phải là Vương Quốc Phát có thể thúc đẩy được, Vương Quốc Phát nhiều lắm cũng là gọi điện nhờ giúp đỡ của Long Canh Hoa, đoán chừng chính Long Canh Hoa cũng có loại suy nghĩ này, với những dự án như này có ẩn chứa chiến tích, ai cũng có thể nhìn ra được. Trong tỉnh e rằng có không ít cán bộ đang rất tức giận.
Với cấp độ này, lợi ích đều dính, chiến tích chia đều, Nhiếp Chấn Bang lại không có bất kỳ ý kiến nào, công lao lớn như vậy không phải một mình mình có thể độc chiếm lấy, chỉ có lợi ích cùng nhau mới là ý nghĩ chính xác.
Nhưng vấn đề là bộ máy quản lý Tỉnh Ủy chỉ sợ không riêng gì Long Canh Hoa đang nhòm ngó, những người khác cũng đang trông ngóng. Mục đích gì, tự nhiên là để người trong phe phái bọn họ tranh thủ đến một phần chiến tích ánh hào quang, điểm này Nhiếp Chấn Bang không chấp nhận nổi.
Nếu là người quang minh lỗi lạc, chính trực vô tư thì Nhiếp Chấn Bang không có ý kiến gì, nhưng theo như báo cáo của Tưởng Kim Quý là có người quấy phá, điều này chạm đến giới hạn của Nhiếp Chấn Bang. Ở phía trong ba phần đất miếu này của Nhiếp Tam Ca, muốn làm việc thì Nhiếp Chấn Bang cũng không cự tuyệt. Thế nhưng, muốn mưu giành lợi ích từ trong này thì giống như là đang nhổ răng trong miệng hổ, đây là kiên quyết không thể khoan nhượng.
Giờ này khắc này, bản thân mình nhất định phải làm một vài việc, với điều này đến cảnh cáo một vài người có dụng ý xấu, làm cho bọn hiểu rõ việc gì là nên tranh giành quyền lợi, việc gì là không thể động vào được.
Nghĩ tới đây, Nhiếp Chấn Bang lập tức cầm điện thoại lên, gọi vào số của Phương Viên, nói:
- Ông Phương, ông thông báo một chút cho đồng chính Lý Quang Cường, sáng mai chúng ta đi thị sát thực địa một chuyến tình hình tiến triển công tác lưu chuyển đất đai ở thành phố Quả Nam.
Lý Quang Cường là Phó Chủ tịch phụ trách nông nghiệp, lâm nghiệp, chăn nuôi và thủy sản. Lần này đi xuống đó lại là có liên quan đến nông nghiệp, đương nhiên là không thể thiếu ông ta được.
Đối diện, Phương Viên gật gật đầu, lập tức nói:
- Chủ tịch, bên phía Sở Nông nghiệp phải thông báo cho họ dẫn người qua đó không? Ngoài ra việc sắp xếp phóng viên cùng đi, ông có ý kiến gì không? Về vấn đề xe đi lại sắp xếp xe công hay là dùng xe ca?
- Về vấn đề phóng viên thì sắp xếp phóng viên của đài truyền hình và tòa soạn báo của tỉnh là được, quân số không cần nhiều lắm đâu. Những đồng chí liên quan đến Sở Nông nghiệp cũng đi xuống đó cùng để học tập một chút. Cũng sắp phải thúc đẩy mở rộng toàn tỉnh rồi, với vấn đề này, sau này Sở Nông nghiệp phải là nhân vật chính. Sắp xếp xe cộ gì? Dùng hai chiếc xe ca đi xuống đó là được, xuất hành nên khiêm tốn một chút.
Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang lập tức dặn dò xuống dưới.
Bên này, Phương Viên tự nhiên là khôn ngoan gác điện thoại xuống, đồng thời lúc đó cũng cầm điện thoại gọi đến văn phòng làm việc của Thành ủy thành phố Quả Nam bên này.
Vừa nhận được tin tức, tổng ban thư ký Thành ủy lập tức chạy đến đến văn phòng làm việc của bí thư Thành ủy Vương Quốc Phát báo cáo:
- Vừa rồi nhận được điện thoại của Bí thư Phương bên Ủy ban tỉnh, sáng ngày mai Chủ tịch Tỉnh Nhiếp cùng với Phó chủ tịch Lý và một đoàn của Sở Nông nghiệp Tỉnh muốn đến thị sát thành phố Quả Nam chúng ta. Bí thư, tôi thấy những người này đến không có ý đồ tốt.
Lời nói của trưởng ban thư ký khiến cho Vương Quốc Phát có chút phát cáu, điều này còn phải nói sao? Vào cái lúc này, dưới tình huống như vậy Nhiếp Chấn Bang đột nhiên muốn đến thị sát công tác ở thành phố Quả Nam, còn dẫn theo Phó chủ tịch Lý phụ trách nông nghiệp và người của Sở Nông Nghiệp xuống, đây không phải là bắt rận trên đầu người hói sao, sự việc rõ rành rành còn gì.
Nhưng mà Vương Quốc Phát cũng không dám có bất kỳ ý kiến gì, quan lớn trên cấp đè chết người à, càng huống chi Chủ tịch Nhiếp không chỉ theo 1 cấp mà giữa Giám đốc Sở và Bộ trưởng đúng là kém hai cấp bậc.
Trầm ngâm một chút Vương Quốc Phát lại có phần bất mãn, nói:
- Trưởng ban thư ký, những lời này phải chú ý, không phải muốn nói gì thì nói nấy. Chủ tịch Nhiếp đến đây thị sát, đây là chuyện lớn hạng nhất thành phố Quả Nam này. Bảy tám năm gần đây thành phố Quả Nam vẫn chưa từng có lãnh đạo chức vụ cấp Tỉnh ủy đến thị sát, chủ tịch Nhiếp đến, phải trịnh trọng cục diện. Như này đi, ông đi sắp xếp một chút, thông báo cho các ủy viên thường vụ đang ở nhà lập tức đến họp tại phòng họp.
Nghe lời khiển trách của Vương Quốc Phát, trưởng ban thư ký thành ủy cũng có chút lấy làm lạ, những lời vừa rồi chính mình cũng kích động. Cũng may là nói cho Vương Quốc Phát nghe, nếu như truyền ra ngoài thì con đường làm quan của mình có khả năng hết luôn.
Cuộc họp nho nhỏ này trong phòng họp của thành ủy thành phố Quả Nam đã là cuộc họp lâm thời lần thứ hai trong một tháng rồi. Gió giục mây vần trong thời gian này của thành phố Quả Nam khiến cho tất cả ủy viên thường vụ cảm thấy được bầu không khí dị thường.
- Các đồng chí, lần này lại triệu tập mọi người đến đây, chủ yếu là có một chuyện như này. Vừa mới nhận được điện thoại của Bí thư Phương ở Tỉnh ủy rằng sáng ngày mai Chủ tịch Tỉnh Nhiếp, Phó Chủ tịch Lý cùng với các đồng chí liên quan đến Sở Nông nghiệp Tỉnh muốn đến thị sát ở thành phố Quả Nam. Hôm nay chúng ta thảo luận chủ yếu về vấn đề sắp xếp và tiếp đón đoàn Chủ Tịch Nhiếp ra sao.
Vương Quốc Phát rất gọn gàng và linh hoạt, với vấn đề này, không có chút gì dây dưa dài dòng mà đi thẳng vào vấn đề.
Tiếng nói hạ xuống, trong phòng họp liền có tiếng bàn tán, không ít ủy viên thường vụ đều nhìn về phía bên cạnh sắc mặt thản nhiên của Tưởng Kim Quý. Đều không phải người ngu, vì chuyện lưu chuyển đất đai, thời gian này trong thành phố không ít người nhảy lên nhảy xuống, lại là thị sát, lại là nói chuyện.
Tất cả mọi người vẫn còn đang buồn bực, Tưởng Kim Quý với tư cách là trung tâm gây bão tố, sao lại thản nhiên như vậy. Lúc này, chân tướng rõ ràng, con người Tưởng Kim Quý căn bản cũng không xứng đáng, một tay khiến Chủ tịch Nhiếp đến đây cũng đủ để áp đảo tất cả.
Tiếp theo, đương nhiên là con đường cũ, công tác vệ sinh khu vực toàn thành phố đều phải tiến hành tổng vệ sinh gấp gáp. Các ban ngành như công an, bảo vệ môi trường, giao thông, quản lý đô thị cùng với y tế đều phải lập tức hành động, làm tốt các công tác chuẩn bị các hạng mục, lãnh đạo kiểm tra. Những việc như này đều đã trở thành những việc nhất thiết cần phải làm, căn bản không cần phải sắp xếp gì cả.
Sáng sớm ngày hôm sau, còn chưa đến tám giờ, bốn lãnh đạo lớn của thành phố Quả Nam đã tề tụ tại phía trước tầng một của văn phòng Thành ủy. Mười mấy chiếc xe chuyên dụng xếp thành hàng dài như Xà trận, chờ ở dưới lầu, trước sau, xe dẫn đường cũng đã chuẩn bị kỹ càng.
Dưới sự dẫn đầu của Vương Quốc Phát, một đoàn người đi ra, nhìn đồng hồ đeo tay một chút, Vương Quốc Phát lại trầm giọng nói:
- Xuất phát!
Bạn cần đăng nhập để bình luận