Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1187: Đây mới là Đảng viên

“Cút?” Viên Hạo ngẩn cả người, sờ sờ mũi mình, vẻ mặt ngạc nhiên không tin nổi. Dường như gặp ảo giác. Nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Chú Nhiếp, tôi không nghe lầm chứ, chú vừa nói là tôi cút ?
Nhiếp Chấn Bang tức giận, đứa cháu này của thủ trưởng thật quá hiếm thấy rồi. Thật không thể tin được, gia giáo nhà lão thủ trưởng làm sao có thể dưỡng ra thứ như vậy. Đây hoàn toàn là một đứa trẻ ngu xuẩn.
Vừa vào cửa đã giở bộ dạng hùng hùng hổ hổ chất vấn làm như Nhiếp Chấn Bang là gia nô trong nhà. Lúc này khi mình cứng rắn thì lại như vừa bị một kẻ lỗ mãng bắt nạt.
Không cần biết lúc này Viên Hạo ngốc thật hay giả ngốc để đỡ xấu hổ. Tóm lại, tuyệt đối sẽ không nuông chiều cậu ta.
Nghiêm túc nhìn Viên Hạo, Nhiếp Chấn Bang trầm giọng nói:
- Viên Hạo. Nói như vậy. Cái công ty kia chính là của cậu, tham gia không ít hạng mục đấu thầu là thật nhưng căn cứ vào điều tra của thành phố Cổ Đô, công ty của cậu, đầu tiên xét tư chất không phù hợp điều kiện đấu thầu. Không phải là không có tư chất xây dựng mà là không có tư chất khai thác và phát triển. Cậu nói xem, là một công ty cố vấn kinh doanh. Cậu tới hóng hớt cái gì. Trở về, cố gắng một chút thì vẫn có tiền đồ phát triển đấy.
Suy nghĩ thật lâu, cuối cùng Nhiếp Chấn Bang vẫn đổi ngữ khí của mình. Không dùng thái độ nóng nảy kích động Viên Hạo nữa. Dù sao không nể mặt tăng thì cũng phải nể mặt phật. Dù gì cũng phải cho thủ trưởng chút mặt mũi. Công tư rõ ràng, việc đấu thầu Nhiếp Chấn Bang có thể không do dự nhưng bây giờ, cũng phải nhẹ nhàng đi ít nhiều.
Nhưng, Viên Hạo cũng không dễ bỏ qua như vậy. Sửng sốt một chút, cười cười nói:
- Chú Nhiếp, việc này chú làm được lắm, trước đó không phải chú đồng ý với tôi rồi sao?
Nhiếp Chấn Bang nhíu mày:
- Viên Hạo, nói chuyện hay làm việc đều phải suy nghĩ kỹ rồi mới làm. Tôi không đồng ý gì với cậu cả. Đấu thầu trả giá, mở thầu cũng rất công bằng. Trúng thầu hay không là do bản lãnh của các công ty. Cho dù là Bí thư Tỉnh ủy Lũng Tây, tôi cũng không có quyền can thiệp.
Nói tới đây, Viên Hạo liền cười nhạt một tiếng:
- Được, nếu đã như vậy, tôi cũng chẳng sao, thế nhé Bí thư Nhiếp.
Rời khỏi phòng làm việc của Nhiếp Chấn Bang, khuôn mặt Viên Hạo u ám hẳn. Qúa đáng, lại dám đem mình ra đùa bỡn. Là cái thá gì. Không phải chỉ là một Bí thư Tỉnh ủy thôi sao?
Đi ra khỏi cửa lớn tòa nhà Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh Lũng Tây, Hổ Tử liền chạy ra chào đón:
- Viên thiếu gia.
- Đừng nói nữa, Hổ Tử, đi, trực tiếp đến sân bay Tần Dương. Chúng ta về thủ đô.
Viên Hạo trầm giọng nói.
Đến sân bay quốc tế Tần dương, liền mua 2 vé máy bay về thủ đô. Buổi chiều đấy sau hơn bảy giờ, Viên Hạo đã có mặt tại sân bay quốc tế thủ đô.
Ra khỏi sân bay, tìm xe của mình trong bãi đỗ xe sân bay, lái ra khỏi sân bay, Viên Hạo trầm giọng nói:
- Hồ Tử, đến thẳng biệt thự Tây Sơn, ông nội tôi ở bên đó.
Trên xe là đủ các loại giấy thông hành. Ở Tây Sơn sau khi trải qua không ít thẩm tra. Khoảng tám giờ, Viên Hạo đã đứng trước cửa biệt thự.
Vào biệt thự, Viên Hạo liền nói:
- Má Trương, ông nội tôi ngủ chưa?
Không đợi bảo mẫu trả lời, trong phòng khách liền truyền ra âm thanh:
- Tiểu Hạo tới à? Vào đi.
Viên Khang An hiện tại đã hơn 80 tuổi nhưng thân thể vẫn cường tráng. Tóc đã bạc trắng, đang mang mắt kính, ngồi trên ghế salon đọc gì đó.
Sau khi về hưu, Viên Khang An rời bỏ cương vị lãnh đạo. Mấy năm gần đây, Viên Khang An cũng dần yêu thích việc nghiên cứu lịch sử Đảng.
Nhiền thấy Viên Hạo, Viên Khang An tỏ vẻ nghiêm túc, nói:
- Ngồi đi, có chuyện gì?
Đối với đứa cháu này của mình, Viên Khang An hiểu rất rõ. Ngày thường thấy mình, tựa như chuột thấy mèo vậy. Căn bản không nguyện ý tới đây. Kêu cậu ta tới đây một lần còn khó hơn là giết cậu ta.
Lúc này, không có điện thoại báo trước, không có mời mà cậu ta tự mình tới. Viên Khang An chắc chắn, có chuyện gì muốn tìm mình kể lể. Việc này không phải là lần đầu tiên.
Nhìn ông, Viên Hạo cũng trầm tư, kể khổ cũng là một nghệ thuật đấy. Đây là một môn nghề thuật cần có cả ngôn ngữ và hành động.
Trầm ngâm một chút, sắc mặt Viên Hạo cũng trầm xuống, vẻ phẫn uất hiện rõ lên trên mặt. Ra vẻ tội nghiệp nói:
- Ông nội, lần này thể diện của ông mất sạch rồi.
Nói xong, Viên Khang An im lặng nhìn Viên Hạo, không nói là đúng hay sai. Cứ như vậy, im lặng tựa như chuyện đó không có liên quan gì với ông.
Lúc này, Viên Hạo cũng hiểu ra được ông không phải người dễ bị gạt như vậy, bèn nói:
- Ông nội vài ngày trước ông đã đi Lũng Tây rồi hả?
Nghe đến đây, nét mặt Viên Khang An có chút xao động. Tuy là Viên Khang An đã lui về nhưng có một số chuyện ông ta cũng nên biết. Quá trình trưởng thành của Nhiếp Chấn Bang, ông ta luôn chú ý đến. Nhiếp Chấn Bang khởi đầu chính từ tay ông ta mà ra. Ông cụ cực kỳ coi trọng Nhiếp Chấn Bang. Viên Khang An tất nhiên là phải hết sức chú ý. Hiển nhiên biết rằng, hiện tại Nhiếp Chấn Bang đang đảm nhiệm vị trí đứng đầu Tỉnh ủy tỉnh Lũng Tây.
Đối với đứa cháu này của mình, Viên Khang An đương nhiên hiểu rõ. Dựa hơi mình ở bên ngoài làm vài chuyện xấu, ông đều biết. Nhưng nếu không có gì quá phận, Viên Khang An cũng sẽ không nói gì. Hơn nữa, không cần mình phải lên tiếng thuộc hạ cấp dưới cũ đều tự động biết xử lý.
Nước quá trong thì không có cá. Mình có thể nghèo khó không có nghĩa là những người khác cũng như vậy. Đã đến cái tuổi này, Viên Khang An cũng kiệm lời. Lui khỏi cạnh tranh rồi.lại muốn đứa con ra sao, chỉ cần không quá phận là được.
Nhưng, nghe được lời Viên Hạo, lão gia cũng đã hiểu rõ được phần nào. Dường như đã va phải cái đinh ở tỉnh Lũng Tây rồi, bị Nhiếp Chấn Bang cự tuyệt cho nên mới chạy về đây cáo trạng.
Trầm ngâm một lát, Viên Khang An khoát tay, đứng lên nói:
- Tiểu Hạo à, cháu về trước đi. Ông cần nghỉ ngơi rồi.
Nói xong, cũng không để ý tới Viên Hạo nữa, chắp tay sau lưng đi về phòng đóng cửa lại.
Cảnh này khiến Viên Hạo ngẩn cả người. Tình hình lúc này xem ra hoàn toàn gặp hạn rồi. Về sau không còn mặt mũi nào nữa.
Trong phòng, Viên Khang An cầm điện thoại lên, bấm số di động của Nhiếp Chấn Bang.
Nhìn số máy trên di động, Nhiếp Chấn Bang bỏ đống tài liệu trên tay xuống. Ấn nút trả lời, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Chào ngài, lão thủ trưởng, sức khỏe của ngài dạo này tốt chứ?
Đầu dây bên kia, Viên Khang An cười nói:
- Tốt, rất tốt. Có bác sĩ lúc nào cũng phục vụ. Tâm tình thoải mái, không có gì là không tốt cả. Nhưng cậu ấy, chắc là lại đang tăng ca hả. Tuy rằng là tuổi trẻ nhưng dù sao cũng phải cân bằng giữa lao động và nghỉ ngơi chứ.
Nói tới đây, Viên Khang An cũng nghiêm mặt nói:
- Chấn Bang à, hiện tại lại gây phiền toái cho cậu rồi.
Thật không ngờ rằng Viên Hạo đến Lũng Tây cạnh tranh. Hiện giờ Lũng Tây đang kiến thiết kinh tế khí thế cứ gọi là hừng hực. Có rất nhiều đầu tư, kiến thiết, rất nhiều công trình và lợi nhuận. Tiền tài làm người ta động tâm. Nói nữa tôi cũng thấy áy náy. Không thể quản được cháu mình làm cậu khó xử. Tôi thay mặt Viên Hạo xin lỗi cậu đã gây ra phiền phức cho tỉnh Lũng Tây.
Viên Khang An trò chuyện một lát liền đi thẳng vào vấn đề. Không có bất kỳ e dè hay che giấu, trực tiếp nói về việc của Viên Hạo.
Thẳng thắn, quang minh lỗi lạc đây là một đức tính của Viên Khang An.
Nói tới đây, Nhiếp Chấn Bang ngược lại có chút ngượng ngùng. Cùng một giống gạo nhưng mỗi người trồng lên mỗi khác. Viên Hạo là cháu của Viên Khang An nhưng cũng không thể đổ hết lỗi lên đầu lão thủ trưởng được.
Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang cũng từ từ nói:
- Lão thủ trưởng, ngài làm tôi xấu hổ quá. Viên Hạo tham gia đấu thầu, mặc dù có một số vấn đề về khả năng và thực lực không đủ cho nên không trúng thầu. Đứa nhỏ này không phục trong lòng nhưng cũng hiểu được. Dù sao thì cũng không gây ra phiền toái gì cho tôi và tỉnh Lũng Tây. Ngài yên tâm.
- Nhưng tôi vẫn muốn nói xin lỗi ngài một tiếng.
Lời nói vừa dứt, Viên Khang An cũng bật cười nói:
- Chấn Bang, làm tốt lắm. Thằng nhóc kia mấy năm nay mở công ty cố vấn thương nghiệp. Tôi thấy nó toàn dựa vào thể diện của tôi. Nhiều người mở cửa sau cho nó, để nó cũng kiếm được không ít. Tôi cũng không nói gì. Cậu làm như vậy là đúng. Là một Đảng viên cần phải có tấm lòng như vậy. Bất kể là ai, cũng đều phải dựa theo quy củ mà làm việc. Không có ngoại lệ. Giáo huấn cho nó biết, để nó biết giả danh lừa bịp sớm muộn cũng không làm tiếp được.
Sau khi cúp máy, Nhiếp Chấn Bang cũng ngây ngẩn cả người. Trong lòng cũng có chút rung động. Thái độ của lão thủ trưởng hắn có thể đoán được chút ít. Sở dĩ hắn dám phát hỏa với Viên Hạo như vậy đương nhiên là do địa vị của hắn đã đạt tới mức độ, quan trọng hơn là thái độ của lão thủ trưởng. Về việc này hắn tương đối tự tin.
Giờ phút này, biểu hiện của lão thủ trưởng, quả nhiên khẳng định kết luận ấy. Có chút cảm thán, đây mới là Đảng viên thực sự, một lòng vì công, một lòng vì nước. Đồng thời, Nhiếp Chấn Bang cũng càng kiên định niềm tin của mình. Không xuất sắc hơn được lão thủ trưởng thì ít nhất cũng phải được như vậy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận