Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 848: Quyên góp tiền

Điện thoại của An Na, Nhiếp Chấn Bang nhíu mày, tính cách của An Na, Nhiếp Chấn Bang hiểu rất rõ, rất hiểu chuyện, lo đại cục, tỉnh Ba Thục xảy xa việc lớn như vậy nếu không có việc cần, An Na tuyệt đối không thể nào gọi điện cho mình được. Dừng lại một chút, Nhiếp Chấn Bang nhận cuộc gọi.
- Alo, An Na à!
Nhiếp Chấn Bang đã điều chỉnh lại ngữ khí, nói chuyện với vợ mình hiển nhiên không thể giống như nói chuyện với cấp dưới được.
- Ông xã, vể rồi à. Có một việc vừa hay nói với anh một chút.
Tiếng An Na truyền tới, từ ngữ khí có thể nghe ra dường như cô ấy có chút lo lắng.
Điều này khiến Nhiếp Chấn Bang càng tò mò, còn có chuyện gì có thể khiến Dương An Na mất bình tĩnh như thế
- An Na, em sao thế? Biểu hiện của em hôm nay không giống với tính cách của em gì cả.
An Na không đếm xỉa tới sự trêu chọc của Nhiếp Chấn Bang, tiếp tục nói:
- Ông xã, xảy ra chuyện lớn rồi. Hôm qua chị Kiều gọi điện thoại tới, Huệ Nhi đã một mình tới Ba Thục rồi, nói là tới làm tình nguyện viên.
Vừa nghe được tin này, Nhiếp Chấn Bang nhất thời choáng váng, thế này thì hồ đồ quá. Kiều Huệ Nhi là con gái đồng chí Kiều Dịch Nhân, năm nay có lẽ mười bẩy tuổi, một mình chạy tới tỉnh Ba Thục, còn làm tình nguyện viên nữa, không có người đi cùng, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì ở tỉnh Ba Thục ai gánh nổi trách nhiệm này chứ.
Hiện nay, khu vực bị nạn tỉnh Ba Thục tuy nói là đã gần như ổn định nhưng mọi mặt tóm lại không bằng bình thường, về mặt an ninh, chắc chắn khó tránh khỏi có chỗ sơ suất. Đấy là chuyện lớn, còn về tình nguyện viên, Nhiếp Chấn Bang lại không nghĩ ngợi nhiều, rốt cuộc, Kiều Huệ Nhi không phải là con trai, cũng không thể tham gia cứu nạn ở tuyến đầu, không lo guy hiểm tính mạng, nhưng, cho dù như vậy, vấn đề an toàn cũng không thể coi nhẹ được.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang mới nói:
- Ý của chị Kiều thế nào? Có nói với em không?
Quan hệ của Nhiếp Chấn Bang và Kiều Dịch Nhân, thực tế tính từ đời lão gia nhà họ Nhiếp thì Nhiếp Chấn Bang phải gọi Kiều Dịch Nhân là chú, nhưng, quan hệ với Kiều Dịch Nhân không thể giống như bình thường được, vợ chồng Nhiếp Chấn Bang với vợ Nhiếp Chấn Bang đều gọi phu nhân của Kiều Dịch Nhân là chị Kiều.
An Na lúc này hơi giận, nói:
- Cũng không biết Huệ Nhi nói với chú Kiều thế nào, tóm lại, chú Kiều đã đồng ý với ý định của cô bé. Bây giờ, chị Kiều cũng khó nói, chỉ là nhờ em giúp đõ để ý.
Nghe đến đây, Nhiếp Chấn Bang xem như đã yên tâm. Nếu đồng chí Kiều Dịch Nhân đã gật đầu tin tưởng vấn đề an toàn của Huệ Nhi, chắc chắn đã có suy nghĩ và cân nhắc, liền nói:
- Nếu đã như vậy, việc này, em cứ yên tâm đi, anh sẽ sắp xếp.
Sau khi cúp máy, Nhiếp Chấn Bang lập tức gọi cho Kiều Dịch Nhân, điện thoại vừa nối, tiếng của Kiều Dịch Nhân bên kia liền truyền tới:
- Chấn Bang à, cậu gọi đến cũng là vì việc của Huệ Nhị phải không?
Nhiếp Chấn Bang gật gật đầu, lập tức cười nói:
- Lão lãnh đạo, anh đã cho tôi một đề bài khó rồi. Huệ Nhi anh xem, tôi phải làm thế nào mới được đây.
Lúc này đầu dây bên kia, Kiều Dịch Nhân rõ ràng dừng lại một chút, mãi sau mới nói:
- Chấn Bang ạ, nói thực, Huệ Nhi đi Ba Thục làm tình nguyện viên, tôi rất do dự, nhưng nghĩ kỹ, tôi vẫn đồng ý với ý muốn của nó, làm con cái của Kiều Dịch Nhân thì đặc biệt hơn sao? Hành động của Huệ Nhi tôi cũng không sai cảnh vệ đi theo.
Câu này vừa nói ra, Kiều Dịch Nhân liền nói tiếp:
- Ngạc nhiên lắm phải không, không chỉ có thế, bây giờ tôi yêu cầu cậu cũng không được sai người, cứ để nó cảm nhận rõ ràng cuộc sống dân gian. Làm con gái của tôi, bây giờ cũng là lúc nó phải học hỏi cuộc sống, đi trải nghiệm những khó khăn và gian khổ của cuộc sống con người. Về mặt trị an, tôi tin tưởng cậu, tin tưởng tỉnh Ba Thục, việc này, cậu cũng không phải có bất kỳ gánh nặng nào, phải làm tốt công việc theo đúng chức trách của mình, mai ngày kia tôi sẽ cùng Tổng Bí thư Thẩm tới Ba Thục.
Sau khi gác máy, Nhiếp Chấn Bang có chút xúc động, tấm lòng rộng lớn, tinh thần chí công vô tư của đồng chí Kiều Dịch Nhân khiến cho Nhiếp Chấn Bang rất xúc động, nhưng, nói thì nói, nếu thực sự xảy ra chuyện, e là mình cũng khó tránh tội, trông nom là việc tất phải làm, chỉ là phải làm bí mật một chút, không để cho Huệ Nhi biết là được rồi.
Nghĩ đến đây, Nhiếp Chấn Bang nhấn nút điện thoại trên bàn, gọi Lý Cư Bằng vào, sau khi dặn dò một hồi, Lý Cư Bằng nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Thủ trưởng, có một việc phải báo cáo với anh một chút. Sau động đất, khắp nơi trên toàn quốc, đều cử tình nguyện viên quyên góp tiền và đồ vật cho vùng bị nạn, bây giờ, khoản tiền quyên góp đầu tiên của mấy tỉnh đã chuyển tới tài khoản của phòng tài chính tỉnh Ba Thục rồi. Chủ tịch xem làm thế nào?
Tiền quyên góp, vừa nghe thấy từ này, Nhiếp Chấn Bang nhíu mày, tiền quyên góp cho vùng bị nạn xưa nay hay bị người chỉ trích. Kiếp trước, bản thân sa sút, bản thân mình lúc đó cơ bản đã hoàn toàn bỏ đi rồi, đã không còn hứng thú đối với bất kỳ điều gì của thế giới bên ngoài. Điều này cũng dẫn đến sự sơ suất trong lần đại địa chấn này, hơn nữa, sau này đối với tiền quyên góp hay gì gì nữa đều hoàn toàn không có ấn tượng. Mình lúc đó, có thể nói, mỗi ngày không ngủ thì uống rượu, đã chẳng hề quan tâm đến việc của thế giới bên ngoài nữa.
Hiện tại, với số tiền quyên góp, tuy không biết lãnh đạo đời trước bố trí thế nào, nhưng đối với bản thân, Nhiếp Chấn Bang đặc biệt coi trọng và thận trọng.
Bất kể thế nào, trong thời gian tại chức, số tiền quyên góp này nhất định phải dùng vào chỗ thật sự cần, quyết không được để bên ngoài có một ấn tượng xấu nào.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang hỏi:
- Con số cụ thể là bao nhiêu, ngoài ra, là tiền quyên góp của mấy tỉnh?
Về mặt này, thư ký Lý Cư Bằng có thể nói hoàn toàn xứng đáng với chức vụ, không suy nghĩ và do dự chút nào, những số liệu này cứ như đã bám rễ trong đầu anh ta, không ngừng một chút, Lý Cư Bằng trực tiếp nói:
- Trước mắt, số tiền đã vào tài khoản tổng cộng là 286 triệu tệ, trong đó, chính quyền ủy ban nhân dân tỉnh Hắc Thủy và toàn tỉnh quyên góp 46 triệu, tỉnh Dự Châu quyên góp 50 triệu, tỉnh Mân Nam quyên góp 70 triệu, tỉnh Giang Bắc quyên góp sáu bảy triệu, tỉnh Liêu Đông quyên góp 53 ba triệu.
Nghe con số này, Nhiếp Chấn Bang cũng không ngạc nhiên lắm, những tỉnh trên cơ bản đều có quan hệ với mình. Điền Húc Giang tỉnh Hắc Thủy hiện đang đảm nhiệm chức vụ chính ở chính phủ, bên tỉnh Liêu Đông cũng vậy, tỉnh Dự Châu càng không phải nói. Lý Thái Thạch và Mộc Định Kiên đều ở Giang Bắc, Mân Nam đều là những nơi mình đã từng làm việc.
Hiện tại, đây chính là biểu hiện của một loại quan hệ, hoàn cảnh không thuận lợi của mình, chính là lúc này, với tuổi tác của mình bây giờ đã có thể đạt tới cấp dộ này, trong hàng ngũ cán bộ cấp tỉnh, rõ ràng là không đủ. Tục ngữ nói rất hay, “một hảo hán ba trợ thủ, một hàng rào ba cái cọc”, chính là ý này.
Nhưng những việc thế này không thể vội được, có thể có thành tựu như bây giờ, Nhiếp Chấn Bang đã rất hài lòng rồi, ngừng một chút, Nhiếp Chấn Bang gật đầu nói:
- Cư Bằng, cậu lập tức thông báo, ở nhà phải thường xuyên tới…
Mới nói được một nửa, Nhiếp Chấn Bang lại dừng lại, thay đổi nói:
- Thôi, việc này là việc lớn với tỉnh Ba Thục, hơn nữa có thể dự tính được, tiếp theo đây, tiền quyên góp từ các địa phương trên toàn quốc và các khu vực Đông Cảng, Đài Loan cũng như hải ngoại nhất định sẽ là một con số không nhỏ. Tôi đích thân đi tìm Bí thư Tô, số tiền quyên góp này, nhất định phải thiết lập một cơ sở để điều phối.
Tại tòa nhà Văn phòng Tỉnh ủy.
Tô Quyết ngồi trên sô pha, ngón tay kẹp một điếu thuốc lá đã cháy hết, mãi đến khi ngón tay hơi có cảm giác đau vì bị đốt nóng, Tô Quyết với sực tỉnh, ném điếu thuốc vào gạt tàn.
Dừng một chút, Tô Quyết ngẩng đầu nhìn Nhiếp Chấn Bang, không khỏi lo lắng nói:
- Chấn Bang, ý tưởng này của cậu xuất phát điểm thì tốt, nhưng tôi lo nếu làm như vậy, e sẽ là một sự đả kích nặng nề với niềm tin của cán bộ các cấp trong toàn tỉnh.
Phương diện này, cũng là điều Tô Quyết lo lắng nhất, tiền quyên góp phải sử dụng đúng mục đích là điều Tô Quyết hiển nhiên hiểu rõ, có chế độ giám sát nghiêm khắc, thêm nữa mở riêng một tài khoản, như vậy, có thể đảm bảo một xu tiền quyên góp dùng vào việc gì đều có thể có căn cứ điều tra, có manh mối tìm kiếm.
Nhưng, đồng thời làm như vậy, cũng khó tránh việc cán bộ phía dưới và các ủy viên thường vụ khác của Tỉnh ủyy có thái độ, làm như vậy, không phải là để tiền quyên góp sử dụng đúng mục đích mà chính là sự không tín nhiệm bọn họ. Như vậy, Nhiếp Chấn Bang tất đắc tội với rất nhiều người.
Về mặt này, cũng là điều Tô Quyết lo lắng, trước khi đích thân đến Ba Thục, Tổng Bí thư Thẩm đã có giao phó, mình tới là để hỗ trợ giúp đỡ, nhưng, một khi Nhiếp Chấn Bang bị cô lập, mình sẽ phải đối diện với Tổng Bí thư Thẩm thế nào?
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng hiểu được ý tứ của Tô Quyết, trong mắt lóe lên một tia cảm động, thái độ của Tô Quyết lúc này khiến Nhiếp Chấn Bang hơi xúc động, liền kiên quyết nói:
- Bí thư Tô, vấn đề này tôi cảm thấy cũng có hai mặt của nó, tiền quyên góp sử dụng đúng mục đích, mở một tài khoản riêng, cũng không phải không thể chấp nhận được. Làm thế, cũng là để kháng chấn cứu nạn tốt hơn nữa. Người nào có ý kiến chứng tỏ người đó trong lòng có ý đồ xấu.
Dù sao tôi cũng giữ vững ý kiến này.
Nhìn vẻ mặt kiên quyết của Nhiếp Chấn Bang, Tô Quyết cười nhạt gật đầu nói:
- Chủ tịch Chấn Bang, nếu anh đã quyết tâm tôi hiển nhiên không có ý kiến gì, tôi đồng ý với phương án này, tôi thấy, tiền quyên góp tiếp sau chắc chắn sẽ không ngừng đổ về, Hội Chữ thập đỏ tỉnh, Sở Dân chính tỉnh và Sở Tài chính tỉnh, Ủy ban nhân dân tỉnh tham gia thành lập tài khoản chuyên dụng, nhiều bên cùng giám sát, cùng sử dụng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận