Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 883: Dường như cố nhân đến.

Chỗ Phó Tư lệnh Trương, Nhiếp Chấn Bang hiểu rõ, không có quá nhiều lo lắng, việc rời sân nửa chừng này cơ bản cũng không có gì. Giống như buổi tiệc rượu này, người đông có nhiều cái nhìn khác nhau, cơ bản không ai quan tâm đến anh đi đâu. Huống hồ, Phó Tư lệnh Trương là người của Nhiếp hệ, căn bản không thể có ý kiến gì đối với cậu hai và cậu ba nhà họ Nhiếp. Người khác có thể đến coi như đã nể mặt lắm rồi.
Từ cổng sau nhà khách 81 bước ra, vừa chuẩn bị hành động, nhưng, điều khiến Nhiếp Chấn Bang bất ngờ là, đột nhiên cả người Nhiếp Gia Dân đều căng thẳng, giống như một con sư tử đang nổi giận, thất thanh nói:
- Là ai? Bước ra cho tôi, nếu không đừng trách tôi không khách khí. Gan cũng không nhỏ, biết đây là chỗ nào không? Đây là sản nghiệp của Quân khu Tây Bắc, đây là nhà khách 81, bốn phía luôn có một liên đội binh sĩ canh gác.
Nhiếp Gia Dân dứt lời, thần sắc của Nhiếp Chấn Bang cũng trở nên căng thẳng, Nhiếp Chấn Bang tuy có thực lực, nhưng dù sao cũng không hay ở trong trạng thái khẩn trương thế này. Tuy về mặt võ nghệ có chút đột phá, nhưng, Nhiếp Chấn Bang lại không thể kịp thời phát triển.
Dưới sự nhắc nhở của Nhiếp Gia Dân, Nhiếp Chấn Bang cũng hồi phục lại tinh thần, quan sát cẩn thận mới phát hiện ra chỗ quan trọng.
Nhìn đối diện cổng sau nhà khách, ngõ nhỏ tối như mực, Nhiếp Chấn Bang thở ra một tiếng, nói:
- Thư ký Vân, ra đi.
Dứt lời, Vân Phi từ trong bóng tối bước ra, vẻ mặt thản nhiên, một kiểu lạnh băng như trước đây, nhìn Nhiếp Chấn Bang.
Bên cạnh, Nhiếp Gia Dân lại là một vẻ hiếu kỳ, có chút mờ ám, nói nhỏ:
- Chú Ba! Cậu đúng là kim ốc tàng kiều! Mỹ nữ này đúng là một cực phẩm.
Con cháu quý tộc ở thủ đô này, về cơ bản đều là loại công tử hào hoa, theo lời Lý Hoa năm đó mà nói, chú chính là một con heo nái, con cháu nhà quyền quý chốn kinh thành đều dám thử.
Hiện tại, tuy mọi người đều đã trung niên, nhưng, trong chuyện này thì vẫn giống như trước đây.
Nhiếp Chấn Bang cười mếu, khoát khoát tay, nói nhỏ:
- Anh hai! Nếu anh thích, em tình nguyện tặng anh, đây là Thư ký cấp trên bố trí cho em, từ bộ phận đó tới. Nếu anh cần em có thế giới thiệu cho anh.
Câu này khiến sắc mặt Nhiếp Gia Dân lập tức nghiêm túc, không ngờ, chỗ dựa của chú Ba nhà mình lại mạnh mẽ như vậy. Bộ phận tinh anh nay, cần phải xuất hiện trên trận tuyến quốc tế, ở chỗ bí mật này, lúc vì quốc gia và dân tộc cống hiến lực lượng và sinh mạng, cấp trên cũng không tiếc mà xếp đặt đến làm Thư ký cho Nhiếp Chấn Bang.
Những người này đều đã trải qua huấn luyện kỹ năng quân sự nghiêm khắc, trải qua khảo hạch gắt gao, về bản lĩnh không dám tùy tiện nói là bách chiến bách thắng, nhưng các mặt kỹ xảo kỹ năng cũng không phải là một binh sĩ bình thường có thể so sánh.
Khoát khoát tay, Nhiếp Gia Dân cười nói:
- Đừng, thành ý của cậu tôi nhận. Nghe cậu nói như vậy, tôi thật sự vẫn là không chịu trách nhiệm nổi, chọc không được tối tránh được. Việc này, cậu đừng phiền tôi nữa.
Đối với Vân Phi, Nhiếp Chấn Bang cũng rất phiền não. Thư ký này, cơ bản không biết đường xoay trở. Đây mới là điều khiến Nhiếp Chấn Bang phiền phức nhất. Quan trọng hơn, phê bình của mình, trong mắt Vân Phi giống như không tác dụng. Mục đích và suy nghĩ của Vân Phi rất đơn giản, đó chính là đồng thời làm tốt công tác thư ký, làm tốt công tác bảo vệ của mình.
- Chủ tịch Nhiếp! Vừa rồi, xung quanh cổng lớn của nhà khách 81, có mấy vị đến tìm anh. Tôi đoán có lẽ bây giờ đã đến đây.
Vân Phi vẻ mặt lạnh lùng, tiếp tục lạnh như băng nói. Tuy lời nói rất cung kính, nhưng trong sự tôn kính lộ ra một kiểu chống đối lạnh lùng. Đây là điểm khiến Nhiếp Chấn Bang rất không quen.
Lúc này, Nhiếp Chấn Bang rất muốn mắng một câu, mẹ nó. Cuối cùng cô là lãnh đạo hay tôi là lãnh đạo. Nhưng, bất mãn trong lòng Nhiếp Chấn Bang thật ra chỉ có chút ít. Dù sao, Vân Phi cũng không phải bám đuôi đến. Nếu là bám đuôi, nói không chừng, dù cho liều mạng viết một lần kiểm điểm nữa, Nhiếp Chấn Bang cũng không cần Thư ký này. Vì, nếu như vậy, tính chất đã thay đổi. Đó không phải là Thư ký mà là người theo dõi.
Bây giờ, nói vậy thì mọi thứ lại có nguyên nhân của nó. Nhiếp Chấn Bang vừa gật đầu, ở cổng sau của nhà khách 81, trong ngõ nhỏ truyền đến tiếng bước chân, ngay sau đó, mấy người từ trong hẻm bước ra. Nhìn mấy người trước mặt, trong lòng Nhiếp Chấn Bang lại một phen kích động.
Đều là người quen, Nghiêm Phượng Kiều, Phó Chủ tịch Nghiêm của huyện Lê năm xưa, năm đó, người phụ nữ hiện dáng vẻ không giúp đỡ, đã từng – còn nhớ rất rõ – người đã dựa chặt vào lòng mình mà khóc. Hôm nay, Nghiêm Phượng Kiều đã trở thành Phó Chủ tịch thường trực thành phố Lê Châu. Thành phố Lê Châu, chính thức là thành phố cấp Phó tỉnh, Nghiêm Phượng Kiều hiện nay đã là cán bộ cấp Sở. Phụ nữ hơn bốn mươi tuổi, tuổi tác trên gương mặt Nghiêm Phượng Kiều không để lại bao nhiêu dấu vết, người phụ nữ tuổi trung niên thùy mị thướt tha.
Bên cạnh Nghiêm Phượng Kiều là Phạm Chấn Minh Cục trưởng Cục Xúc tiến đầu tư thành phố Lê Châu trước đây. Nhiếp Chấn Bang vẫn còn nhớ rõ, đây là nhân tài sau khi mình đảm nhận Bí thư Huyện ủy huyện Lê đã bổ nhiệm. Tại Hội chợ thương mại Việt Đông, huyện Lê dùng chính quyền làm đơn vị tham gia triển lãm, nhận được thành công chưa từng có, điều này có quan hệ rất lớn với năng lực của Phạm Chấn Minh. Bên cạnh hai người này, còn một người khác, Nhiếp Chấn Bang rất có ấn tượng. Ông chủ lớn Chu Lạp Phong bước ra từ huyện Lê.
Nhìn đến đây, Nhiếp Chấn Bang cũng bước lên, lần lượt ôm chầm ba người, lúc này mới mở miệng nói:
- Lần trước vừa từ biệt có lẽ cũng đã mấy năm, không ngờ các anh chị cũng đến. Cục trưởng Phạm, sự phát triển của thành phố Lê Châu, tôi đều nhìn thấy trong mắt.
Bất kể Nhiếp Chấn Bang ở nơi nào, chức vụ nào, trong con mắt của một loạt cán bộ huyện Lê, Nhiếp Chấn Bang chính là lão lãnh đạo, lão Bí thư của họ. Trước mặt Nhiếp Chấn Bang, họ mãi mãi là cấp dưới.
Phạm Chấn Minh hơi ngại ngùng, khiêm tốn nói:
- Lãnh đạo! Anh quá khen rồi, tất cả đều dựa theo mạch suy nghĩ của anh mà phát triển, duy trì tính liên tục phát triển, kiên định quan niệm phát triển khoa học. Đây là chính sách kiên quyết không đổi của chúng tôi. Sự thật chứng minh, vẫn là Bí thư nhận thức chính xác, nhìn xa trông rộng.
Nhiếp Chấn Bang khoát tay, cười ha hả, nói:
- Cục trưởng Phạm, anh đừng đưa tôi lên cao nữa, không tại vị thì không tham mưu chính sách. Tôi rời Lê Châu đã mười năm, thành tích của thành phố Lê Châu, là của các anh chị làm ra, việc này và tôi không liên quan.
Bên cạnh, Nghiêm Phượng Kiều cũng cười nói:
- Chủ tịch Nhiếp! Anh vẫn chưa biết hả? Cục trưởng Phạm hiện nay đã là Phó Chủ tịch thường trực thành phố Lê Châu.
Nghe lời nói của Nghiêm Phượng Kiều, Nhiếp Chấn Bang hơi ngạc nhiên. Bên cạnh, Phạm Chấn Minh cũng cười nói:
- Chủ tịch! Chị đừng chế nhạo tôi. Chị hiện nay là quyền Chủ tịch của thành phố Lê Châu chúng tôi, cả nước, người đứng đầu chính quyền cấp Phó tỉnh, Chủ tịch nữ chỉ có một mình chị.
Nhiếp Chấn Bang nghe đến đây, liên tục gật đầu, nói:
- Tốt, tốt. Không ngờ các anh chị đều phát triển nhanh như vậy, tôi rất vui. Như vậy, hôm nay tôi làm chủ nhà, chúng ta tìm một địa điểm thu xếp ổn thỏa, sau đó sắp xếp một bàn tiệc, chúng ta vừa ăn vừa trò chuyện.
Tại khách sạn Kim Phàm, cá nhân Nhiếp Chấn Bang bỏ tiền đặt ba phòng, lại ở gian ẩm thực của khách sạn đặt một phòng trà nghệ.
Đoàn người đều ngồi ở đây. Nhiếp Chấn Bang giới thiệu mọi người với nhau. Nghe bối cảnh của Nghiêm Gia Dân, ba người của thành phố Lê Châu hơi ngạc nhiên. Trước đây, lúc xem “tạp chí thời đại”, vẫn còn nhớ mấy năm trước có một kỳ phỏng vấn, lúc đó vẫn là thời điểm lão lãnh đạo đang nhậm chức ở Vọng Hải. Lúc đó, tạp chí đưa tin bối cảnh gia đỉnh của lão lãnh đạo, mọi người đều không để ý nhiều. Lần này, nhìn thấy Nhiếp Gia Dân, tất cả mọi người đều khẳng định, cũng cảm thấy may mắn cho chính mình.
Đợi sau khi nhân viên phục vụ pha trà xong, Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:
- Chu tổng, tôi nhớ, năm đó anh là ông chủ đầu tiên về huyện Lê đầu tư hưng nghiệp, hơn nữa, động đất huyện Lê năm đó chính là phát sinh tại quê hương anh. Tôi vẫn còn nhớ, lúc đó anh quyên tiền đầu tiên. Ngoài ra tôi vẫn còn nhớ anh là làm nhà máy da thuộc. Hiện giờ, công việc của ông chủ Chu thế nào?
Không thể không nói, trí nhớ của Nhiếp Chấn Bang thật sự rất tốt. Lúc ở huyện Lê, Nhiếp Chấn Bang cũng chỉ chừng hai mươi ba tuổi. Bây giờ, Nhiếp Chấn Bang đã ba mươi tám, mười lăm năm trôi qua, lại vẫn nhớ rõ ràng như thế.
Chu Lạp Phong lúc này cũng hơi xúc động. Lần này đến, chính là tìm Nhiếp Chấn Bang, Nhiếp Chấn Bang càng niệm tình cũ, đối với mình càng có lợi.
Lập tức, gật đầu nói:
- Trí nhớ của Chủ tịch Nhiếp khiến tôi khâm phục. Chủ tịch Nhiếp nói không sai, năm đó tôi mở nhà máy da thuộc. Ngoài ra, ở Bá Châu còn mở một câu lạc bộ giải trí. Huyện Lê là quê hương của tôi, thầy giáo nghệ thuật Bản Sơn tiên sinh nói rất đúng, cây có rễ, người có nguồn. Một con người, sống trong suốt cuộc đời này, quên gì cũng được, nhưng không thể quên nguồn gốc. Chu Lạp Phong tôi, bôn ba ra ngoài có được chút thành tựu, trở lại quê hương, báo đáp xã hội, đây là việc nên làm.
Bên cạnh, Nghiêm Phượng Kiều mỉm cười nói:
- Lãnh đạo! Lần này chúng tôi đến đây, đặc biệt đến thăm anh. Công ty của Chu tổng, không phải là nhà máy da thuộc nhỏ của năm đó nữa. Da thuộc Lạp Phong, hiện nay đã trở thành sản phẩm nổi danh trên thế giới. Ngoài ra, tập đoàn Chu Thị cũng phát triển nhiều lĩnh vực, hiện tại là một trong mười xí nghiệp tư nhân lớn của thành phố Lê Châu, mười xí nghiệp nộp thuế tốt nhất, công ty công trình của tập đoàn Chu Thị cũng đã đạt được tư chất thi công đặc biệt của quốc gia, thông qua Bộ Xây dựng phê chuẩn và nghiệm thu. Lần này, chúng tôi đến đây, nghe nói tập đoàn Hoa Hạ sặp đấu thầu, cho nên chúng tôi mới đến thử một chuyến.
Nghiêm Phượng Kiều vừa nói xong, liền nhìn thấy sắc mặt Nhiếp Chấn Bang thay đổi. Là cấp dưới cũ nhiều năm, Nghiêm Phượng Kiều sao không hiểu tính cách của lão lãnh đạo. Nghiêm Phượng Kiều hiểu rõ, việc này, sợ là lão lãnh đạo sẽ hiểu lầm, lập tức nói:
- Chủ tịch! Anh đừng hiểu lầm. Chúng tôi tìm anh, hoàn toàn không có ý muốn anh giúp chúng tôi. Tôi tin tưởng năng lực của tập đoàn Chu Thị. Nếu tập đoàn Chu Thị có thể thành công, cũng có thể tạo ra càng nhiều hiệu quả và lợi ích tăng trưởng kinh tế cho thành phố Lê Châu chúng tôi.
Bổ sung của Nghiêm Phượng Kiều khiến sắc mặt Nhiếp Chấn Bang hơi chút hòa hoãn. Không phải tìm quan hệ đi cửa sau là được. Nếu thật sự là như thế, vậy thì Nhiếp Chấn Bang lúc này, sợ chính là giũ tay áo bỏ đi. Không phải nói Nhiếp Chấn Bang chưa từng tìm quan hệ, chỉ có điều, những người trước mặt, đều là quan chức cũ của mình, đối với yêu cầu của bọn họ, Nhiếp Chấn Bang đương nhiên không giống với người bình thường khác.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang lập tức mỉm cười, nói:
- Đồng chí Phượng Kiều! Đừng chỉ nói người khác, tình hình gần đây của chị thế nào?
Bạn cần đăng nhập để bình luận