Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 947: Hội nghị công tác chính trị pháp luật

Hội trường tỉnh ủy Hồng Giang
Lúc này hội trườngtỉnh ủy được trang hoàng đổi mới lại, ở cửa hội trường màu cờ phấp phới, không khí tronghội trường trang nghiêm, trên sân khấu treo biểu ngữ “Nhiệt liệt chúc mừng hội nghị công tác chính trị pháp luật tỉnh Hồng Giang tổ chức thành công”.
Khoảng tám giờ sáng, tại cổng hội trường, Ủy viên Thường vụ tỉnh ủy, Trưởng ban chính trị pháp luật Trần Nhạc, Trưởng ban thư ký Hứa Hồng Chuyên cùng phó chủ tịch tỉnh phân công quản lý Tạ Quảng Thông đứng ở bên cạnh đón tiếp Bí thư tỉnh ủy Nhiếp và Chủ tịch Liễu Dũng.
Nhiếp Chấn Bang và Liễu Dũng rất nhanh đã xuất hiện trong tầm mắt của mọi người, Nhiếp Chấn Bang đi trước, phía bên trái Liễu Dũng đi sau khoảng nửa bước, sắc mặt của hai người có vẻ rất bình tĩnh, không nói chuyện, khắp nơi đều có mùi vị của sự bất hòa.
Đối với chuyện này thì chỉ có Trần Nhạc mới rõ ràng nhất, sau sự việc bí thư Liễu Dũng đề xuất việc xây dựng trại an dưỡng tại hội nghị công việc gặp phải sự phủ quyết, lúc đó tâm trạng của Liễu Dũng có chút không tốt, hơn nữa biểu thị lập trường có ý phản đối, có thể nói hội nghị công việc kết thúc trong sự không vui vẻ gì, hơn nữa đây là lần đầu tiên Liễu Dũng thể hiện mâu thuẫn ra mặt với bí thư Nhiếp.
Sau khi xảy ra chuyện này bây giờ dáng vẻ của hai người này xem ra là vô cùng bình thường.
Sau khi hai vị lão đại của tỉnh ủy và chính quyền trình diện thì hội nghị công tác chính trị pháp luật toàn tỉnh chính thức bắt đầu, hội nghị do Phó chủ tịch tỉnh phân công quản lý Tạ Quảng Thông chủ trì, đến từ các vùng, thành phố trong tỉnh gồm có công an, kiểm sát, hệ thống tòa án, cán bộ lãnh đạo hệ thống tư pháp đứng tập trung trong hội trường, người đứng đầu toà án nhân dân tỉnh cùng viện kiểm soát của tỉnh cũng đều dự hội nghị.
Bản quốc ca hùng tráng bắt đầu vang lên, Tạ Quảng Thông mặc dù là người cùng thế hệ với Liễu Dũng, nhưng lúc này lại không dám làm càn, tất cả đều tiến hành theo trình tự thông thường, đầu tiên là bí thư tỉnh uỷ Nhiếp Chấn Bang phát biểu.
Ở bất kỳ hội nghị nào Nhiếp Chấn Bang đều có sự sắp xếp từ trước, đồng thời Hồng Phong tất nhiên sẽ chuẩn bị những bài phát biểu tương tự, đối với công việc chính pháp Nhiếp Chấn Bang ít phải lo lắng vì vô cùng tín nhiệm Trần Lạc.
Là nhân vật đứng đầu của tỉnh, những lời của Chấn Bang giống như nước đổ từ trên cao xuống, đứng ở trên cao của toàn cục, từ hội nghị công tác chính pháp của trung ương, từ tinh thần chỉ thị của Trưởng ban chính trị pháp luật từ trên xuống, đối với công tác chính trị pháp luật của toàn tỉnh đưa ra đề xuất mới.
Kế tiếp là Liễu Dũng phát biểu, về cơ bản nội dung phát biểu của Liễu Dũng và Nhiếp Chấn Bang có sự khác biệt nhỏ, mặc dù cách dùng từ không giống nhau nhưng ý tứ cơ bản là không khác biệt lắm.
Sau khi hai vị lão đại phát biểu, thì Trưởng ban chính trị pháp luật Trần Nhạc đại diện Ban chính trị pháp luật báo cáo công tác trong một năm. Đồng thời Trần Nhạc cũng nhấn mạnh tất cả cán bộ lãnh đạo của chính trị pháp luật toàn tỉnh nhất định phải nắm chắc cách làm công chính liêm khiết, để giữ gìn công bằng chính nghĩa của xã hội, bảo vệ phòng tuyến cuối cùng nhất định phải nắm giữ giá trị quan “Trung thành, Vì dân, Công chính, Liêm khiết”, phát huy động lực đội ngũ chính trị pháp luật vững mạnh.
Sau đó là phó chủ tịch tỉnh phân công quản lý Tạ Quảng Thông phát biểu.
Sau khi Tạ Quảng Thông nói xong Trần Nhạc đột nhiên nói:
- Thưa các đồng chí, hội nghị hôm nay là Đại hội đoàn kết lần thứ nhất vô cùng thành công, nhưng tôi muốn nói vài câu.
Những lời của Trần Nhạc lập tức khiến Liễu Dũng cau mày, có dự cảm không tốt. Nhưng Liễu Dũng không có cách nào cả, trong trường hợp này là hội nghị công tác chính trị pháp luật, Trần Nhạc là vai trò chính, cái gì cần làm thì phải làm, mặt khác trước mặt mọi người, Liễu Dũng cũng không thể ngắt lời Trần Nhạc.
- Thưa các đồng chí, tôi tới công tác ở tỉnh Hồng Giang mới có một tháng, trong tháng này cảm xúc của tôi rất sâu sắc, tôi nhận thức được rất nhiều, trong tỉnh có không ít địa phương có rất nhiều vấn đề đặc biệt trong nội bộ hệ thống công an, cậy quyền tư lợi, hiện tượng ỷ thế hiếp người không hiếm thấy, những hiện tượng xấu xa này chúng tôi kiên quyết dẹp bỏ, nghiêm khắc trừng phạt.
Trước đây ở thành phố Hồng Thành, những hành động phi pháp và những vụ án tham nhũng ở phân cục công an khu Viên Đông đã cho chúng ta bài học cảnh tỉnh cao độ. Ngày nay xã hội tiến bộ có nền kinh tế phát triển, làm thế nào tuân thủ nghiêm ngặt với lương tâm của mình, giữ vững tính chiến đấu và tính thuần khiết của chính trị pháp luật là vấn đề quan trọng cần giải quyết.
Tôi cho rằng trong nội bộ hệ thống chính trị pháp luật toàn tỉnh nhất định phải mở một cuộc tự kiểm tra, nghiêm khắc xử lý những hành động không lành mạnh, nghiêm khắc tuân thủ đạo đức cơ bản và nghề nghiệp liêm chính, nắm vững lý luận căn bản vì nhân dân phục vụ, quán triệt thực hiện trong công việc, trong phạm vi toàn tỉnh triển khai hành động giữ gìn trật tự xã hội, chỉnh đốn môi trường trị an, nghiêm trị những hành vị trộm cắp, lừa đảo, đảm bảo an toàn cho tài sản, tính mạng của người dân.
Vừa nghe thấy những lời của Trần Nhạc, sắc mặt của Liễu Dũng và Tạ Quảng Thông có chút không được tự nhiên, Trần Nhạc quả là biết chọn thời cơ.
Trong trường hợp thế này, bản thân Trần Nhạc là người kiêm nhiệm chức Giám đốc sở Công an, như vậy thì Tạ Quảng Thông Phó chủ tịch tỉnh phân công quản lý, bản thân vốn dĩ không đủ tài năng, đương nhiên nếu Tạ Quảng Thông kiêm nhiệm chức Giám đốc Sở Công an thì phải xử sự theo cách khác.
Từ khi Trần Nhạc nhậm chức, vẫn luôn hết sức khiêm tốn, cả một tháng tiến hành thị sát và điều tra nghiên cứu mấy trung đoàn quan trọng của thành phố cấp địa phương và cấp Sở, mọi việc làm đều tuân theo luật pháp, không có chỗ nào là vượt phạm vi. Dù là như thế, địa vị của Trần Nhạc trong hệ thống chính trị pháp luật đặc biệt là trong Sở công an tỉnh thì cũng vô cùng vững chắc.
Mà hiện tại Trần Nhạc đột nhiên nổi bật như vậy có thể thấy trước được hành động chỉnh đốn trong nội bộ chính trị pháp luật lần này thông qua hành động thống trị tổng hợp trị an toàn tỉnh, sau này Trần Nhạc nhất định sẽ hoàn toàn nắm chắc được hệ thống chính trị pháp luật.
Trụ sở làm việc của uỷ ban nhân dân tỉnh.
Trong phòng làm việc của Hạ Ngọc Sanh, giờ khắc này trên mặt Tạ Quảng Thông vẫn có sự tức giận, thấy Hạ Ngọc Sanh đang nhắm mắt nghỉ ngơi trên ghế sofa, Tạ Quảng Thông có chút lo lắng.
- Anh Hạ, chiều hướng này xem ra Nhiếp Chấn Bang và Trần Nhạc đang từng bước ép sát đấy.
Câu nói này đột nhiên khiến Hạ Ngọc Sanh ngồi thẳng người, mở to mắt, lúc này ánh mắt của Hạ Ngọc Sanh rất sắc sảo, trong tỉnh này chẳng có cái gì là bí mật cả, trước đây trong sự việc hội nghị công việc bí thư, sớm đã xoay chuyển cả tỉnh uỷ này, Chủ tịch tỉnh Liễu Dũng nói Bí thư Nhiếp không tôn trọng thủ trưởng cũ, lãnh đạo cũ, những lời này mặc dù là nghe đồn nhưng không phải là tin đồn vô căn cứ.
Nhưng những lời của Tạ Quảng Thông thể hiện sự khó lường, bề ngoài tỏ ra rất quan tâm đến mình, nhưng Hạ Ngọc Sanh rất rõ Tạ Quảng Thông lo lắng như vậy e là lo cho bản thân anh ta. Thân làm lãnh đạo phân công quản lý, tình cảnh của Tạ Quảng Thông rất đáng hổ thẹn, hệ thống chính trị pháp luật có nghĩa là hai tầng lãnh đạo, Trưởng ban chính trị pháp luật là công việc nên làm không thể nhường ai được, nhưng ở uỷ ban nhân dân bên này tự nhiên lại mọc ra một lãnh đạo phân công quản lý, bây giờ một tay Trần Nhạc tổ hợp lại có thể khẳng định trong tương lai Tạ Quảng Thông nhất định sẽ bị ảnh hưởng.
Dừng một lát Hạ Ngọc Sanh chậm rãi nói:
- Chủ tịch Quảng Thông, nói chuyện thì cần chú ý, anh là cán bộ cao cấp, có những câu nên nói, có những câu không nên nói, cái này không cần tôi phải nhắc nữa. Lần này việc chỉnh đốn chính trị pháp luật trong toàn tỉnh, điều này xuất phát từ tỉnh uỷ và Trung ương, lần sau những lời này tốt nhất là ít nói đi.
Những lời của Hạ Ngọc Sanh khiến Tạ Quảng Thông chợt sực tỉnh, cùng là cán bộ cấp phó của tỉnh, nhưng một người là thường vụ, một người là lãnh đạo cấp phó thông thường, đây là điều thứ nhất. Thứ hai, Hạ Ngọc Sanh là người tiếp nối đời sau của Liễu Dũng, nên Tạ Quảng Thông trước mặt Hạ Ngọc Sanh đều thể hiện sự khiêm nhường.
Liếc nhìn Hạ Ngọc Sanh, ánh mắt Tạ Quảng Thông loé lên một tia dị sắc, e rằng Tạ Ngọc Sanh lúc này có chút động thái rồi, hiện giờ thế cục trong tỉnh đã rõ ràng, hiện giờ Văn Bảo Quý có thể nói rất tín nhiệm bí thư Nhiếp, không có uy phong như ngày xưa, Hạ Ngọc Sanh chuẩn bị muốn tiếp cận bí thư Nhiếp rồi.
Liền cười một cách miễn cưỡng:
- Chủ tịch Hạ nói đúng, tôi đúng là phiến diện rồi.
Lúc này không chỉ Hạ Ngọc Sanh cảm thấy bị động, trên thực tế Chấn Bang không ngừng ra đòn công kích, trong bộ máy cán bộ tỉnh uỷ, không ít người đã nỗ lực hơn, Văn Bảo Quý cũng như vậy.
Trong phòng làm việc của Văn Bảo Quý, bí thư Thành uỷ Diêu Định Quốc ngồi trên ghế sofa, nhìn thông gia, tỏ ra vô cùng thoải mái nói:
- Anh Văn à, tình hình này, bí thư Nhiếp cũng bắt tay vào ra chính sách thứ hai rồi
Văn Bảo Quý gật đầu, nói tới thời thế thay đổi, Văn Bảo Quý vẫn rất là tự hào, nhìn khắp tỉnh bản thân ông ta tuyệt đối xứng đáng với danh hiệu số một.
Liền cười nhạt nói:
- Định Quốc, Hồng Giang hiện nay đại cuộc đã được định, Hạ Ngọc Sanh thời gian gần đây đứng ngồi không yên, anh ta đã có chút lo lắng, còn việc của chúng ta hiện giờ là ngồi đợi và quan sát.
Diêu Định Quốc cũng rất đồng tình gật đầu cười nói:
- Anh Văn à, anh thấy đấy, có phải chúng ta lại thắp một ngọn lửa trong đêm tối, những vấn đề của tập đoàn Thịnh Đỉnh vốn không hề ít.
Vừa dứt lời, Văn Bảo Quý xua tay, trong tỉnh có một số lời đồn, đằng sau tấm mành của tập đoàn Thịnh Đỉnh có sự cổ vũ của Hạ Ngọc Sanh, Văn Bảo Quý tin rằng những lời đồn này không hề vô căn cứ.
- Trước mắt không cần, có một số việc hăng quá hóa dở đây vẫn chưa phải là thời cơ, có một số sự việc bị phơi bày ra ngoài ngược lại là “Vẽ Rắn thêm chân”, hơn nữa sự việc của tập đoàn Thịnh Đỉnh, tôi cho rằng ở trong tỉnh không nhất thiết sẽ báo lên trên, lúc này chúng ta nên chờ đợi và theo dõi.
Cách nghĩ của Văn Bảo Quý khá già dặn, càng là việc lớn đối với bên trên mà nói càng cần phải thận trọng, nếu thật sự muốn báo cáo lên trên, ở bên trên đối đãi với anh thế nào, đối đãi với tỉnh Hồng Giang ra sao, đây đều là những điều cần phải cân nhắc, có lúc không phải quan chức che đậy cho nhau, không phải là không che đậy mà là không che đậy không được, nếu mà không che đậy sẽ khiến bên trên có cách nhìn với tỉnh Hồng Giang, đây mới là nguyên nhân căn bản.
Bạn cần đăng nhập để bình luận