Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 929: Đi chơi vùng ngoại ô

Đối với lời đề nghị của An Na rõ ràng Đổng Uyển và Lý Lệ Tuyết đều thích, mấy năm nay ở nước ngoài mấy đứa trẻ đều muốn cùng cha đi chơi, Phán Phán và Trị Bình còn đỡ hơn một chút, thỉnh thoảng còn được về nước còn Nha Nha thì ở nước ngoài quá lâu rồi.
Hơn nữa, ngày mai lại là cuối tuần nên hai người đều mong đợi
Phán Phán và Nha Nha đều vui sướng nhảy dựng lên, Phán Phán khá nhanh nhẹn, điểm này giống Dương An Na, hét lớn:
- Ôi, cha muốn đưa chúng ta đi chơi vùng ngoại ô, thật tốt quá. Mẹ cả, con muốn nấu cơm ngoài trời được không.
Nha Nha có vẻ rất dịu dàng, cô bé dòng máu lai rất xinh xắn, nhìn vẻ bên ngoài giống hệt Lý Lệ Tuyết, cũng là một đại mỹ nữ không hơn không kém. Từ nhỏ đã đào tạo lên một phong cách thanh lịch thế này, lớn lên đương nhiên là một cô gái vô cùng xinh đẹp.
Lúc này cũng có chút phấn khích, mở to đôi mắt nhìn Nhiếp Chấn Bang chờ đợi, trông như muốn nói.
Nhiếp Chấn Bang có chút khó xử, vốn dĩ dựa theo kế hoạch của mình, ngày mai và ngày kia thêm thứ Hai, ba ngày này định ở phòng làm việc xem tài liệu, mới tới Hồng Giang công việc nhiều, sự vật cũng chưa quen thuộc, một ngày cũng không dám lãng phí.
Nhưng lúc phút này, Nhiếp Chấn Bang lại có chút do dự, không suy xét nhiều lập tức gật đầu nói:
- Được, chúng ta ngày mai đi ngoại ô chơi.
Tuy rằng bây giờ là mùa đông rồi, không phải chỗ nào cũng có thể chơi, cũng không phải lúc ra ngoại ô chơi, nhưng về mặt này An Na cũng rất thích bèn lấy điện thoại gọi cho người phụ trách Tập đoàn Ốc Gia Hồng Giang bên này, nói tất cả những thứ mình cần rồi ngắt điện thoại, mỉm cười nói:
- Mùa đông, thời tiết lạnh cũng không có quá nhiều chỗ để chơi, em thấy chúng ta vẫn là nấu cơm ngoài trời thì tốt hơn. Làm chút đồ nướng, cũng có thể thuận tiện sưởi ấm, Chấn Bang, anh thấy sao?
An Na rất thông minh, từ khi Đổng Uyển và Lý Lệ Tuyết đến An Na vẫn gọi là Chấn Bang, đây chỉ là một chi tiết nhỏ nhưng An Na lại rất chú ý, làm vậy để tránh tạo ra một số suy nghĩ trong lòng Uyển Nhi và Lý Lệ Tuyết.
Đoàn người trở về chỗ nhà khách, buổi tối hôm đó chuyện tế nhị này đương nhiên không cần nói, tuy rằng đều là người qua trung niên nhưng một bên thì như Hùm như Sói, bên kia thì tinh lực dồi dào, cả đêm tâm sự chuyện nhớ nhung xa cách, thể hiện tình cảm mãnh liệt.
Sáng hôm sau, Nhiếp Chấn Bang vẫn giữ thói quen dậy sớm, nhìn người đẹp nằm ngang dọc quyến rũ trên hai giường đơn ghép lại thành một giường lớn, Nhiếp Chấn Bang lại thấy say mê, đêm qua điên cuồng quá.
Không kìm chế được lại hôn hít trên mặt ba người phụ nữ làm cho ba người hét toáng lên thì Nhiếp Chấn Bang mới ra khỏi phòng. Bên này hai cô bé Phán Phán và Nha Nha đã dậy, hôm qua sau khi biết sẽ được ra ngoại ô chơi hai cô gái không ngủ được, nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang ngoài cửa hai người đều chạy ra:
- Cha, chúng ta đi thôi chứ?
Nha Nha bên cạnh cũng nói:
- Cha, chào buổi sáng.
Nhiếp Chấn Bang thân thiết vuốt đầu Nha Nha, mỉm cười nói:
- Bảo bối, chào buổi sáng con gái, Nha Nha của chúng ta đã là một cô gái xinh đẹp rồi.
Hứa Hồng Chuyên sau khi nghe nói gia đình bí thư và bạn bè sẽ đi ra ngoại ô chơi và nấu cơm thì lại bận rộn một lúc, tuy rằng, theo yêu cầu của bí thư Nhiếp là không phái xe cảnh sát, không cấm đường, không thông báo, không kinh động đến cán bộ lãnh đạo địa phương. Nhưng, Hứa Hồng Chuyên không dám khinh thường, xảy ra chuyện ngày hôm nên bây giờ khó tránh khỏi sẽ có chút bất trắc. Không dám chậm trễ lập tức thông báo cho Trưởng ban chính trị pháp luật Trần Nhạc, Trần Nhạc điều động một đội thường phục bên sở Công an sang để bảo đảm an toàn cho bí thư Nhiếp, Hứa Hồng Chuyên lúc này mới yên tâm.
Chuẩn bị sẵn một xe công vụ Coaster xuất phát từ nhà khách tỉnh ủy, sau khi ra khỏi thành phố liền chạy thẳng theo hướng đi Thanh Hồ.
Nơi này là một khu khá nổi tiếng của ngoại ô thành phố Hồng Thành, diện tích vùng nước lớn, rất thích hợp với việc đi chơi ngoại ô và ăn ngoài trời.
Đốt bếp lò lên, đồ nướng cũng chuẩn bị sẵn sàng, các loại vật liệu để làm đồ nướng và than củi đều là đồ tốt nhất. Bên cạnh có thịt dê xiên nướng, rau thơm, rau hẹ, ớt cùng với chân gà, cánh gà và đồ sống đều được ướp gia vị cẩn thận.
Hôm nay ra ngoại ô chơi hoàn toàn không có người ngoài, chỉ có ba người Uyển Nhi cùng Nhiếp Chấn Bang và hai đứa bé, lúc này, nét mặt ba người đều vô cùng hạnh phúc lúc nào cũng có nụ cười trên mặt. Trải qua sự dễ chịu đêm qua tự nhiên sinh ra một loại cảm giác thú vị như vậy.
Nhìn Nhiếp Chấn Bang, Nha Nha và Phán Phán chơi trên cỏ, Lý Lệ Tuyết cau mày, gọi:
- Nha Nha, không được làm bẩn quần áo.
Vừa nói xong An Na cười nói:
- Chị Lệ Tuyết, chị cứ để chúng nó chơi đi, Chấn Bang quanh năm suốt tháng cũng ít được đưa bọn nhỏ đi chơi một lần, hơn nữa chị xem Nha Nha được chị dạy dỗ giống như là một người lớn nhỏ cũng không hay, như thế tính cách bị gò ép.
Từ đây cũng thấy ba người phụ nữ tính cách khác nhau, An Na thì chú trọng việc để trẻ con tự do phát triển bản tính, bởi vì cô từ nhỏ cũng được dạy dỗ như vậy, ông bà, cha mẹ, anh trai đều thương yêu chiều chuộng, từ nhỏ đến lớn không trải qua bao nhiêu cực khổ.
Nhưng Lý Lệ Tuyết không như vậy, cô từ tầng lớp thấp nhất dần dần đi lên, cơ duyên may mắn được đến với Nhiếp Chấn Bang, vì thế nên đối với con cái Lý Lệ Tuyết rất nghiêm khắc.
Đổng Uyển cũng khác, về mặt nguyên tắc Đổng Uyển rất nghiêm khắc, nhưng, đối với loại chuyện nhỏ này Đổng Uyển cũng không để ý như thế.
Nghe Lý Lệ Tuyết nói vậy, Nha Nha cũng chẳng còn hào hứng chơi, lẩm bẩm trong miệng đứng ra bên cạnh, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười đi tới, đứa bé thiếu thốn tình yêu thương của cha là do mình không làm tròn bổn phận. Lập tức, Nhiếp Chấn Bang trả vờ nhăn mặt thầm thì nói:
- Nha Nha sao vậy? Mẹ mắng con à? Không có chuyện gì đâu, cha sẽ giúp con chống lại, chúng ta chơi một trò gọi cả mẹ đến chơi nữa, chúng ta tới chơi trò: Chim Ưng bắt gà con được không?
Nha Nha nghe thấy hai mắt sáng lên, nhưng không dám nói lời nào chỉ gật đầu, trẻ con sẽ không nói dối.
Chơi một lúc bọn trẻ đều hơi mệt, Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng thoải mái, công việc làm không hết, đối với gia đình, đối với vợ, đối với con cái thì bản thân mình đảm trách được quá ít. Bây giờ đã đến đây đương nhiên muốn vui vẻ thoải mái vui chơi một chút, nếu còn nghĩ đến những chuyện linh tinh thì chơi không vui, công việc cũng không làm được có khi lại mất nhiều hơn được.
- Nha Nha, Phán Phán xem cha thể hiện cho các con thấy, có muốn ăn cánh gà cha nướng không.
Nhiếp Chấn Bang đi tới bên cạnh ba người phụ nữ, cầm chiếc cánh gà giơ lên gọi.
Nhìn dáng vẻ hai cô bé hoan hô nhảy nhót cả ba đều mỉm cười, đương nhiên là đều rất vui, thời điểm như thế này mới là lúc người phụ nữ mong muốn nhất. Có chồng, có con cái bên cạnh không phải lo nghĩ, chỉ tận hưởng cuộc sống.
An Na bên cạnh cười nói:
- Chấn Bang, anh sẽ nướng á?
Những lời này làm Nhiếp Chấn Bang có chút tức giận, khoác lác nói:
- An Na, em đang coi thường anh đấy
Thực tế đúng như vậy, kỹ thuật nướng của Nhiếp Chấn Bang không phải là bốc phét. Ba năm rèn luyện ở quân khu Tây Bắc năm xưa không chỉ rèn luyện ra bản lĩnh khắp người, một sức khỏe tốt đồng thời cũng luyện ra một tay nghề làm bếp giỏi.
Về mặt sinh tồn trong thiên nhiên, Nhiếp Chấn Bang có thể nói xứng đáng là chuyên gia thực sự, đừng nói là đồ nướng cho dù là một mâm Giun, một đĩa Châu Chấu, Nhiếp Chấn Bang cũng có thể làm một món đầy đủ hương vị, mấy cái đồ nướng này chỉ là trò trẻ con.
Chỉ một lúc sau mùi thơm của cánh gà Nhiếp Chấn Bang nướng lập tức tỏa ra, mùi này bọn An Na đều không nướng ra được. Hai cô nhóc Nha Nha và Phán Phán rất khôn, vừa ngửi thấy mùi thơm không giống đều chạy ra.
Nhiếp Chấn Bang lập tức đưa cánh gà nướng trên tay ra, hai cô bé đều nhẹ nhàng nếm thử một chút rồi lập tức sáng mắt lên gặm từng miếng lớn, làm cho Dương An Na bên cạnh lo lắng nói:
- Từ từ, từ từ, cẩn thận khéo bỏng.
Nói xong, An Na nhìn Nhiếp Chấn Bang rồi nháy mắt với Lý Lệ Tuyết và Đổng Uyển bên cạnh nói:
- Chị Lệ Tuyết, chị Uyển Nhi, đã có ai đó tay nghề làm bếp cao siêu như vậy chúng ta còn tranh giành làm gì, chúng ta cùng Nha Nha, Phán Phán đi chơi đi.
An Na là như thế, là người ba mươi mấy tuổi rồi nhưng vẫn có một chút tính trẻ con, đương nhiên chỉ thể hiện ra trong gia đình thôi, trước mặt người ở bên ngoài thì An Na luôn có phong cách cao quý thanh lịch của phu nhân bí thư.
Nhiếp Chấn Bang lúc này giả bộ cười khổ nhưng trên thực tế cũng vui vẻ chịu đựng, tình cảm và sự hy sinh của ba người phụ nữ với mình cả đời này cũng không đền đáp được, chỉ nướng mấy thứ này thì là cái gì
Rất nhanh, mấy thứ Tỏi, Ớt, Cà đã nướng xong bưng lên, Nhiếp Chấn Bang cũng trêu chọc nói:
- Ba vị lãnh đạo, mời dùng cơm.
Trên cỏ đã trải ra một chiếc đệm chuyên dùng để ăn dã ngoại, người một nhà ngồi trên chiếu hưởng thụ sự vui vẻ ấm áp hiếm thấy này.
Nhiếp Chấn Bang mở một chai rượu vang đỏ rót mỗi người rót một ly, rất thành khẩn, rất chân tình nói:
- Lệ Tuyết, Uyển Nhi, An Na mời mọi người, cả đời này, anh đã không uổng, đối với sự thiệt thòi của mọi người anh thật sự đã nợ nhiều lắm.
Ba người không ngờ Nhiếp Chấn Bang lúc này lại có hành động đẹp đẽ như thế, càng bất ngờ lại càng cảm động, trong khóe mắt ba người đều có chút nước mắt, dừng một chút, An Na nói lấp đi:
- Chấn Bang, anh làm gì vậy? dưới phong cảnh đẹp như vậy anh nói như thế làm gì, làm cho em khóc rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận