Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1141: Hội nghị thường ủy.

Khoảng năm giờ chiều, đoàn xe của Nhiếp Chấn Bang xuất hiện tại cổng trụ sở Tỉnh ủy Lũng Tây, tốc độ xe từ từ chậm lại, xe cảnh sát được phái đi của huyện Thanh Lâm thành phố Thi An dựa sát vào trụ sở, cửa xe mở ra, hai viên cảnh sát mặc đồng phục bước xuống, đứng một bên, cúi chào, sau đó xe quay đầu rời đi, xem kiểu này thì thấy xe cảnh sát hôm nay vẫn cần trở về huyện Thanh Lâm.
Cổng lớn, trạm gác cảnh sát vũ trang, chiến sĩ cảnh sát vũ trang đứng thẳng, cúi chào, đồng thời chăm chú thi lễ nhìn đoàn xe chậm rãi tiến vào trụ sở Tỉnh ủy.
Đoàn xe của Bí thư Nhiếp, đây là người đứng đầu Tỉnh ủy Lũng Tây, quan trọng hơn là thân phận của Bí thư Nhiếp hoàn toàn khác với người đứng đầu Tỉnh ủy thông thường, là Ủy viên nhập Cục, cấp bậc của Bí thư Nhiếp tại chức vụ trong Đảng dĩ nhiên là đã đan xen với cấp bậc cấp Phó quốc.
Lúc này, tại cổng trụ sở Tỉnh ủy Ủy ban nhân dân tỉnh, thành viên bộ máy Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy ngoại trừ hai người đi cùng mình, Lý Hiểu Mẫn và Ngụy Hạo Dương, Ban Tổ chức Tỉnh ủy Trương Phóng Văn cũng không ở đây. Trương Phóng Văn không có mặt cũng hoàn toàn có thể hiểu được, phỏng chừng lúc này Trần Đào cũng đã đến đây, là Phó trưởng ban Tổ chức, đây là lãnh đạo cấp trên của Trương Phóng Văn, sắp xếp Trương Phóng Văn đi nghênh đón cũng là việc hợp tình hợp lý.
Tại cổng lớn, bộ máy Tỉnh ủy đã bày tỏ thái độ đón tiếp và chờ đợi, các Ủy viên thường vụ đều đang nhỏ giọng bàn bạc, dù sao, một lãnh đạo cấp Tỉnh bộ đột ngột gặp chuyện bất ngờ, việc này quá mức chấn động.
Trước đây cũng chỉ có lúc ở tỉnh Ba Thục xuất hiện qua một lần. Đoàn xe dừng lại, Nhiếp Chấn Bang đi xuống trước tiên.
Lúc này Ủy viên thường vụ đang đứng một bên chờ đợi đều đã dừng trao đổi, có người cất tiếng nói:
- Bí thư Nhiếp đã về, xem Bí thư Nhiếp nói thế nào nhé!
- Bí thư Nhiếp!
- Bí thư, dọc đường vất vả, trên đường anh thị sát lại đột ngột quấy rầy, thật sự...
Lưu Chấn Đào cũng chạy lên đón, hai người bắt tay, Lưu Chấn Đào vươn hai tay, thể hiện ra hoàn toàn thái độ và tâm tình lúc này của ông ta.
Xua tay, Nhiếp Chấn Bang trầm giọng nói:
- Chấn Đào đừng nói nữa. Xảy ra chuyện lớn như vậy, tôi ở bên dưới cũng ngồi không yên, thị sát sau này còn có cơ hội, trước mắt tình hình thế nào?
Lý Hoằng Nghị đột nhiên găp chuyện không may lập tức phá vỡ bố cục tổng thể trước mắt của tỉnh Lũng Tây, từ ảnh hưởng mà nói thì một địa phương ngay cả an toàn tính mạng của lãnh đạo chủ chốt cũng không thể bảo đảm, việc này cấp trên nhìn thế nào? Quản lý giao thông của địa phương có thể nhìn thấy được một mảng tối, công tác của địa phương chắc chắn rối tinh rối mù.
Lúc này, tất cả tâm tư của Lưu Chấn Đào đều thu hẹp lại, lúc này Lưu Chấn Đào cảm nhận rõ nét hào quang nhập Cục mạnh mẽ trên đỉnh đầu của Nhiếp Chấn Bang. Ít nhất là trong trường hợp này thì biểu hiện của Nhiếp Chấn Bang ung dung hơn mình nhiều.
- Đồng Chí Hoằng Nghị và Thư ký của anh ấy đã được xác nhận tử vong, hiện tại lái xe bước đầu đã thoát khỏi nguy hiểm, chẩn đoán ban đầu là xuất huyết bên trong đầu, vẫn đang trong tình trạng hôn mê.
Lưu Chấn Đào báo cáo ngắn gọn.
Tiếp theo, gương mặt của Lưu Chấn Đào cũng lộ ra vẻ thương cảm:
- Ôi! Đồng chí tốt như thế! Con người của đồng chí Hoằng Nghị này thận trọng, làm việc cụ thể, giá trị tổng sản lượng công nghiệp toàn tỉnh liên tục tăng, không ngờ lại đột nhiên ra đi như vậy.
Nghe đến đây, Nhiếp Chấn Bang lại trầm ngâm, lập tức gật đầu nói:
- Di thể của đồng chí Hoằng Nghị phải nhanh chóng chở về tỉnh, Cục Sự vụ cơ quan Tỉnh ủy và Văn phòng Ủy ban nhân dân tỉnh lập tức tổ chức Ủy ban lo việc tang ma, cùng với gia đình bàn bạc công tác tang ma. Ngoài ra, tính mạng của tài xế dù bất kể phải trả giá nào cũng, nhất định phải toàn lực ứng phó, dùng điều kiện tốt nhất, y thuật tốt nhất đổi lấy tính mạng của anh ấy. Bệnh viện thành phố Lâm Châu chắc chắn không được, dặn xuống, lập tức chuẩn bị công tác chuyển viện, nếu tỉnh Lũng Tây không được thì liên hệ với bệnh viện Quân tổng, tóm lại một câu là nhất định phải cứu lấy mạng sống của người này.
Nhiếp Chấn Bang hạ giọng, trên gương mặt của Lưu Chấn Đào lập tức xuất hiện một kiểu rung động, không hổ là Bí thư Nhiếp! Chu toàn mọi mặt, vấn đề của tài xế hiện nay mọi người đều bỏ quên, lúc này ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào cái chết của Lý Hoằng Nghị, nhưng lại sơ sót đối với người đang sống, bị Nhiếp Chấn Bang nói câu này, Lưu Chấn Đào cũng cảnh tỉnh lại.
Căn cứ vào báo cáo phát hiện sự việc tại hiện trường, địa điểm xảy ra chuyện là quốc lộ cấp thị của thành phố Lâm Châu, không phải nội thành, cũng không phải thị trấn, xung quanh đều là đồng ruộng, vốn không có người chứng kiến và màn hình giám sát. Ngoại trừ người gây ra tai họa thì tất cả những thứ khác đều mơ hồ, lúc này nếu lái xe có thể tỉnh lại thì đối với toàn bộ sự việc sẽ có ý nghĩa cực lớn.
Đang chuẩn bị nói, Nhiếp Chấn Bang lại xoay người nhìn cổng chính của trụ sở làm việc Tỉnh ủy, ngoài cửa hai chiếc Audi màu đen đã tiến vào.
- Trần Đào đã đến, đồng chí Chấn Đào chắc không xa lạ Trần Đào chứ?
Nhiếp Chấn Bang nhìn Lưu Chấn Đào bên cạnh.
Đều là đi ra từ thủ đô, nếu nói không khách sáo thì đều là người biết tận gốc rễ, lời nói của Nhiếp Chấn Bang khiến Lưu Chấn Đào hơi ngạc nhiên, đây là ý gì? Dò xét hay là gì?
Nhưng ngoài miệng Lưu Chấn Đào lại mỉm cười nói:
- Quen, nhưng không phải là quá quen thuộc, Phó trưởng ban Trần và tôi cơ bản không thuộc về một tuyến.
Xe dừng tại cổng chính trụ sở, cửa xe mở ra, Trưởng ban Tổ chức Tỉnh ủy Trương Phóng Văn đã bước xuống, cùng lúc này Trần Đào cũng bước xuống.
So sánh với cuộc gặp mặt hơn mười năm trước, cơ thể Trần Đào lúc này có vẻ mập ra, bụng cũng đã hơi to.
Hơn bốn mươi tuổi mà có thể đạt đến trình độ hiện nay thì Trần Đào có tư cách để kiêu ngạo.
Nhiếp Chấn Bang và Lưu Chấn Đào đều bước lên đón, tuy từ cấp bậc chức vụ mà nói thì Nhiếp Chấn Bang cao hơn Trần Đào một cấp bậc, nhưng lúc này Trần Đào lại thay mặt cho trung ương nên cần chú ý vẫn phải chú ý, nếu không khó tránh khỏi gây ra đề tài cho người khác.
- Phó trưởng ban Trần, hoan nghênh!
Lời của Nhiếp Chấn Bang cực kỳ đơn giản.
- Phó trưởng ban Trần ghé bước Lũng Tây, có chỗ nào đón tiếp không được chu đáo xin hãy thứ lỗi.
Lời của Lưu Chấn Đào hơi có chút khách sáo.
Trong lúc vô tình, Nhiếp Chấn Bang và Lưu Chấn Đào cùng phối hợp rất tốt, kẻ xướng người họa, vừa thể hiện sự trầm ổn của tỉnh Lũng Tây lại không mất đi tính long trọng.
Trần Đào lúc này sắc mặt nghiêm túc, hơi hơi hé miệng xem như đã chào hỏi qua, phong cách ngạo mạn này, lập tức khiến Nhiếp Chấn Bang nhíu mày, Trần Đào thật sự chuẩn bị gây khó dễ mình sao? Vậy phải xem anh ta có đủ tuổi hay không?
- Đồng chí Nhiếp Chấn Bang, đồng chí Chấn Đào, thời gian vô cùng bức bách, nói ngắn gọn, chúng ta vẫn nên đến phòng họp trước nhé!
Trần Đạo hoàn toàn là một dáng vẻ giải quyết công việc chung.
Trong lời nói có kiểu khác nhau rất nhỏ khiến cho cán bộ lãnh đạo khách của Tỉnh ủy Lũng Tây đều sửng sốt, ở đây mọi người đều không phải trẻ con lên ba. Có thể nói ở đây không có một cây đèn tiết kiệm dầu nào, đối với chi tiết này đều có thể nghe hiểu được.
Gọi Nhiếp Chấn Bang dùng tên gọi đầy đủ rất công thức hóa, nhưng gọi Lưu Chấn Đào lại dùng một cách thân mật, khác biệt rõ ràng như vậy ai cũng có thể nhìn thấy.
Nhiếp Chấn Bang cười nhạt, có chút xem thường đối với Trần Đào, Trần Đào a, Trần Đào! Nếu anh chính là bản lĩnh này thì thật đúng là không để vào trong tầm mắt.
Lập tức, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Phó trưởng ban Trần! Mời vào trong.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang đã bước tới, cũng là vô hình trung cao hơn nửa thân người so với Trần Đào, cảnh tượng này khiến sắc mặt Trần Đào biến đổi.. Nhiếp Chấn Bang con người này thật đúng là người không biết chịu thiệt, mình mới vừa cho một ưu thế phủ đầu, anh ta ngay lập tức cho biết tay, thật đúng là” Báo thù không cách đêm”.
Trong phòng họp Tỉnh ủy lúc này đã là hơn sáu giờ chiều, ngoài cửa sổ vẫn là cảnh mặt trời rực rỡ, thời điểm mùa hè tỉnh Lũng Tây ít nhất cũng phải chờ đến khoảng tám giờ tối mới xem như chính thức là trời tối.
Chính giữa, Nhiếp Chấn Bang và Trần Đào chia nhau ngồi hai bên, sắp xếp như vậy lại khiến Trần Đào chau mày, nếu như vậy không cách gì thể hiện ra chủ yếu, thứ yếu nữa.
Nhưng Trần Đào không có cách nào, chức vụ của Nhiếp Chấn Bang bày ở đây, gánh là không gánh nổi, lúc này để việc vặt vãnh làm lỡ việc lớn thì cuối cùng thua thiệt vẫn là mình.
Trầm ngâm một lát, Trần Đào ngẩng đầu nhìn mọi người xung quanh, trầm giọng nói:
- Các đồng chí! Đồng chí Lý Hoằng Nghị đột ngột qua đời, trung ương vô cùng kinh ngạc, lần này ủy thác tôi đến Lũng Tây, một mặt là lắng nghe báo cáo điều tra sự việc, mặt khác cũng làm tốt thủ tục khắc phục hậu quả và trấn an. Thái độ cuối cùng là: Thứ nhất, định tính nguyên nhân cái chết của Lý Hoằng Nghị và Thư ký là hy sinh vì nhiệm vụ công, Ban Tuyên giáo phải làm ngay việc tuyên truyền và đưa tin chính diện. Thứ hai, nguyên nhân sự cố cần phải điều tra rõ ràng, là ngoài ý muốn hay do người gây ra, cho dư luận một điều tra khách quan toàn diện. Trước khi sự việc được điều tra rõ ràng, người các đơn vị không được công bố ra bên ngoài bất cứ lời bàn bạc nào có liên quan đến sự việc. Điểm thứ ba, là sau khi kết quả điều tra của điểm thứ hai đã có, nếu là nhân tố con người gây ra thì là ai mà to gan như vậy, ai mà làm càn như vậy? Nhất định phải điều tra rõ ràng, nghiêm trị phần tử bất hợp pháp, đả kích oai gió tà khí.
Nghe đến đây, trong bộ máy Ủy viên thường vụ, tất cả mọi người đều ngậm miệng, lúc này không khí toàn bộ phòng họp dường như có dáng vẻ gió thổi mưa giông trước cơn bão. Nhìn bộ dạng và thái độ nghiêm túc của Trần Đào, trong lòng mọi người đều không tránh khỏi đang lẩm bẩm, cấp trên nói như vậy có mục đích gì? Hay là nói, cái chết của Lý Hoằng Nghị đích xác là có ẩn tình? Ngay cả Tỉnh ủy cũng đều không biếtmà ngược lại bị trung ương biết một số ẩn tình.
Đã đến tầng thứ này, tất cả mọi người đều hiểu rõ, Lũng Tây không còn là Lũng Tây, trên dưới cả nước đều là toàn cục, bộ máy Tỉnh ủy đó đều là quân cờ ở giữa quân cờ, cấp trên bố cục thế nào đây đều là tính toán cẩn thận.
Nhiếp Chấn Bang lúc này thần thái bình tĩnh mà nghiêm túc, sau khi Trần Đào nói xong cũng mở miệng nói:
- Vừa rồi, lời nói của Phó ban Tổ chức Trần mọi người đều nghe rõ cả, Đảng ủy Công an, Ủy ban Kỷ luật phải nhanh chóng hành động, cần phải dùng tốc độ nhanh nhất, điều tra ra nguyên nhân sự cố để đồng chí Lý Hoằng Nghị có thể yên giấc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận