Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 583 Thư ký nữ

Mục đích ban đầu của việc đình công cảng Vọng Hải mới chỉ là để hạ oai phong của Điền Húc Giang, để làm một cảnh cáo đến cán bộ Đảng chính quyền toàn thành phố mà thôi.
Bây giờ mục đích này đã đạt được rồi, đương nhiên là nhanh chóng khởi công trở lại. Tiếu Nhã Lệ chiều hôm đó cũng ngồi xe riêng của mình trở về thủ đô.
Thành phố Vọng Hải bên này lại khôi phụ được trạng thái vô cùng yên lặng. Các cán bộ trong thành phố không coi trọng đối với Điền Húc Giang, vừa nhậm chức thì liền xảy ra chuyện như vậy, danh hiệu đứng đầu của Bí thư Thành ủy Vọng Hải e là đã nổi tiếng toàn quốc rồi, tất nhiên chắc chắn là tiếng xấu.
Nhưng ít nhiều cũng có một số cán bộ mong đợi sự vùng dậy của Điền Húc Giang. Chỉ có trong đấu tranh thế này mới có cơ hội, cục diện thành phố Vọng Hải giống như ao tù nước đọng, các cương vị, các chức vụ đều là một củ cải. Một cái hố thì còn có ý nghĩa gì nữa. Nếu muốn thăng chức mà chỉ dựa vào việc chưng hầm, chỉ dựa vào đợi thì đó là không sáng suốt. Biện pháp tốt nhất chính là trong đấu đá mà làm ra được vị trí.
Hạ một đám người rơi xuống mới có thể đi lên vị trí cao lớn, mới có thể có bước tiến lớn hơn, không phải sao?
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng đem hết tinh thần sức lực của mình vào xây dựng kinh tế thành phố Vọng Hải. Đối với thành phố Vọng Hải mà nói, tốc độ phát triển kinh tế hiện nay, miễn cưỡng thì có thể, nhưng đối với Nhiếp Chấn Bang mà nói vẫn chưa đủ, muốn đưa thành phố Vọng Hải tạo thành một Tân Lê khác.
Chỉ là dựa vào chút thành tích này vẫn chưa đủ để khiến cho cán bộ và quần chúng nhân dân toàn thành phố ghi nhớ trong lòng được.
Một thành phố nếu muốn đóng dấu ấn tượng sâu sắc của quan viên và dấu ấn này ảnh hưởng sâu xa, được kéo dài thừa hưởng thì nhất định phải có phong cách độc đáo của nó.
Thứ nhất, sức hấp dẫn nhân cách và phương châm chấp chính độc đáo, về điều này thì Nhiếp Chấn Bang không thiếu sót. Từ trước tới nay, thứ mà Nhiếp Chấn Bang tạo nên đều là một hình tượng đồ sộ, mô hình tiêu chuẩn của cán bộ đảng viên khiến cho sức hấp dẫn từ bản thân Nhiếp Chấn Bang vô cùng đầy đủ. Về phương châm chấp chính, ba điều lệ của Nhiếp Chấn Bang, chiến lược phát triển bền vững của Nhiếp Chấn Bang, tiêu chuẩn tư duy đề bạt cán bộ của Nhiếp Chấn Bang đó là chỉ nhìn năng lực và phẩm chất đạo đức, không nhìn việc nịnh hót, không nhìn việc đầu cơ trục lợi, những điều này đều là phương châm chấp chính của Nhiếp Chấn Bang.
Mặt khác, về phát triển thành phố, nhất định phải có thể trong năm năm, mười năm tới, thậm chí là trong những năm xa hơn, đều có thể nhìn thấy ảnh hưởng này.
Rất hiển nhiên, phát triển của thành phố Vọng Hải là tiềm năng không có sẵn. Bất kể là cảng Vọng Hải mới, phát triển bất động sản Vọng Hải hay là các mặt khác, những thứ này đều có bóng dáng của Tập đoàn Á Hải, đều thuộc vào sản phẩm trước đó. Mặc dù nói trong tay Nhiếp Chấn Bang một lần nữa tỏa sáng có sức sống, nhưng dù sao thì vẫn là thứ của người đi trước. Ngoài ra, những sản nghiệp này không đủ để ảnh hưởng đến tương lai của Vọng Hải.
Suy nghĩ đến những thứ này, trong phát triển thành phố Vọng Hải, Nhiếp Chấn Bng cuối cùng vẫn là nhằm vào mạng lưới máy tính internet. Ngành có triển vọng này nếu có thể xây dựng thành phố Vọng Hải thành khuê cốc của Trung Quốc thì những ưu thế về các mặt như động lực tăng cường phát triển bền vững, nhân tài, nguồn vốn mà nó đem lại… đều là vô cùng to lớn. Nếu thành công thì Nhiếp Chấn Bang cũng có thể khẳng định chắc chắn, phát triển trong hai mươi năm của thành phố Vọng Hải không có bất kỳ sự trì trệ nào.
Nghĩ đến đây, Nhiếp Chấn Bang liền nhấc điện thoại gọi:
- Lão An, thông báo cho lãnh đạo một chút, sau một tiếng mở một hội nghị làm việc chủ tịch thành phố trong phòng hội nghị Ủy ban nhân dân thành phố, có một chuyện cần thảo luận một chút.
Trong phòng làm việc Bí thư Thành ủy, Điền Húc Giang lúc này vẻ mặt nghiêm túc, hai tay chắp sau lưng, đi bộ vào phòng làm việc mới trang trí, nhìn toàn bộ bài trí và phong cách trang trí trong phòng làm việc.
Toàn bộ phòng làm việc Bí thư khoảng một trăm sáu mươi mét vuông, vào cửa là một phòng làm việc nhỏ, một chiếc bàn làm việc, chiếc ghế đi cùng bộ, cộng thêm một bộ sô pha, bàn trà thủy tinh, bên góc tường đặt một tủ đồ uống và một bồn cây cảnh màu xanh, diện tích khoảng mười lăm mét vuông.
Ở bên trái phòng làm việc nhỏ có một cửa phòng nối tiếp với phòng làm việc loại lớn, khoảng tám mươi mét vuông.
Vừa vào cửa là kiểu dáng trang trí thành phòng khách, một bộ sô pha da thật màu đen bao quanh bàn trà, dưới đất trải thảm, trên tường có treo một bức họa thái tổ, đây cũng là điều mà Điền Húc Giang cố ý yêu cầu.
Bên trái phòng khách lại là khu vực làm việc thực sự, một chiếc ghế dựa lớn, một chiếc bàn lớn, một giá sách xếp dài, đều là đồng một màu đen, trang trọng mà không mất đi đại khí. Trên giá sách, các loại tài liệu văn bản lý luận đầy đủ mọi thứ. Theo yêu cầu của Điền Húc Giang, Mác-Lê nin-Mao Trạch Đông đều đặt ở trên. Trên bàn là ba chiếc điện thoại, xếp ngay ngắn, ở góc trái bàn làm việc cắm một lá cờ tổ quốc và một lá cờ Đảng.
Bên cạnh giá sách có một cửa che khuất, sau khi đi vào là một không gian khoảng mười mét vuông, một bên nối liền với phòng vệ sinh và phòng tắm với bồn tắm. Một bên khác đi vào lại là một phòng bếp và phòng để đồ loại nhỏ, có các đồ dùng như lò vi sóng, bếp điện…
Sau khi từ cửa đi vào bên trái thì là một phòng nghỉ ngơi khoảng ba mươi mét vuông, một chiếc giường lớn một mét tám, tủ quần áo, chiếc bàn nhỏ, tất cả đều có đủ.
Có thể nói, toàn bộ phòng làm việc Bí thư giống như là một căn nhà hoàn chỉnh, chỉ cần Điền Húc Giang bằng lòng, cho dù là ngày ngày ở đây cũng không có bất kỳ vấn đề gì, sẽ không có bất kỳ khó khăn trong sinh hoạt gì.
- Bí thư Điền, phong cách trang trí của căn phòng là nghiêm túc tiến hành theo chỉ thị của ngài, đơn giản mà sáng sủa, không dùng nhiều đồ gỗ, màu sắc cũng là màu đen hồ đào và màu trắng làm cơ sở. Ngài xem, bố trí căn phòng còn có yêu cầu gì không? Tôi bên này mọi lúc sẽ có điều chỉnh.
Sau lưng Điền Húc Giang, Dịch Sướng liền báo cáo.
Điền Húc Giang vừa nhìn phòng làm việc một lượt, có vẻ rất nghiêm túc, rất tỉ mỉ, đối với bàn ghế phòng làm việc, giá sách và việc đặt ghế sô pha, Điền Húc Giang xem rất cẩn thận. Vị trí dặt bàn làm việc Điền Húc Giang cũng có điều chỉnh, trước đó là hướng đông tây, bây giờ lại là ngồi hướng bắc nam.
Theo suy nghĩ của Điền Húc Giang, hoàng đế cổ đại chính là xưng tôn hướng Nam, mình thế nào cũng phải thử điềm tốt này mới được.
Nghe lời nói của Dịch Sướng, Điền Húc Giang cũng không tiện nói gì, thần thái và ngữ khí của Dịch Sướng và vẻ mặt công tác đều làm không có gì phải soi mói, điều này khiến Điền Húc Giang căn bản không còn gì để nói.
Trầm ngâm một chút, Điền Húc Giang khẽ gật đầu nói:
- Bố cục về tổng thể vẫn là rất tốt. Có điều, trang trí phòng làm việc bên này quá đơn điệu rồi, trên tường cho thêm một bức tranh chữ đi, cũng có vẻ nho nhã một chút.
Dịch Sướng lúc này lấy cuốn sổ ghi ra, lập tức ghi chép lại. Thói quen này Dịch Sướng từ lúc làm thư ký đã bắt đầu giữ lại. Tục ngữ nói rất hay, tính dễ nhớ không bằng đầu bút nát, lãnh đạo nói chuyện chỉ thị có thể chỉ là nhất thời hứng khởi, sau đó có thể sẽ quên. Nhưng thư ký làm việc, Trưởng ban thư ký làm việc nếu như quên thì đó là sẽ xảy ra chuyện lớn.
Vì vậy Dịch Sướng mọi lúc đều mang theo cuốn sổ ghi bên người. Sau khi ghi lại, Dịch Sướng liền lấy ra mấy tệp tài liệu từ trong cặp công văn của mình, từ bên trái đưa qua, nói:
- Bí thư Điền, đây là tài liệu về mấy người thư ký bên Phòng thư ký Văn phòng Thành ủy, ngài xem chút, có người nào thích hợp để chọn không.
Từ bên trái đưa tiền tài, đây cũng là một tập tính của quan trường, đa số người ta đều quen dùng tay phải, như vậy từ bên trái đưa qua là thuận tay nhất.
Điền Húc Giang nhận tài liệu, thản nhiên nhìn Dịch Sướng một cái, ảnh mắt qua loa nhìn tài liệu quét một lượt. Dịch Sướng tổng cộng cung cấp năm người mà anh ta cho rằng tương đối thích hợp chọn làm thư ký. Tuy nhiên, năm tệp tài liệu toàn bộ đưa lên, Điền Húc Giang tổng cộng nhìn không đến hai phút, ý của Điền Húc Giang đã rất rõ ràng, những người này ông ta sẽ không dùng.
Quả nhiên, trong lòng Dịch Sướng vừa mới đưa ra kết luận này, bên này Điền Húc Giang liền lên tiếng nói:
- Trưởng ban thư ký Dịch, về người chọn thư ký tôi cũng quan sát một chút rồi, tôi cảm thấy đồng chí Lý Toa của Phòng thư ký rất tốt. Tôi thấy để cô ấy trước tiên làm thư một thời gian đi.
Thư ký nữ sao?
Dịch Sướng nghe được câu này, cả người đều sửng sốt, xung kích quá lớn rồi, Dịch Sướng căn bản không ngờ Điền Húc Giang sẽ có lựa chọn này.
Phải biết rằng, trong quan trường, thư ký nữ không phải không có, nhưng trong tình hình bình thường đều là lãnh đạo giới nữ thì khi dùng thư ký giới nữ sẽ chiếm đa số. Lãnh đạo nam giới rất ít người chủ động đưa ra yêu cầu chọn thư ký nữ. Nam nữ có khác biệt, có một số chuyện chắc chắn là không tiện. Ngoài ra, lãnh đạo nam giới, thư ký nữ, giữa hai người rất dễ truyền ra một số lời đồn gì đó. Thông thường, để tránh phiền phức này đa số lãnh đạo đều chủ động từ bỏ và lảng tránh việc dùng thư ký nữ.
Điền Húc Giang nhìn bộ dạng của Dịch Sướng, nhíu mày một cái, nói:
- Sao vậy? Trưởng ban thư ký Dịch, có chuyện gì sao?
Dịch Sướng lúc này bị Điền Húc Giang nói như vậy cũng lấy lại tinh thần, lập tức gật đầu nói:
- Không có, không có vấn đề gì, Bí thư Điền, xin ngài yên tâm, tôi sẽ thông báo cho đồng chí Lý Toa đến đây làm việc.
Điền Húc Giang thản nhiên gật đầu, lập tức ngồi xuống nói:
- Ừm, cứ như vậy đi, mấy ngày này cậu sắp xếp lịch trình một chút, trao đổi với đồng chí Lý Toa, thử việc một thời gian rồi quyết định.
Chuyện Điền Húc Giang chọn Lý Toa làm thư ký rất nhanh liền truyền đi khắp trụ sở Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố Vọng Hải.
Nhiếp Chấn Bang bên này, trong hội nghị làm việc chủ tịch thành phố vừa rồi, đã chính thức thông qua phương hướng chủ yếu để phát triển thành phố Vọng Hải trong tương lai, quyết định xây dựng khu công nghệ cao thành phố Vọng Hải thành khu vực cơ sở ngành và khu vực cơ sở bồi dưỡng công nghệ cao của mạng internet máy tính.
Vừa tan họp, Lý Cư Bằng đi vào, thấp giọng nói:
- Chủ tịch, Điền Húc Giang bên đó có tin tức truyền đến, Điền Húc Giang chọn Lý Toa làm thư ký của ông ta.
Giọng của Lý Cư Bằng không nhỏ, bên cạnh, Phó Chủ tịch thường trực thành phố Uông Kiến Hoa, thường ủy Phó Chủ tịch thành phố Lưu Cao Hoa, Phó Chủ tịch thành phố Hồ Gia Vượng, Đặng Nhất Huy, Phó Anh Bình và Vương Đông Cúc đều nghe rất rõ ràng, tất cả lãnh đạo vừa nghe thấy tin này thì đều lộ ra vẻ mặt giống nhau, đều là vẻ mặt kinh ngạc.
Nhiếp Chấn Bang lúc này đại não cũng nhanh chóng truyền đến, thư ký nữ, Điền Húc Giang đây là muốn đẩy mình lên đầu sóng ngọn gió sao?
Bạn cần đăng nhập để bình luận