Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 918: Hội nghiên cứu Tỉnh ủy.

Tiểu viện Tỉnh ủy Hồng Giang, đặt ngay tại phía sau nhà khách Hồng Giang, qua một cái cửa nhỏ, đi vào, chính là không gian rộng mở trong sáng, cây xanh um tùm tỏa bóng mắt, đá cuội rải thành một con đường nhỏ quanh co, trong rừng cây, sắc màu rực rỡ, rõ ràng, cảnh quan nơi đây đã được thiết kế rất tỉ mỉ.
Bởi vì, trụ sở Tỉnh ủy Hồng Giang, vẫn được giữ nguyên từ thời kiến quốc, tuy rằng, trong quá trình xây dựng, cũng đã từng cải tạo lại một lần. Nhưng, cây xanh những thứ khác đều là chứng nhân của lịch sử.
- Bí thư, tiểu viện Tỉnh ủy bên này, phía trước có sân bát sáo. Sắp xếp cho ngài là viện số 1. Ngày thường, công tác bộn bề, có thể tản bộ trong hoa viên, rèn luyện thân thể, từ đây, quẹo trái không đến 300m là có thể đến được tòa nhà chính của Tỉnh ủy.
Hứa Hồng Chuyên rất thuần thục giới thiệu tình hình bên này.
Đi vào viện số 1, qua cửa là một cái sân nhỏ, diện tích ước chừng 100 mét vuông, lầu nhỏ là một tòa nhà hai tầng Tô thức. Cửa phòng là một cửa lớn được thiết kế tinh xảo.
Bài trí bên trong, đều rất độc đáo, mặt khác, nội thất bên trong đều đậm chất cổ xưa, màu sắc cổ xưa. Đứng bên cạnh Nhiếp Chấn Bang, Hứa Hồng Chuyên nghiêng người, giới thiệu:
- Bí thư, tạm thời đành để ngài chịu thiệt một chút. Khu nhà Tỉnh ủy kia, người nhà của đồng chí Thiên Việt, tạm thời vẫn chưa rời đi, ngài xem, còn có gì cần điều chỉnh và thay đổi, tôi sẽ lập tức cho người qua đây.
Hứa Hồng Chuyên không thể không cẩn thận, Cựu Bí thư Tỉnh ủy đồng chí Trương Thiên Việt, đột nhiên lâm bệnh, lần này, người nhà đồng chí Trương Thiên Việt đều hoảng loạn, sốt ruột. Luôn ở bên cạnh đồng chí Trương Thiên Việt, bận trước bận sau, giờ phút này, ai còn để ý đến việc dọn dẹp rời khỏi căn nhà bên này để người khác tới ở chứ.
Hiện tại, mặc dù Trương Thiên Việt đã chính thức từ chức ở Hồng Giang, nhưng, Hứa Hồng Chuyên không có gan đi thúc giục. Hơn nữa, con trai của Trương Thiên Việt, Trương Chí Cường hiện tại đã tới Hồng Giang nhậm chức. Mặc dù chỉ là Chủ tịch thành phố Viên Châu, nhưng ở Hồng Giang Trương gia vẫn được coi như danh gia vọng tộc.
Cho dù, không có tình huống này, Hứa Hồng Chuyên cũng không dám đi thúc giục, dù sao, anh ta là do Trương Thiên Việt đề bạt lên. Nếu làm như vậy, sẽ khiến người ta cảm thấy mình là kẻ vong ân phụ nghĩa. Những người tới được cấp bậc như Hứa Hồng Chuyên thường rất để ý đến mấy thứ thanh danh này.
Nhiếp Chấn Bang cũng không thúc giục, Hứa Hồng Chuyên cũng không dám để Bí thư Nhiếp phải thúc giục, chuyện này, không có ai tiện ra mặt, nếu Nhiếp Chấn Bang làm như vậy, tất nhiên sẽ lưu lại ấn tượng xấu trong suy nghĩ của cán bộ ở Hồng Giang. Do vậy, điểm dừng chân của Bí thư Nhiếp chỉ có thể tạm thời sắp xếp ở tiểu viện của Tỉnh ủy.
Nhiếp Chấn Bang gật gật đầu. Tình hình của viện số 1 cũng rất tốt. Dù sao, nơi này chủ yếu là nơi tiếp đãi lãnh đạo trung ương, ngày thường, khẳng định cũng có người đặc biệt phụ trách dọn dẹp và quản lý.
Nghe Hứa Hồng Chuyên nói, Nhiếp Chấn Bang khoát tay áo nói:
- Thay đổi thì không cần, tôi thấy, điều kiện nơi đây cũng rất tốt. Mặt khác, căn nhà Tỉnh ủy kia. Anh cũng đừng thúc giục, Bí thư Thiên Việt bị bệnh, đối với người nhà là một sự đả kích lớn. Lúc này, không cần làm gì cả, để tránh kích động đồng chí Thiên Việt, bất lợi cho việc bình phục. Chỗ tôi, anh cũng không cần để ý, người yêu tôi, mấy ngày này sẽ tới. Đến lúc đó, cô ấy sẽ tự sắp xếp vấn đề chỗ ở.
Lúc này, Đổng Uyển và Lý Lệ Tuyết đã về nước. Nhiếp Chấn Bang tất nhiên sẽ không ở trong Tỉnh ủy, trong đại viện của Tỉnh ủy, nhiều người lắm mắt, ảnh hưởng lớn, không bằng bên ngoài, xa một chút nhưng thoải mái.
Mặt khác, ở bên ngoài, cũng có vài ưu điểm. Có thể duy trì tính độc lập và thần bí của mình để những đồng chí khác trong Tỉnh ủy không biết rõ được hành động của mình.
Nghe Nhiếp Chấn Bang nói vậy, trong lòng Hứa Hồng Chuyên thở phào nhẹ nhõm, lúc này, Hứa Hồng Chuyên sợ nhất chính là Bí thư Nhiếp cố ý muốn sắp xếp ở khu người nhà, nói vậy, tiếng xấu này, nhất định sẽ đổ lên đầu mình, lúc này, không muốn cõng cũng phải cõng, hơn nữa, còn không dám nói với bên ngoài đây là yêu cầu của Bí thư. Làm Trưởng ban thư ký Tỉnh ủy, nhìn không khác gì Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, quyền thế hiển hách, là tri kỷ của lãnh đạo. Nhưng, vấn đề chính là ở chỗ đó, nếu lãnh đạo không muốn làm tri kỷ với anh, vị trí này liền khó làm rồi.
Lập tức, Hứa Hồng Chuyên gật đầu nói:
- Hết thảy nghe theo sự sắp xếp của Bí thư, sau khi phu nhân tới, ngài xem, có cần sắp xếp một vài nhân viên qua giúp một tay hay không.
Nhiếp Chấn Bang khoát tay áo, nói:
- Chuyện này, không cần phải đâu. Anh hai của vợ tôi, ở Hồng Giang coi như cũng có một chút năng lực, đến lúc đó, bọn họ sẽ giúp sắp xếp. Những chuyện này, đồng chí Hồng Chuyên không cần quan tâm.
Nhiếp Chấn Bang nói vậy khiến Hứa Hồng Chuyên vô cùng vui sướng. Cách xưng hô đồng chí Hồng Chuyên này là một dấu hiệu tốt, điều này chứng mình lúc này, Bí thư Nhiếp tán thành và hài lòng về công tác của mình đấy. Đồng thời, trong lòng Hứa Hồng Chuyên cũng tưởng tượng nhiều hơn, anh vợ ở Hồng Giang có năng lực, đây là một tin tức rất quan trọng.
Ngay khi Hứa Hồng Chuyên trầm tư, Nhiếp Chấn Bang liền nói:
- Trưởng ban thư ký Hứa, tôi thấy thế này, anh đi thông báo một chút cho toàn bộ Ủy viên của Tỉnh ủy. Chín giờ sáng ngày mai tổ chức hội nghị nghiên cứu Tỉnh ủy ở phòng họp lớn của Tỉnh ủy.
Chuyện này, Nhiếp Chấn Bang đã sớm lên kế hoạch ổn thỏa. Hội nghị nghiên cứu là một đòn mà Nhiếp Chấn Bang đã chuẩn bị, đây cũng là một đòn đột phá trong việc khai triển công tác ở Hồng Giang.
Cái gọi là Hội nghị nghiên cứu, là một loại hội nghị mà khắp Hoa Hạ chỉ mỗi hắn có, bàn bạc về quyết sách chiến lược tổ chức cơ cấu chỉnh thể hoặc công tác cụ thể của hạng mục nào đó của các cấp Chính phủ và Đảng ủy, cơ quan chính phủ, quân đội, xí nghiệp.. v.. v, thảo luận từ chính trị, tư tưởng, chính sách, lý luận …v…v, để thống nhất chung nhận thức, sáng tạo lý luận, chế định đường lối, đề xuất cương lĩnh, xác lập nguyên tắc.
Nếu như, chỉ là Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, một mặt, sức cản quá lớn, mặt khác Ủy viên thường vụ không nhất định sẽ ủng hộ, hơn nữa, sức ảnh hưởng quá nhỏ. Không đủ để hình thành chấn động. Hiện tại, quy mô này cũng hết sức thỏa đáng, không phải là hội nghị cán bộ lãnh đạo toàn tỉnh, nhưng quy mô và sức ảnh hưởng lại rất lớn, Uỷ ban tỉnh Hồng Giang, bao gồm Ủy viên thường vụ tỉnh Hồng Giang, tổng cộng 45 người, còn có một số Ủy viên thường vụ và một số cục phòng quan trọng và lãnh đạo thành phố cấp III. Phạm vi này, hoàn toàn khả thi.
Chuyện này cũng không khiến Hứa Hồng Chuyên kinh ngạc chút nào, có vẻ vô cùng thận trọng ghi chép lại, sau đó, dưới sự hướng dẫn của Hứa Hồng Chuyên, lại tới trụ sở Tỉnh ủy, xem qua văn phòng một chút, Nhiếp Chấn Bang đưa ra một số chi tiết điều chỉnh nhỏ. Sau đó, cơ bản đã xong. Văn phòng của Trương Thiên Việt, bài trí khá là đơn giản, diện tích cũng không quá lớn, ước chừng 8 - 10m². Nhiếp Chấn Bang rất hài lòng. Nếu cần phải sửa chữa, Nhiếp Chấn Bang tất nhiên cũng sẽ không hưng sư động chúng.
Tám giờ sáng ngày thứ hai.
Đây là ngày đầu tiên chính thức đi làm sau khi Nhiếp Chấn Bang tiếp nhận vị trí mới, nhậm chức Bí thư Tỉnh ủy Hồng Giang, khoảng 7h50, Nhiếp Chấn Bang đã tới.
Vừa vào cửa, liền nhìn thấy Hứa Hồng Chuyên ở bên trong, văn phòng đã quét dọn sạch sẽ, cửa sổ cũng đã mở. Trên mặt bàn, một tách trà mới tinh, nóng hôi hổi.
Nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang đi vào, Hứa Hồng Chuyên mỉm cười nói:
- Bí thư, tôi rót cho ngài một chén Bích Loa Xuân, không biết có hợp không khẩu vị ngài hay không. Hơn nữa, văn phòng bên này, tôi đề cử ra vài thư ký cho anh chọn, tư liệu đều để ở trên bàn. Lịch trình hai ngày tới, ngài có gì dặn dò. Tôi sẽ sắp xếp.
Đối với việc lựa chọn ứng cử viên làm thư ký, Nhiếp Chấn Bang tạm thời không vội, mấy ngày nay, Nhiếp Chấn Bang cũng không định ra ngoài, tìm hiểu rõ thêm một số tình hình, mới có lợi, công việc của Hồng Giang, Nhiếp Chấn Bang đã có chuẩn bị tâm lý từ trước, đây chính là một công việc chậm rãi mà tinh tế.
Nhiếp Chấn Bang gật gật đầu, từ tình hình trước mắt cho thấy, công việc của Hứa Hồng Chuyên khiến cho người khác rất hài lòng. Liền mỉm cười nói:
- Không cần sắp xếp lịch trình vội, mấy ngày nay, tôi muốn tìm hiểu rõ một số tình hình trước đã, cũng không còn sớm nữa. Chúng ta tới phòng họp đi.
Phòng họp lớn của Tỉnh ủy nằm ở tầng cao nhất của trụ sở Tỉnh ủy, toàn bộ Tỉnh ủy Hồng Giang và Ủy ban nhân dân tỉnh Hồng Giang, cũng không làm việc cùng một chỗ, hai đơn vị, ở cùng một đường, nhưng, cách xa nhau chừng bốn năm trăm mét, ở giữa là Hội đồng nhân dân tỉnh Hồng Giang. Nhưng, khu nhà này thật ra vẫn là cùng một chỗ.
Trụ sở Tỉnh ủy Hồng Giang, mới được xây dựng vào đầu thập niên 90 trước, tường ngoài màu xám thạch gạo. Hai bên, trên vách tường leo đầy dây thường xuân. Trước cửa cũng không có quảng trường, suối phun như kiểu hiện hành, từ cửa chính đại viện Tỉnh ủy đi vào, là một đường lớn, đi thẳng vào trụ sở Tỉnh ủy.
Trụ sở chính cao tám tầng, văn phòng Bí thư Tỉnh ủy, Phó bí thư cùng với phòng Đốc tra Tỉnh ủy và văn phòng đặt ở lầu bảy. Lầu tám chỉ xây dựng một nửa, chính là phòng họp lớn của Tỉnh ủy, bên ngoài phòng họp là một sân phơi, hiện tại bị cải tạo thành một hoa viên. Giờ nghỉ giải lao, các lãnh đạo có thể ra đây hít thở một chút không khí trong lành, thư giãn tâm tình một chút.
Khi Nhiếp Chấn Bang đến lầu tám cửa phòng hội nghị lớn, cũng vừa đúng chín giờ, về chuyện này, Nhiếp Chấn Bang tất nhiên không cần những người khác chỉ bảo. Thân là nhân vật số một, làm như vậy, có thể tạo cho mình một loại khí độ uy nghiêm.
Đẩy cửa ra, bài trí trong phòng họp hiện lên là hình chữ U, lỗ hổng bên trong hình chữ U này, là vị trí đài chủ tịch. Xung quanh hình chữ U, chia làm hai vòng trong ngoài. 45 Ủy viên Tỉnh ủy đều có thể ngồi đủ.
Nhìn thấy Bí thư Nhiếp tiến vào, tất cả mọi người trong hội trường cùng đứng lên, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười, ngồi ở vị trí chủ tịch ở chính giữa, bên trái, là Chủ tịch tỉnh Liễu Dũng, bên phải là Phó bí thư tỉnh ủy Văn Bảo Quý. Ở bên cạnh Liễu Dũng là Bí thư Đảng ủy Công an Trần Nhạc, còn bên cạnh Văn Bảo Quý là Phó chủ tịch thường trực tỉnh Hạ Ngọc Sanh. Số ghế được sắp xếp, có vẻ có chút quái dị. Nhưng, nội bộ Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy xếp hạng chính là như thế.
Nhiếp Chấn Bang ngồi xuống, mỉm cười nói:
- Hôm nay, triệu tập tất cả mọi người lại đây, mở hội nghị nghiên cứu này, mục đích chủ yếu là muốn cùng mọi người thảo luận một chút, quy hoạch phát triển của Hồng Giang chúng ta trong tương lai.
- Tỉnh Hồng Giang chúng ta, từ xưa đã có truyền thống cách mạng tốt đẹp, là căn cứ địa cũ của mạng lão. Nhưng, những năm gần đây, kinh tế của Hồng Giang phát triển và kiến thiết, rõ ràng đã lạc hậu, chúng ta là người dẫn đầu tỉnh Hồng Giang, trọng trách rất lớn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận