Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1221: Thay đổi hướng tuyên truyền.

Thái độ này của Lưu Chấn Đào khiến cho Nhiếp Chấn Bang rất thỏa mãn, cũng có cảm giác nhìn với cặp mắt khác.
Từ khi mình công tác ở Lũng Tây cho đến nay, Lưu Chấn Đào luôn đặt vị trí của mình ở đa dạng vị trí. Quả thật có đủ loại tính toán riêng. Điều này cũng có thể tiếp nhận được.
Tục ngữ nói rất đúng, làm người không vì mình thì trời thu đất diệt. Có tính toán riêng không phải điều gì quá ly kỳ. Mặc dù là bản thân mình cũng không dám nói là mình hoàn mỹ như vậy, hoàn toàn không có tư tâm. Người như vậy thật sự không tồn tại trên thế giới này. Đó là thánh nhân. Vấn đề đời sống riêng tư của mình cũng chẳng phải là một sự bất hoàn mỹ sao? Chỉ cần điều tốt vẫn nhiều hơn thì tổng thể vẫn tốt.
Con người Lưu Chấn Đào này, về mặt này lại làm vô cùng tốt. Bất luận là về mặt chỉ đạo hay quy định trong công tác của nhà nước, trong lòng đều đặt người dân lên trên.
Chuyện này, nói rộng ra không nghi ngờ gì là sẽ ảnh hưởng tới sự phát triển kinh tế của tỉnh Lũng Tây. Không nên xem thường tám mươi tỷ này. Với tình hình tài chính Lũng Tây bây giờ mà nói, thu chi tài chính hàng năm cũng chỉ duy trì ở mức cân bằng cơ bản.
Tất cả những điều này vẫn cần đến những nhiệm kỳ sau Nhiếp Chấn Bang. Sau khi hai dự án lớn thành phố ô tô, thành phố dầu mỏ khởi công, không ít công ty đã ùn ùn kéo vào Lũng Tây nên mới xảy ra một phen rầm rộ như vậy.
Không nói đến những xí nghiệp này vẫn chưa khởi công nên không thể thu thuế, cũng không thể tuyển công nhân, nếu như thành phố ô tô và thành phố dầu mỏ chỉ có một chút tác dụng như vậy thì Nhiếp Chấn Bang cũng không phải tốn công sức làm chuyện này làm gì.
Thành phố ô tô và thành phố dầu mỏ, bản thân hai dự án này chính là một hiệu ứng rất lớn. Đương nhiên có thể kiểm chứng điều này. Cùng với sự phát triển của hai dự án này, đến lúc đó, giá nhà giá đất ở địa phương đó đương nhiên sẽ tăng vọt. Mặt khác, tương ứng, dự án cũng sẽ đem đến sự tăng trưởng nhân khẩu. Có người mới có thể kinh doanh tốt, đây chính là một vòng tuần hoàn.
Căn cứ vào thống kê trước mắt, sau khi tình hình kinh doanh trong tỉnh đã tốt lên sau khi thành phố ô tô và thành phố dầu mỏ khởi công. Điều này chứng tỏ, đây chính là do hiệu ứng phụ.
Đó đại đa số đều là những tiểu thương. Một cửa hàng bán quần áo, một nhà hàng hoặc là một tiệm thuốc gì đó đều là những cơ nghiệp gắn liền với người dân. Đến nay, thuế trong lĩnh vực này có thể đủ để thể hiện.
Mặt khác, xây dựng thành phố ô tô cùng với thành phố dầu mỏ cần rất nhiều công nhân, cần nguyên liệu xây dựng, vô hình chung cũng đã kéo nền kinh tế đi lên. Những thứ này đều là một trong những yếu tố khiến nền kinh tế tăng trưởng.
Thế nhưng, hiện giờ, thu chi của tỉnh Lũng Tây vừa mới cân bằng được thì lại đưa ra ngoài một dự án lớn như vậy nữa. Hơn nữa, dự án này có thể nói là hạng mục công ích, không có giá trị kinh tế cao. Đối với việc cải tạo môi trường thổ nhưỡng, tuy người dân sẽ được hưởng lợi nhưng xét từ góc độ chính quyền mà nói thì hiệu quả không tốt, hơn nữa cũng không có nhiều hấp dẫn để thu hút đầu tư.
Đứng ở góc độ của Lưu Chấn Đào mà nói, đây là một loại thử thách.
Cho nên, Lưu Chấn Đào không chút do dự mà đồng ý chuyện này khiến cho Nhiếp Chấn Bang xúc động khá lớn. Tuy rằng có nhiều khuyết điểm và toan tính riêng nhưng trên mặt phương hướng, Lưu Chấn Đào có thể đủ để giữ vững lập trường và có nguyên tắc cùng sự kiên trì của mình.
Lập tức, Nhiếp Chấn Bang cũng gật đầu nói:
- Chủ tịch Chấn Đào, vậy chuyện này giao cho anh.
Tết nguyên tiêu, ngày mười lăm, tháng giêng.
Nhiếp Chấn Bang và các lãnh đạo Tỉnh ủy cùng tới tham gia tiệc nguyên tiêu tổ chức tại hội trường trung tâm Quảng Điện số một.
Sau tết nguyên tiêu, toàn bộ công tác của tỉnh Lũng Tây đã đi vào quỹ đạo. Thành phố ô tô và thành phố dầu mỏ nhanh chóng được tiến hành.
Ngày mười tám tháng giêng là ngày hai mươi bảy tháng hai Dương lịch. Vốn dĩ đây chỉ là một ngày bình thường, nhưng hôm nay lại không phải là một ngày yên bình. Nhiếp Chấn Bang vừa mới đi làm, vừa vào đến văn phòng thì Hạ Cương đã chạy đến với vẻ mặt nghiêm trọng, thấp giọng nói:
- Bí thư, đây là tờ Nhật báo quần chúng và Nhật báo hy vọng mới ra ngày hôm nay. Bí thư xem trang đầu đi.
Câu nói cuối cùng lập tức khiến cho Nhiếp Chấn Bang hơi ngạc nhiên. Hạ Cương đã theo mình lâu như vậy nên tính cách Hạ Cương như thế nào Nhiếp Chấn Bang đã quá rõ. Là một thư ký, trình độ của Hạ Cương bấy giờ cũng rất khá, nên nói thì sẽ nói, nên làm thì sẽ làm, nhưng nếu là chuyện không nên làm thì tuyệt đối sẽ không tự tiện làm chủ.
Trước kia, Hạ Cương đều phân loại báo chí và tài liệu đặt ngay ngắn trên bàn. Mỗi ngày đi làm, bỏ ra nửa giờ dể đọc qua một vài tờ báo để hiểu tình hình và phương hướng của trung ương đã trở thành thói quen của Nhiếp Chấn Bang, cũng giống như thói quen xem tin tức lúc bảy giờ tối vậy.
Nhưng, hôm nay Hạ Cương lại thêm một câu như vậy khiến cho Nhiếp Chấn Bang hơi ngạc nhiên, bỏ áo khoác ngoài ra, nhìn tờ báo trên bàn.
Đầu tiên là trang nhất của tờ Nhật báo quần chúng. Một dòng tiêu đề được in đậm và bắt mắt, viết rõ ràng tên tác giả, viết: trong tình hình mới, tăng cường xây dựng đội ngũ cán bộ là điều cần thiết.
Tờ thứ hai là tiêu đề trên trang nhất của tờ Nhật báo hy vọng “Tăng cường xây dựng sự dân chủ của Đảng, đẩy nhanh tốc độ phát triển kinh tế” đề phụ là “Nghe Đảng nói, cùng Đảng đi”.
Hai tờ báo lớn của quốc gia, mặc dù tiêu đề có khác nhau nhưng đây cũng là điều tất nhiên. So sánh với Nhật báo quần chúng là tớ báo có chứ tính Đảng cao, từ khi có sự kiện gì, còn bình thường đều bình luận một cách nhẹ nhàng. Đương nhiên, những chuyện quá kinh thiên động địa thì không nói rồi.
Còn phong cách của Nhật báo hy vọng thì lại cấp tiến hơn một chút.
Đọc hai tờ báo này, trong đầu Nhiếp Chấn Bang lập tức nghĩ đến Lăng Bảo Đông. Trong thể chế, sớm đã nghe đến việc ông ta ở Du Châu làm việc khá bá đạo, khá chuyên quyền. Hơn nữa, từ khi ông là làm việc ở Du Châu, các mặt khác của Du Châu đều khá tốt, nhưng về mặt xây dựng văn minh tinh thần thì lại có chút thụt lùi. Mặt khác, kinh tế tuy rằng vẫn duy trì được mức độ nhất định, nhưng đó là bởi vì điều kiện của Du Châu đã khá tốt. Trong khoảng thời gian Lăng Bảo Đông ở Du Châu, thật ra kinh tế không được tốt lắm.
Nhiếp Chấn Bang phất tay, nói với Hạ Cương:
- Tiểu Hạ, để tôi xem lịch trình một lát nữa như thế nào?
Nói đến lịch trình trong ngày, Hạ Cương liền gật đầu nói:
- Bí thư, mười giờ sáng triệu tập cuộc họp thành lập đoàn đại biểu tỉnh Lũng Tây tại hội trường của Đại hội nhân dân cấp tỉnh.
Ngày tuyển cử đang tới gần, các tỉnh đã lần lượt thành lập đoàn đại biểu. Qua ngày mai là đã tới tháng ba rồi, đoàn đại biểu tỉnh Lũng Tây thành lập càng sớm càng tốt. Vài ngày sau, đoàn sẽ phải lên đường tới thủ đô tham gia hội nghị.
Sau khi Hạ Cương đóng cửa phòng lại, Nhiếp Chấn Bang cũng cầm tờ báo lên đọc lại. Đọc một mạch xong hai tờ báo này, Nhiếp Chấn Bang khẽ mỉm cười. Tại sao đại đa số cán bộ mỗi ngày đều phải dành thời gian để đọc báo chứ. Quả thật, điều đó không tốn thời gian chút nào. Nguyên nhân chính là để nhìn thấy được phương hướng và ý đồ của cấp trên.
Mỗi một động tác, mỗi một thay đổi trong tư tưởng của cấp trên cũng không phải đột nhiên mà xuất hiện. Đã đến cấp bậc đó, mỗi quyết định, mỗi một suy nghĩ đều có thể tạo ra hậu quả nghiêm trọng.
Cho nên, ở vị trí đó, trên thực tế, mỗi lần xuất hiện một hướng đi hoặc một thay đổi mới đều sẽ có một vài động tác mang tính thăm dò.
Giống như bây giờ, hai bài báo này đều là một kiểu thăm dò. Chính là muốn thăm dò phản ứng và thái độ của cán cán bộ cấp tỉnh và một số gia tộc ở thủ đô.
Cả hai tờ báo mặc dù đều không chỉ mặt gọi tên, nhưng tất cả mọi người đều có thể nhìn ra được, họ đang chĩa mũi nhọn về Lăng Bảo Đông.
Tại thời khắc mấu chốt này, trung ương lại đột nhiên lại ra một chiêu như vậy. Điều này chứng tỏ điều gì, không cần nói kỹ cũng biết, điều này nói lên sự bất mãn của trung ương đối với Lăng Bảo Đông. Lần này, Lăng Bảo Đông có lẽ là đã xong.
Thành phố Du Châu.
Trong văn phòng xa hoa của Lăng Bảo Đông ở trụ sở Thành ủy, Lăng Bảo Đông đang chắp hai tay sau lưng, đi tới đi lui trong phòng. Báo hôm nay đương nhiên Lăng Bảo Đông đã đọc, đương nhiên cũng có thể hiểu được hàm ý sâu xa ở trong đó.
Thái độ của Kiều tổng là điều mà Lăng Bảo Đông không lường trước. Chuyện này, trừ một số động tĩnh ngoài ý muốn ra thì đã lập tức trở nên yên bình, không ảnh hưởng gì tới Lăng Bảo Đông nữa. Thật không ngờ, chuyện lại được đưa moi ra trong lúc khẩn cấp này.
Điện thoại trên bàn làm việc vang lên trong văn phòng yên tĩnh, nghe hết sức chói tai.
Cầm điện thoại lên, vừa mở miệng nói thì giọng nói của Lý Quốc Hoa vang lên ở đầu dây bên kia:
- Bảo Đông, lập tức trở về thủ đô. Tình hình đã có một số thay đổi. Lần này e là chúng ta lại bị trúng kế của Nhiếp Chấn Bang rồi.
Nói xong những lời này, cả người Lý Quốc Hoa cũng đã có cảm giác sắp phát cuồng lên. Lúc này, tỉnh táo lại, Lý Quốc Hoa cũng đã có thể nhìn được rõ ràng. Bắt đầu từ Tết âm lịch, tất cả động tác của Nhiếp Chấn Bang đều là để chuẩn bị cho hắn. Nhiếp Chấn Bang rất rõ, Lý Quốc Hoa bị mình đuổi ra khỏi thể chế ở Lương Khê nên trong lòng chắc chắn vẫn chứa một tâm lý hằn học. Hành động như vậy khiến cho trong lòng Lý Quốc Hoa không phục nên sẽ làm ra chuyện lớn. Cuối cùng, Lăng Bảo Đông đã lên kế hoạch chuyện này.
Thế nhưng, có một điều Lý Quốc Hoa không để ý đến đó là trong thời điểm nhạy cảm như vậy, hành động này không riêng gì động chạm tới Nhiếp Chấn Bang mà những người khác trong thể chế nhất định sẽ có chút suy nghĩ. Mà trong đó, người chấn động nhất không nghi ngờ, chính là Thẩm Quốc Quyền của Việt Đông.
Một bước thua thì sẽ thua từng bước một. Từ đầu đã bị trúng kế của Nhiếp Chấn Bang, suy nghĩ thậm chí là ám ảnh về những năm tháng đó của Lý Quốc Hoa, tất cả đều bị Nhiếp Chấn Bang nhìn thấu. Hôm nay, xảy ra chuyện như vậy cũng là chuyện quá bình thường.
Nhưng giờ phút này, Lý Quốc Hoa quyết định, nếu cứ nhận thua như vậy thì không thể được. Mặc kệ là cuối cùng như thế nào, tóm lại là phải cố gắng một lần.
Bạn cần đăng nhập để bình luận