Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 612: Cáo già.

- Đừng có ầm ĩ nữa, bà ầm ĩ cái gì? Người làm mẹ như bà, nếu không phải bà cứ dung túng, thiên vị, hay bao che khuyết điểm thì thằng nhóc đo có dám vô pháp vô thiên như vậy không? Gan cũng to thật đấy, dám đánh cả nhân viên chấp pháp, hơn nữa trong quá trình chấp pháp, bà có biết hành vi này có tính chất thế nào không?
Hồ Gia Vượng quát lớn.
Một câu nói này cũng đủ khiến cho Lưu Quế Hương ngây ngẩn cả người. Ngày thường Lưu Quế Hương có thể diễu võ dương oai đều là dựa vào quyền thế của chồng, nhưng khi thực sự gặp phải chuyện, kiến thức của Lưu Quế Hương không nhiều lắm, khuyết điểm về văn hóa thấp liền lộ ra ngay.
Có chút bối rối đáp lại:
- Lão Hồ, làm sao bây giờ? Phải làm sao bây giờ đây? Hồ gia nhà ông chỉ có một thằng độc đinh này thôi, Tiểu Phi nhất định không thể xảy ra chuyện gì được.
Sắc mặt Hồ Gia Vượng lúc này cũng vô cùng u ám, quả thật Lưu Quế Hương nói đúng, Hồ Phi là độc đinh của cả dòng họ, đây cũng chính là nguyên nhân căn bản khiến hắn được chiều đến hư.
Cứu thì nhất định là phải cứu rồi, không đơn thuần chỉ vì nguyên nhân đó. Ngoài ra Lưu Quế Hương cũng đã nhận một ít hối lộ, đều là qua tay đứa con này, tuy nói là làm vô cùng bí mật nhưng rất khó đảm bảo không thể điều tra ra.
Nhìn Lưu Quế Hương bên cạnh, Hồ Gia Vượng lần đầu tiên cảm thấy bản thân có chút áy náy và khoan dung, đi đến hiện tại hình như thật sự do chính mình hại mình.
Người phụ nữ như Lưu Quế Hương có tính cách của phụ nữ nông thôn điển hình. Không có nhiều tri thức, cũng không quá nhìn xa trông rộng, tậm nhìn thiển cận, nhìn vấn đề đều chỉ nhìn thấy sự việc trước mắt, yêu tiền tài, tham món lợi nhỏ mà tùy tiện hứa hẹn..., những khuyết điểm này đều đã trở thành những vấn đề lớn.
Thở dài một hơi, Hồ Gia Vượng ngược lại ngồi xuống, trầm giọng nói:
- Quế Hương này, bà phải chuẩn bị tâm lý chút đi, lúc này đây chẳng những là Tiểu Phi, tôi cũng có khả năng sẽ bị bắt đi. Nhiều năm nay, ba nhận hối lộ như vậy, có khả năng lớn sẽ bị lộ ra.
Những lời này khiến Lưu Quế Hương ngây ngẩn cả người, sắc mặt trắng bệch, chân tay cũng luống cuống. Lưu Quế Hương sau một hồi thật lâu trầm mặc mới nói:
- Lão Hồ, nghiêm trọng vậy sao? Hay là chúng ta đem tiền đó bỏ đi. Số tiền đó sau này tôi cũng không dám nhận nữa.
Câu nói vừa dứt, Hồ Gia Vượng hừ lạnh một tiếng, nói:
- Những thứ đã nhận rồi, sự thật là đã phạm pháp, bỏ đi? Bà cho làm vậy còn có tác dụng sao? Vậy chẳng qua chỉ là hành vi tự lừa mình, không lừa được người mà thôi.
Nói xong, Hồ Gia Vượng cũng cầm điện thoại lên, bấm số điện thoại của Bí thư pkq:
- Tiểu Phan đấy à? Chuẩn bị xe đi, cậu lập tức qua bên này một chút.
Sau khi bị sai bảo, đoạn nói chuyện qua điện thoại này khiến Phan Kiến Quân có chút khó xử:
- Chủ tịch Hồ, xe thì mỗi buổi chiều đều dừng việc làm xe công vụ. Muốn dùng xe, phải có thông báo với bên Trưởng ban thư ký, ngài xem?
Hồ Gia Vượng ồ một tiếng, trong tâm trạng đang lo lắng nhất thời đến chuyện như thế này cũng quên mất, lập tức Hồ Gia Vượng cũng gật đầu nói:
- Nếu như vậy, cậu làm việc của mình đi, tôi không còn chuyện gì nữa đâu.
Cúp điện thoại, Hồ Gia Vượng đứng lên, trầm giọng nói:
- Quế Hương, càng là những lúc như thế này, bà càng phải bình tĩnh. Chuyện chưa tới bước kia, tôi tới cục Công an trước, xem qua Tiểu Phi.
Những câu nói này khiến vẻ mặt Lưu Quế Hương ban đầu còn có chút bối rối cũng vội đứng lên:
- Lão Hồ, để tôi đi cùng ông.
Hồ Gia Vượng cũng khoát tay, trầm giọng nói:
- Tâm trạng của bà hiện giờ vẫn không nên đi. Chờ chút nữa, tôi còn muốn qua bên Bí thư Điền.
Lúc này, cũng chỉ có Điền Húc Giang có thể cứu được ông ta, trong lòng Hồ Gia Vượng rất hiểu được điều này. Mặc kệ Điền Húc Giang là người không đáng tin, nhưng Hồ Gia Vượng cũng không còn lựa chọn nào khác, quyền cho ngựa chết thành ngựa sống cũng chỉ có bác sĩ mà thôi.
Từ khu nhà ở của Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố Vọng Hải đến cục Công an Vọng Hải, khoảng cách giữa hai địa điểm cũng không xa lắm, thật ra chỉ khoảng hai, ba mươi phút mà thôi. Hồ Gia Vượng đi ra khỏi khu nhà ở cũng không ngồi xe, mà chọn đi bộ, vừa lúc có thể nhân cơ hội này suy nghĩ lại cẩn thận chuyện này một chút. Nhiếp Chấn Bang phản kích một bước vô cùng tàn nhẫn, cũng là do ông ta khinh thường, luôn cho rằng công ty của Tiểu Phi rất đáng tin cậy. Cho nên cũng không quản lý được mấy, hiện giờ quan trọng là muốn tìm ra một con dê thế tội cho Tiểu Phi, đến lúc đó mặc dù Tiểu Phi có thể vì thế mà ngồi tù, nhưng chỉ cần còn ông ta thì còn có hy vọng.
Đi được khoảng chừng 10 phút, phía trước cửa chính của cục Công an đã ở trong tầm mắt. Đi tới cửa, cảnh sát làm bảo vệ cũng đã nhận ra ông ta.
Sau một lát, trong tòa nhà của cục Công an, cục trưởng kiêm Bí thư Đảng ủy Tiếu Thiện Minh dẫn vài vị lãnh đạo cục tổ Đảng đi ra từ phía tòa nhà.
- Chủ tịch Hồ, sao ngài lại tới đây.
Tiếu Thiện Minh chạy ra đón chào, mỉm cười nói.
Lúc này, Hồ Gia Vượng cũng mỉm cười nói:
- Cục trưởng Tiếu, gia đình bất hạnh, sinh ra loại nghiệt tử thế này.
- Không ngờ nó lại to gan lớn mật đến mức này. Ban đầu, dựa theo ý của tôi, mặc kệ nó muốn theo đuổi cái gì, mặc kệ nó tự sinh tự diệt. Bất đắc dĩ, mẹ nó trong nhà cũng khóc lóc sướt mướt nước mắt nước mũi. Cho nên bây giờ mới qua đây xem xem, không biết Cục trưởng Tiếu đây có thể cho tôi được gặp thằng nghiệt tử đó một chút không?
Dừng một chút, Hồ Gia Vượng lại bổ sung:
- Đương nhiên, nếu Cục trưởng đây có quy định, cảm thấy khó xử, coi như tôi chưa từng nói những lời này, nếu không lại biến thành tôi can dự chuyện này.
Lời của Hồ Gia Vượng, tuy rằng thể hiện ra bộ dạng vô cùng hiên ngang lẫm liệt, nhưng nếu Tiếu Thiện Minh tin là thật thì sai hoàn toàn rồi.
Lúc này, trong lòng Tiếu Thiện Minh cũng rơi vào im lặng. Tuy nói hiện giờ Hồ Gia Vượng bị Chủ tịch Nhiếp chèn ép, nhưng dù sao vẫn là Phó Chủ tịch thành phố, chỉ là gặp mặt một chút, cho dù là người bình thường cũng có quyền này, dù sao đây cũng không phải là vụ án gì quá trọng đại. Vì chuyện như thế này mà từ chối gặp mặt là chuyện không thể nói ra lời. Đến lúc đó, Hồ Gia Vượng lại mượn nói đến chuyện của mình thì ngược lại, lại khiến mình trở nên bị động.
Lập tức, Tiếu Thiện Minh cũng cười nói:
- Chủ tịch Hồ, ngài nói đùa rồi.
- Đây cũng không phải vụ án gì lớn, gặp mặt đương nhiên là không có vấn đề gì. Tôi đưa anh qua bên đó.
Hồ Gia Vượng lúc này cũng có vẻ hết sức chú ý cẩn thận, vô cùng khiêm tốn nói:
- Cục trưởng Tiếu, không cần đâu. Anh còn bận việc, thật không dám để anh phải cùng tôi đi gặp nghiệt tử này, tùy tiện phái một đồng chí giúp đưa tôi tới nơi là được rồi.
Nghe được lời của Hồ Gia Vượng, Tiếu Thiện Minh cũng biết thời thế, gật đầu nói:
- Nếu đã vậy, Chủ tịch Hồ, vậy tôi không tiễn anh được nữa. Tiểu Hạ, cậu đưa Chủ tịch Hồ đi một chuyến đi.
Dưới sự dẫn đường của Tiểu Hạ, bên phòng thẩm vấn của cục Công an, Hồ Gia Vượng gặp được Hồ Phi. Dựa theo quy tắc, những loại án như của Hồ Phi phải hoàn thành thủ tục báo cáo xin phê duyệt của viện kiểm sát, trước khi lấy được chứng nhận tạm giam không thể tiến hành tạm giam được, chỉ có thể tạm thời giam giữ ở nơi này. Nhất là thân phận của Hồ Phi, người như vậy lại càng không thể tùy tiện xử lý, hơi không cẩn thận để Hồ Gia Vượng tóm được điểm yếu sẽ có người xui xẻo đi theo.
Vừa thấy được Hồ Gia Vượng, giờ phút này, Hồ Phi bị giam giữ một ngày nay cũng thoáng cái đứng dậy, kêu rên:
- Cha, cha đến rồi ư? Cha phải cứu con, mấy tên cảnh sát này rất vô lý, cha phải cứu con.
Lời nói của Hồ Phi vừa dứt, ba~ một tiếng, Hồ Gia Vượng vung tay giáng một cái bạt tai xuống, âm thanh khô khốc, khiến Tiểu Hạ đứng bên cạnh hơi ngẩn người. Chủ tịch Hồ thật sự vẫn có thể ra tay.
Cả người Hồ Phi đều trở nên ngây ngẩn, ánh mắt khó tin nhìn Hồ Gia Vượng nói:
- Cha, cha đánh con?
- Tao đánh mày đấy, cái thằng nghiệt tử này. To gan lớn mật. Nói, là ai cho mày cái quyền này, để mày còn vượt lên cả quốc pháp. Nhà nước điều tra công ty của mày là hành động rất bình thường, mày còn đánh người ta. Mày còn để ý, đánh mày còn là nhẹ đấy, chuyện này tao sẽ không lo cho mày nữa, ngồi tù cũng tốt, chịu phạt cũng tốt, tùy mày tự sinh tự diệt.
Hồ Gia Vượng có vẻ vô cùng phẫn nộ, giận dữ quát mắng.
Trận quát mắng này khiến cả người Hồ Phi như đứng không vững. Chỗ dựa lớn nhất của Hồ Phi chính là dựa vào thân phận và địa vị hiện nay của Hồ Gia Vượng, giờ phút này Hồ Gia Vượng cũng không lo lắng cho hắn nữa. Hồ Phi liền giống như chó cùng đường, không còn có dáng vẻ bệ vệ và thái độ kiêu ngạo như lúc đầu nữa.
Lúc này, Hồ Gia Vượng lại quay đầu, mỉm cười nhìn Tiểu Hạ, nói:
- Sĩ quan Tiểu Hạ, tôi có thể nói chuyện riêng vài câu với thằng nghiệt tử này được không?
Vốn dĩ, trong những tình huống như thế này là tuyệt đối không có phép xảy ra chuyện như vậy. Bởi vì cân nhắc đến vấn đề thẩm vấn, có khả năng sau khi tiếp xúc riếng như thế này, nghi phạm bị tình nghi sẽ biết được một vài điều gì đó. Nhưng đối với Hồ Gia Vượng, Tiểu Hạ cũng có chút khẩn trương, Phó chủ tịch đã tự mình nói với anh như vậy, lại còn hòa nhã và khách khí như thế, Tiểu Hạ không tự chủ được liền gật đầu nói:
- Chủ tịch Hồ, mời ngài….
Nói xong, cũng chủ động rút ra khỏi phòng, còn giúp Hồ Gia Vượng đóng cửa phòng lại. Giờ phút này Hồ Gia Vượng cũng trở nên rất nghiêm túc, trầm giọng nói:
- Thằng nghiệt tử, mày biết sai chưa? Mày xem xem, mày đã làm ra chuyện gì. Đầu tiên là lừa gạt người làm cha như tao, kết quả tao bây giờ đã bị Nhiếp Chấn Bang chèn ép cướp đi việc quản lý nông lâm ngư nghiệp rồi. Hiện giờ mày lại làm ra chuyện này. Nhớ cho kỹ đây, có những lời nên nói, có những lời không nên nói thì khép thật chặt miệng cho tao. Chỉ có cha mày không bị ngã ngựa thì mày mới có cơ hội, nếu không cả nhà chúng ta đều đi đời.
Nghe được lời của Hồ Gia Vượng, Hồ Phi lúc này đây cũng đã cảm nhận được tính nghiêm trọng của vấn đề, lập tức gật đầu nói:
- Cha, cha yên tâm đi. Con biết nên làm thế nào mà. Mấy cái tài khoản bọn họ căn bản không thể tra ra được đâu, trước đó đều là dùng chứng minh thư của người khác để làm. Đến lúc đó con có thể thoái thác không còn một mảnh.
Hồ Gia Vượng lúc này, như vậy mới xem như có thể yên tâm rồi. Lúc này, cửa phòng đột nhiên bị người từ bên ngoài đẩy ra, Tiếu Thiện Minh bước đến, nhìn Hồ Gia Vượng và Hồ Phi, Tiếu Thiện Minh cũng mỉm cười nói:
- Chủ tịch Hồ, thật ngại quá, dựa theo quy định thăm nom, thời gian thăm hỏi đã….
Lúc này, chuyện cũng đã nói xong rồi, Hồ Gia Vượng cũng lộ vẻ rất biết nói chuyện, lập tức liền cười nói:
- Đúng, đúng, anh xem trí nhớ của tôi đấy. Cục trưởng Tiếu, thật sự cảm ơn anh quá. Bên tôi cũng có thể coi như có thể nói chuyện với bà nhà, Vậy tôi xin cáo từ trước.
Đợi đến khi Hồ Gia Vượng vừa đi khỏi, Tiếu Thiện Minh thản nhiên liếc nhìn Hồ Phi một cái, đóng cửa phòng lại, nhìn Tiểu Hạ đứng bên cạnh cúi thấp đầu không nói gì, Tiếu Thiện Minh cũng trầm giọng nói:
- Tiểu Hạ, lần sau chú ý một chút cho tôi. Đừng để cho bọn họ có cơ hội tiếp xúc thân mật như vậy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận