Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 812: Tôn Gia Lạc đến nhà.

Khi Nhiếp Chấn Bang về đến nhà, vừa đến cửa, trước của An Na đã ra đón sẵn, đỡ lấy tập công văn trong tay hắn ta và bỏ áo nhẹ giọng nói:
- Chấn Bang, chủ tịch Tôn đến.
Vừa tiến vào phòng khách, lúc này Tôn Gia Lạc đã đứng dậy rồi, cười nói:
- Chủ tịch đã về rồi.
Lần này Tôn Gia Lạc đến nhà chắc chắn cũng là đứng ngồi không yên rồi, lúc này, cán bộ trong tỉnh đều nghĩ đến việc riêng của mình rồi.
Tăng Thái Bình và Lư Khánh Vũ vừa chết, cả giới quan chức trong Ba Thục đang náo loạn. Từ cơ sở này mà nói, hai người đều đã làm việc ở Ba Thục không ít năm, đệ tử rồi môn sinh cũng không hề ít. Họ đột nhiên qua đời đúng là một tai nạn không ngờ đối với những người thân và cả những người dưới quyền họ nữa.
Sẽ không ảnh hưởng nhiều đến cấp huyện. Nhưng cấp Sở chắc chắn là ảnh hưởng nhiều rồi. Bây giờ những cấp dưới của hai đồng chí này giờ lại như mới lần đầu nhận chức, giống như tìm một công việc mới, tìm mộ ông chủ mới.
Về phương diện này ảnh hưởng lớn nhất chính là trên Tỉnh. Đó là việc ngoài ý muốn, hai vị trí trống trên bộ máy, một vị trí chính, một vị trí phụ. Hiện tại trong Tỉnh, phàm là những người có tư cách tranh đoạt đều đứng ngồi không yên.
Lúc này người nào mà chẳng muốn chạy quan hệ, đi cửa sau.
Những người khác đều đã hành động rồi, anh không bắt đầu thì lại tụt hậu, mà trong hệ thống là như thế đã tụt hậu thì chắc chắn là sau vẫn cứ theo sau. Tình hình này Tôn Gia Lạc có cách nghĩ như vậy cũng là điều rất bình thường.
Nhìn Tôn Gia Lạc, Nhiếp Chấn Bang cũng đã đoán ra được điều gì đó, chắc chắn Tôn Gia Lạc đến để thăm dò tin tức. Vị trí của Tăng Thái Bình bất kể là như thế nào, thì bản thân Nhiếp Chấn Bang cũng là người có sức cạnh tranh lớn. Truyền thống của hệ thống là chủ tịch Tỉnh tiếp nhận vị trí Bí Thư, đây là chuyện rất thường gặp trong Đảng ủy, và cũng là chuyện thuận theo lẽ đương thuần. Nếu như Nhiếp Chấn Bang có cách nghĩ này Tôn Gia Lạc dĩ nhiên cũng nhắm ngay chức chủ tịch Tỉnh.
Vẫy tay chào, Nhiếp Chấn Bang thể hiện rất nhiệt tình, cười nói:
- Anh Tôn đến rồi, ngại quá, tối tôi lại có việc phải ra ngoài, chúng ta lên thư phòng ngồi.
Nhiếp Chấn Bang và Tôn Gia Lạc vào phòng, bên ngoài Dương An Na cũng tiến vào theo, đưa chén trà lên trên bàn trà, cô nói:
- Chấn Bang, chủ tịch Tôn, các anh nói chuyện nhé!
Xuất thân là con nhà quan gia, lại được gả cho Nhiếp Chấn Bang, nên những quy tắc tiếp đãi thế này An Na rất hiểu. Sau khi An Na ra khỏi phòng, Nhiếp Chấn Bang nâng chén trà lên, rồi thư thái nhấm một ngụm.
Nhìn Tôn Gia Lạc rồi cười nói:
- Anh Tôn có chuyện gì chăng?
Tôn Gia Lạc có vẻ hơi ngượng ngùng, gật đầu, lãnh đạm cười nói:
- Chủ tịch, lần này trên Trung Ương có sắp xếp hay kế hoạch gì không ạ?
Trong thời kỳ hòa bình, lần đầu tiên xảy ra sự cố không ngờ đối với lãnh đạo Tỉnh, sự việc lần này của đồng chí Tăng Thái Bình khiến cả nước đều kinh hãi. Toàn Ba Thục sợ hãi, đồng thời trên Trung ương cũng vì chuyện này mà điêu đứng, không nói thì ai cũng biết.
Ngẫm một chút rồi Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:
- Anh Tôn, hiện anh đang cuống rồi, không nên như thế. Thái độ hay cách sắp xếp của trên đâu đến lượt chúng ta lo lắng. Mà tình hình trước mắt thái độ bên trên rất mơ hồ, rốt cuộc, là đề bạt người trong Tỉnh lên hay điều người từ nơi khác sang đến ai cũng không biết rõ. Tôi chỉ thấy rằng không thể nới lỏng công tác của Ba Thục, vẫn cứ làm tốt công tác của mình cả một cục diện kinh tế lớn thế này, không dễ dàng đâu.
Nhìn thì hoàn toàn giống như giao lưu công việc, nhưng ở đâu ý đã nói rõ, trong quan trườn, g càng muốn lên cao thì cách thức nói chuyện lại càng khác nhau. Đó là một đặc điểm.
Ở xã, hay thị trấn, có gì nói đó. Trong cuộc họp Đảng ủy có thể đập bàn, là điều bình thường, anh không vừa mắt tôi thì tôi cũng không coi trọng anh. Những điều đó đều thể hiện ngay trên khuôn mặt.
Nhưng, lên đến cấp huyện thì không như thế, đến cấp bậc của Nhiếp Chấn Bang rồi thì nói chuyện cũng như là đoán vậy.
Vừa rồi những lời này nghe thì đơ ngiản nhưng trên thực tế Tôn Gia Lạc thật sự đang muốn biết là Nhiếp Chấn Bang không hề có ý kiến gì về vị trí Bí thư kia.
Đương nhiên Nhiếp Chấn Bangcũng không lầm biểu lộ thái độ của mình. Đối với vị trí này, Nhiếp Chấn Bang chỉ có một thái độ thản nhiên, không nói là có kế hoạch hay cũng không nói là không có kế hoạch. Ý của Nhiếp Chấn Bang là lấy xây dựng kinh tế làm trọng tâm. Tạm thời không lo lắng đến vấn đề đó.
Nghe thấy nói thế, ánh mắt Tôn Gia Lạc vừa bừng sáng lên rồi lại chợt biến mất. Tôn Gia Lạc nghĩ như thế cũng là chuyện bình thường thôi.
Hiện tại, tính cả tuổi mụ Tôn Gia Lạc cũng đã năm mươi chín rồi, mà sang năm lại là nhiệm kỳ lớn, nếu như không nắm bắt được cơ hội tốt này để tiến về trước, vượt qua cấp Phó. Nếu như giờ không tiến lên đến sang năm chắc chắn là không có hy vọng gì. Đến lúc đó Tôn Gia Lạc cũng chỉ còn nước lùi về tuyến hai mà thôi, hoặc là lên Hội đồng nhân dân hoặc vào Mặt trận tổ quốc.
Nhưng lần này nếu như có thể thành công thì về tình về lý, Trung ương không thể nào thay đi một chức chủ tịch mới làm việc chính nhiệm được một năm. Hơn nữa, quy định của Trung Ương, lãnh đạo cấp Bộ trưởng, có thể nghỉ hưu chậm lại đến sáu mươi lăm tuổi. Đây có thể là cơ hội cuối cùng của Tôn Gia Lạc, vì thế mà ông ta không thể không nóng ruột được.
Trầm ngâm một chút rồi Nhiếp Chấn Bang nói:
- Anh Tôn à, anh yên tâm, việc này tôi cũng sẽ quan tâm, không phải các cụ có câu phía đông không sáng, sáng phía tây sao? Có những lúc sẽ có điều không ngờ xảy ra.
Lời nói của Nhiếp Chấn Bang đúng là rất thâm thúy. Về mặt này, Nhiếp Chấn Bang an ủi hoàn toàn đầy đủ. Nếu như xét trên phương diện đầu tư giá trị thì ý nghĩa đầu tư của Tôn Gia Lạc dường như là chưa lớn.
Còn nếu nói về độ tuổi thì chắc chắn là Tôn Gia Lạc không hề có bất cứ ưu thế gì. Vị trí cấp Bộ trưởng, không phải nói cho là cho, nói có là có, giữa các phe phái luôn là sự đấu tranh phức tạp, anh đã đạt được rồi tức là đồng nghĩa với việc ở một mặt nào đó anh cũng đã mất đi gì đó. Nếu như trẻ hơn, năm mốt, năm hai tuổi thì còn có thể đảm nhận hai thậm chí ba nhiệm kỳ. Nhưng một nhiệm kỳ, cái bỏ ra và cái đạt được, có thể đưa ra được tỷ lệ hay không, đó lại là vấn đề cần phải nghiên cứu, thảo luận.
Tôn Gia Lạc nghe thế cũng suy nghĩ chút rồi đứng lên nói:
- Chủ tịch, cũng không còn sớm nữa rồi, tôi không làm phiền Chủ tịch nữa.
Tiễn Tôn Gia Lạc ra ngoài cửa rồi Nhiếp Chấn Bang đóng cánh cửa lại, quay người, An Na cũng đi từ phòng ngủ ra, thấy Nhiếp Chấn Bang, nói:
- Chấn Bang, Tôn Gia Lạc đã ngắm vị trí của anh rồi phải không?
Gật đầu, lúc này Nhiếp Chấn Bang cũng bất đắc dĩ nói:
- Đúng thế, Tăng Thái Bình vừa qua đời hiện giờ người trong Tỉnh đều đang nhăm nhe vị trí đó. Anh vừa hành động thì chắc chắn Lý Vân Hạc cũng hành động theo. Vị trí trống này, chắc chắn là có người theo, theo đó cũng là một chuỗi phản ứng.
An Na có thể hiểu được tâm trạng của Nhiếp Chấn Bang lúc này, tình huống này, chính cô cũng đã gặp nhiều rồi, không phải chỉ thấy chỉ có một hai vị trí trống, làm gì cho thỏa đáng cũng phải đắn đo cho đúng.
Lấy ví dụ như nếu như Nhiếp Chấn Bang thăng chức, vị trí chủ tịch do Tôn Gia Lạc đảm nhiệm, thì vị trí phó chủ tịch thường vụ, đối với những người dưới mà nói, lại là một cơ hội đề bạt. Thở dài một hơi, An Na nghi hoặc nói:
- Chấn Bang, việc này không phải cha đã nói rõ với anh rồi? Sao anh không nói thẳng cho Tôn Gia Lạc biết?
Về chuyện này, lần này Nhiếp Quốc Uy đến Ba Thục cũng chính để bàn với Nhiếp Chấn Bang, về vấn đề này, ngoài ra bên Dương Thắng Lợi cũng đã nói chuyện, bàn bạc một phen với Nhiếp Chấn Bang.
Lần này bí thư tỉnh Ba Thục, Nhiếp Chấn Bang không có hy vọng gì. Chuyện này mọi người đều đã hiểu như vậy. Tổng Bí thư Thẩm và đồng chí Kiều Dịch Nhân cũng đều là thái độ này.
Hiện tại điều nhược điểm của phía Nhiếp Chấn Bang chính là tuổi tác. Ba mươi tám tuổi, là nhân vật số một của Tỉnh ủy, nghe thôi đã thấy rợn cả người rồi.
Đấy là thứ nhất.
Thứ hai, chủ tịch Thẩm có suy xét về Nhiếp Chấn Bang, Ba Thục không phải là mục đích điểm cuối cùng. Đợi sang tháng mười sang năm sau khi cuộc họp Đại biểu quốc hội kết thúc, trước khi ông về hưu, chắc chắn Nhiếp Chấn Bang phải bị lay động chút. Cụ thế như thế nào còn chưa rõ. Nhưng chắc chắn sẽ là tỉnh nào đó đặc biệt, hoặc là tỉnh phát triển về công nghiệp, hoặc là phát triển về nông nghiệp, hoặc là tỉnh có kinh tế phát triển mạnh mẽ. Nếu giờ đảm nhiệm chức Bí thư, thì chẳng phải là kết thúc rồi sao. Như thế sẽ ảnh hưởng đến nhiệm kỳ sau Nhiếp Chấn Bang tiến lên vòng Trung ương.
Cho nên lần này Nhiếp Chấn Bang chắc chắn là không hề được phép hy vọng về chức Bí Thư kia. Trầm ngâm một chút rồi Nhiếp Chấn Bang cũng gượng cười nói:
- An Na, chuyện này cũng khó nói. Dù sao vẫn cứ phải tiếp tục làm việc đã, suy xét từ góc độ phát triển công việc thì lúc này không nói là tốt.
Khi Nhiếp Chấn Bang buồn rầu nghĩ cách đối ứng với Tôn Gia Lạc thì Long Canh Hoa đang ở nhà khách văn phòng Ba Thục.
Ngày hôm nay hiệu quả công việc của Long Canh Hoa không thể hiện rõ ràng. Ngoài cửa có tiếng gõ, rất gấp, sau đó là âm thanh của thư ký Vương Thủ Chính vang lên:
- Thưa Bí Thư, tôi là Thủ Chính.
Nghe thấy giọng của Vương Thủ Chính, Long Canh Hoa liền ngẩng đầu nói:
- Vào đi, cửa không khóa đâu.
Vừa bước vào cửa Vương Thủ Chính đã bước đến chỗ máy lọc nước, pha cho Long Canh Hoa một chén trà đặc, đưa lên bàn trà nói:
- Bí thư, mời dùng trà, khi nãy anh Lý gọi điện đến nói là tối mai muốn hẹn Bí thư nói chuyện.
Vừa nghe lời Vương Thủ Chính nói xong, Long Canh Hoa liền đứng dậy, thông tin này, đối với anh ta mà nói, đúng như hạn hán lâu năm được gặp mưa.
Hiện giờ Long Canh Hoa đang gặp khó khăn tất cả mọi mặt. Theo thông tin chính trị. Ở Bắc Kinh, Long Canh Hoa làm những gì, ai nấy đều biết rõ. Nhưng việc này cũng không có một ai dám lên tiếng. Điều này cũng khiến cho Long Canh Hoa thấy mệt mỏi. Đột nhiên nghe được tin này, anh ta đương nhiên vui sướng rồi. Trầm ngâm một chút rồi cũng nói:
- Được, Thủ Chính, cậu nhanh chóng đi sắp xếp, đặt chỗ tốt nhất cho tôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận